Trần Hữu Lương khẽ giật mình, một lát sau mới khom người thật thấp, “Thần, tâm phục, Mộ cô nương đúng là kỳ tài. Nhưng...”

Hắn hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn nam tử đứng trước cửa sổ một cái, thân mình càng cúi thấp, “Nhưng để nữ tử thẩm án, dù gì cũng không hợp lễ pháp. Thần nghĩ... Lần sau không được viện lý lẽ này nữa.”

“Cổ hủ!” Bộ Tích Hoan xoay người trở lại, ánh mắt lạnh đi, “Trẫm hỏi ngươi, cái gì gọi là quốc gia, cái gì gọi là gia quốc?”

“Quốc gia, chính là nước trước sau đó đến nhà. Gia quốc, chính là nhà trước sau đó mới đến nước. Cái trước là đại nghĩa, cái sau chỉ tiểu nghĩa.” Trần Hữu Lương nói.

“Luận ngữ nông cạn! Cái gọi là nước, chính là trẫm, là thần tử như các khanh. Cái gọi là gia, là dân chúng chi nghĩa. Xưa nay tướng sĩ phòng thủ biên quan bảo vệ quốc gia, trước bảo vệ nhà sau mới lo cho nước, có thể thấy được trong lòng dân chúng, nhà quan trọng hơn nước. Quốc gia của trẫm quốc, không nhà tức là không dân, không dân tức không nước. Nếu trẫm không thể bảo vệ mái nhà của bách tính, dùng cái gì để luận đạo trị quốc?”

Trần Hữu Lương ngẩng đầu.

“Khanh trách ta để nữ tử thẩm án, loạn lễ pháp cương thường, nhưng có nghĩ đến chuyện vì sao nàng phải thẩm án? Nếu như cha nàng còn trên đời, nhà của nàng không bị phá, nàng sẽ hỏi đến chuyện của phủ Thứ Sử ngươi sao? Chuyện của phủ Thứ Sử, việc của trẫm, đối với nàng chẳng có ý nghĩa gì!”

Trần Hữu Lương cứng đờ, kinh ngạc nói không nên lời.

“Xưa nay nam tử vì nước, nữ tử vì nhà, chính là cương thường. Khanh một mực tuân theo lễ pháp cương thường, nhưng có từng nghĩ đến, nếu có một ngày nữ tử không còn vì nhà, thế sự sẽ trở nên thế nào? Đây là lỗi của nam tử trong thiên hạ, là lỗi của Thứ Sử khanh, là lỗi của trẫm!”

Trần Hữu Lương chấn động, quỳ rạp xuống, phục trên mặt đất, bi thương la lớn: “Bệ hạ chính là minh quân thiên cổ! Là thần cổ hủ không biết thay đổi, là lỗi của thần!”

Trong phòng không đốt đèn, Trần Hữu Lương quỳ rạp trên đất, thân hình gầy gò hòa vào bóng tối, bé nhỏ, khẽ run.

Nắng sớm dần tiến vào cửa sổ, Bộ Tích Hoan khoanh tay nhìn thần tử trên mặt đất, sau một lúc lâu, nói: “Đúng là lỗi của ngươi, còn muốn từ quan không?”

“Thần không dám! Xin bệ hạ ân chuẩn để thần đi theo bệ hạ, cúc cung tận tụy!” Trán Trần Hữu Lương dính sát vào đất, bi ai nói: “Thần nhất định sẽ gắng sửa lại tật xấu cổ hủ này, ngày sau tránh mắc phải sai lầm!”

Trong phòng không một tiếng động, Trần Hữu Lương quỳ trên mặt đất không dậy nổi, không biết qua bao lâu, thấy một đôi giầy bước đến trước mắt hắn, một ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, hắn không thấy được, lại vẫn có thể cảm nhận được vẻ hững hờ, bễ nghễ ung dung của ánh mắt đó. Sau một lúc lâu, nghe nam tử miễn cưỡng nói: “Đứng lên đi.”

“Thần... Tạ ơn bệ hạ!” Trần Hữu Lương run rẩy đứng dậy, lấy ống tay áo lau lau hai gò má, cúi thấp đầu không dám nâng.

Bộ Tích Hoan cầm lấy vài tờ mật thư trong tay Trần Hữu Lương, mở một tờ ra xem, “Đều ở đây?”

“Bẩm bệ hạ, người của Ngụy công tử không ngừng tra xét một đêm, mới chỉ tra xét được một nửa tàng thư trong phủ Hà Thừa Học, nghĩ vẫn còn nữa.”

“Tra! Trước tối nay, phải kiểm tra toàn bộ cho trẫm!” Bộ Tích Hoan trả lại mật thư cho Trần Hữu Lương, đi nhanh ra khỏi cửa phòng.

*

Khi Mộ Thanh tỉnh lại, Bộ Tích Hoan đã ở trong phòng.

Cửa sổ mở ra, chim oanh đậu trên cành hải đường hót vang, nến trong phòng đã tắt từ bao giờ. Nam tử lười biếng ngồi bên cạnh bàn, nắng sớm chiếu trùm qua bóng lưng hắn, thấy nàng vén màn đứng dậy, cười nói: “Ngủ thật sâu, trẫm vào phòng, ngươi vẫn không biết.”

“Mệt mỏi.” Mộ Thanh nói. Từ khi cha mất, nàng chưa có một đêm yên giấc, đêm qua lại suy nghĩ nhiều, cho nên mới ngủ sâu như thế.

Bộ Tích Hoan nhìn nàng cười cười, “Cổ họng đỡ chưa.”

Lúc này Mộ Thanh mới nhận ra cổ họng không còn đau như đêm qua nữa, “Mật thư tìm thấy chưa?”

“Tìm thấy rồi, đúng như lời ngươi nói, không sai chút nào.”

“Còn đồng đảng...”

“Không vội, ban đêm lại đến, trời đã sáng, chúng ta về cung trước.”

Mộ Thanh nghe vậy không nói gì nữa, lúc này gã sai vặt bưng chậu rửa mặt đi lên lầu, Mộ Thanh bước vào sau bình phong, ánh mắt khẽ động khác thường. Nàng thu thập một chút, khi đi ra nói: “Trên đường ở thành nam có cửa hàng bánh bao Phúc Ký, khi hồi cung có thể đi qua đó không?”

Bộ Tích Hoan nghe vậy hơi giật mình, trong lời nói mang theo chút thân thiết, “Bữa sáng trong cung dùng không quen sao?”

“Trước kia khi cha ta đến Biện Hà, lúc về thường mang theo bánh bao của cửa hàng đó trở về, còn nói là nếu có thời gian sẽ mang ta đi. Ta đến thành Biện Hà đã được một thời gian, nhưng vẫn chưa có cơ hội đến đó.” Mộ Thanh cúi mắt, dung nhan vốn lạnh lùng càng thêm nhạt, như có tâm sự.

Bộ Tích Hoan nhìn thế, bỗng nhiên đứng dậy, nắm tay Mộ Thanh đi xuống dưới lầu. Mộ Thanh ngẩn ra, muốn rút tay lại, nhưng bàn tay kia càng siết chặt hơn. Lần này, hắn không dùng nội lực bức nàng thuận theo, chỉ nắm thật chặt. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay nam tử, kiên định khiến nàng ngơ ngác.

Chỉ nghe hắn nói: “Đi.”

Đi xuống lầu, xe ngựa đã đứng chờ ở ngoài vườn hải đường, hai người lên xe, ra khỏi cửa sau phủ Thứ Sử, xe ngựa đi đến thành nam.

Đến cửa hàng bánh bao Phúc Ký, Mộ Thanh vén mành nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy một cửa hàng bánh bao nhưng quy mô không nhỏ, lầu một là đại sảnh, lầu hai lầu ba như những gian phòng riêng, thực khách đi tới đi lui, nối liền không dứt.

“Đi.” Bộ Tích Hoan nắm tay Mộ Thanh muốn xuống xe.

Mộ Thanh nhìn hắn một cái, trên mặt hắn đeo mặt nạ, trang phục như vậy, tao nhã như vậy, xuống xe nhất định sẽ khiến người khác chú ý. Thân phận của hắn và tình cảnh này, dù thế nào cũng bất lợi.

“Không cần.” Mộ Thanh ngồi bất động, “Bảo gã sai vặt đi mua đi, mang về trong cung ăn.”

“Trở lại cung sẽ nguội.” Bộ Tích Hoan ngồi trở lại, cười quay đầu, bình tĩnh nhìn nàng.

Trong xe ngựa trải một tấm đệm gấm, bàn nhỏ bằng gỗ tùng, bình ngọc phồn hoa, càng làm nổi bật dung nhan thanh lãnh của Mộ Thanh. Nam tử nhìn, con ngươi hiện lên chút lưu luyến, giọng nói lười biếng hờ hững không tự giác mà cũng nhu hòa thêm vài phần, hỏi: “Lo cho trẫm?”

Mộ Thanh sửng sốt, giương mắt liếc hắn một cái, lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Bên cạnh truyền đến tiếng cười trầm thấp của Bộ Tích Hoan, “Để trẫm nhớ lại lời ngươi nói hôm qua xem? Khi miệt thị, xấu hổ hoặc sợ hãi sẽ không dám nhìn thẳng người khác, thế… biểu hiện của ngươi là đang thẹn thùng sao?”

Lời này vừa nói ra, quả nhiên thấy Mộ Thanh ngẩng đầu, trong con ngươi hình như có chút ngạc nhiên.

Bộ Tích Hoan nhìn nàng, ý cười càng đậm.

“Sát ngôn quan sắc tối kỵ nhất là tách rời biểu hiện và động tác, giải thích phiến diện, bệ hạ!” Mộ Thanh nói.

Thành Biện Hà cách huyện Cổ Thủy trăm dặm, trước kia khi cha mua bánh bao, cho dù đi đường đã ôm vào trong ngực, về đến nhà cũng đã nguội lạnh. Trước giờ bọn họ đều hấp nóng ở nhà rồi mới ăn, cho nên nàng hy vọng đem bánh bao mang về cung hấp nóng lên, nàng chỉ là... hoài niệm hương vị ấy mà thôi.

Có điều, nàng không nói lý do này ra. Nàng tiến cung đã vài ngày, trong cung ngoài cung, rất hiếm khi thấy hắn cười thật tình, cười thoải mái như thế này vẫn là lần đầu nhìn thấy.

Giờ này, về cung dường như đã hơi trễ, cửa hàng bánh bao Phúc Ký lại ở thành nam, trở về hành cung phải đi vòng một đoạn đường dài, thế mà hắn không hề do dự đã mang nàng đến đây, đối đãi với nàng như thế, nàng thật không đành lòng nói những lời làm hắn mất hứng.

“Hoặc là mang về cung, hoặc là không mua, về cung.” Mộ Thanh cúi mắt.

Trong xe ngựa tĩnh một lát, nàng có thể cảm giác được ánh mắt nam tử đang dừng ở trên người nàng, sau một lúc lâu, bất đắc dĩ thở dài, “Được, theo ngươi.”

“Đi mua đi.” Bộ Tích Hoan nói với gã sai vặt đang ở bên ngoài mành.

Gã sai vặt xuống xe, chỉ mất thời gian một chén trà nhỏ đã trở về, trong tay mang theo hai bọc giấy dầu bánh bao, có lẽ là một bọc bánh bao thịt, một bọc bánh bao chay. Bánh bao đặt trên bàn gỗ trên xe, xe ngựa vội vã trở về cung, từ thành nam vòng trở về thành đông, đến phố Đông, xe ngựa chầm chậm dừng lại.

Phố Đông là phố dẫn đến các cấp nha môn ở thành Biện Hà, bình thường không có chuyện gì dân chúng cũng không thường lui tới đường này, bởi vậy bình thường trên đường rất ít người, hôm nay phía trước lại có chút náo nhiệt. Trong đám người chen chúc nhau, đem cửa quan nha vây kín. Xe ngựa dần dần đi chậm lại.

Ánh mắt Mộ Thanh khẽ đảo, trong lòng hiểu rõ lại làm bộ không biết, vén màn hỏi: “Phía trước là nơi nào?”

Bộ Tích Hoan cũng không nhìn bên ngoài, miễn cưỡng dựa hẳn người vào đệm gấm, trong con ngươi lại lạnh đi, nói: “Nha môn Binh Tào, chỗ của chinh quân Tây Bắc.”