Tối nay, bầu không khí bên trong Mạc Thành có chút kì lạ.

Phải nói là, khí áp có hơi thấp, ngay cả trong không khí dường như cũng ngập tràn sự căng thẳng.

Đêm xuống, Phong Ly Dạ dẫn đầu đại quân, chỉnh đốn bên ngoài thành.

Nhưng đại quân Bắc Tần cũng không đến.

Ly thế tử làm như thế, chẳng lẽ là muốn phát động tấn công trực diện đại quân Bắc Tần sao?
“Thế tử gia, chúng ta thật sự phải chủ động tiến công sao?” Phong Tảo thúc ngựa đến bên cạnh Phong Ly Dạ, thấp giọng hỏi.

Từ khi đại quân Bắc Tần đến sát biên giới đến nay, các tướng sĩ Mạc Thành vẫn luôn trong trạng thái bị đánh.

Chủ động xuất kích, chính là cách để mọi người có thể giải tỏa những cảm xúc bị kìm nén một cách tốt nhất.

Tất cả những tướng sĩ Mạc Thành, không ai là không muốn!
Nhưng cũng phải xuất phát từ tình hình thực tế mới được.

Binh lực hiện nay của họ, dù tăng thêm một vạn quân Long Kỵ, cũng chỉ còn lại không đến ba vạn.

Dù cả thiên hạ ai cũng biết quân Long Kỵ của Ly thế tử vô cùng dũng mãnh.


Nhưng, dũng mãnh đến thế nào đi nữa cũng không thể chịu nổi khi đối phương người đông thế mạnh!
“Thế tử gia?” Những câu chất vấn kia, Phong Tảo không dám hỏi.

Nhưng trong lòng hắn ta vẫn chất chứa rất nhiều điều lo lắng.

“Thế tử gia, Phong Tứ vào đêm hôm trước ra ngoài thành cùng Cửu công chúa, bọn họ… rốt cuộc đang muốn làm gì?”
Phong Ly Dạ không nói lời nào, ánh mắt lạnh lùng lướt qua trên mặt hắn ta.

Phong Tảo đã hiểu, việc này, gia sẽ không nói cho mình.

Chuyện mà Thế tử gia không muốn nói, cho dù ngươi lấy đao kề vào cổ hắn, hắn cũng sẽ không hé răng thêm một chữ.

Có điều, ánh mắt của Thế tử gia đêm nay khi thì lập lòe, thi thoảng lại nhìn về phía quân địch, có vẻ như đang nặng nề tâm sự.

Phong Tảo đi theo bên cạnh hắn nhiều năm như thế, trải qua vô số các chiến dịch lớn nhỏ, cũng chưa hề thấy dáng vẻ lo lắng như thế này của hắn.

Không biết thì còn tưởng rằng trong quân doanh đối phương có người mà cả đời này hắn để ý nhất nữa cơ.

Quân doanh đối phương… người để ý… Cửu công chúa và đội ngũ của Phong Tứ ra khỏi thành…
Trong lòng Phong Tảo chấn động, đột nhiên nhớ đến gì đó.


Chẳng lẽ… Cửu công chúa… bảo nhóm Phong Tứ cùng nàng đi vào trại địch?
Chuyện này, chuyện này là đang đùa gì thế chứ!
Quân doanh của đại quân Bắc Tần đấy! Nơi đó có tròn tám vạn tướng sĩ! Tất cả đều là ma quỷ gϊếŧ người không chớp mắt!
Cửu công chúa đi đến trại địch, chẳng phải là đi chịu chết sao?
“Thế tử gia, Cửu công chúa…”
“Câm miệng!” Ánh mắt của Phong Ly Dạ lại nhịn không được mà nhìn về phía quân doanh của đại quân Bắc Tần.

Khoảng cách giữa hai bên có hơi xa, nhưng vẫn có thể nhìn thấy ánh lửa từ quân doanh của đối phương.

Quân Long Kỵ dẫn đầu, dùng hết tốc lực tiến lên, ít nhất cũng phải đi nửa canh giờ.

Nếu như nữ nhân kia thật bị trại địch bắt, nửa canh giờ này, đủ để nàng chết vô số lần!
Chữ chết này, cứ như một ma chú, khiến lòng hắn thoáng thít chặt.

Bàn tay của Phong Ly Dạ không nhịn được mà đặt tay lên lồng ngực mình, siết thật chặt.

Nữ nhân chết tiệt… sẽ không thật sự ngu xuẩn đến mức muốn liều mạng với người ta đấy?
Nàng dựa vào cái gì chứ?
“Thế tử gia, đến cùng có phải hay không?” Phong Tảo cũng gấp muốn chết.

Cửu công chúa và Phong Tứ đi đánh lén trại địch, đây không phải là đi chịu chết hay sao?
Không chỉ Cửu công chúa sẽ chết thẳng cẳng, mà các huynh đệ nhóm Phong Tứ cũng tuyệt đối không về được.

Bọn họ chỉ có hơn hai mươi người! Đúng là làm bậy!
Xem ra, thế tử thật sự rất nóng nảy!
Có liên quan đến Cửu công chúa sao?
Thế tử gia lo lắng cho Cửu công chúa, vậy tại sao phải đồng ý cho công chúa ra khỏi thành?.