Chị Tiểu Cẩn nói lúc ấy mẹ bé liền mang bé đi công viên trò chơi chơi một ngày, công viên trò chơi chơi rất vui.

Tinh Tinh chưa từng đi công viên trò chơi, đối với đồ vật chị Tiểu Cẩn miêu tả đặc biệt để ý, nếu mẹ cũng dẫn cậu đi chơi thì tốt rồi.

Nghĩ đến cảnh tượng mẹ đưa cậu đi ra ngoài, bọn họ cùng nhau chơi, còn mua kem cho cậu ăn, Tinh Tinh liền cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cậu cười khanh khách hai tiếng, lăn một vòng đến trong ngực Trình Hoan: “Mẹ, chờ con đi học liền hát cho mẹ nghe.

”Trình Hoan mơ màng buồn ngủ, nửa tháng này cô cũng không nghỉ ngơi tốt, hiện tại nằm trên giường liền muốn ngủ, nghe được lời này miễn cưỡng có lệ: “Được”“Con còn vẽ tranh cho mẹ xem!”“Ừ.

”“Con, con còn nấu cơm cho mẹ, còn kiếm tiền cho mẹ.

” Tinh Tinh đem khuôn mặt cọ cọ trên người Trình Hoan: “Con đi học chính là người lớn, có thể làm thật nhiều việc!”Thanh âm lẩm nhẩm bên tai quấy nhiễu giấc ngủ, Trình Hoan nhăn mày lại, ôm đứa nhỏ vào trong lòng: “Ngủ đi.


”“Được mẹ.

”……Lúc trước Tinh Tinh nghĩ rất đẹp, muốn học cái này học cái kia, sau đó ở trước mặt mẹ biểu hiện.

Nhưng mà chờ thật sự tới nhà trẻ rồi, những cái tưởng tượng ban đầu liền thành đánh rắm.

Khai giảng ngày đầu tiên, cổng nhà trẻ rất náo nhiệt, cha mẹ tới đưa con sắp nhập học lưu luyến không rời, cá biệt còn có đứa trẻ nằm liệt trên mặt đất, kêu khóc phải về nhà.

Đã chịu cảm xúc xung quanh ảnh hưởng, Tinh Tinh cũng có chút thương cảm.

Cậu ôm cổT rình Hoan, không muốn từ trên người cô xuống dưới.

“Được rồi, đã đến trường học, Tinh Tinh phải ngoan ngoãn nghe cô giáo nói biết không? Buổi tối mẹ tới đón con.

” Trình Hoan khom lưng, chuẩn bị đem người buông xuống, nhưng tiểu gia hỏa như muốn dính trên người cô, chính là không muốn xuống đất.

Bên cạnh có một đứa trẻ lăn lộn tại chỗ, gào đầy mặt đều là nước mắt, bên cạnh hai người lớn đang dỗ dành, dỗ nửa ngày cũng không dỗ được liền có chút không kiên nhẫn, ông bố kia túm đứa trẻ từ trên mặt đất lên, đánh hai cái ở trên mông chụp, đe dọa nói: “Không được khóc!”Đứa trẻ nháy mắt khóc lớn hơn nữa…Tinh Tinh nhìn thoáng qua, vội vàng xoay đầu, cậu đem mặt chôn ở đầu vai Trình Hoan, dùng thanh âm vô cùng mềm mại lấy lòng nói: “Mẹ, hôm nay con có thể không đi học không?”Đi học khẳng định là phải đi, mẹ nói không học liền không thể kiếm tiền, chỉ là hiện tại cậu cảm thấy hơi sợ, cho nên muốn muộn hai ngày.

Tinh Tinh cảm thấy mình vẫn là một đứa nhỏ nhiệt tình yêu thích học tập nghe lời, cậu ngẩng đầu thò lại gần hôn một cái trên mặt Trình Hoan: “Mẹ chúng ta về nhà đi.

”“Tưởng bở.


” Trình Hoan hừ một tiếng đem người buông xuống, chọc cái trán của cậu: “Cô giáo thích bạn nhỏ nghe lời, nói hôm nay đi học chính là muốn hôm nay đi, chậm liền không phải em bé ngoan.

”Tinh Tinh ngốc ngốc: “Là mẹ nói hôm nay tới.

”“Đúng vậy, là mẹ nói, chẳng lẽ Tinh Tinh muốn cho mẹ trở thành người xấu không giữ lời hứa sao?” Trình Hoan giả vờ ủy khuất một giây.

“Mẹ không xấu!” Tinh Tinh đột nhiên lắc đầu, cậu giang hai tay ôm chân Trình Hoan, trên khuôn mặt nhỏ tràn đầy kiên nghị: “Hôm nay con sẽ đi học!”“Như vậy mới ngoan.

” Trình Hoan khom lưng hôn mặt cậu.

Giao con cho cô giáo, Trình Hoan lại cùng Tinh Tinh dính nhau, trước khi đi chỉ vào đồng hồ trên tay cậu giải thích: “Nếu Tinh Tinh nhớ mẹ thì gọi điện thoại cho mẹ, ấn cái nút này là được, nhớ rõ chưa?”Tinh Tinh gật đầu, cậu nắm tay cô giáo, lưu luyến không rời mà đi vào trong nhà trẻ, vừa đi còn vừa vẫy tay nhỏ nói gặp lại.

Trình Hoan vẫn luôn đứng tại chỗ, chờ bóng dáng Tinh Tinh hoàn toàn biến mất không thấy mới thu hồi tầm mắt.

Cô thở dài, đem chút không nỡ áp xuống dưới đáy lòng, cô còn phải đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn để buổi tối bày quán, số tiền nuôi con thật sự lớn, nửa năm học phí bên này của Tinh Tinh, đều phải hơn hai vạn.

Cho dù gần đây cô thu vào khả quan, lúc tiêu tiền ra ngoài cũng có chút đau lòng.


Trình Hoan mang theo động lực vô tận về chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn để buổi tối bày quán, hiện tại cô thuê một người giúp, hỗ trợ rửa rau xiên thịt, công việc nhẹ nhàng hơn không ít, Trình Hoan tính toán lại làm thêm hai tháng, còn ít tiền đi thuê một cửa hàng mặt tiền, lại thuê một sư phó thịt nướng, đến lúc đó mình chỉ cần phụ trách ướp và chuẩn bị nước chấm là được.

Tưởng tượng đến đây liền tràn ngập nhiệt tình!Trình Hoan bận rộn trong ngoài, cơm trưa cũng không kịp ăn, cô buông đồ vật trong tay, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trước mắt, kim đồng hồ chỉ ở số mười một.

Cũng không biết Tinh Tinh ở trường học như thế nào, hiện tại hẳn là đang ăn cơm, ngày đầu tiên con không ở trước mắt, Trình Hoan khó tránh khỏi lo lắng.

Nếu đói bụng, khát nước hay bị bắt nạt thì làm sao bây giờ?Như là tâm linh tương thông, cô bên này nghĩ, Tinh Tinh bên kia liền gọi điện thoại tới.

Trình Hoan vội vàng ấn nghe, cuộc gọi mới vừa kết nối, bên kia hô một tiếng mẹ, sau đó liền khóc.

“Hu hu…”.