Bắc Thần Tà Diễm nghe xong liền gật đầu.Chắp tay nhìn về phía phía tây, ung dung sửa sang lại tay áo của mình một chút, chậm rãi nói: "Đi thôi! Đi nghênh đón người Diễm yêu, trở lại bên người Diễm!"Nội tâm Ngọc Vĩ: Điện hạ, ta cảm giác "Người trong lòng" ngài, chưa chắc sẽ đồng ý trở về.Hắn mới đi được hai bước.Rất nhanh, lại có một người áo đen từ một phương hướng khác bước nhanh tới.Từ phía sau đi lên liền quỳ xuống, đối Bắc Thần Tà Diễm bẩm báo: "Tứ hoàng tử điện hạ, thuộc hạ dò xét Đại hoàng tử điện hạ đang âm thầm vào thành, chắc là vì ngài mà tới, người có muốn hay không..."Khóe miệng Ngọc Vĩ giật một cái, Đại hoàng tử điện hạ mới phái người ám sát Điện hạ không bao lâu liền đích thân tự mình đến.Điện hạ còn chưa đi tìm hắn đâu...Bắc Thần Tà Diễm nghe vậy, nhìn chằm chằm tên áo đen kia, nhìn không ra vui buồn, âm thanh chậm rãi hỏi : "Diễm cho ngươi đi tra tung tích Đại hoàng huynh sao?"" y...!Thuộc hạ..." Vốn là tra được tung tích của Đại hoàng tử trong lòng người áo đen tràn đầy vui vẻ nhưng vừa nghe thấy lời này, trong lòng hắn lập tức giật mình, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống.Điện hạ không ra lệnh mình đi thăm dò tung tích của Đại hoàng tử điện hạ mà là mình nhận được mệnh lệnh đi tìm vị cô nương kia...Chỉ là trong quá trình tìm kiếm vô ý bắt gặp Đại hoàng tử, cho nên tới bẩm báo.Hắn chần chờ một lúc, Bắc Thần Tà Diễm đã đi tới trước mặt hắn.Ưu nhã duỗi tay ra đặt ở trên đỉnh đầu người áo đen, khuôn mặt hắn tuấn mỹ tà mị, dáng vẻ hững hờ, chậm rãi nói: "Diễm phân phó ngươi làm chính sự ngươi không làm, lại đi chú ý đến mấy chuyện nhàm chán.

Đại hoàng huynh có ý đồ ám sát ta...!Bây giời ngươi để hắn đứng trước mặt Bản điện hạ, hắn dám sao?"Hắn hỏi câu này khiến mọi người nhất thời khẽ run rẩy.Để Đại hoàng tử điện hạ đứng trước mặt Tứ hoàng tử điện hạ, sợ là Đại hoàng tử thật không dám.Dù sao Tứ hoàng tử điện hạ ở Kinh thành, mọi người đều tránh đi, trông thấy hắn ai cũng run rẩy, ngay cả bệ hạ cũng không dám tuỳ tiện chính diện đối đầu với hắn.Nếu Đại hoàng tử điện hạ mà tới, sợ cũng chỉ dám ở sau lưng động một chút tay chân thôi.Tiếp theo trong chớp mắt, tay Bắc Thần Tà Diễm chế trụ người áo đen, chậm rãi nhấc lên, người áo đen bay lên không trung, sau đó, tay của hắn bóp lấy cổ người áo đen.Người áo đen bị bóp cổ, lơ lửng giữa không trung, không thể động đậy được.Ánh mắt người nam nhân tuấn mỹ nhìn chằm chằm người áo đen, chậm rãi tiếp tục nói: "Xem Đại hoàng huynh là đối thủ thì mới cần chú ý đến hắn, nếu không chú ý tới hắn thì chính là lãng phí sinh mệnh của mình.


Là ai cho phép ngươi, lãng phí sinh mệnh Bản điện hạ,ngươi nói nhảm đến hắn làm gì?""Thuộc hạ...!Thuộc hạ biết sai..." Sắc mặt người áo đen bị siết đến đỏ bừng, cảm giác như chảy máu não.Ngọc Vĩ yên lặng quệt khóe miệng, dù sao hắn đã nhìn ra, trước mắt ngoại trừ tin tức có quan hệ với vị cô nương kia, những tin tức khác, Điện hạ cũng đều không nhiều lời.Người áo đen nhận ra sai lầm.Bắc Thần Tà Diễm hài lòng gật đầu, tay nhẹ nhàng dùng lực.Người áo đen dưới lực đạo này của hắn, sắc mặt thống khổ, đầu lưỡi thò ra ngoài, chỉ chốc lát sau, liền tắt thở.Hắn buông tay ra, thi thể người áo đen rơi đập xuống trên mặt đất.Mọi người ở đây đều run rẩy, một người ai cũng không dám lên tiếng.

Thật ra, bọn hắn trung thành với Tứ hoàng tử điện hạ...!Căn bản cũng không phải là bị nhân cách mị lực của hắn tin phục, mà chỉ là bởi vì, tất cả mọi người không dám không nghe hắn, mọi người hoàn toàn đều sợ hãi hắn.Người này, là ác ma...Rất nhanh, bọn hắn liền nghe thấy ác ma trong lòng bọn họ, quét lấy thi thể trên đất, chậm rãi dạy bảo: "Biết sai liền tốt, Bản điện hạ cho ngươi cơ hội, kiếp sau nhớ sửa lại!"Đám người: "..."Bọn hắn cảm thấy vị kia cũng không cần cơ hội kiếp sau sửa lại, ngược lại khả năng tương đối cần, kiếp sau đừng gặp phải Tứ hoàng tử điện hạ.Trong lòng đám người đều hoảng sợ.Ánh mắt Bắc Thần Tà Diễm từ trên người bọn họ đảo qua, âm thanh ưu nhã chậm rãi vang lên: "Các ngươi thấy rõ chưa, giờ này khắc này, ngoại trừ tin tức của vị cô nương kia , Bản điện hạ không cần bất cứ tin tức gì! Nàng khả năng đang ở phía tây, theo Bản điện hạ đi tìm nàng, nếu như tìm không thấy, tất cả mọi người sẽ chết!""Rõ!" Khuôn mặt đám người trắng bệch nghiêm lại, rất nhanh lên tiếng.Sau đó, có người mở đường đi về phía tây, có người lo lắng không tìm thấy người ở phía tây, đi phương hướng khác tiếp tục tìm kiếm.


Trong lòng mọi người đều vô cùng hoảng sợ, chân mọi người đều run rẩy mà đi.Ngọc vĩ: "Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy, bọn hắn sớm muộn sẽ bị ngài dọa cho chết!"Bắc Thần Tà Diễm nhanh chân đi hướng về phía tây, trên khuôn mặt tuấn mỹ tà mị hững hờ: "Nếu như thực lực không cách nào có thể đạt được cường giả thì duy trì sợ hãi cùng cẩn thận từng li từng tí là cách để kẻ yếu sinh tồn! Bọn hắn hẳn là nên may mắn, Diễm làm cường giả lại rất lương thiện, nguyện ý cho bọn hắn cơ hội duy trì sợ hãi."Ngọc Vĩ: "..." Cho nên không cho bọn hắn cơ hội duy trì sợ hãi, chính là đem người giết thật sao?Nhưng mà Điện hạ là thật không ý thức được, toàn bộ triều đình Bắc Thần, tất cả mọi người chỉ cảm thấy hắn mất trí, không ai cảm thấy hắn lương thiện sao?Ngọc Vĩ thở dài, đi theo bước chân Điện hạ nhà mình.Ngọc Vĩ: "Điện hạ, ngài thật cho rằng, vị cô nương kia đi về phía tây sao?"Có phải hay không là cố ý thả ra mồi nhử?Bắc Thần Tà Diễm nghe vậy, bước chân không ngừng lại, ý vị thâm trường cười một tiếng: "Nàng hi vọng Diễm đi về phía tây tìm nàng, vậy liền chứng minh nàng càng có thể đang ở phía đông.


Chỉ là đi phía Tây nhiều hơn mấy bước đường, khiến nàng cảm thấy lừa Diễm không hề uổng phí, sẽ không làm nàng thất vọng, sau đó Diễm đi được nửa đường rồi quay lại, Diễm rất thành tâm với nàng, không phải sao?"Ngọc vĩ sờ cằm.Hắn đã hiểu, Điện hạ cố ý mang người ý muốn thanh thế thật lớn đi về phía tây, để vị cô nương kia cho là mình thiết kế thành công.Sau đó điện hạ lại âm thầm quay đầu đi phía đông...!Điện hạ của mình quá lợi hại.….Trong núi.Dạ Mị ngồi bên suối nhìn chằm chằm vào mỹ nam tử trong nước, quan sát tình trạng thân thể của hắn.Ngay lúc này, nàng bỗng nhiên thu tay lại, trông thấy nơi xa có loáng thoáng bó đuốc, nhìn thấy vậy, sắc mặt nàng vẫn lãnh đạm như cũ.Nàng liền biết, cứu người ở trên đường, khẳng định sẽ gây chú ý khiến đám binh sĩ phát hiện ra hành tung của nàng.Nhưng mà nàng cũng không ngốc, sau khi cứu người, ngay trước mặt dân chúng đi về phía tây, cho nên trên đường nàng đã vòng qua mấy hẻm nhỏ sớm đã thay đổi đường đi.

Nếu như dân chúng cung cấp cho đám binh sĩ mình đi về phía tây, thì mang ý nghĩa...Người tìm nàng sẽ càng tìm càng xa.Bởi vì sau khi nàng thay đổi tuyến đường, vừa vặn lựa chọn phương hướng ngược lại, phía đông mà đi.Trong đầu bỗng nhiên hiện lên gương mặt nam nhân tuấn mỹ tà mị kia, Dạ Mị ăn một ngụm bánh nướng cuối cùng.


Nếu là nam nhân kia thì vẫn có thể tìm thấy nàng, nàng thật sự sinh ra mấy phần hứng thú đối với hắn.Nhưng chỉ chốc lát.Hắn nhìn không phải người ngu, nói không chừng hiện tại đã tính toán quay lại.Nghĩ như vậy, nàng quyết định thật nhanh, đứng lên, đem thiếu niên trong ao vớt lên.

Sờ soạng một chút gương mặt của hắn, ngâm hơn một canh giờ, hắn giờ phút này đã không còn run rẩy, cơ thể cũng bình thường, xem ra là không sao.Nàng yên lòng nâng hắn lên, hướng một hướng khác lao vụt mà đi.Nhanh chân đi về phía trước, trong nội tâm nàng cảm thấy không ổn, bây giờ nàng cảm thấy nam nhân kia giống mèo, mình giống chuột, chỉ là nàng chạy không phải là bởi vì sợ hãi, mà là ngại phiền phức.Nếu là nam nhân kia không dứt, một mực tiếp tục đi theo, khiến nàng làm phát bực.Nàng liền quay lại đem nam nhân kia...Làm thịt!Đang nghĩ ngợi, trên đường nhỏ phía trước xuất hiện một chiếc xe ngựa..