Sau khi Phong Li Dạ rời đi, Sở Khuynh Ca mới thở hắt ra một hơi.

Giơ tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán.

Nàng không khỏi suy nghĩ về nam nhân đó.
Nhát dao vừa rồi, vốn tưởng rằng sẽ thật sự đâm vào ngực mình.

Về phần rốt cuộc tại sao hắn không ra tay nàng cũng không biết.
Sau khi kéo y phục lên, Sở Khuynh Ca thấy căn phòng không còn ai canh giữ liền lập tức bước ra ngoài.
“Công chúa!” Lam Vũ từ cách đó không xa chạy tới.

Ngay cả Xảo nhi cũng chạy lại.
“Hắn thả các ngươi ra sao?”
Sở Khuynh Ca có chút kinh ngạc, nàng vừa mới làm Sở Vi Vân bị thương, vậy mà Li thế tử lại bằng lòng để bọn họ đi?
“Vâng.” Lam Vũ gật đầu.
“Phong Tảo cho người qua truyền lời thuộc hạ được tự do.


Trước đó, thuộc hạ vẫn luôn bị giam giữ.”
“Tên gia hỏa đó đột nhiên có lòng tốt vậy sao? Có chút không thể tin được.”
“Công chúa, chúng ta hãy rời khỏi nơi tồi tàn này, đến chỗ tri phủ đại nhân ở đi.”
Công chúa gần như cả ngày không ăn gì, Xảo nhi thật sự đau lòng.
Đây là phủ tướng quân, bây giờ mọi người trong phủ đều hận công chúa đến tận xương tủy.

Chỉ những người của chi phủ mới tuân theo lời công chúa.
“Được, chúng ta đến chỗ tri phủ.”
Sở Khuynh Ca lúc này không chút do dự, lập tức bước đến cổng chính phủ tướng quân.

Còn chưa bước ra ngoài liền gặp tri phủ.
Nhìn thấy công chúa bình an vô sự, tri phủ mới thở phào nhẹ nhõm: “Công chúa, quân Bắc Tần đang xâm lược, công chúa, xin hãy đến dinh thự phủ đệ ẩn náu.”
Ông đã tìm công chúa rất lâu, người của thế tử gia cũng không cho ông biết công chúa bị giam ở nơi nào.

Lần này hoàng gia thật sự bị bôi nhọ, nhưng ít nhất phải đảm bảo sự an toàn cho công chúa.


Ít nhất mọi chuyện sau này, sau này…, nói sau đi, bảo vệ công chúa là quan trọng nhất.
“Ta đang đi tìm ông.”
Sở Khuynh Ca vừa nói vừa bước ra ngoài.
“Nói cho ta biết tình hình của quân Bắc Tần đi!”
Người trong phủ của tướng quân nhất định sẽ không để ý đến nàng.
Nhưng bây giờ, khi quân đội Bắc Tần đang thắng thế, là công chúa của nước Sở, nàng không thể chỉ nhìn người dân của nước Sở bị ức hiếp.
Tri phủ lập tức nói: “Trước đây quân Bắc Tần đã tấn công thành ba lần, đều là nhờ có Tần tướng quân ở đó, bọn họ không thể ra tay, nhưng lần này Tần tướng quân trọng thương…”
Trên thực tế, chỉ sợ có Tần tướng quân, Mạc Thành cũng khó có thể cầm cự được.
Sở dĩ quân Bắc Tần trước đó vẫn chưa tấn công vì tướng quân của họ cũng bị thương.

Hiện giờ có tướng quân mới đến, lại chuẩn bị tấn công.
“Bắc Tần có 8 vạn đại quân mà binh sĩ ở Mạc Thành ta chỉ có hai vạn người, hơn một nửa binh sĩ đang bị thương.

Hiện Li thế tử dẫn hai vạn quân tinh nhuệ đến, cộng với một vạn binh ở Mạc thành cũng chỉ có không quá ba vạn quân.

Ba vạn quân chống lại tám vạn quân Bắc Tần, tỷ lệ chiến thắng quá thấp.”
Lẽ nào mọi người không tin tưởng Li thế tử?
“Công chúa, bọn họ… bọn họ không phải sợ quân Bắc Tần tiến vào, mà là sợ người bay ở Bắc Tần.”
Tri phủ vẻ mặt khó coi, ngập ngừng nói: “Mỗi lần quân Bắc Tần tấn công, đều… đều sẽ phái người bay bay vào thành, khiến tình hình trong thành hỗn loạn.”.