“Xột xoạc, xột xoạc.” Tiếng động phát ra do một vật gì đó được kéo đi từng đoạn và chà xát xuống mặt đất.

Tiếng động làm ông nội ngưng lại cái phong thái ung dung mà quay qua nhìn, Võ Thần như một cái xác đang nằm trườn ra, hắn đang cố di chuyển thân thể yếu ớt trên mặt đất.

Sợ dây được buộc vào chân hắn và chiếc xô, khuôn mặt kịp ngẩng lên nhìn ánh mắt đáng thương về phía ông nội: “Ông ơi! Giúp cháu.” Dứt lời đập mặt xuống đất, hắn không còn đủ sức lực để ngẩng đầu lên nữa.
Ông nội nghe thấy tiếng gọi, cũng là lúc hắn bất động hoàn toàn trên nền đất lạnh.
Ông nội hốt hoảng chạy đến bên cạnh, lay lay người, lật hắn lại, nhìn thấy gương mặt tiều tụy, xanh xao của hắn ông nội giật mình.

Vội vác hắn lên vai, vừa đi nhanh vào phòng ông vừa lẩm bẩm: “Cố lên cháu yêu, mạch còn đập là tốt rồi.” Vừa vác đi, ông gào thét gọi võ Phong: “Phong ơi! Nấu cho ông bát cháo.”
“Dạ!” Tiếng Võ Phong vọng lại.
Giờ này là gần giờ trưa, Mộc Uyển và Võ Hàn chưa về, ông nội phải tự chăm sóc hắn, ông lấy khăn ướt nhẹ nhàng lau gương mặt bẩn thỉu bám đầy đất của hắn.

Cởi bộ y phục nhớp nhúa thay cho hắn, trong lúc hắn còn mê man chưa tỉnh.
Một lát sau Võ Phong bê tô cháo chạy vào phòng: “Cháo đây ông.”
“Cháu lại đút cho nó ăn đi, nó chưa tỉnh, cháu làm cách gì thì làm đi.” Nói rồi ông đi ra ngoài cùng với mớ đồ bẩn của hắn.
Võ Phong đưa cháo vào mồm hắn nhưng hai môi hắn khép chặt nên nó cứ trào ra ngoài.

Võ Phong đưa tay mình dứt khoát bóp miệng mở ra, rồi cứ thế đổ cháo vào.

Trong vô thức hắn cảm nhận được vị ngon của gạo, vị ngon của thịt băm.

Trong cơn mơ màng hai mắt nhắm nghiền nhưng mồm hắn vẫn nhắp liên hồi, một bát cháo sạch trong giây lát.
“Cho thêm tô nữa.” Tiếng nói được phát ra một cách tự nhiên từ mồm hắn.
Võ Phong nhanh chạy xuống phòng bếp múc thêm tô nữa cho vào mồm hắn.

Mới cho muỗng đầu tiên hắn tỉnh dậy mạnh mẽ cầm lấy tô cháo rồi uống một hơi mà không cần thìa.

Giờ thì sức sống đã trở lại: “Phong đệ, đây là tô cháo ngon nhất trong đời ta, đệ không làm đầu bếp thì phí quá.” Hắn đưa mắt đảo nhìn xung quanh: “Ta chưa chết, quả nhiên ta chưa chết, con đường của ta, sự tự do của ta, ha ha ha.”
“Huynh bị mộng du hả? Ăn no rồi nằm nghỉ tí đi, còn có nhiều nhiệm vụ khác phải làm nữa đó, đừng có vui mừng sớm quá.”
“Ngay cả cái chết cận kề ta cũng có thể vượt qua thì còn gì có thể cản được bước ta.”
“Cũng mong là huynh sẽ thành công.” Nói rồi Võ Phong không quan tâm nữa, cậu bỏ ra khỏi phòng.
Ăn uống no nê, sức khỏe hồi phục, hắn không nằm thêm mà lại chỗ bàn, cầm sấp giấy kia lên đọc to nhiệm vụ tiếp theo của mình: “Chẻ lượng củi đủ dùng trong một năm, chỉ dùng tay phải để chẻ, một khúc củi chỉ được tách thành 4 mảnh.”

Đọc hết nhiệm vụ, ánh mắt Võ Thần liếc nhìn cánh tay mình đầy vẻ tiếc thương, là anh đang thương cảm cho cánh tay mà mình yêu quý, cánh tay mà mình luôn tự hào: “Xin lỗi mày nha, với sức mạnh của mày không phải để chẻ củi đâu, mày phải làm những nhiệm vụ thiêng liêng hơn, chỉ là lần này mày phải giúp tao vượt qua thử thách của ông nội, thế thì chúng ta mới có thể cùng nhau chạm vào mỹ nữ được.” Dứt suy nghĩ hắn lao ra chỗ ông nội, giọng hắn hét lớn: “Ông ơi! Cháu đã sẵn sàng cho thử thách tiếp theo.”
Ông nội vẫn từ tốn rắc từng nắm thóc cho đàn gà ăn, ông chưa muốn lên tiếng.

Hắn nóng lòng tiếp tục hét: “Ông ơi, cháu đã sẵn sàng, sẵn sàng, sẵn sàng.” Lúc này ông nội vừa cho gà ăn hết số thóc cầm trên tay, quay sang ông nói vẻ bình tĩnh: “Gấp thế cháu, muốn thoát khỏi đây dữ vậy à?”
“Cháu chỉ muốn làm xong nhiệm vụ thôi, còn quá nhiều nhiệm vụ cháu cần phải làm nữa.

Ông chỉ cháu đống củi cần chẻ đi.”
Ông nội nghe xong câu hắn nói nhếch môi cười khinh bỉ: “Đống củi nào, cháu tự mà đi đón về rồi tự mà chẻ ra chứ lấy đâu ra đống củi cho cháu.

Cháu đừng có ảo tưởng.”
“Nhưng ông, trong điều kiện của nhiệm vụ đâu có việc đón củi ạ.”
“Ừ vậy cháu không có củi để chẻ, nhiệm vụ coi như không hoàn thành, cứ ở lại ngọn núi đi, chả cần phải đi đâu cả.”
Võ Thần suy nghĩ gì đó rồi nhanh mồm: “Không không, để cháu đi đốn.

Vậy củi chẻ ra thì chất ở đâu vậy ông?”
Ông nội đưa ngón tay chỉ về phía sau chuồng gà: “Bãi đất trống phía sau chuồng gà kia kìa, chất thành đống rồi lợp lại để mưa không bị ướt.”
“Dạ, cháu sẽ làm ngay.” Hắn liền quay về phòng tìm một số đồ đạc, trời giờ này đã ngã về xế chiều nhưng thời gian nào có cản được bước chân hắn.

Vác chiếc rìu, ngồi lên xe ngựa hắn tiến vào rừng để đón củi.

Cánh rừng nơi mà mỗi ngày hắn vẫn thường đón củi, mọi thứ đều quen thuộc với hắn duy chỉ có số lượng củi là không quen chút nào.

Ngồi trên xe ngựa, hắn hát vài lời vu vơ để giết thời gian: “Nàng là ai? Nàng là ai? Có thể nào cho ta biết tên, chúng ta hãy cùng nhau uống rượu vui vẻ dưới ánh trăng.

Nàng là ai? Nàng là ai? Liệu ta có thể hôn nàng không?” Chỉ là mấy câu hát ngớ ngẩn mà hắn tự nghĩ ra để giải tỏa cảm xúc của chính mình mà thôi.
Đi được 30 phút thì đến nơi, hắn bước xuống cột ngựa vào chỗ gốc cây.

Cầm chiếc rìu trên cánh tay phải của mình, hắn tiến thẳng vào trong, nhìn từ phía sau, dáng hắn như một vị anh hùng đang định làm điều gì đó rất kinh khủng.

Chưa vội đón củi hắn suy nghĩ: “Giờ không phải là nhiệm vụ nên mình có thể thoải mái dùng sức mạnh của cánh tay để đón củi.” Dứt suy nghĩ hắn chạy một mạch vào phía sau, tầm 500 mét, vừa dừng lại ở cuối con đường thì những tán cây kia mới bắt đầu ngã rạp xuống.

Hắn đứng xoay người lại nhìn, dơ cánh tay lên: “Mày quả nhiên là không thể chê vào đâu được, yêu ghê.”

Một hàng cây đã ngã rạp xuống, hắn chạy ngược lại một lần, hàng cây thứ hai ngã rạp xuống.

Tiếp tục chạy như thế, chỉ thấy hắn chạy như thế còn tốc độc của cánh tay hắn khó có thể nhìn thấy được.

Một lúc thì cả một khu vực rộng chẳng còn tán cây nào che khuất, chỉ còn lại bầu trời xanh và những đám mây trắng.

Muốn nghỉ ngơi tí, hắn lại chỗ chiếc xe lấy bình nước ra làm một ngụm, nhìn thành quả của mình, nói chuyện với chú ngựa vô tri: “Ê ngựa, mày thấy bản lĩnh của tao thế nào, mà thôi khỏi hỏi tao cũng biết, trong tâm trí mày là sự kinh ngạc vô bờ bến, là sự lẫn lộn giữa nhiều cảm xúc, vui, buồn, kinh ngạc, sợ hãi.

Ôi thôi, mày không phải sợ, tao dù gì cũng chẳng có ý niệm xác sinh nên yên tâm nhé.” Nói rồi hắn đưa tay vuốt ve má của chú ngựa, ánh mắt chú ngựa lúc này chỉ là sự hoang mang, là hoang mang với những lời điên khùng hắn vừa thốt ra.
Nghỉ ngơi một lát hắn tiếp tục công việc, vừa xuống khỏi xe ngựa hắn đã chạy điên cuồng qua mớ cây ngã kia để phay chúng thành từng khúc nhỏ, hắn làm miệt mài, không nghỉ ngơi cho đến lúc mặt trời lặn hắn mới biết là trời đã tối.

Lúc này số củi cũng đã được chặt xong và chất đống.

Chất đầy một xe, ung dung hắn ngồi trên xe rồi lại ca lên những ca từ hạnh phúc: “Nàng là ai? Nàng là ai? Liệu kiếp trước chúng ta đã từng gặp? Chỉ muốn một lần được biết tên nàng.

Chúng ta hãy cùng nhau uống rượu và vui vẻ dưới ánh trăng.

Nàng là ai? Là nàng tiên hay cô thôn nữ?”
Cứ như thế, những khúc nhạc ngẫu hứng cứ vang vọng cả con đường, chẳng mấy chốc hắn về tới nhà.

Trời lúc này đã khá tối, mọi người đã ăn uống xong xuôi chỉ còn mình hắn, không phá mọi người, xuống bếp lục lọi chút đồ ăn còn xót lại.

Một bát canh cá to, một tô cơm to, một đĩa rau to được để sẵn trong bếp.

Hai mắt hắn rưng rưng giọt lệ: “Con thật lòng cảm ơn vì mẹ luôn thương con như thế này.” Hắn nghĩ rồi ăn một cách ngon miệng, có một điều lạ là sau khi hắn ăn xong, không thấy chiếc xương cá nào được vứt đi.
Suy cho cùng mẹ hắn cũng là người hiểu hắn và thông cảm cho hắn nhất.

Với quyết định ra đi của hắn, bà chẳng giúp được gì cả chỉ có thể âm thầm giúp hắn vài chuyện nhỏ nhặt như thế này.

Nhưng như vậy cũng đủ làm trái tim hắn cảm động đến phát khóc, tính ra thì là nam nhi nhưng hắn cũng khá nhạy cảm, đối với tình cảm thật lòng mà hắn có thể cảm nhận được, hắn rất dễ rung động, cũng dễ rơi lệ.


Vậy cũng tốt, nam nhân đôi lúc cũng phải có chút yếu mềm như thế mới dễ dàng cảm nhận được nhiều loại tình cảm của thế gian.
Hai ngày sau đó hắn đều thức dậy khi mặt trời chưa mọc và về nhà khi mặt trời đã lặn, cố gắng vận chuyển hết số củi về nhanh nhất có thể.

Hắn làm việc hăng say đến mức quên cả thời gian, sự lười biếng không còn xuất hiện trong đầu hắn, chỉ có hoàn thành mục tiêu và tiến đến hạnh phúc.

Chiều ngày thứ hai, xe củi cuối cùng về đến chỗ chuồng gà, thân xác hắn rũ rượi, chẳng qua chỉ là sự chờ đợi ăn mòn đi linh hồn hắn mà thôi, vốn dĩ việc này hắn dùng sức từ cánh tay phải nên chẳng cảm thấy mệt nhọc gì.

Còn vận chuyển củi là do con ngựa đáng thương kia, chứ không phải là hắn.

Nếu lúc này con ngựa có thể thốt lên ba từ để biểu đạt cảm xúc của mình thì đó chỉ có thể là: “Thằng súc sinh.”
Hắn làm việc quên thời gian, quên sự lười biếng và cũng quên luôn sự mệt mỏi, tiều tụy của con ngựa kia.

Chẳng trách hắn được, vì khao khát mãnh liệt của bản thân làm hắn mờ mắt, chỉ có mục tiêu và đạt được mục tiêu, còn những thứ khác hắn chẳng quan tâm nổi huống chi là một con ngựa.

Cũng thông cảm cho hắn, dù gì thì giờ con ngựa cũng đã được bình an vô sự, coi như một lần góp sức cho ông chủ tồi tệ.
Hắn thả khúc củi cuối cùng xuống khỏi xe, đứng trơ ra: “Trời ơi! Chỉ mới là điều kiện để có thể thực hiện thử thách thôi.” Hắn vào nhà ăn miếng cơm, uống ngụm nước, về phòng nằm nghỉ ngơi một lát.

Hắn lịm đi lúc nào không hay.
Màn đêm buông xuống, hôm nay là ngày 15, ánh trăng rọi qua khe cửa chiếu lên gương mặt điển trai của hắn, gương mặt lúc này không phải là sự tiều tụy, sự tuyệt vọng hay sự buồn rầu mà chính là một khuôn mặt hạnh phúc.

Vì khi đang ngủ hắn vẫn để lộ một nụ cười nhỏ ở mép miệng, có lẽ hắn đang mơ một giấc mơ đẹp.
Cảm giác có cái gì đó sáng làm cho hắn thức giấc, từ từ mở mắt ra, cảm nhận ánh sáng mặt trăng lúc này đẹp đến lạ lùng, bật dậy hắn chạy lại cửa sổ, ngước lên bầu trời ngắm nhìn vẻ đẹp của mặt trăng, hắn nghĩ: “Liệu ở một nơi khác mình ngắm trăng sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ, liệu cùng người đẹp ngắm trăng uống rượu sẽ là loại cảm giác gì nhỉ?” Bao nhiêu suy nghĩ cứ chồng chéo trong đầu hắn, nhưng suy cho cùng tất cả suy nghĩ điều hướng đến sự tự do mà hắn hằng mong muốn.

Nhìn trăng hắn mỉm cười, một nụ cười mà 18 trăng trước chẳng bao giờ có được, giờ đây hắn cười là vì sắp đạt được điều hắn muốn, sắp đến nơi hắn muốn, sắp gặp người hắn muốn, một nụ cười của hy vọng tràn trề, một nụ cười của hạnh phúc thật sự.
“Trăng hôm nay có phải sáng hơn bình thường không ta? Tận dụng ánh trăng này mình ra chẻ củi thôi, tiết kiệm thời gian.” Lẩm bẩm rồi hắn ra chỗ bãi đất phía sau chuồng gà bắt đầu chẻ củi.

Đặt khúc củi lên chỗ bàn kê, hắn dùng một sức mạnh trời cho từ cánh tay phải, vừa bóp vừa ấn xuống theo phương thẳng đứng nhằm tách khúc củi ra, khúc củi trở thành mảnh vụ, chẳng có thời gian để đếm là bao nhiêu mảnh.
Làm lại lần hai, lần ba rồi lại lần bốn, vẫn là muôn vàn mảnh vụn.

Bình tĩnh lại một chút hắn cố suy nghĩ để kiểm soát lực từ cánh tay mình.

Và rồi khúc củi thứ 50 nó thành bốn mảnh đều đặn, một nụ cười mãn nguyện trên gương mặt hắn, dường như sự thành công càng làm hắn trở nên hăng say đến lạ thường.

Hắn điên cuồng chẻ tiếp, giờ đây hắn đã kiểm soát được sức mạnh một cách thành thục hơn.

Dưới ánh trăng lãng mạn, Võ Thần chẻ củi bên cạnh chuồng gà, khung cảnh mới tuyệt vời làm sao, chỉ là hơi có chút bốc mùi.
Mãi mê chẻ cho đến gần nửa đêm, hắn không hề phát hiện một bóng trắng đứng sau lưng mình, cho đến khi một giọng nói cất lên: “Huynh làm gì mà giờ này chưa ngủ? Giờ đã là sắp nửa đêm, ngủ đi mai làm tiếp.” Có chút giật mình, hắn nhanh bình tĩnh lại: “Ừ được rồi, đệ ngủ đi, ta sắp vào ngủ rồi đây.”
Võ Phong quay vào nhà, hắn cũng đứng dậy vào phòng để chợp mắt một tí, đợi đến trời sáng tiếp tục nhiệm vụ còn dang dở của mình.

Trời vừa sáng, mặt trời chưa kịp nhô khỏi chân núi, gà chưa kịp gáy, Võ Thần tự động bật dậy ra khỏi giường.

Chẳng bận tâm ăn uống, một buổi sáng không ăn, thậm chí một ngày không ăn chẳng thể nào hạ gục được hắn.

Xông thẳng ra chỗ đống củi, lại điên cùi chẻ, hắn đứng rồi ngồi, rồi múa may quay cuồng, như rằng có một khúc nhạc đang chạy trong đầu hắn.
Mọi người trong nhà thấy hắn như thế cũng không ai làm phiền hắn cả, bố mẹ hắn thì đi làm như mọi ngày còn ông nội uống trà chỗ gần chuồng gà vừa thưởng thức điệu múa chẻ củi của hắn.

Chả biết ông nghĩ gì trong đầu, chỉ biết là miệng ông cười không khép lại được.

Hắn đang say mê trong điệu múa chẻ củi của mình thì âm nhạc nổi lên sôi động, là khúc nhạc mới mà Võ Phong sáng tác.

Niềm hy vọng kết hợp với âm nhạc hào hùng, hắn tạo ra nhiều thế chẻ củi biến hóa vô cùng linh hoạt, như một bài vũ đạo hoàn hảo cho bản nhạc của Võ Phong.

Nếu lúc này mà Võ Phong nhìn thấy, hẳn là rất tự hào về khả năng kết hợp âm nhạc và cuộc sống của ca ca mình.

Bài nhạc dừng lại, nhìn lại thành quả cộng với hôm qua, một phần 2 đống củi được chẻ xong.

Võ Thần chạy lại chỗ ông nội đang ngồi, đưa tay rót trà hắn húp lấy húp để, ông nội không ưa cái điệu bộ của hắn, ông quát: “Thằng súc sinh, xem lại cái điệu bộ không phép tắc của cháu đi, xuống núi mà hành sử kiểu này cẩn thận người ta đập ly bình vào đầu đấy.

Ngồi xuống đàng hoàng đi, từ từ uống.”
Hắn nở nụ cười nịnh bợ: “Dạ ông, cháu hơi hấp tấp.” Hắn vẫn đứng như thế húp thêm ly nữa rồi ra lại chỗ đống củi.

Nước nạp vào cơ thể nó như một nguồn năng lượng làm tăng sức mạnh, như một con mãnh thứ khát tự do, như một con hổ khát rừng xanh, tốc độ và sự chuẩn xác tăng lên một bậc.

Không mệt mỏi như thế, hắn làm cho đến lúc mặt trăng xuất hiện, đến bữa tối hắn cũng chẳng cần ăn.

Đống củi cứ thế to dần, cao dần, giờ thì nó to hơn cái chuồng gà rồi.
Khúc củi cuối cùng được ném lên đống củi, quá xui cho hắn, mây mù kéo đến che đi ánh sáng của mặt trăng, những tia sét nhỏ trên bầu trời, tiếng sấm rền vang, có lẽ trời sắp mưa rồi.

Xanh mặt, ngửa lên trời hắn than vãn: “Là ông đang muốn tưới ướt niềm hy vọng của con, hay muốn tưới ướt công sức của con, xin ông một lần này thôi.” Thét gào xong hắn chạy vội thật nhanh ra chỗ nhà kho lấy thật nhiều những tấm lá, thật nhanh chóng hắn mạnh mẽ ném lên đống củi để che, lỡ trời có mưa.

Sau một lúc hì hục, hắn khom người thở hổn hển, lúc này ánh trăng sáng hơn, chẳng còn tia chớp, chẳng còn mây mù, cũng chẳng còn tiếng sấm nào.

Một lần nữa hắn ngửa mặt lên trời: “Ông đùa con sao?” Chỉ là trách một tí thôi, không mưa là một điều tốt đẹp đối với hắn lúc này, nó vượt qua sự mệt mỏi của hắn.
Vào nhà, thân thể tuy mệt mỏi nhưng tinh thần lại mạnh mẽ, xong nhiệm vụ này hắn tức tốc lại cầm sấp giấy kia lên đọc nhiệm vụ tiếp theo, sau đó mới đặt lưng lên giường và chìm vào giấc ngủ.
Hoa khôi: Ta cự tuyệt ngươi sau đó, ngươi làm sao đối với ta lãnh đạm như vậy?.