Năm con tuấn mã nối tiếp nhau phóng đi, dưới sự hướng dẫn của thần ưng, chỉ lát sau đã vượt qua ba mươi dặm đường, tiến vào địa phận Tùng Hóa.

Lúc này mặt trời đã ngả sang tây, ráng chiều nhuộm đỏ núi rừng, cảnh sắc hoàng hôn thật ngoạn mục, tuy là rừng hoang núi thẳm, nhưng đường lộ khá bằng phẳng, ngựa sau khi được nghỉ ngơi, lúc này chạy khá nhanh, đến khi mặt trời lặn, năm con tuấn mã đã đến bờ Đông Bắc Giang, dọc theo bờ sông tiếp tục phóng đi.

Cuối canh hai, năm người đã đến bến sông Ti Giang, qua khỏi đây đi về hướng bắc có rất nhiều ghềnh đá và nước chảy xiết, thuyền bè không qua lại được, đến Liên Châu cần phải vượt qua sông, lúc này thần ưng không bay đi tiếp nữa, chỉ lượn vòng trên không như bảo năm người tìm cách qua sông.

Cát Tập Bách giục ngựa phóng nhanh, đến bên Giang Uyển Dao nói :

- Dao muội hãy xuống ngựa nghỉ chốc lát, để ngu huynh tìm thuyền qua sông!

Giang Uyển Dao sớm đã dừng ngựa bên bờ sông, đưa mắt tìm kiếm, nhưng chẳng có con thuyền nào, nghe Cát Tập Bách nói vậy, nàng lấy làm lạ nói :

- Ở đây lạ quá, có bến mà lại không có thuyền. Đêm khuya thế này, đi đâu tìm thuyền bây giờ? Chi bằng cứ đi tiếp, tìm chỗ nước cạn dắt ngựa qua, vậy chẳng tiện hơn và cũng khỏi mất thời gian.

Cát Tập Bách đưa mắt nhìn về phía bên kia bờ, quả nhiên không thấy con thuyền nào, nghĩ đến mình cả nhóm năm người, đêm khuya qua sông cũng sợ kinh nhiễu thuyền gia, nhưng mình không quen đường thuộc lối, lại không sao khẳng định được thượng du có thể qua sông được hay không, vạn nhất xảy ra chuyện, bản thân mình thì không sao, chỉ sợ bốn nàng không chịu nổi giá lạnh.

Chàng suy tính một hồi, đành ngoắc tay gọi thần ưng xuống, cho thần ưng biết là nơi đây không có thuyền qua sông, nó thể đi tiếp tìm chỗ nước cạn cưỡi ngựa đi qua hay không?

Thần ưng như hiểu ý người, chẳng chờ Cát Tập Bách nói rõ, thần ưng đã kêu lên một tiếng khẽ, vỗ cánh bay đến chỗ bờ sông cách năm người chừng năm sáu trượng, rồi từ từ bay ngang mặt nước về phía bên kia bờ.

Năm người thấy vậy, biết là thần ưng đang dẫn đường, bảo họ theo sau vượt qua sông.

Năm người nhìn nhau cười, Ngọa Vân lại càng kinh ngạc và bội phục, loài phi cầm thông linh thế này thật hiếm có. Thế là năm người lên ngựa rời khỏi bến sông, do Cát Tập Bách dẫn trước, theo sau thần ưng qua sông.

Đến chỗ thần ưng bay qua sông, quả nhiên thấy nước chỉ cao đến cườm chân và còn có những tảng đá phẳng mặt được sắp ngay ngắn thành hàng ngang qua sông.

Mặt sông nơi đây dường như hẹp hơn, hai bờ cách nhau chỉ hơn hai trượng, mặt nước chỉ rộng chừng mười tám mười chín thước, dù dưới đáy không có lót đá, cưỡi ngựa đi qua nước cũng chỉ cao đến khuỷu chân mà thôi.

Năm người mừng rỡ, lại là Giang Uyển Dao nóng lòng tranh trước giục ngựa phóng đi, nước văng tung tóe, bốn người cũng liền theo sau.

Đến giữa sông, bỗng thấy thần ưng lao nhanh xuống, vươn vuốt ra chộp, “bõm” một tiếng, một tảng đá to đã bị thần ưng lật lên.

Tuấn mã của Giang Uyển Dao bị kinh động, hai chân trước cất cao, Cát Tập Bách sợ Giang Uyển Dao cầm cương không chặt, bị hất rơi xuống nưới, vội hai chân kẹp mạnh, giục ngựa phóng tới, đưa tay ra đón.

Nào ngờ Giang Uyển Dao đã mọp người trên yên, vòng tay ôm chặt lấy cổ ngựa, bình an vô sự, đồng thời ngựa cũng đã phóng tới năm sáu thước, hai lượt tung vó, đã qua đến bên kia bờ sông.

Cát Tập Bách thở phào, ghìm ngựa lại đưa mắt nhìn, chỉ thấy chỗ dưới tảng đá bị thần ưng lật lên có một con rắn to cỡ miệng chén, tảng đá đè lên chỗ bảy tấc yếu hại, rắn đang ngóc đầu lên, lưỡi dài thấp thó, hai mắt xanh rờn, bất giác kêu lên :

- Mau quá!

Giang Uyển Dao dừng ngựa bên bờ sông, ngoảnh lại hỏi :

- Chuyện gì mà hốt hoảng vậy hở?

Cát Tập Bách cùng ba nàng lần lượt qua đến bên kia sông, rồi mới nói :

- Một con rắn to, bị thần ưng giở đá đè dưới đáy nước, có lẽ nó định đón đường cắn người.

Giang Uyển Dao kinh hãi, vội vuốt bờm ngựa dịu giọng nói :

- Ngựa giỏi lắm, mong là mi không bị sợ hãi!

Bốn người nghe vậy cười to, ngẩng lên nhìn thần ưng, đang lượn quanh trên đầu vỗ cánh kêu vang.

Tiểu Thúy giơ tay nói :

- Thần ưng, đa tạ mi nhiều lắm!

Thần ưng như rất hài lòng, lại vỗ cánh bay đi. Cát Tập Bách dẫn trước, giục ngựa theo sau, đi lên một ngọn đồi bằng phẳng, tiến vào quan đạo, phóng đi thẳng về hướng Tây bắc.

Qua khỏi một cánh đồng ruộng, đi được mấy dặm, đến một thị trấn nhỏ chỉ có mấy dãy nhà ngói, lúc này tuy đã nửa đêm, loáng thoáng còn có thể trông thấy một đốm ánh đèn.

Cát Tập Bách sợ bốn nàng sau một ngày nửa đêm bôn ba hẳn đã rất mỏi mệt, lại không biết phải đi thêm bao xa nữa mới có thị trấn nhà ở khác, bèn dừng ngựa chờ bốn nàng đi đến, mỉm cười nói :

- Tiểu trấn phía trước còn có ánh đèn, hẳn là mọi người đều đã mỏi mệt, cũng may là chúng ta chuyến đi này tuy gấp, nhưng không có hạn kỳ, cũng chẳng quan trọng vào giờ thời gian, chi bằng dừng lại nghỉ ngơi, sáng mai thức sớm đi tiếp, hơn trăm dặm đường bộ, trưa mai là có thể đến, khỏe hơn là đi đêm nhiều. Dao muội thấy sao?

Giang Uyển Dao lần đầu tiên cưỡi ngựa, lại trải qua một chặng đường dài vất vả, sớm đã mệt nhoài, thật muốn tìm chỗ ngơi nghỉ, nhưng tính tình hiếu thắng, dù mỏi mệt cũng không muốn tự mình lên tiếng đòi dừng lại nghỉ ngơi.

Nghe Cát Tập Bách nói vậy rất là hợp ý và thầm cảm kích vị hôn phu đã tha thiết quan tân cho mình, nhưng vẫn giả vờ nói :

- Bách ca là đàn ông con trai và lại cưỡi ngựa, chỉ đi có bấy nhiêu đường mà đã phải sớm nghỉ ngơi rồi ư?

Tiểu Thúy lòng ngay miệng thẳng, vừa nghe nói dừng lại nghỉ ngơi, khôn xiết vui mừng, chẳng màng đến Giang Uyển Dao có thật sự phản đối hay không, đã tru tréo nói :

- Dao tỷ, tiểu muội không chịu nổi nữa rồi! Dao tỷ không biết, ngồi trên cái thứ quái quỷ này còn cực khổ hơn là đi bộ, nếu không dừng lại nghỉ, tiểu muội...

Giang Uyển Dao dễ thường không phải vậy, hai chân dang ra ngồi trên lưng ngựa phóng đi, chao qua nghiêng lại suốt, mông và lưng đều ê ẩm, nhất là chỗ kín lại càng khó chịu hơn, nhưng bản tính hiếu thắng bướng bỉnh, quyết không chịu kém, trừng mắt với Tiểu Thúy nói :

- Ngươi thật là vô dụng, đường phía trước hãy còn dài, để xem ngươi làm sao chịu nổi? Thôi cũng được, chiều ngươi lần này vậy!

Đoạn quay sang Cát Tập Bách nói :

- Bách ca hãy đi trước gọi cửa khách điếm đi!

Cát Tập Bách lẽ nào không nhận thấy Giang Uyển Dao đã mồ hôi nhễ nhại, thấy nàng vẫn bướng bỉnh hiếu thắng, bất giác cười thầm trong lòng.

Nhưng cũng chẳng tiện nói ra, đành vâng lời giơ tay ra hiệu cho thần ưng đi trước tìm chỗ nghỉ, chàng giục ngựa phóng đi về phía có ánh đèn sáng.

Chốt lát sau đã vào đến thị trấn, xuống ngựa đi đến chỗ có ánh đèn, thấy đó là một ngôi nhà gạch to rộng, cửa hé mở hơn thước, thò đầu nhìn vào, bên trong là một gian sảnh đường, dưới ánh đèn chỉ thấy một bà lão và hai đứa bé đang ở bên một chiếc giường gỗ, nằm trên giường là một người đàn ông trung niên.

Hai đứa bé chỉ chừng trên dưới mười tuổi, mọp trên đầu gối chân bà lão ngủ gật, bà lão mặt đầy vẻ lo âu buồn thảm.

Cát Tập Bách ngước nhìn lên trên cửa, không thấy có chiêu bài bảng hiệu, lại không giống khách điếm hay quán ăn, mấy lần định xô cửa vào, nhưng lại sợ kinh nhiễu những người trong nhà.

Trong lòng lấy làm lạ, bà lão này sao lại xuất thần như vậy, hay đã lo rầu đến mụ người, ngay cả có người đến gần cửa và tiếng vó ngựa cũng không nghe thấy.

Cát Tập Bách đang lưỡng lự, bỗng nghe phía sau có tiếng động khẽ, lẹ làng quay người lại, nhìn về phía phát ra tiếng động, chỉ thấy một bóng người từ trong một gian phòng cách chàng chừng bảy tám bước mở cửa đi ra, cũng chẳng thấy người ấy cất bước, loáng cái đã đến trước mặt chàng.

Cát Tập Bách định thần nhìn, thấy đó là một người đàn ông tuổi chừng bốn mươi, gương mặt gầy gò, hai mắt tinh quang khiếp người, hai bên huyệt Thái Dương gô cao, thoáng nhìn cũng biết nội công khá thâm hậu và khinh công thân pháp lại càng hiếm thấy, bất giác lòng thầm kinh hãi, vội vận thần công hộ thân, chú mắt nhìn động tĩnh của đối phương.

Người ấy đứng lại trước mặt Cát Tập Bách, ngắm nhìn chàng một hồi mới cười sắc lạnh nói :

- Tiểu tử kia, đêm hôm khuya khoắt đứng trước cửa nhà người rình rập, không phải cướp cũng là trộm, khôn hồn thì đừng kinh nhiễu dân lành, mau theo Trấn Bắc Giang Chu Phù Lãng này ra ngoài trấn nói chuyện!

Rồi chẳng chờ Cát Tập Bách trả lời, cất bước theo lối đến của Cát Tập Bách bỏ đi ngay, thoáng chốc đã mất dạng.

Cát Tập Bách đang phân vân do dự, không biết có nên đi theo người ấy hay không, bỗng cánh cửa phía sau mở ra, bà lão rón rén đi ra, có lẽ đã nghe những lời nói của người đàn ông kia, quay nhìn quanh quất, thấy không có người mới hạ thấp giọng nói :

- Tiểu ca tuyệt đối đừng đi theo hắn. Tiểu ca... từ đâu đến? Không nên trêu vào tên ác bá chết tiệt đó thì hơn!

Cát Tập Bách lòng đã hiểu ra phần nào, thầm nhủ :

- Người ấy đã tự xưng là Trấn Bắc Giang, bà lão này lại chửi rủa y là ác bá, chắc chắn không phải người tốt, mình đã gặp phải rồi, không chừng cũng phải ra tay trừ hại cho dân địa phương này.

Chàng lòng đã quyết, bèn cũng hạ thấp giọng nói :

- Lão thái thái, không hề gì đâu, tại hạ là người qua đường, đến Liên Châu tìm thân nhân, vốn định thuê phòng khách điếm ở trọ, thấy nơi đây có ánh đèn nên mới tìm đến, thấy lão thái thái ở trong nhà và như là có người bệnh, không dám quấy rầy, người đó đi ra...

Bà lão ngắt lời :

- Vậy thì tiểu ca hãy vào trong nhà ngơi nghỉ, đó là con trai của lão thân, chính là đã bị ác bá đó đả thương, con gái lão thân bị bắt đi, con dâu lão thân đã về nhà cầu viện, nên ác bá đó đã ở bên kia canh chừng cả ngày rồi, tiểu ca không nên trêu vào hắn thì hơn!

Dứt lời, liền nắm tay Cát Tập Bách dẫn đi vào nhà.

Cát Tập Bách nghe vậy càng thêm tức giận, nghĩa khí bừng dậy nói :

- Vậy là tại hạ càng phải gặp gỡ ác bá ấy mới được! Lão thái thái hãy an tâm, tại hạ chắc chắn không bị thua thiệt đâu!

Tiện tay từ trong túi áo móc ra hai viên Bảo Mệnh đơn trao cho bà lão, nói tiếp :

- Đây là linh dược điều thương, mau cầm lấy cho đại thúc uống vào. Con ngựa này tạm thời gởi ở ngoài cửa, lát nữa hẵng đến quấy rầy!

Rồi chẳng chờ bà lão trả lời, tung mình đuổi theo Trấn Bắc Giang, loáng cái đã mất dạng.

Bà lão giờ mới biết đã có trợ thủ đến, luôn miệng niệm “A Di Đà Phật”, vội buộc ngựa của Cát Tập Bách vào một cột gỗ ở trước cửa, đưa hai viên dược hoàn lên mũi ngửi, cảm thấy thơm ngát, tinh thần liền tức thì phấn chấn, vội vã đi vào nhà, rót một chén trà nóng, cho người thọ thương uống vào.

Cát Tập Bách phóng nhanh đi, vừa ra khỏi thị trấn đã nghe tiếng quát mắng đánh nhau từ bên kia chân đồi vọng đến, biết là Trấn Bắc Giang đã bị bốn nàng chận đánh, tức thì phóng lên đồi, lăng không lao xuống.

Quả thấy Giang Uyển Dao một mình song chưởng đang giao thủ với Trấn Bắc Giang, còn ba nàng tay dắt bốn con tuấn mã đứng bên cạnh lược trận.

Lúc này Giang Uyển Dao tay trái hộ ngực, tay phải bổ thẳng vào mạn sườn Trấn Bắc Giang và quát :

- Ác tặc, ngươi mà cũng xứng đáng hỏi danh tánh của bổn cô nương hả?

Tay phải đột nhiên biến chiêu, chộp vào cổ tay trái đối phương, tay trái nhanh như chớp vung ra, “bốp” một tiếng, tát trúng má phải Trấn Bắc Giang, khiến y đau đớn kêu la oai oái.

Ba nàng đứng bên xem, thích thú cười ầm lên.

Trấn Bắc Giang Chu Phù Lãng là con trai cưng của Chu Quỳ, thủ lĩnh giới hắc đạo miền bắc tỉnh Quảng Đông. Chu Quỳ có ngoại hiệu là Tảo Trửu Tinh, bởi y là người rất hiểm trá ác độc, sử dụng binh khí ngoại môn là một chiếc chổi sắt, giết người không chớp mắt, vùng bắc Quảng Đông hễ nhắc đến Tảo Trửu Tinh, già trẻ lớn bé đều biết, nghe danh biến sắc. Y lập căn cứ ở biên giới ba tỉnh Quảng Đông, Hồ Nam và Vân Nam, hiện có đến hơn ngàn lâu la, thanh uy ngày một hưng thịnh, ngay cả quan phủ địa phương cũng chẳng dám động đến.

Hồi nửa tháng trước, y lại cấu kết với Thất Độc giáo, chuẩn bị thiết lập Phân đường, Chu Phù Lãng cậy vào thế lực của phụ thân, hoành hành khắp nơi, gieo rắc tội ác không sao mà kể xiết.

Phen này Phân đường của Thất Độc giáo ở Ngũ Dương bị phá hủy, hai anh em Tiểu Độc Ngũ và Tiểu Độc Thất thọ thương đào tẩu đến Hồ Nam, ngang qua Quảng Đông, Chu Quỳ lẽ dĩ nhiên cực lực đón tiếp, giữ hai tiểu độc lại, chủ trì thiết đàn lập trai. Phái người đi khắp nơi tìm bắt thiếu nữ mỹ phụ để cho hai tiểu độc hưởng lạc. Chu Phù Lãng lại càng độc ác hơn, đích thân xuống vùng quê tìm bắt phụ nữ, giải về đại trại báo công lãnh thưởng.

Một hôm y đến Giang Đầu Khư, vừa đến nơi đã dò biết con dâu và cháu gái trong nhà bà lão này đều có nhan sắc như thiên tiên, bèn lập tức dẫn theo ba cao thủ đến bắt.

Nào ngờ bà lão này lại là Lục Dương Nữ Liễu Như Chi, vang danh võ lâm khi xưa, với một ngọn Đồ Long quải và mười hai mũi Lục Diệp tiêu đi khắp Giang Nam chưa từng gặp địch thủ.

Coi trai Kim Bối đao Đào Đức, con dâu Bạch Yến Tử Lê Tuyết Oánh, đều là người lừng danh võ lâm. Con gái Đào Cẩm Thường cũng một thân võ nghệ, nếu chẳng phải bà lão không có ở nhà, con dâu Lê Tuyết Oánh đi khỏi, cho dù bọn Chu Phù Lãng võ công cao đến mấy cũng khó có thể đắc thủ được.

Kết quả là hai anh em Đào Đức và Đào Cẩm Thường nghinh chiến với bọn Chu Phù Lãng bốn người, tuy đả thương hai người, nhưng Đào Đức cũng bị trúng phải Độc Sa chưởng của Chu Phù Lãng, chấn thương nội tạng và Đào Cẩm Thường thọ thương bị bắt.

Khi bà lão về đến, tìm gặp con dâu bàn tính, vì biết tặc đồ người nhiều thế mạnh và phải khẩn cấp cứu chữa cho Đào Đức, Lê Tuyết Oánh buộc phải về nhà mình ở cách mười lăm dặm đường cầu viện và lấy thuốc, bà lão ở nhà canh phòng cho con trai.

Chu Phù Lãng biết viện thủ của đối phương sắp đến, chắc hẳn sẽ báo thù, y cũng chẳng chịu kém, một mặt triệu tập thủ hạ, một mặt theo dõi động tĩnh của Đào gia.

Đào Cẩm Thường bị nhốt trong ngôi nhà đối diện Đào gia, Chu Phù Lãng đích thân canh giữ, nên lúc Cát Tập Bách vào đến thị trấn, y đã nghe thấy tiếng vó ngựa. Từ trong khe cửa nhìn ra, thấy Cát Tập Bách quả nhiên dừng lại ở trước cửa nhà họ Đào, bèn khẳng định là viện thủ của đối phương, định tiên hạ thủ vi cường, dụ Cát Tập Bách rời khỏi nhà họ Đào, nấp vào trong tối phục kích.

Nào ngờ y vừa ra khỏi thị trấn lại thấy bốn người bốn ngựa nối tiếp nhau đi tới, nghĩ hẳn là đồng bọn của đối phương, bèn chẳng nói chẳng rằng, buông tiếng quát vang, lao ra tấn công.

Giang Uyển Dao một ngựa đi trước, đột nhiên nghe tiếng quát, thế công của kẻ địch đã ập đến, may nhờ con ngựa trắng như đã từng trải qua nhiều trận chiến, không chờ kẻ địch đến gần đã tự phóng ngang sang bên, tránh khỏi một chưởng của Chu Phù Lãng, trong khi ấy Giang Uyển Dao cũng đã tung mình xuống ngựa.

Chu Phù Lãng một chiêu không trúng đích, hết sức kinh ngạc, biết là đã gặp phải cao thủ, bèn không dám khinh suất, người vừa hạ xuống đất, liền tức thì sấn tới, thi triển Độc Sa chưởng, bổ thẳng vào ngực Giang Uyển Dao.

Ba nàng theo sau Giang Uyển Dao cách khoảng sáu bảy thước cũng đã dừng ngựa phóng xuống đất, cùng rút binh khí ra, định tiếp tay cho Giang Uyển Dao.

Giang Uyển Dao thấy đối phương chẳng nói một lời đã ra tay đột kích, lòng hết sức tức giận, vì đối phương chỉ có một người, đâu chịu cho ba nàng kia liên thủ giáp công, bèn lớn tiếng nói :

- Mọi người hãy đứng yên, xem ta lấy mạng tên tặc đồ vô sỉ này!

Trong khi ấy, độc chưởng của đối phương đã kèm theo một làn gió tanh ập đến trước ngực. Giang Uyển Dao vội lùi ra sau một bước và lách sang bên tránh, tay trái vung ra một hư chiêu, tay phải bổ thẳng vào mạn sườn đối phương, liền theo đó, tay trái xoay lên, chộp vào mạch môn đối phương. Chiêu thức thần tốc, dĩ công nghinh công, cực kỳ ảo diệu.

Chu Phù Lãng trước nay cậy vào một đôi Độc Sa chưởng với hai mươi năm công lực hoành hành Bắc Giang, chưa từng gặp địch thủ, đinh ninh với chiêu “Dạ Quỷ Thôi Môn” kèm theo độc kình xuất thủ, một cô gái yếu đuối như Giang Uyển Dao dù không chết ắt cũng trọng thương, nào ngờ chỉ thấy người đối phương nhấp nhoáng đã mất dạng. Đang kinh ngạc, chưởng phong của đối phương đã ập đến gần mạn sườn trái, định rụt tay hồi cứu, một luồng kình phong khác lại ập đến cổ tay phải, giờ mới biết đã gặp phải kình địch, vội tung mình lui ra sau hơn trượng mới đứng vững lại được.

Lúc đầu Chu Phù Lãng tưởng đối phương là Lê Tuyết Oánh, con dâu nhà họ Đào, giờ chú mắt nhìn kỹ và nghe tiếng nói của Giang Uyển Dao hoàn toàn không có chút thổ âm Bắc Giang, mới biết đối phương là người từ nơi khác đến, càng thêm kinh ngạc, nên cất tiếng quát hỏi danh tánh đối phương và cùng lúc sấn tới tấn công tiếp.

Vừa lúc ấy Cát Tập Bách đến nơi, thấy Giang Uyển Dao đang chiếm thượng phong, ba nàng kia cũng sẵn sàng ra tay tiếp viện, nên không muốn hiện thân ngay, tung mình lên trên một cây to, nấp vào lá rậm theo dõi.

Chu Phù Lãng tấn công không đắc thủ, lại còn bị đối phương tát trúng má phải, răng rụng máu chảy, buông tiếng cười gằn, bỗng tung mình lên, thi triển tuyệt kỹ độc môn, “vù vù” hai tiếng, tung ra hai chiêu Liên Hoàn Uyên Ương cước, một nhắm vào ngực và một nhắm vào bụng Giang Uyển Dao.

Hai chiêu cước này là tuyệt kỹ sư môn của Chu Quỳ, hoàn toàn khác với Uyên Ương cước thông thường lần lượt tung ra, xuất cước đã đặc biệt, mục tiêu còn có thể tùy ý trên dưới trái phải và lực đạo cực mạnh, thế công thần tốc, biết bao cao thủ hai giới hắc bạch đã táng mạng dưới tuyệt kỹ Liên Hoàn Uyên Ương cước này của Tảo Trửu Tinh Chu Quỳ.

Chu Phù Lãng thi triển tuyệt kỹ này, Giang Uyển Dao quả nhiên giật mình kinh hãi, nếu không nhờ khinh công trác tuyệt và Hỗn Nguyên chưởng cũng đã luyện được hai ba thành hỏa hầu, nàng khó thể không bị trọng thương, cho dù nàng tung mình thoái lui nhanh, nhưng cổ chân trái cũng bị cước phong quét trúng, thoáng cảm thấy nhói đau.

Giang Uyển Dao người vừa hạ xuống đất, chân chưa đứng vững, Chu Phù Lãng đã lao đến như bóng theo hình, song chưởng chia ra trên dưới cùng lúc công đến, uy thế nhanh mạnh và hung hiểm khôn tả.

Giang Uyển Dao nhận thấy công lực đối phương như còn cao hơn mình một bậc, đâu dám khinh suất nữa, vội thi triển thân pháp nội gia di hình hoán vị Thiên Du bộ, lướt xéo sang bên bốn thước, tay trái cất lên, tay phải liền tức thì vung ra, bổ vào cổ tay trái Chu Phù Lãng, buộc đối phương thu chiêu tự cứu.

Cát Tập Bách ẩn thân trong lá rậm, tuy thấy Giang Uyển Dao liên tiếp gặp nguy hiểm, nhưng biết tính nàng ương ngạnh, trừ phi đến lúc vạn bất đắc dĩ, quyết không chịu kẻ khác ra tay trợ giúp.

Đồng thời, cho đến lúc này võ công chính của nàng vẫn chưa thi thố và cạnh đó ba nàng cũng đang gườm sẵn, khi cần Tiểu Thúy hẳn sẽ ra tay, nên chàng vẫn ngồi yên, toàn thần theo dõi tứ phía.

Ngay khi ấy, bỗng có tiếng quát tháo đánh nhau từ trong trấn vọng đến, Cát Tập Bách đoán biết hẳn là con dâu Đào gia cầu viện đã đến và xảy ra xung đột với bọn tặc đồ, vừa định ra tay giúp Giang Uyển Dao nhanh chóng giải quyết trận đấu này để vào trong trấn giúp bà lão cứu người.

Chu Phù Lãng cũng đã nghe tiếng la hét trong trấn, biết là cao thủ do mình triệu tập đã kéo đến, bắt đầu tấn công Đào gia, liền tức thì triển khai thế công tới tấp, định bức lui Giang Uyển Dao, vào trong trấn hủy diệt Đào gia, Độc Sa chưởng liên hoàn công ra, chiêu thức quái dị, toàn nhắm vào những chỗ yếu hại của Giang Uyển Dao.

Giang Uyển Dao lẽ nào không hiểu dụng ý của đối phương, thấy Chu Phù Lãng chiêu thức đột biến, tới tấp tấn công và toàn nhắm vào những chỗ yếu hại của mình, bất giác lửa giận xung thiên, vận hết công lực vào hai tay, thi triển Thiên Du bộ lượn lách trong bóng chưởng của đối phương, đồng thời tìm cơ hội phản kích, quyết tâm phải một chiêu đắc thủ, không cho đối phương tẩu thoát.

Chu Phù Lãng trong lòng nôn nóng, xuất chiêu càng nhanh hơn, thấy đối phương chỉ cứ tránh né, ngỡ là không còn sức hoàn thủ, hùng tâm bừng dậy, buông tiếng cười gằn, bỗng tung mình lên, thi triển chiêu “Vô Thường Thám Trảo” trong Truy Hồn tam tuyệt chiêu, tay phải chộp vào mặt Giang Uyển Dao, chân phải tung ra, lăng không đá vào huyệt Toàn Cơ trước ngực Giang Uyển Dao, tay và chân cùng lúc tung ra, ngỡ là chắc chắn đắc thủ.

Giang Uyển Dao chính là đang chờ đợi cơ hội ra tay, vừa thấy đối phương tung mình lên, liền nhắm thật chuẩn xác khoảng cách, chờ trảo và cước của đối phương đến gần trong phạm vi ba thước, đột nhiên song chưởng cùng lúc tung ra, với mười thành công lực thi triển chiêu “Khai Thiên Tịch Địa” trong Hống Thiên chưởng bổ thẳng vào thân người đang hạ xuống của Chu Phù Lãng, “bùng” một tiếng rền rĩ, tiếp theo là hai tiếng thét đau đớn, bốn bóng người cùng lúc hạ xuống đất.

Chu Phù Lãng lăng không hạ kích, thế nhanh lực mạnh, mắt thấy đối phương đã sắp táng mạng dưới tuyệt chiêu này của mình, lòng đang mừng thầm, chẳng ngờ chân tay mình chưa chạm đến đối phương, bỗng cảm thấy một luồng kình lực như bài sơn đảo hải ập đến, muốn tránh đã không còn kịp, kình lực trúng ngay chân phải, xương vỡ gân nát, y thét lên một tiếng đau đớn, người bật ngã ra sau sáu bảy thước, nằm co rúm trên đất, không động đậy được nữa.

Giang Uyển Dao song chưởng tung ra, vừa chạm vào độc trảo của Chu Phù Lãng, bỗng cảm thấy một luồng kình lực từ trên không ập đến, bất giác cả kinh, vội tung mình lên cao hơn hai trượng, hữu chưởng hóa trảo chộp lên, tả chưởng phạt xuống, bổ vào chân phải Chu Phù Lãng.

Hữu trảo chộp ra rụt về, mang theo một ống tay áo to rộng, tả chưởng bổ trúng chân phải Chu Phù Lãng, nhưng vai phải nàng cũng cảm thấy đau nhói, thét lên một tiếng, người bật lui năm thước, ngã ngồi trên đất.

Cùng trong lúc ấy, hai bóng người từ trên không lao nhanh xuống, một người hạ xuống phía sau Giang Uyển Dao, một người hạ xuống trước mặt Chu Phù Lãng.

Người hạ xuống trước mặt Chu Phù Lãng, chân chưa đứng yên đã lướt tới, vung tay chộp vào Giang Uyển Dao và giận dữ quát :

- Tiện tỳ, trả tay áo lại cho Dạ Du Thần này mau!

Chỉ thấy cánh tay trần của người ấy đỏ rực, trông thật ghê rợn.

Người hạ xuống phía sau Giang Uyển Dao chính là Cát Tập Bách, chàng vội vàng cho Giang Uyển Dao uống vào linh dược, đồng thời ngăn cản ba nàng ra tay tấn công Chu Phù Lãng.

Cát Tập Bách ẩn thân trên cây, thấy Giang Uyển Dao song chưởng vừa bổ ra, bỗng nhiên tung mình lên không, hết sức kinh ngạc, đến khi thấy nàng hóa chưởng thành trảo, biết là đã gặp nguy hiểm, nhưng vì cách quá xa, không sao giải cứu kịp, đến khi thấy Giang Uyển Dao ngã ra đất, chàng cả kinh phóng xuống đất ngay.

Giang Uyển Dao nghe tiếng quát ngẩng lên nhìn, thấy cánh tay đỏ rực và năm ngón tay như móc câu của Dạ Du Thần, biết đó chính là Xích Diễm chưởng kịch độc, chỉ cần bị chưởng phong quét trúng, trong vòng sáu giờ sẽ trở thành một vũng nước máu, tuyệt đối không có thuốc cứu chữa.

Cát Tập Bách cậy trong người có chí bảo khắc độc, bách độc bất xâm, đâu xem độc chưởng ra gì, buông tiếng cười to lướt tới, hai cánh tay áo phất ra, đánh bật độc chưởng đối phương, tức giận quát :

- Dạ Du Thần, tôn giá là đệ tử nhập thất của Quỷ Ảnh Tử mà lại ra tay ám toán một thiếu nữ và còn sử dụng độc chưởng, không biết xấu hổ hay sao? Nếu thật sự có bản lĩnh thì cứ việc thi thố, Cát Tập Bách này sẵn sàng lĩnh giáo tuyệt kỹ của môn hạ Quỷ Ảnh chân nhân, một trong Tam tà!

Dạ Dư Thần Dư Chân tâm tính cuồng ngạo, hay tin Quỷ Ảnh Tử xuống miền Nam, hội cùng Song độc Tam tà tái luyện Ngũ Độc Đoạn Hồn trận, nên liền từ Câu Tiết sơn đến, ngang qua Quảng Đông, hay tin ma sào ở Ngũ Dương bị hủy, mới ở lại chỗ Chu Quỳ, chờ Quỷ Ảnh Tử cùng đến Miêu Cương.

Thấy Chu Phù Lãng cầu viện, liền tranh trước đến đây, một là nhân cơ hội phô trương thân thủ, hai là lấy lòng Chu Quỳ.

Y thi triển thân pháp Quỷ Ảnh Tiềm Tung nên đến trước những người khác, vừa nhác thấy Chu Phù Lãng gặp nguy hiểm, đối phương võ công cao thâm, với một chiêu “Khai Thiên Tịch Địa”, Chu Phù Lãng khó có thể chống đỡ nổi, liền vội lăng không tung ra Huyền Âm chưởng chấn lui Giang Uyển Dao.

Giang Uyển Dao tuy bị chấn lui, nhưng một ống tay áo của y đã bị Giang Uyển Dao chộp mất, bả vai còn bị cào xước, y không tức giận hạ độc thủ ngay sao được?

Tiểu Thúy sớm đã rút kiếm sẵn sàng, vừa thấy Giang Uyển Dao bị đánh ngã, Dạ Du Thần hiện thân, liền định lao tới xuất thủ, nhưng bị Cát Tập Bách ngăn lại.

Cát Tập Bách đứng ra giao thủ với Dạ Du Thần, ba nàng liền đến đỡ Giang Uyển Dao dậy, hành công trị thương cho nàng và đón lấy một viên linh dược do Cát Tập Bách đưa cho, cho Giang Uyển Dao uống vào.

Dạ Du Thần bởi phân tâm lo cho Chu Phù Lãng, chưa chú ý đến Cát Tập Bách, đến khi Xích Diễm chưởng của y bị một luồng kình phong đẩy bật trở lại, bất giác sững sờ, lại nghe đối phương chẳng những biết danh hiệu của mình, mà còn vạch trần âm mưu của mình và ngay cả thân phận và sư thừa, đối phương cũng biết rõ tất, y không kinh hãi sao được?

Y định thần nhìn, thấy đối phương là một thiếu niên nho phục, thầm nhủ :

- Thiếu niên này đã biết mình mà còn dám khiêu chiến, nhất định không phải là kẻ tầm thường!

Bỗng lùi ra sau nửa bước, vận công vào hai tay, trừng mắt quát :

- Họ Cát kia, ngươi đã biết đại gia, vậy thì hãy quỳ xuống dập đầu lạy, Dạ Du Thần này còn có thể tha mạng cho ngươi một phen, nếu không...

Cát Tập Bách chẳng chút tức giận, thản nhiên ngắt lời :

- Sao? Ngươi dập đầu lạy xin tha mạng phải không? Hạng tà ma ngoại đạo như ngươi, tiểu gia thật chẳng xem ra gì, có bản lĩnh thì cứ thi thố, hà tất khua môi múa mép, hãy xuất chiêu đi!

Dạ Du Thần cậy vào một thân độc công tà ác, cũng kể được là một nhân vật có hạng trong giới hắc đạo, có bao giờ bị kẻ khác sỉ vả thế này? Kẻ địch trước mặt chẳng qua chỉ là một thiếu niên nho sinh, nên càng tức giận hơn, buông tiếng cười gằn quát :

- Tiểu tử chớ ngông cuồng, hôm nay đại gia mà không đánh cho ngươi tan xương nát thịt, sẽ không mang tên Dạ Du Thần nữa!

Vừa dứt lời hữu chưởng đã vung ra, liền sau đó tay trái xoay lên, bổ vào huyệt Tướng Đài ở ngực phải Cát Tập Bách, xuất thủ nhanh như tia chớp.

Cát Tập Bách vẫn chẳng chút nao núng, lại còn buột miệng nói :

- Thế thì đổi tên là Bạch Nhật Quỷ vậy!

Chờ chưởng phong của đối phương đến gần, còn cách chừng nửa thước, đột nhiên xoay người, thi triển Lục Hạp Hồi Hoàn bộ, loáng cái đã đến sau lưng Dạ Du Thần, quát to :

- Trúng!

Tay phải với chiêu “Hạo Thiên Kích Đạc” bổ vào huyệt Xúc Tinh của Dạ Du Thần.

Dạ Du Thần chưởng kình vừa phát ra, nghe Cát Tập Bách mắng mình là “Bạch Nhật Quỷ”, càng thêm tức giận, gia tăng công lực đẩy ra, thấy đối phương vẫn điềm nhiên, biết là không ổn, chỉ thấy bóng người nhấp nhoáng, thế chưởng của mình đã rơi vào khoảng không, lại bỗng nghe tiếng quát vang lên phía sau, lại càng thêm kinh hãi, cho dù y phản ứng nhanh, kịp thời lách tránh, nhưng khuỷu tay trái cũng bị chưởng kình quét trúng, đau thấu tim gan.

Y lửa giận xung thiên, quay phắt người lại, buông tiếng quát vang liên hồi, song chưởng vung động tấn công tới tấp kình phong xô giạt, cuốn tung cái bụi, phủ trùm Cát Tập Bách trong bóng chưởng.

Giang Uyển Dao sau khi uống linh dược và nghỉ ngơi, lúc này đã sớm bình phục và thần trí còn dồi dào hơn trước, đứng bên Từ Ngọc Nhi theo dõi trận đấu, ngưng thần giới bị.

Cát Tập Bách cậy vào thân pháp thần diệu Lục Hạp Hồi Hoàn bộ lượn lách trong bóng chưởng của đối phương, hệt như du long hý thủy, mặc cho Dạ Du Thần thi triển hết sở học cũng không chạm được vào góc áo chàng.

Thỉnh thoảng chàng còn thừa cơ xuất thủ, lúc đánh đông, khi kích tây, khiến lão ma đầu tức tối kêu la oai oái, chửi mắng luôn miệng.

Bốn vị cô nương xem đến ngây ngẩn, hết sức kinh ngạc bởi thân pháp kỳ diệu của Cát Tập Bách, chẳng rõ chàng đã học được từ đâu, lại nghĩ đến công lực kinh người đã phá giải chưởng lực của Dạ Du Thần vừa rồi, thật là chuyện không thể nào ngờ được.

Giờ mới tin là sau khi ngủ một ngày một đêm, chàng đã từ trong Thần Thọ Hồn Dữ đạt được pháp môn vi diệu chí cao vô thượng, ngay cả Giang Uyển Dao trước nay hiếu thắng tự phụ cũng tự than không bằng.

Ngay khi bốn nàng đang đắm chìm trong suy tư, bỗng nghe một tiếng huýt quái dị, khiến bốn nàng lập tức quay về với thực tại.

Chỉ thấy Cát Tập Bách tung mình lên cao bốn năm trượng, hệt như cánh chim bay liệng, song chưởng xô ra một luồng kình phong như vũ bão, khiến Dạ Du Thần thoái lui lia lịa.

Dạ Du Thần biết đã gặp phải kình địch, nếu không sớm tính toán, khó khỏi trọng thương thua bại, bằng vào Xích Diễm chưởng mấy mươi năm công lực với tuyệt kỹ sư môn của mình, hôm nay mà bại dưới tay tên tiểu tử vô danh này, chẳng những mình không còn có thể đứng chân trên giang hồ, mà ngay cả sư phụ Quỷ Ảnh chân nhân, một trong Tam tà cũng bị mang nhục.

Dạ Du Thần nghĩ đến đó, hung tính bừng dậy, liều hao tổn chân nguyên, ngầm vận độc công vào tay trái, tay phải vung ra một hư chiêu, dụ cho Cát Tập Bách lao xuống, chuẩn bị với Huyền Âm Độc Sát công vừa mới luyện thành, công lực chỉ có bảy tám thành, đánh cho Cát Tập Bách tan thành tro bụi.

Cát Tập Bách vận đề một hơi chân khí Đan Điền, bay lên trên không hết sức linh hoạt, lúc này thấy Dạ Du Thần mắt rực tinh quang như phún ra lửa, biết là đối phương sắp tung ra độc công gì đó, liền chú ý đề phòng, khi thấy Dạ Du Thần tung ra một luồng chưởng phong nóng rực, nhắm hạ bàn mình ập đến, chàng liền lộn người ra sau, vận Lục Hạp thiền công bảo vệ toàn thân, hạ người xuống đất, Tu Di chưởng với chiêu “Lạc Diệp Hồi Phong” bổ vào huyệt Khúc Trì trên tay trái của đối phương.

Dạ Du Thần thấy vậy mừng thầm, ngỡ là đắc kế, cười Cát Tập Bách đã dùng tay trái tiếp chiêu, lực đạo lại rất yếu ớt, khẳng định là đối phương đã kiệt sức, liền hạ tay xuống, tay phải rụt về, tay trái từ từ đưa ra, tiếng răng rắc vang lên liên hồi, cánh tay trái đỏ phồng lên, to cỡ miệng chén và dài thêm lên nửa thước.

Một luồng âm kình như sóng dữ cuồn cuộn xô ra, kèm theo hơi nóng và mùi hôi tanh ập thẳng vào mặt Cát Tập Bách. Cánh tay đưa ra nửa chừng, y buông tiếng cười gằn, đột nhiên gia tăng công lực, “bùng” một tiếng vang rền, tiếp theo là một tiếng rú thảm thiết, một bóng người bay lên trên không và nghe tiếng Dạ Du Thần nói :

- Hẹn tái ngộ!

Thì ra Cát Tập Bách đã nhận ra đối phương có ý liều lưỡng bại câu thương, sẽ tung ra sát thủ, tay trái đưa ra chỉ là hư chiêu, khi thấy Dạ Du Thần xoay tay lên, chàng liền vận Lục Hạp thiền công, tay phải vung lên với chiêu “Bửu Cái Chiêu Không” quất vào cánh tay của đối phương, Huyền Âm Độc Sát chưởng liền bị hóa giải thành vô hình và quát :

- Đi!

Thân người to lớn của Dạ Du Thần liền bị chưởng lực của chàng đẩy bay lên cao hơn ba trượng, xương gân cánh tay trái vỡ nát, tàn phế vĩnh viễn.

Bốn vị cô nương thấy Dạ Du Thần văng bay lên không, liền tức thì lao tới đỡ lấy Cát Tập Bách bị chưởng lực phản chấn loạng choạng bật lùi ra sau, đồng thanh hỏi :

- Bách ca có bị thương không vậy?

Cát Tập Bách định thần lại, mỉm cười nói :

- Không hề gì, chẳng ngờ ma đầu ấy đã luyện thành Huyền Âm Độc Sát chưởng, cũng may là hỏa hầu chưa đủ, không thì thật là thảm hại.

Ngọa Vân nghe nói Dạ Du Thần đã luyện thành Huyền Âm Độc Sát chưởng, bất giác thè lưỡi kêu lên :

- Ghê quá!

Đoạn quay sang Tiểu Thúy nói :

- Đáng tiếc là đã để cho lão ta chạy thoát, không chừng trên mình lão ta còn có bí mật của Quỷ Ảnh lão ma nữa đấy!

Ba nàng nghe vậy hết sức ngạc nhiên, vội hỏi rõ tự sự.

Ngọa Vân vô ý nói ra câu chuyện đã nghe được từ miệng La Sát Nữ, bị ba nàng gạn hỏi, mới hối hận không nên đa sự, nhưng lại không muốn giấu giếm, bèn nói :

- Tiểu muội cũng là được Thanh Vân cho biết, y nói là La Sát lão ma phen này đến Thiên Nam là thể theo lời mời của Quỷ Ảnh chân nhân, chính vì Dạ Du Thần hồi năm rồi đến Bắc Hải đã nhặt được một quyển bí kíp gì đó, trong toàn là đồ hình phi cầm, không hề có chữ. Hai sư đồ không sao hiểu nổi, được biết La Sát Nữ cũng nhặt được một quyển bí kíp gì đó ở Bắc Hải, nhưng lại có chữ không có hình và cũng không hiểu nổi, nên mới hẹn gặp nhau để cùng nghiên cứu. La Sát lão ma vừa đến Ngũ Dương, liền tức thì đi tìm Quỷ Ảnh Tử. Quỷ Ảnh Tử trả lời là quyển bí kíp ấy ở trên mình Dạ Du Thần, y chưa đến nơi. Nếu đúng là sự thật, Dạ Du Thần hẳn có mang trên mình quyển bí kíp ấy, nếu đoạt lấy được, chẳng phải có thể bức bách Tam Tử từ nay giảm thiểu rất nhiều tội ác sao?

Cát Tập Bách và Từ Ngọc Nhi nghe đến ngây người, hai huynh muội chàng hoài nghi hai quyển bí kíp ấy hẳn có liên quan với Tam Ưng bí kíp, bởi Lý Ngọc Phụng trong lúc truyền dạy Tam Ưng thức cho Từ Ngọc Nhi từng có nói là khi xưa Tam Ưng cũng có đề cập đến Tam Ưng bí kíp, chữ và đồ hình chia ra, nếu không có đủ cả hai, tuyệt đối không sao luyện được. Thế nhưng, nếu Tam Ưng bí kíp quả thật đã xuất thổ, sao lại có thể lọt đến Bắc Hải, để cho bọn tà ma ngoại đạo nhặt được, thật là khó hiểu.

Giang Uyển Dao thấy hai anh em Cát Tập Bách đăm chiêu suy nghĩ, biết là hai người hoài nghi hai quyển bí kíp mà Ngọa Vân đã nói đó là Tam Ưng bí kíp do Tam nghĩa để lại, lòng hết sức thắc mắc, bèn quay sang Ngọa Vân hỏi :

- Ngọa Vân, muội có biết Dạ Du Thần cất giấu quyển bí kíp ấy ở đâu không? Và quyển của La Sát Nữ có phải cũng luôn mang theo bên mình không?

Ngọa Vân không hiểu vì sao Giang Uyển Dao lại hỏi mình như vậy, bèn cười nói :

- Dao tỷ hỏi tiểu muội sao lại biết phải không? Tiểu muội ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy, quyển của La Sát Nữ tuy có nhìn thấy một lần, nhưng cũng chỉ là bề ngoài, tất cả chỉ có mấy trang mỏng, được gói trong mảnh lụa vàng, cất giấu trong bao kiếm của bà ta, ngay cả lúc ngủ cũng mang theo bên mình.

Cát Tập Bách như đã có quyết định, đi đến bên Giang Uyển Dao nói :

- Dao muội, phiền muội hãy áp giải Chu Phù Lãng vào trấn, tìm bà lão nhà họ Đào, mọi sự sẽ rõ ngay, ngựa của ngu huynh cũng ở nơi ấy, khi xong việc, mọi người hãy đi trước, đến Liên Châu chờ ngu huynh!

Giang Uyển Dao biết chàng định đuổi theo Dạ Du Thần để đoạt lấy bí kíp, vừa định cản ngăn, Tiểu Thúy và Ngọa Vân đã ngạc nhiên hỏi :

- Sao? Bách ca định đi đâu vậy?

Cát Tập Bách quay sang nhìn hai nàng, định nói lại thôi.

Giang Uyển Dao khúc khích cười nói :

- Bách ca định đuổi theo Dạ Du Thần đoạt lấy bí kíp phải không?

Đoạn trố mắt nhìn Cát Tập Bách, chờ chàng trả lời. Thấy chàng lặng thinh, lại khúc khích cười nói :

- Bách ca thật là, đã lớn thế này rồi mà chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng không nghĩ ra được, thật tức chết đi được!

Bỗng nàng quay sang Tiểu Thúy nói :

- Tiểu Thúy, mau đi lôi tên ác tặc kia lên đây, đừng để hắn nghe chuyện của chúng ta cho thêm rắc rối!

Cát Tập Bách ngỡ là Giang Uyển Dao trách mình thiếu thận trọng, đã nói ra nơi đến của mình trước mặt Chu Phù Lãng, bất giác đỏ mặt, vỗ trán nói :

- Thật đáng chết, ngay cả tặc đồ còn ở trước mặt cũng quên mất, cũng may là...

Tiểu Thúy cũng thấy buồn cười, làm mặt xấu với Cát Tập Bách, rồi nắm tay kéo Ngọa Vân đi xuống tìm Chu Phù Lãng.

Từ Ngọc Nhi cũng cho là Cát Tập Bách quá vội vàng, mà trên thực tế có vội cũng chẳng làm gì được nên ngắt lời :

- Cũng may gì chứ? Cho dù thật sự là Tam Ưng bí kíp ở trên mình của Dạ Du Thần, hiện y đã trốn mất rồi, Bách ca biết đâu mà tìm? Vả lại, chuyện ở đây chưa xong, mà chúng ta cũng chưa từng gặp lão bà nhà họ Đào nào đó bao giờ, sớn sa sớn sác mò vào, không khéo lại người nhà đánh nhau thì khốn, theo tiểu muội thì...

Bỗng ngưng lời, đưa mắt nhìn Giang Uyển Dao, như trưng cầu ý kiến của nàng.

Giang Uyển Dao mỉm cười, tạm không màng đến Từ Ngọc Nhi, quay sang Cát Tập Bách hỏi :

- Theo Bách ca thì võ công của Dạ Du Thần thế nào?

Cát Tập Bách bị Giang Uyển Dao hỏi không đầu không đuôi, nhất thời không trả lời được, đã không thể nói thẳng ra, lại chẳng thể nói dối, bất giác chàng đứng thừ ra.

Từ Ngọc Nhi cũng lấy làm lạ, ngây ra nhìn Giang Uyển Dao.

Giang Uyển Dao bỗng đứng tránh sang bên, đưa tay chỉ về phía tiểu trấn nói :

- Bách ca còn chưa mau vào trong trấn cứu người, chả lẽ muốn chờ Dạ Du Thần mang bí kíp đến cho Bách ca mới đi hay sao?

Cát Tập Bách giờ mới hiểu ra, Giang Uyển Dao chẳng phải không địch nổi Dạ Du Thần, chẳng qua vì với một chọi hai, tâm thần phân tán nên nội lực gián đoạn, không kịp đề khí, mới bị chưởng lực của đối phương xô ngã.

Có lẽ vết thương trên tay phải Dạ Du Thần là do bị nàng chộp trúng, chàng bất giác nực cười, liền tức thì phóng đi về phía tiểu trấn, ngoảnh lại ngoắc tay nói :

- Đi mau!

Giang Uyển Dao chờ Cát Tập Bách vào trong tiểu trấn rồi mới nắm tay Từ Ngọc Nhi kéo đi đến chỗ nàng bị ngã khi nãy, cúi xuống nhặt lấy cánh tay áo rách, đưa cho Từ Ngọc Nhi, mỉm cười nói :

- Ngọc muội hãy cất lấy, đến Liên Châu hẵng hay!

Từ Ngọc Nhi đón lấy, cảm thấy không nhẹ, hẳn là trong có rất nhiều đồ vật, bởi không tiện xem, bèn đi đến bên ngựa, nhét cánh tay áo rách vào túi da.

Tiểu Thúy và Ngọa Vân mặt đầy vẻ bực tức quay lại, luôn miệng càu nhàu gì đó.

Từ Ngọc Nhi lấy làm lạ hỏi :

- Chuyện gì vậy?

Tiểu Thúy dẩu môi hậm hực nói :

- Bảo chúng tiểu muội đi tìm tử thi, ngay cả bóng ma cũng chẳng thấy!

Giang Uyển Dao sửng sốt kêu lên :

- Sao?

Rồi liền định phóng đi xuống đồi đích thân tìm kiếm, có lẽ nàng sợ Chu Phù Lãng đã bỏ trốn mất.

Ngọa Vân lườm Tiểu Thúy, vội cản Giang Uyển Dao lại nói :

- Dao tỷ chớ nghe Thúy muội nói chuyện vớ vẩn, tên cẩu tặc ấy xem ra thọ thương chẳng nhẹ, xương chân có lẽ đã vỡ nát, quyết không chịu đứng lên, Thúy muội tức giận bồi thêm cho y một chưởng, rồi rải chút hóa thi phấn lên, quả thật là giờ đây ngay cả bóng ma cũng chẳng còn.

Giang Uyển Dao “ồ” một tiếng, giơ tay phải lên, trừng mắt nhìn Tiểu Thúy quát :

- Tiểu quỷ, ngươi muốn chết hả? Phải xé miệng ngươi ra mới được!

Tiểu Thúy vội chạy đến nấp sau lưng Từ Ngọc Nhi, thè lưỡi làm mặt xấu nói :

- Dao tỷ, Tiểu Thúy không dám nữa đâu!

Từ Ngọc Nhi, Ngọa Vân và ngay cả Giang Uyển Dao cũng không nén được, ba nàng cùng cười phá lên.

Bốn nàng vừa dứt tiếng cười, bỗng từ trong tiểu trấn vọng ra tiếng rú thảm liên hồi, có lẽ Cát Tập Bách đã ra tay đánh giết bọn tặc đồ.

Giang Uyển Dao cất bước trước tiên, lớn tiếng nói :

- Đi mau!

Từ Ngọc Nhi và Tiểu Thúy cũng không chậm trễ, lần lượt thi triển khinh công theo sau, ngay cả ngựa cũng không cần nữa.

Nhưng Ngọa Vân không vội, dắt lấy bốn con tuấn mã đi sau cùng.

Ngọa Vân vào đến tiểu trấn, đưa mắt nhìn quanh, chẳng thấy một bóng người nào, ngạc nhiên thầm nhủ :

- Chả lẽ thảy đều đuổi theo tặc đồ rồi ư?

Ngọa Vân dắt theo bốn con tuấn mã chậm rãi đi vào quảng trường phố chợ, thấy một cây to tàn lá rậm rạp, thật thích hợp để buộc ngựa, bèn dắt ngựa đi đến đó.

Buộc ngựa xong, Ngọa Vân đột nhiên tung mình, phóng lên trên cây, cành lá lay động dữ dội, khiến bốn con tuấn mã sợ hãi hí vang, đến khi Ngọa Vân từ trên cây phóng xuống mới trấn an được đàn ngựa.

Ngọa Vân sửa lại y phục và mái tóc, vừa định phóng lên mái nhà xem xét, bỗng thấy phía tây xuất hiện bảy tám bóng người và đang phóng về hướng này, nàng vội nấp vào sau cây.

Chỉ nghe tiếng Giang Uyển Dao quát :

- Nấp cái gì? Cút ra đây mau!

Ngọa Vân liền đi ra, dẩu môi nói :

- Mấy người thật nhẫn tâm, đã bỏ mặc Ngọa Vân đi mất!

Đồng thời cất bước tiến tới, chỉ thấy Cát Tập Bách tay dìu một người đàn ông đi trước, theo sau là một đàn nữ tướng, ngoài nhóm Giang Uyển Dao ba người, còn có một bà lão và ba phụ nữ, họ vừa đi vừa cười nói râm ran.

Mọi người dừng lại trước Ngọa Vân, Cát Tập Bách quay sang người đàn ông trung niên ái ngại nói :

- Đã làm phiền đại thúc phải đi một chặng đường dài mà chưa diệt hết được bọn tặc đồ, cũng may là...

Người đàn ông trung niên không chờ Cát Tập Bách nói dứt, đã vội ngắt lời :

- Cát thiếu hiệp nói vậy khiến Đào Đức này vô cùng hổ thẹn, nếu không nhờ Cát thiếu hiệp đến kịp lúc, Đào mỗ chẳng những táng mạng mà cả gia đình cũng khó thoát khỏi độc thủ của bọn ác tặc và xá muội càng không mong thoát khỏi sự giam cầm, cũng may đều là người một nhà, Đào mỗ không dám nói lời cảm tạ!

Đoạn quay sang bà lão nói :

- Mẫu thân, chúng ta...

Bà lão tiến tới một bước, chỏi Đồ Long quải xuống đất, đưa mắt nhìn Cát Tập Bách, cười nói :

- Bách nhi, ngươi thật giống hệt sư phụ ngươi, lúc nào cũng lịch sự khách sáo!

Đoạn ngoảnh ra sau, ngoắc tay nói :

- Tuyết nhi, mau đến đây mời vị cô nương này cùng về nhà, chuẩn bị cái gì để mà ăn, chả lẽ đứng đây đến sáng hay sao?

Một thiếu phụ võ phục cùng Giang Uyển Dao và Từ Ngọc Nhi tiến tới. Giang Uyển Dao giới thiệu Ngọa Vân với bà lão và thiếu phụ mặc võ phục, rồi nhìn Ngọa Vân nói :

- Vân muội thật là, sao giờ này mới đến? Bọn tặc đồ đã đào tẩu hết rồi, còn nấp gì kia chứ? Hãy nhìn trên mình xem, bị ngựa giẫm trúng phải không?

Dứt lời, đưa tay chùi hai vết bùn ở sau lưng Ngọa Vân.

Ngọa Vân bật cười, quay sang thiếu phụ vận võ phục hỏi :

- Tẩu tẩu, các vị có bị đánh mất một người đàn ông không vậy?

Mọi người nghe Ngọa Vân hỏi vậy, thảy đều ngạc nhiên và mấy vị cô nương không nén được, bật cười khúc khích.

Cát Tập Bách bị bà lão chê trách, lòng hết sức lấy làm lạ, bà lão này sao chẳng biết lý lẽ gì cả, mình đã giúp cả gia đình bà chẳng kể, nội việc đôi bên mới gặp nhau lần đầu, dù bà là kẻ cao ngạo đến mấy cũng không nên nói với mình những lời như vậy, có lẽ bà lão này đầu óc không được bình thường, lòng thoáng cảm thấy không vui.

Khi nghe Ngọa Vân hỏi thiếu phụ có đánh mất đàn ông hay không, nha đầu này thật nói năng bừa bãi, vừa định lên tiếng trách để khỏi khiến người ta phật lòng thì các vị cô nương đã ôm bụng cười ngặt ngoẽo và ngay cả lão bà cũng không nén được.

Ngọa Vân lúc năm sáu tuổi đã lọt vào tay La Sát Nữ, tuy được Tử Vân thường xuyên dạy nàng luyện tập võ công, nhưng đối với sự đời hãy còn nhiều chỗ chưa hiểu, nói năng không được rành rọt, khiến người chẳng hiểu gì cả.

Nàng hỏi ra khiến cho mọi người cười phá lên, bất giác đâm ra bối rối, suýt nữa rơi nước mắt, bực tức nói :

- Mọi người cười gì kia chứ? Không tin phải không? Hứ!

Vừa dứt lời đã tung mình lên trên cây.

Bà lão Liễu Như Chi là người già dặn giang hồ, giàu kinh nghiệm lịch duyệt, chẳng những qua cử chỉ và lời nói của Ngọa Vân, nhận ra Ngọa Vân thân thế đáng thương, mà còn suy ra được hàm ý câu nói của nàng, bèn vội nói :

- Đừng cười nữa, không chừng chúng ta quả thật đã đánh mất người cũng nên!

Đoạn liền cất bước tiến tới, cũng chẳng thấy bà ra thế, người đã nhẹ nhàng lên đến tán cây, liền sau đó đã tay xách một người phóng xuống, ném người ấy về phía Đào Đức và nói :

- Đức nhi, đón lấy!

Mọi người hiểu lầm người trong tay bà lão là Ngọa Vân, vừa thấy bà vung tay ném ra, thảy đều kinh hãi hét lên.

Tiểu Thúy tức giận tung mình lao tới, xem ra định động thủ với bà lão, quát to :

- Bà dám!

Cát Tập Bách cùng Giang Uyển Dao và Từ Ngọc Nhi cơ hồ cùng lúc lao ra quát :

- Không được vậy!

Đồng thời tay phải chộp ra, thi triển tuyệt kỹ Hư Không Hấp Dẫn kéo Tiểu Thúy lại.

Ngay khi ấy lại thấy một bóng người từ trong tán cây phóng ra, lớn tiếng nói :

- Đó chẳng phải đàn ông là gì?

Biết đó là Ngọa Vân, nỗi hoài nghi trong lòng liền tức thì tiêu tan, ba người cùng đưa mắt nhìn Ngọa Vân.

Tiểu Thúy thấy Ngọa Vân mặt đầy vẻ đắc ý, bất giác bực tức nàng ta đã khiến mình kinh hãi, suýt nữa gây ra tai họa, buột miệng mắng :

- Tiểu quỷ thật là hại người!

Giang Uyển Dao và Từ Ngọc Nhi lại cười ầm lên.

Lúc bà lão lên trên cây xem, thấy Ngọa Vân đang cởi trói cho một người đàn ông bị buộc trên chạng cây, liền nhận ra người đó chính là tâm phúc của Chu Phù Lãng, chính y đã bày kế dẫn đường đến Đào gia quấy nhiễu và cũng chính y đi xin tiếp viện, nên bà liền bừng lửa giận, chẳng nói một lời, xách y lên ném xuống đất.

Có lẽ bà lão bởi quá khích động, chỉ chú ý đến tên tặc đồ ấy, nên không hề hay biết về sự hiểu lầm của nhóm Cát Tập Bách.

Khi Đào Đức đón lấy tên tặc đồ đã bị Ngọa Vân dùng Mê Hồn sa làm cho bất tỉnh, cùng Cát Tập Bách rời khỏi, bà lão đã đi đến trước mặt mọi người.

Lúc này Ngọa Vân cũng đã phóng xuống đất, bị các nàng bao vây vào giữa, tranh luận hỏi về chuyện bắt tặc đồ của nàng.

Bà lão đứng bên, lặng thinh nghe Ngọa Vân kể, hết sức khâm phục cơ trí của nàng, buột miệng nói :

- Nha đầu lợi hại thật!

Đoạn cất bước tiến tới, Tiểu Thúy đang nghe đến ngây người, bỗng nghe tiếng bà lão nói, ngẩng lên nhìn, thấy bà lão tiến tới, ngỡ là bà định trừng trị mình về hành động vô lễ của mình khi nãy, hoảng kinh thoái lui, nấp vào sau lưng Giang Uyển Dao.

Bà lão chẳng màng đến nàng, nắm lấy hai tay Ngọa Vân, áp vào lòng bàn tay mình, đăm mắt nhìn vào mặt Ngọa Vân, hồi lâu mới cười nói :

- Ngươi thật là thông minh linh lợi, lão thân thích ngươi lắm, hãy cho lão thân biết, ngươi là...

Ngọa Vân thấy bà lão áp tay mình vào tay bà, biết ngay là mình được ích rất nhiều, lòng rất cảm kích, nhưng nhất thời không biết phải trả lời sao.

Giang Uyển Dao kể từ hôm được Ngọa Vân trợ giúp, đến Tàng Hương Ồ một cách bình an, là đã hết sức tâm đầu ý hợp với Ngọa Vân, thấy Ngọa Vân lòng dạ lương thiện, tính nết nhu mì, khôn ngoan linh lợi, nàng càng thương mến hơn, và lại được mẫu thân nàng để mắt đến, có ý nhận Ngọa Vân làm nghĩa nữ, nên nàng càng tỏ ra thân thiết hơn.

Nghe bà lão hỏi thân thế của Ngọa Vân, sợ Ngọa Vân nói ra đã từng theo tên La Sát Nữ, bèn vội đáp thay :

- Y là nghĩa nữ của gia mẫu, xin lão tiền bối thành toàn nhiều cho!

Bà lão “ồ” lên một tiếng, gật đầu cười nói :

- Thì ra là nghĩa nữ của Lạt Thủ Quan Âm Lý Hàn Mai, thảo nào thông minh linh lợi thế này. Được rồi! Tuyết nhi, hãy đưa mọi người về trước, mấy con ngựa này cứ để ở đây, lát nữa hẵng bảo người đến dắt về cho ăn cỏ, lão thân còn phải ra ngoài tuần tra một vòng nữa!

Vừa dứt lời, người đã bay lên trên mái nhà, nhìn thân pháp của bà, nào giống một bà lão sáu bảy mươi tuổi.

Lê Tuyết Oánh đi trước dẫn đường, cùng bọn trẻ vừa đi vừa cười nói vui vẻ, vừa vào đến sảnh đường, đã thấy một vị cô nương cùng hai cậu bé chừng mười một mười hai tuổi đi ra đón tiếp.

Lê Tuyết Oánh lại giới thiệu một phen, thì ra vị cô nương này chính là Đào Cẩm Thường, con gái của bà lão, còn hai cậu bé là con trai của Lê Tuyết Oánh.

Đàn bà con gái xúm nhau lại và đều là người trẻ tuổi, đương nhiên là có rất nhiều chuyện để nói, Lê Tuyết Oánh với một thiếu phụ khác tuy lớn tuổi hơn một chút, nhưng đều lịch duyệt giang hồ, tính cũng rất phóng khoáng, bị các nàng hỏi tới hỏi lui, cũng không khỏi đâm ra nhiều chuyện, kể cho các nàng nghe về những gì đã xảy ra hôm nay xong, lại nói về rất nhiều chuyện ân oán giang hồ và sự kiện võ lâm, mãi đến khi Cát Tập Bách với Đào Đức theo sau bà lão đi vào mới thôi.

Thức ăn được bày lên bàn, tuy không phải sơn trân hải vị, nhưng cũng rất thịnh soạn, mọi người trải qua nửa ngày trời vất vả, thảy đều ăn rất ngon miệng, nhưng không một ai uống rượu, vừa ăn vừa chuyện trò.

Trong bữa ăn, bà lão cho biết gia đình này vốn là cựu thuộc hạ của Giang Nghiêu Thần, chồng của bà lão là phó tướng của Giang lão, tên là Đào Quảng.

Ba mươi sáu đường Phong Vân đao pháp gia truyền oai chấn giang hồ, sau khi Giang Nghiêu Thần từ quan quy ẩn, hai vợ chồng cũng phong đao về quê làm ruộng, năm năm trước bạn già tạ thế, bà đã ở lại Giang Đầu Khư này, cho đến nay dân trong vùng chưa một ai biết gia đình bà toàn là cao thủ võ lâm và bà là đệ tử thân truyền của Hàm Chân đạo trưởng Nhất Nguyên Tử phái Võ Đang.

Thế nên, bà chẳng những biết Trích Vân Thủ Giang Nghiêu Thần và Lạt Thủ Quan Âm Lý Hàn Mai, mà còn là phương ngoại chi giao của Tri Giác thiền sư, sư phụ của Cát Tập Bách.

Do đó, bà vừa nhìn thấy võ công của bọn trẻ là biết ngay lai lịch. Cát Tập Bách nghe xong, nỗi buồn lòng khi nãy liền tiêu tan và càng kính trọng bà lão hơn.

Bốn vị cô nương càng tỏ ra thân thiết hơn, Tiểu Thúy lại còn nũng nịu gọi :

- Nãi nãi!

Rồi nhào vào lòng bà lão, cười nói :

- Thúy nhi khi nãy suýt nữa đã vô lễ mạo phạm, nãi nãi có biết không vậy?

Bà lão ngẫm nghĩ một hồi, nhoẽn miệng cười nói :

- Sao lão thân không biết được? Ngươi cũng thật táo gan, nếu Bách nhi mà không kịp thi triển Hư Không Hấp Dẫn giữ ngươi lại, lão thân thật muốn cho ngươi nếm chút mùi khổ sở, để ngươi sau này không dám xấc xược nữa!

Tiểu Thúy thè lưỡi, ôm lấy vai bà lão làm nũng, khiến bà lão thích thú cười ha hả.

Giang Uyển Dao vừa định quát ngăn, Cát Tập Bách đã đứng lên cười nói :

- Thúy muội, mau ngồi đàng hoàng lại nào!

Đoạn khom mình nói tiếp :

- Tiền bối, chuyện tối nay đã vì vãn bối vỡ lỡ cả rồi, bọn tặc đồ nhất định không chịu bỏ qua...

Bà lão như hiểu ý Cát Tập Bách, không chờ chàng nói hết lời, đã đưa tay ấn chàng ngồi xuống nói :

- Không cần lo cho lão thân, lão thân đi tìm bọn chúng tính nợ ngay đây, lão tặc Chu Quỳ hẳn không dám làm gì lão thân đâu!

Kim Bối đao Đào Đức cũng đứng lên nói :

- Cát thiếu hiệp đã trượng nghĩa trợ giúp, tại hạ hết sức cảm phục, hiện đã lộ ra rồi, tại hạ tự tin còn có thể ứng phó nổi, thiếu hiệp cứ an tâm, bọn tặc đồ Tảo Trửu Tinh Chu Quỳ, chúng tôi sớm đã muốn tìm y rồi, bây giờ y đã gây hấn với chúng tôi trước, không chừng chúng tôi đành phải tái xuất giang hồ. Chờ khi trời sáng, tiện nội sẽ đưa hai trẻ về bên kia nhà, gia mẫu cũng đã bảo tên tặc đồ kia chuyển cáo với Chu Quỳ, nói là năm hôm sau chúng tôi sẽ đến Vụ Phong bái sơn!

Giang Uyển Dao vừa nghe nói đi bái sơn, liền hớn hở nói :

- Chúng tôi cùng đi hết!

Đoạn quay sang bà lão hỏi :

- Nãi nãi, Vụ Phong cách đây bao xa? Có phải đi một ngày đường là đến không?

Bà lão lắc đầu mỉm cười :

- Không được đâu, Bách nhi đã nói với lão thân có người đang chờ ở Liên Châu, các ngươi đang có việc cần, không nên chậm trễ, đối phó với bọn tặc đồ này, chỉ cần lão thân với Tuyết nhi là đủ!