Ngày 9 tháng 4

Chỉ vì sự cố của buổi chiều hôm qua mà sáng nay cả gia đình dùng bữa với tâm trạng khá nặng nề. Bầu không khí vui vẻ thoải mái thường ngày biến mất, thay vào đó là sự im lặng đến ngột ngạt. Chẳng còn tiếng nói cười nữa mà chỉ có âm thanh va chạm của những chiếc đĩa, cái muỗng, cái đũa. Lạnh tanh. Khô khốc. Chốc chốc, tôi nghe rõ tiếng thở dài sầu não của ai đó. Cạch! Tôi hơi giật mình vì sự va chạm của chiếc đũa vào cái đĩa. Đúng lúc, chị Hoà Trâm đứng dậy nói: "Con ăn xong rồi. Cả nhà cứ tiếp tục dùng bữa."

Tôi biết chị Hoà Trâm muốn rời khỏi bữa sáng ngột ngạt này mau chóng. Đến ngay cả tôi cũng đang cố ăn thật nhanh để đứng lên. Chợt, cha chồng tôi cất giọng thật trầm:

"Con đừng bận tâm đến chuyện của người khác nữa. Cha nói rõ rồi đó."

"Con làm gì là việc riêng của con..."

Đáp một câu ngắn ngủn xong, chị Hoà Trâm bước thật nhanh, loáng cái đã khuất bóng sau cánh cửa. Khỏi nói, cha chồng tôi bực bội đến mức nào. Ông bảo vẻ chán chường vô bờ bến:

"Nó giống ai mà cứng đầu cứng cổ quá vậy trời."

Nuốt miếng thịt xuống bụng, tôi nghĩ hẳn chị Hoà Trâm giống cha chồng nhất. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Sống ở đây vài tháng, tôi khá hiểu tính cách mỗi người. Cha chồng tuy hiền hơn mẹ chồng nhưng ông là người cố chấp. Đôi khi suy nghĩ có chiều hướng hơi bảo thủ. Rồi như nhớ ra điều gì, cha chồng tôi nhìn năm người còn lại hỏi:

"Mà có ai để ý cái cánh cổng bên trái nhà mình gần chỗ bản lề hơi bị móp không? Chẳng rõ đứa nào mất dạy đi ngang qua đá vào cổng nữa. Bọn con nít bây giờ hư đốn dễ sợ. Cha mà biết đứa nào đá là nó tới số. Cho mặt nó giống cái bản lề luôn."

Cha chồng vừa nói xong câu đe doạ "kinh thiên" đó thì tôi chợt nghe âm thanh nuốt nước bọt ngay kế bên. Nhìn qua, thấy tên Chan Chan mặt mày hơi tái. Trông thế thì biết thủ phạm là ai rồi. Nói mới nhớ, cái đêm anh Quang chở tôi về lần đầu tiên, Chan Chan đứng ngoài cổng chứ đâu. Sau đó, từ trong nhà tôi nghe rõ tiếng đạp cửa rầm rầm ở ngoài. Hoá ra là tên cool boy này làm. Giờ thiết nghĩ Chan Chan nên vái trời đất cho cha chồng tôi đừng phát hiện ra thủ phạm là cậu ta. Vì đối với ổng, con trai ruột thì cũng xử đẹp thôi. Tôi đang cố tưởng tượng cái bản mặt rất hot của Chan Chan mà bị "biến" thành bản lề thì ra sao. Không khéo được đưa lên báo mục Chuyện lạ có thật chứ chẳng chơi. Và nó sẽ trở thành đề tài bán khắp cả trường...

Tôi vẫn tiếp tục đón xe buýt đến trường như mọi khi. Nhưng hôm nay có điều gì đó hơi khác thường ngày. Cái điều này xảy ra khi tôi bước chân vào lớp. Ánh mắt của tất cả những đứa bạn có mặt ở đây đều đồng loạt hướng về phía tôi. Chẳng những vậy, chúng còn xì xầm bàn tán cái gì nho nhỏ. Ban đầu hơi khó hiểu nhưng rồi tôi mặc kệ, hơi đâu quan tâm. Lâu lâu thiên hạ đột nhiên "giở chứng" nhìn người này người kia để dèm pha đủ thứ chuyện. Tôi ngồi vào bàn rồi lấy tập ra ôn lại bài. Lát sau, tôi bắt đầu thấy bực mình rồi. Âm thanh rì rầm khe khẽ vẫn cứ văng vẳng bên tai không ngừng. Dám cá chúng bạn đang bàn về tôi. Cái đám này rảnh quá hay sao mà mới sáng sớm muốn kiếm chuyện với người ta hả? Nhớ dạo gần đây tôi đâu có gây sự hay chọc phá đứa nào đâu. Vài phút sau chịu hết xiết cái chất giọng léo nhéo ấy nên tôi đứng dậy và quay ra sau, hếch mặt hỏi cái đám đang túm tụm kia:

"Nè, muốn nói gì về tôi thì cứ nói thẳng đừng bàn ra bàn vô sau lưng coi hổng được nha."

Tôi vừa dứt lời thì đám đó nhìn nhau cười khúc khích. Ứa gan thiệt! Bộ tôi đang làm trò hề cho chúng xem à. Tức rồi nên không bỏ qua đâu. Tôi lại hỏi, lần này tỏ rõ bản thân bực bội: "Rốt cuộc cười cái gì? Nói rõ ràng ra đi nào."

Một thằng khó ưa nhất lớp hiện có mặt trong đám đó, mau chóng lên tiếng vẻ giễu cợt: "Làm gì thì chính bạn biết thôi. Có tật nên giật mình."

"Tôi chẳng biết đã đụng chạm gì đến các bạn. Nếu có gì không vừa lòng thì cứ nói quách ra."

Đứa con gái chuyên gia mang guốc khi đi học nói với kiểu vênh váo:

"Bồ ghê nha, trông vậy mà không phải vậy."

Thật là tôi muốn tát lệch mặt đám mọi rợ đó dã man. Cứ úp úp mở mở, đã thế còn châm chọc.

"Nè, cái đứa trong bụng là của thằng nào ế? Học trường này hả?"

Câu hỏi từ thằng thứ hai trong đám khiến tôi lập tức sững người. Tai tôi có nghe lầm không? Tên có cái bản mặt còn thua vượn người Bắc Kinh kia vừa mới hỏi tôi đứa bé trong bụng ư???

"Sao im lặng rồi? Thế là trúng phốc! Gớm chưa. Cái thai được mấy tháng vậy, người đẹp."

Lần này thì tôi nghe rõ mồn một, không nhầm lẫn đi đâu được. Lần đầu tiên, tôi cảm giác mọi thứ xung quanh như xoay vần. Chuyện quái gì vừa xảy ra? Bọn chúng biết tôi mang thai?

Tôi sực tỉnh khi đột ngột nghe Thuý Nga gọi lớn tên mình. Con bạn thân từ bên ngoài chạy cực nhanh vào trong lớp. Vừa thấy tôi là nó lập tức nắm lấy tay và kéo đi mau lẹ. Thuý Nga chọn dãy phòng vệ sinh phía sau trường là nơi "bắt đầu cuộc trao đổi bí mật."

"Chuyện lớn đây bồ ơi!" – Thuý Nga mở đầu bằng giọng gấp gáp – "Ban nãy tớ vừa vào trường thì tình cờ nghe con Hồng nói cười với con Hằng về vụ bồ có thai đó!"

Chưa đầy nửa tiếng của buổi sáng mà tôi đứng sững người đến hai lần. Câu báo cáo động trời từ con bạn thân khiến tôi tự dưng hiểu rõ câu: Sét đánh ngang tai là thế nào. Bởi lúc này âm thanh bên tai tôi không gì khác ngoài tiếng ầm ầm nghe như sấm sét. Tôi cứ đực mặt ra đấy cho đến khi Thuý Nga cầm vai tôi lắc thật mạnh: "Min Min, bồ sao thế? Đừng làm tớ sợ."

Bấy giờ bộ não trống rỗng mới lấy lại ý thức. Tức thì, tôi hỏi vẻ sửng sốt:

"Thật hả? Cậu nghe con Hồng và con Hằng nói về việc tớ mang thai sao?"

"Chắc chắn 100% không sai được. Bọn nó đã biết bí mật của bồ rồi!"

"Sao thế được? Ban nãy vào lớp, đám bạn của thằng Hiếu cũng hỏi tớ đứa bé trong bụng là con ai và cái thai được mấy tháng! Vẻ như cả lớp đã biết hết."

"Unbelievable! Tiêu rồi! Nhưng kỳ lạ là ai đã loan tin này chứ?" – Thuý Nga kêu thảm.

Chính tôi cũng đang tự hỏi mình câu đó. Tôi bắt đầu hoang mang. Tại sao việc tôi có thai lại bị lộ? Bí mật này ngoài tôi và Chan Chan thì chỉ có hai người biết: Thuý Nga và Chí Hùng. Tên Chí Hùng mất tích đã gần một tháng, còn Thuý Nga càng không thể là kẻ đã phao tin. Vậy rốt ruộc, đó là ai? Và nguyên nhân gì mà hắn lại biết chuyện "cơ mật" này của tôi?

"Hey Min Min, chắc không phải bà chị Trân Châu đâu hả?"

Câu hỏi e dè của Thuý Nga lập tức giúp tôi "thông não". Đúng rồi! Sao tôi lại quên mất cô chị Trân Châu nhỉ? Chị ta là người thứ ba biết chuyện tôi mang thai với Chan Chan còn gì. Đừng nói là chị ta muốn chơi tôi nha. Thật là ức quá mà! Sự thật vẫn chưa biết rõ ai là kẻ tung tin. Nếu mà tìm ra thì nó nhừ xương với tôi. Đặc biệt, lỡ như cô chị Trân Châu ấy đúng là thủ phạm thì xem tôi xử chị ta thế nào. Lúc đó dù tên Chan Chan có ngăn cản hay làm gì thì tôi cũng quyết không bỏ qua. Tôi mím môi, nhủ thầm. Đúng lúc, chuông báo giờ vào học vang lên. Thuý Nga nhìn tôi, mặt xanh như lá chuối:

"Giờ sao?"

"Thì cứ vào lớp, chứ chẳng lẽ trốn tiết. Để xem đến đâu tính đến đó vậy."

Tiết học bắt đầu và diễn ra bình thường như mọi khi. Vì có giáo viên nên đám bạn trong lớp cũng không thể làm trò gì được. Dù vậy, chốc chốc tôi vẫn nghe âm thanh xì xầm kỳ quặc phát ra từ những dãy bàn ở sau lưng. Lúc len lén quay xuống nhìn thì tôi thấy vài đứa đang hướng mắt lên phía mình và nói cười gì đó. Tôi cam đoan hẳn cả lớp đều biết về bí mật này của tôi rồi. Thật là tồi tệ. Hãy tưởng tượng chuyện bạn mang thai vô tình bị lộ ra cho cả thẩy bốn mươi tám đứa bạn biết thì kinh khủng cỡ nào. Hẳn bạn sẽ mong, đây chỉ là cơn ác mộng.

... Chiều, chuông báo hết giờ học vang lên. Khi thầy giáo vừa bước ra khỏi lớp là lũ học sinh lập tức ồn ào không ngừng. Tôi mau chóng thu dọn tập vở để cuốn gói về trước. Linh cảm báo rằng nếu tôi còn do dự ở lại đây thì chắc chắn sẽ gặp phải điều không may. Đúng là ông trời chẳng thương rồi. Lúc tôi sắp rời bàn thì một thằng bạn trong lớp đứng trên bục giảng và thình lình nói thật lớn: "Tin sốt dẻo đây! Lớp mình có một bạn đang mang thai."

Nghe xong câu nói khủng bố đó thì tôi gần như chết điếng tại chỗ. Hai từ mang thai giống như mũi tên cắm phập vào tim tôi vậy. Dù quạt trần quay vù vù trên đầu ấy thế mồ hôi trên trán tôi tuôn ra dữ dội. Cả người cũng nóng ran hệt bị hấp trong lò. Đúng lúc, đứa khác liền hỏi:

"Thiệt không đó? Ai ghê vậy?"

Tôi căm ghét cái đứa hỏi câu này dã man ta ơi. Biết để làm gì tên kia? Định chọc điên bà đây hả?

"Ờ, 100% luôn. Còn là ai thì..."

Tôi thấy thằng cà rỡn đó lia ánh mắt về phía mình. Chết tiệt! Vậy là nó nói đến tôi rồi. Bộ tên khốn này định chơi tôi hay sao? Trông cảnh nó từ từ đưa ngón tay lên mà tim tôi đập khốc liệt.

"Chính là Min Min đây!"

Tiên sư cha nó! Ngón tay thằng ấy chỉ thẳng vào mặt tôi. Phải, trực diện luôn chẳng hề lệch đi một chút nào. Quả tim muốn ngừng đập. Tên này nhìn chằm chằm tôi đồng thời cười cười. Khỏi nói, bốn mươi mấy cái miệng nhốn nháo hết lên. Nhưng vẫn chưa đến màn hay nhất đâu.

"Xạo ke! Nói khơi khơi vậy ai tin? Chơi trò gì độc địa quá mấy cha ơi!"

Giọng một đứa con gái vang vang, kéo dài. Lập tức vịn vào điều đó, tôi liền lên tiếng bảo: "Nè nói đàng hoàng, tung tin đồn thất thiệt chết tôi nha. Có chứng cứ gì không?"

Kế bên, con Thuý Nga cũng mau lẹ đế thêm vô một câu như "chữa lửa":

"Ừ phải đấy. Nói thì ai chẳng nói được. Làm mất danh dự người khác coi hổng đẹp mặt gì cả."

Tôi thấy thằng bạn đó cười với vẻ khoái trá. Lòng hơi lo lắng. Bởi cái cách cười tàn ác ấy hệt kiểu hắn đã thủ sẵn chứng cứ chứng minh việc tôi có thai là hoàn toàn đúng. Mặt hơi biến sắc khi tôi nhìn tên bạn lấy trong túi quần ra chiếc điện thoại. Nó khiến tôi lạnh sống lưng.

"Chiều qua, mình cùng vài đứa bạn đứng ở sân sau trường gần nhà vệ sinh nữ thì vô tình nghe được cuộc nói chuyện thú vị của bạn Min Min với bạn Thuý Nga. Bọn này liền quay lại, có thu âm luôn. Xem và nghe cho rõ, có phải hai bạn ở trong clip hot này không."

Dứt lời, cậu ta đưa màn hình điện thoại ra trước lớp rồi bấm nút Open. Vì là điện thoại cảm ứng nên màn hình khá rộng, nhìn rõ nét. Tôi thấy mình và Thuý Nga đang đứng nói chuyện, góc quay là chếch về phía bên phải ngay đúng vị trí cửa sổ phòng vệ sinh. Hàng loạt những âm thanh trong clip bắt đầu phát ra giống như một cơn ác mộng kinh dị đối với tôi.

« Là do hôm qua chúng tớ đã nói rõ mọi chuyện với nhau. Về mối quan hệ hiện tại giữa hai chúng tớ với cô chị Trân Châu. Tớ cũng bảo cậu ta hãy xem lại tình cảm của bản thân cho rõ ràng. Trong quá trình đó thì tớ yêu cầu cậu ta đừng làm phiền mình. Vậy thôi. »

« Cậu ta đồng ý? Trời ơi! Cậu ta chẳng nể nang việc bồ đang mang thai mà có câu trả lời khác ư?... »

« Suỵt! Khẽ mồm. Bộ cậu định cho cả trường biết chuyện tớ mang thai hả? »

« So-ri! So-ri! Tớ bực quá nên mới thét lên đột ngột vậy. Bồ đừng lo, học sinh trong trường về hết rồi. Vả lại, khu vệ sinh phía sau này khá vắng, chả có ma nào nghe được đâu. »

Toàn bộ cuộc đối thoại giữa tôi với Thuý Nga bị "phơi bày" trắng trợn trước bàn dân thiên hạ. Ở đây là toàn bộ cư dân lớp 11B10. Không cần kể cũng biết, một "cơn sóng thần" âm thanh tràn đến nhấn chìm tất cả. Lũ bạn la hét khí thế. Nhìn cảnh tượng đó cứ ngỡ là đại hội thể thao toàn quốc nhưng hoá ra là vì biết được một đứa bạn đang mang thai. Tôi như hoá đá. Còn Thuý Nga thì không ngừng lẩm nhẩm trong hoang mang: "Chết tụi mình rồi!"

"Ố ố, bạn Min Min có thai! Tin sốt dẻo! Giống Tường Vi con thầy Tuấn đó!"

"Nãy giờ diễn kịch thôi chứ hồi sáng lớp biết rồi! Thai của thằng nào thế?"

"Bợn Min Min bình thường thấy vậy mà hổng phải vậy. Ha ha ha!"

Mặc mọi âm thanh ồn ào huyên náo khoáy động khắp phòng, tôi vẫn đứng đó với đầu óc trống rỗng. Mãi đến khi tôi cảm nhận ai đó nắm tay và kéo mình đi thật nhanh ra khỏi lớp học...

"Giờ bọn mình phải làm sao đây, Min Min?"

Chất giọng thảm hại của con Thuý Nga nhanh chóng kéo tôi về với thực tại. Đưa mắt nhìn, tôi thấy bản thân đang ở sân sau trường còn đứa bạn thân thì đang hướng ánh mắt hết sức lo lắng vào mình. Tôi cảm giác dường như sự việc tệ hại ban nãy không hề có thật.

"Tớ... không biết nữa."

"Giờ cả lớp đều phát hiện chuyện bồ mang thai. Thế nào cũng đồn ầm cả trường cho xem."

Điều tôi hoang mang lo lắng hiện giờ chính là điều Thuý Nga vừa nói. Trường học cũng giống ngoài xã hội. Hễ có scandal hay vấn đề gì giật gân thì sẽ "được" mọi người đồn thổi để "góp phần" khiến sự kiện đình đám ấy lan truyền cực nhanh. Chuyện tôi mang thai quả là tin hot. Nhớ lại hoàn cảnh Tường Vi lúc trước, chỉ trong một buổi sáng thôi mà gần như toàn trường đều nhận được tin cô bé có thai ba tháng. Lớp tôi tổng cộng là bốn mươi tám đứa đồng nghĩa bốn mươi tám "loa phát thanh" ở tần suất siêu mạnh. Nếu tôi đoán không lầm thì ngày mai, cả trường nhất định biết thêm một tin chấn động mới: Min Min lớp 11B10 có chửa hoang. Chỉ cần chưa rõ mặt mũi cha đứa bé là thiên hạ sẽ thêm chữ "hoang" vào sau chữ "chửa" như thêm phần kịch tính và khiến cho sự kiện có nhiều thứ để bàn ra bàn vô. Thứ khiến tôi lo sợ tiếp theo là nếu ban giám hiệu trường biết thì không khéo tôi phải nghỉ học giống Tường Vi.

"Ai ngờ đâu bọn mình lại bị quay lén chứ. Mấy thằng này chơi ác thật! Min Min, tớ xin lỗi vì đã hét lên câu bồ mang thai. Nếu tớ không nói thì mọi việc đã không tệ đến thế này..."

Nhìn dáng vẻ hối hận và nghe tiếng thút thít của Thuý Nga thì tôi chỉ còn biết giấu âm thanh thở dài buồn bã vào lòng. Suy cho cùng, đây là sự cố ngoài ý muốn không phải do nó cố ý.

"Thôi nín đi, chúng ta sẽ cố gắng tìm cách." – Tôi an ủi.

Thuý Nga ngước đôi mắt long lanh nước lên hỏi: "Bồ không giận tớ hả?"

"Chuyện đã ra nông nỗi này rồi có trách có giận cũng thế thôi. Việc cần làm bây giờ là phải nghĩ cách đối phó nếu tin đồn bị lan truyền."

Thuý Nga nấc lên liên hồi đồng thời ôm lấy tôi và không ngừng nói xin lỗi. Vừa vỗ về con bạn thân mau nước mắt, tôi vừa nghĩ đến việc làm sao ngày mai đến trường đây?...

Về đến nhà với tâm trạng rối bời, tôi chợt thấy Chan Chan đang đứng nói chuyện với Thu Cúc ngay trước cổng. Nhắc mới nhớ, suýt tôi quên chuyện của cô bé mười bốn tuổi này rồi. Thấy tôi từ xa đi lại, Thu Cúc cười tươi và hớn hở gọi: "A, chị Min Min về kìa!"

"Sao đằng ấy về trễ vậy? Kẹt xe buýt hả?" – Tên Chan Chan quay qua hỏi.

"Không, bận ở lại trực lớp." – Tôi nói dối rồi nhìn sang Thu Cúc – "Em đến có chuyện gì sao? Mà cha em thế nào? Qua về ổng có đánh em nữa không?"

Thu Cúc lắc đầu, trông nụ cười vui vẻ ấy thì tôi nghĩ là chuyện không quá tệ.

"Dạ, chiều qua về cha mắng em vài câu rồi bỏ vô buồng ngủ. Sáng em dậy nghe mẹ nói cha có mối làm ăn mới nên đi với mấy chú hàng xóm từ lúc sớm. Thế là em khoẻ."

"Lỡ hôm nay cha em về rồi đánh mắng em tiếp thì sao?"

"Hổng có đâu ạ. Cha em mà đi mần ăn cũng phải một tuần mới về. Tại mấy hôm trước không kiếm được nhiêu tiền nên cha em nóng nảy đánh vợ con thế thôi. Chứ nếu có mối làm ăn mới và có tiền thì ông bình thường hà."

"Ừm, vậy chị hy vọng kỳ này cha em trúng lớn để ổng cho nhà cửa êm ấm."

"Hì, dạ em cũng mong vậy. Em đến báo anh chị biết tình hình của em để khỏi lo lắng. Chị nhớ nói lại với chị Hoà Trâm và chị Hồng Anh hộ em nhé. Hai chỉ quan tâm em hết sức."

Tôi gật đầu. Dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn của Thu Cúc đi xa dần, lòng tôi nhẹ hẳn. Chí ít, một mối lo cũng đã được tháo gỡ. Hy vọng sắp tới, con bé sẽ ổn. Vấn đề còn lại là chuyện của bản thân tôi. Và đáng tiếc ở chỗ, nó không hề đơn giản chút nào. Giải quyết khó khăn đây.

"Đằng ấy có chuyện gì hay sao mà nãy giờ thẫn thờ thế?"

Tôi quay qua nhìn Chan Chan. Cậu ta cũng nhìn tôi không chớp mắt. Tôi đang tự hỏi có nên cho tên cool boy biết về việc mấy ngày tới tôi sẽ đối diện với vô số điều kinh khủng không.

"Không có gì, bận suy nghĩ vài chuyện thôi."

Tôi bỏ đi vào trong. Cuối cùng thì tôi vẫn giấu Chan Chan. Thiết nghĩ, có lẽ khoan cho cậu ta biết tin chấn động kia. Dẫu sao, bớt đi một người lo lắng cũng đỡ hơn nhiều.