Nguyên Long Đế hơi cúi đầu, tóc như mực đen tản ra che đi ánh sáng trong điện, ánh mắt âm u, cười hỏi: “Hửm? Ái phi từng gặp trẫm rồi à?”

“Bớt đi!” Mộ Thanh hất tay hắn ra, vang lên một tiếng bốp trong trẻo.

Trong điện mịt mờ, khói xanh lượn lờ rất lâu không tan. Thiếu niên đứng dậy, nhanh chóng lùi đến chỗ giá nến hình con hạc ở góc điện, cổ tay áo nắm chặt, căng thẳng đề phòng.

Nguyên Long Đế nhìn, ý cười không bớt, quần áo xa hoa sáng chói, nhìn thiếu niên ở phía xa.

“Mặt có thể che, thân hình giọng nói đều có cách sửa, nhưng vẻ mặt thì sửa thế nào? Huống chi, bệ hạ không sửa thân hình, giọng nói!” Thiếu niên lui trong bóng nến, dung nhan trong sáng xinh đẹp bao phủ một tầng sương mỏng, không biết tức hắn hay tức mình.

Cho rằng vào Sở Mỹ Nhân, đưa vào trong cung, lại chưa tính đến người đêm đó trong lầu các phủ Thứ Sử là người ngồi trên ghế rồng ở hành cung.

Khó trách họa sư đến vội, khó trách đêm vừa xuống đã truyền triệu, khó trách lúc vào điện không có ai soát người.

Nguyên Long Đế, Bộ Tích Hoan!

Sương mỏng trên mặt Mộ Thanh lạnh tới cứng lại, ánh đao trong mắt sáng như tuyết dưới ánh nến: “Mạng của cha ta là ngươi sai Trần Hữu Lương ban rượu độc?”

Đã sớm bị hắn nhìn thấu, vào lưới của hắn, cần gì cố sức lại giả nam phi âm thầm tra hung thủ? Không bằng hỏi thẳng. Nếu đúng là hắn, vậy đêm nay liều cái mạng này trong cung, thà làm quỷ dưới đao của thị vệ cũng phải đâm thủng lưới của hắn, kết thúc cái mạng của hắn!

Bộ Tích Hoan nhìn nàng, giương mắt như có như không liếc ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên đi tới. Ánh nến chiếu sáng, áo bào đỏ của nam tử như bùng cháy, ánh mắt kia chứa sự quyến rũ của mùa xuân, cười thắng phồn hoa: “Sao ái phi nóng vội thế, vậy mà không đợi trẫm tắm gội, đã muốn tâm sự với trẫm...”

Hắn vừa cười vừa túm tay nàng. Mộ Thanh kinh sợ giận dữ phất tay áo, cổ tay trắng đã rơi vào trong tay nam tử. Nam tử khẽ dùng sức, chỗ cổ tay nàng lại như có dòng nước lạnh chảy qua, đạo thánh chỉ giấu dao dưới tay áo cũng bị nắm giữ, trong chốc lát hoàn toàn không thể động đậy.

Sương tuyết trong mắt Mộ Thanh như đao, liếc xéo bàn tay nam tử lại quét mắt về phía cửa sổ đỏ đóng chặt.

Ngoài cửa sổ có người?

Mới vừa rồi nàng vào điện, ngoài điện đều là cung nữ thái giám, có ai dám dòm ngó cửa sổ của Vua?

Ngay lúc nàng vừa phân tâm, Bộ Tích Hoan đã kéo nàng lên bồn tắm Cửu Long. Điêu khắc bằng bạch ngọc, bồn rồng chín trượng, trên cao nhìn xuống, hiện rõ đại điện rộng rãi xa hoa, nến tựa hồng nghê. Thấy rồng nằm chơi trong ao, bay lên bàn ngọc, âm thanh róc rách trong trẻo lượn lờ vấn vít trên xà nhà, trướng màu ấm áp mờ ảo hoà thuận vui vẻ.

“Mạng của cha ta là ngươi sai Trần Hữu Lương ban rượu độc?” Mộ Thanh đứng ở bên cạnh ao, nói chuyện ở chỗ này thì sẽ không tiếp tục bị dòm ngó chứ?

Giọng thiếu niên lạnh lẽo, hồ tắm mịt mờ, không che được mắt hắn. Đôi mắt kia sáng trong như tuyết lạnh mùa đông, trong đại điện xa hoa lộng lẫy này, khiến người ta nhìn một cái là tỉnh táo. Bộ Tích Hoan nhìn Mộ Thanh, ngày ấy trên quan đạo huyện Cổ Thủy, nàng cách khá xa, sau đó lại thành dáng vẻ thiếu niên bình thường, không thấy rõ chân dung, đêm nay là lần đầu tiên hắn thấy dung mạo thật của nàng.

Danh sĩ phong lưu Đại Hưng rất thích Giang Nam. Nữ tử Giang Nam xinh xắn thướt tha, như bức giang sơn điểm thêm chút phấn sắc xuân trong lòng nam tử. Thiếu nữ trước mắt không phải khuôn mặt xuân sắc ẩn trong lòng nam tử kia, nàng là trúc xanh gió mát, chút khói xanh mang vạn cảnh sắc bên bờ sông, mặc đồ thiếu niên lại cao hơn thiếu niên.

“Nếu trẫm nói phải thì ngươi sẽ làm gì?” Hắn hỏi.

“Giết ngươi!” Nàng đáp.

Bộ Tích Hoan nhìn sâu vào trong mắt Mộ Thanh, thấy sự bình tĩnh kiên nghị trong mắt chưa từng dao động, bỗng nhiên cúi đầu cười. Ngay sau đó hắn buông lỏng cổ tay nàng, cũng không quan tâm ám khí trong tay áo nàng, chỉ xoay người bước xuống ao ngọc. Bên cạnh ao có một bầu rượu con, hai ly ngọc xanh, nhìn là chuẩn bị cho đế quân và mỹ nhân hầu tắm. Bộ Tích Hoan tự rót một ly, không cho Mộ Thanh mà tự mình xuống, ánh mắt dừng ở chén rượu không, hỏi nàng: “Ngươi biết xem mặt đoán ý, ngươi xem có phải trẫm không?”

Mộ Thanh không trả lời, chợt xuống ao ngọc. Bộ Tích Hoan ngước mắt, trong mắt có kinh ngạc chưa giấu, dường như hắn đã nhận định nàng sẽ không muốn tắm chung với hắn nên khá bất ngờ với việc nàng xuống nước.

Nàng đi tới trước mặt hắn, nước đến nửa người nàng, sắp tẩm ướt ngực. Hắn cầm cái ly không, nhướn mày hứng thú nhìn, lại nhìn thấy trên mặt nàng không có vẻ thẹn thùng của nữ tử, đôi mắt kia vẫn sáng trong, nhìn thẳng vào đáy mắt hắn.

Nghe nàng nói: “Hiện tại, ta hỏi ngươi trả lời, chỉ cần trả lời có hoặc không. Mạng của cha ta là ngươi sai Trần Hữu Lương ban rượu độc?”

Bộ Tích Hoan nhướn mày thật lâu vẫn không hạ xuống, lúc này mới hiểu vì sao nàng phải xuống nước. Hắn lười nhác cười, nước ao khẽ gợn, tóc đen áo bào đỏ tôn lên cơ bắp loáng thoáng trước ngực. Cười một lát, hắn ngước mắt, nhìn thẳng vào nàng.

Nghe hắn đáp: “Đúng vậy.”

Trên đài Cửu Long chợt yên tĩnh, đến cả âm thanh trong trẻo của nước từ miệng rồng nằm xuống ao ngọc đều như xa vời, hai người đứng trong nước, cách một tầng hơi nước mờ mịt nhìn nhau.

“Ngươi muốn chết sao!” Qua một lát, Mộ Thanh mở miệng, mang theo tức giận.

Không phải hắn!

Nàng đã nhìn ra không phải hắn, lại không nhìn thấu vì sao hắn thừa nhận. Không phải hung thủ, tự nhận làm thủ phạm. Đùa vui lắm à?

Bộ Tích Hoan quay đầu lại rót ly rượu, màu rượu trong ly ngọc xanh mát lạnh, chiếu lên đáy mắt nam tử tạo thành sự nguội lạnh: “Ngươi giết được à?”

“Nhưng chỉ cần ta không chết, một ngày nào đó hung thủ sẽ chết.”

Bộ Tích Hoan ngước mắt, thấy hơi nước hun sắc mặt Mộ Thanh hồng nhạt, làm nền cho đôi mắt giận dữ, chợt có thêm vài phần tức giận.

Ừm, đẹp hơn dáng vẻ nhẫn nhịn lạnh lùng bình thường nhiều.

“Làm giao dịch, thế nào?” Mộ Thanh bỗng nhiên mở miệng.

Bàn tay đưa ly rượu lên môi của Bộ Tích Hoan hơi khựng lại: “Hả?”

“Ta biết ngươi vội tìm ta là vì chuyện gì. Ta giúp ngươi tra ra hung thủ trong vụ án ở phủ Thứ Sử, ngươi nói cho ta ai ra lệnh cho Trần Hữu Lương giết cha ta.” Mộ Thanh nói, nàng tin tưởng Nguyên Long Đế tìm nàng chắc chắn có mưu đồ. Hiện giờ nàng đã vào lưới của hắn, cùng với bị cưỡng ép, không bằng tự nàng đưa ra giao dịch.

“Giao dịch này có vẻ không quá công bằng với trẫm. Mối thù giết cha không đội trời chung, người nọ với ngươi là kẻ thù truyền kiếp. Hung thủ của vụ án phủ Thứ Sử với trẫm mà nói lại không quan trọng đến vậy.” Bên môi Bộ Tích Hoan ngậm ý cười, trong hơi nước lượn lờ, ý cười càng sâu.

“Vậy ngươi muốn thế nào?”

“Ngươi đi theo trẫm, mỗi lần giúp trẫm làm một chuyện, trẫm sẽ nói cho ngươi một nhắc nhở về hung thủ.” Bộ Tích Hoan nhìn nàng, ý cười thật sâu.

Mộ Thanh hơi giật mình, thấy màu rượu trong ly rượu ngọc xanh trong vắt, không lọt nổi vào đôi mắt sâu không đáy của nam tử, nước gợn lăn tăn, chiếu lên ánh mắt như càn khôn ẩn hiện thấy ánh sáng.

Nàng bỗng nhớ tới lời đồn trong thiên hạ - Đương kim đế quân, từ nhỏ hoang đường không kiềm chế được, ngu ngốc vô nhân đạo...

Mắt người trong thiên hạ đều mù rồi à?

Sợ là nam nhân này đã động tâm tư với nàng ngay từ giây phút thấy nàng ở sòng bạc.

Nàng hao hết tâm tư lẻn vào phủ Thứ Sử, nào vừa khéo đã gặp gỡ một nha hoàn có thủ đoạn dùng độc cao minh đến vậy? Nha hoàn kia là thị nữ của công tử áo xanh, công tử áo xanh kia hiển nhiên cùng một phe với Bộ Tích Hoan. Chuyện đã rất sáng tỏ, từ lúc nàng giả dạng thợ thủ công tiến vào phủ Thứ Sử thì đã vào lưới của bọn họ. Thứ Sử Biện Châu là người của hắn, hắn muốn tra hành tung của nàng dễ như trở bàn tay. Đêm đó hắn thả nàng rời khỏi phủ Thứ Sử, chắc chắn đã biết Trần Hữu Lương sẽ không nói cho nàng hung thủ là ai. Hắn nhìn nàng gặp trắc trở khắp nơi, nhìn nàng hao hết tâm tư trốn tránh, mãi đến khi nàng hao hết tâm tư vào cung, lại sa đầu vào trong lưới của hắn.

Thế đơn lực mỏng bất đắc dĩ cỡ nào, hắn cho nàng trải nghiệm sâu sắc.

Nàng chỉ muốn báo thù cho cha, cũng không muốn để ai sử dụng, cuối cùng vẫn phải để người ta sử dụng?

Hừ!

Mộ Thanh cúi đầu, gợn sóng trong ao chiếu khuôn mặt thiếu niên, lúc sáng lúc tối không nhìn thấy vẻ trong đáy mắt. Sau một lúc lâu, nàng ngẩng đầu, dường như quyết định: “Được! Quyết định vậy!”

Bộ Tích Hoan nhìn vào mắt nàng, thấy nàng không giống làm bộ, lại cười hỏi: “Hiện tại sẽ không lừa trẫm chứ?”

“Chỉ cần bệ hạ không cho nhắc nhở có lệ.” Mộ Thanh hừ lạnh một tiếng, xoay người ra khỏi ao. Khi ra khỏi nước, ánh nến trước đài Cửu Long chiếu vào đáy mắt thiếu niên, trong hoảng hốt có sự khác thường.

Quần áo nàng ướt một nửa, kéo ra một bóng nước trên đài ngọc. Bộ Tích Hoan hứng thú nhìn nàng, thấy nàng vẫn không có vẻ thẹn thùng của nữ tử, chỉ ở bên cạnh ao bình tĩnh quét mắt, thấy ở góc Đông Nam có đặt hai bộ đồ.

Mộ Thanh đi qua, thấy hai bộ đều là đồ quý giá màu xanh lơ, trong đó một bộ thêu hoa văn rồng, một bộ bên cạnh thêu trúc xanh. Nàng cầm bộ đồ trúc xanh kia, xoay người hỏi: “Thay quần áo ở đâu?”

Bộ Tích Hoan ở trong ao cười: “Ở trước mặt trẫm là được.”

Mộ Thanh nghe vậy, cầm xiêm đi xuống khỏi đài Cửu Long, để lại cho hắn một bóng lưng dứt khoát bước đi.

Mộ Thanh xuống khỏi đài Cửu Long, nhìn một vòng ở trong điện, thấy phía sau có một thiên điện thì đi vào. Chỉ thấy trong điện trướng hoa chín tầng, sau khi đi qua chín tầng này, thấy một loạt lọ hoa bố trí trên long sàng tứ giác, hương thơm thoang thoảng ập vào. Nàng thả long trướng, thay quần áo, khi vén rèm đi ra thì sững sờ, thấy Bộ Tích Hoan đứng dựa ở chỗ cửa điện.

Áo bào đỏ của nam tử ướt đẫm lại chưa thay, chỉ khoác bộ long bào xanh lơ kia ở đầu vai, tóc đen xõa tung, hơi nước ấm áp, đai ngọc buông lỏng, ánh nến chiếu cảnh xuân sắc ở trước ngực.

Nam tử mang theo ý lười quấn ý xuân, thấy nàng từ long sàng đi ra thì cười với nàng: “Ái phi quả thực nóng vội. Trẫm chưa tắm ra, ái phi đã tự làm ấm long sàng.”

Mộ Thanh vừa thấy dáng vẻ này của hắn thì liếc ra phía cửa sổ, biết bên ngoài ắt có người đang nghe trộm. Nhưng nàng lười phối hợp diễn ân ái với hắn, lạnh mặt nói: “Khởi tấu bệ hạ, tối nay thân mình thần khó chịu, không thể thị tẩm. Xin bệ hạ tự đi tìm mỹ nhân khác.”

Bộ Tích Hoan nghe vậy nhướn mày, cười hơn hoa xuân: “Ồ? Hay là ái phi tới tháng?”

Mặt Mộ Thanh không đỏ không thở gấp: “Thần là nam tử, không có tới tháng.”

“Vậy ái phi là...”

“Thần, đau trứng!”

Giọng thiếu niên trong trẻo, một gương mặt lạnh đối mặt với đế nhan, nói xong vung tay áo, vào long trướng!