Xe ngựa hướng về phía nàng chạy nhanh tới, phía sau còn có nhiều hộ vệ đi theo.Trong bóng đêm, đám người bọn họ vội vã đi lên, giống như là đang gấp.Dạ Mị dự định nhường qua một bên, ai ngờ người đánh xe ngựa thấy trong bóng đêm có người, đang lúc ở đường chính, hắn không nói hai lời, nâng roi ngựa lên quất về hướng Dạ Mị!Cất giọng giận mắng: " Dân đen ở đâu ra cũng dám chặn đường!"Roi vung hướng thẳng vào mặt Dạ Mị.Ánh mắt Dạ Mị lạnh lẽo, lạnh như băng nhìn về phía xa phu, trong chớp mắt, roi của đối phương đã quất đến mặt nàng.Bọn hộ vệ đi theo xe ngựa nhìn một màn này, đều đổ mồ hôi lạnh thay cho Dạ Mị, nếu một roi quất xuống mặt, khuôn mặt này khẳng định bị hủy!Ai ngờ, đúng lúc này, Dạ Mị vươn tay.Bàn tay trắng nõn nhẹ nắm lấy.Đòn roi mang theo gió ác liệt, lại nhẹ nhàng bị nàng giữ trong lòng bàn tay! Nhìn thần sắc nàng thản nhiên, roi nắm trong tay, bàn tay không hề bị thương chút nào.Một giây sau, ánh mắt nàng lạnh lẽo tóe lên, tay hung hăng kéo một cái.Tên xa phu cầm đầu roi còn lại bị lực đạo của nàng kéo trực tiếp từ trên xe ngựa ngã xuống!"A!" Một tiếng, ngã gục xuống đất.Xa phu rớt xuống đất, xe ngựa đã mất đi người cầm lái, ngựa chạy hai bước hướng về phía trước chạy đụng vào một tảng đá lớn, xe ngựa chấn động rồi ngừng lại.Trong lúc nhất thời, không khí bỗng nhiên yên tĩnh.Tất cả mọi người nhìn Dạ Mị, trong lòng mọi người run sợ, xe ngựa Điện hạ bị ngừng lại như này, chuyện này cũng coi như xong, mấu chốt là còn kịch liệt xóc nảy một chút, cũng không biết Điện hạ có bị đụng hay không...Dạ Mị lại không có tâm tư để ý tới những chuyện này, cũng lười đi xem xe ngựa kia một chút.Trong tay cầm roi hung hăng quất về phía tên xa phu, âm thanh lạnh lùng nói: "Ta hôm nay tâm tình tốt, dạy ngươi nên dùng roi như thế nào!"Dám vô cớ sinh sự, cố tình động thủ đánh nàng, tính mạng này coi như không ai dùng tiền mua, nàng cũng không ngại hạ thủ." Ba!""Ba!""A…"Vài roi giáng xuống, tiếng kêu thảm thiết vang lên.Dạ Mị mắt lạnh nhìn tên xa phu nằm trên đất, lạnh lẽo nói: "Trên đời này chưa từng có ai dám đánh mặt ta, dũng khí của ngươi, khiến cho ta cảm thấy mình hẳn là nên ngợi khen ngươi, đây mới là phương pháp sử dụng roi chính xác, ngươi chắc học tốt được rồi!"Trong lúc nói chuyện, lại là hung hăng giáng vài roi xuống, quất đến khi tên xa phu không nhận ra được nữa.Đám hộ vệ ở đây thấy nàng không coi ai ra gì động thủ đánh người, hết thảy đều xảy ra trong chốc lát, tất cả mọi người sợ ngây người, lại quên tiến lên ngăn nàng lại.Đúng lúc này, màn xe ngựa được xốc lên.Một thiếu niên một thân cẩm bào màu xanh từ trên xe ngựa đi xuống.


Khóe mắt Dạ Mị quét về phía hắn, nhưng động tác quật người không hề ngừng lại.Thiếu niên kia dị thường tuấn mỹ, một đôi mắt sắc bén khiến người ta không thể khinh thường, dường như vì sống an nhàn sung sướng khiến cho hắn cao cao tại thượng nhưng thực chất bên trong lộ ra kiêu ngạo khác hẳn với người thường.Hắn phong thái trác tuyệt, sau khi xuống xe.Đi mấy bước liền đi tới bên cạnh Dạ Mị.Trong lúc Dạ Mị lại một roi giáng xuống, hắn đột nhiên duỗi tay, cầm lấy roi!Nhưng hắn không nghĩ tới chính là, lực tay của nàng lại nặng như vậy, cho dù hắn nắm chặt roi, bàn tay cũng bị quất đến tê rần!Điều này khiến ánh mắt của hắn rất nhanh tối lại, sắc mặt cũng hơi đổi.Ánh mắt hắn từ trên cao nhìn xuống Dạ Mị, thanh âm trầm thấp giống như cảnh cáo: "Cô nương, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng!"Hắn vừa mới nói xong.Dạ Mị buông roi trong tay ra, ngón tay trắng nõn xoay một cái, chủy thủ trong tay áo với tốc độ nhanh như gió, bắn ra, hướng về phía thiếu niên mặc áo gấm!Thiếu niên thấy vậy, ánh mắt lạnh xuống.Nhanh chóng lui lại, vốn cho là chủy thủ chỉ xông về phía mình, lại không nghĩ rằng, chủy thủ kia dưới lực đạo của nàng, ở không trung biến thành ảo ảnh, nhanh đến mức làm cho người ta không nhìn thấy được, tại bốn phương tám hướng, đối hắn công kích mà đi!Chủy thủ chỉ có một thanh, nhưng tứ phía đều là ảo ảnh khiến cho người ta không phân rõ được chủy thủ thật đang ở đâu.Sắc mặt thiếu niên trầm xuống, nhanh chóng nghiêng người, cẩn thận tránh mọi góc độ mà chủy thủ có thể lao tới…Nhưng mà."Xoẹt" một tiếng.Mặc dù hắn không bị thương, nhưng trên quần áo trên vai hắn bị chủy thủ xé rách! Chợt chủy thủ xoay chuyển về lại trong tay Dạ Mị."Điện hạ!" Sắc mặt đám hộ vệ lập tức khẩn trương muốn lên đến hộ giá.Thiếu niên đưa tay, ra hiệu đám người không nên động, ánh mắt băng lãnh, nhìn chằm chằm Dạ Mị.Hắn còn chưa kịp mở miệng, âm thanh lạnh lẽo Dạ Mị vang lên trước: "Quên nói cho ngươi biết ta dùng roi chỉ là nghiệp dư, chủy thủ mới là vũ khí chính thức.

Đương nhiên, ta còn có vài vũ khí hữu dụng như quạt và cung tiễn, ngươi có muốn thử xem không?"Nàng vừa nói ra lời này, toàn trường yên tĩnh.Nàng dùng roi với chủy thủ, lực sát thương đã mạnh như vậy, nếu là cây quạt và cung tiễn thì càng dùng tốt hơn , trình độ gì vậy?Nhất là, trên vai nàng lúc này còn đang khiêng một người, loại tình huống này, còn nhanh nhẹn này...Nhưng, nhìn trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng đều là cao ngạo, phảng phất chỉ là đang trần thuật một sự thật, cũng không có chút dấu hiệu khoác lác, mọi người nhất thời sáng tỏ, nàng là đang nói thật.Sắc mặt thiếu niên mặc áo gấm lạnh nửa ngày, vẻ mặt vẫn như cũ không che đậy kiêu ngạo, nhìn chằm chằm Dạ Mị nói: "Cô nương là cao thủ, nhưng...""Nếu biết ta là cao thủ, liền chỉnh lại thái độ của ngươi đi." Dạ Mị mặt lạnh đem chủy thủ thu vào trong tay áo, "Ta không thích ánh mắt từ trên cao nhìn xuống của ngươi, là ngươi đang cầu xin ta không đánh hắn, mà không phải là ta làm việc cho ngươi!"Nàng vừa dứt lời, mọi người ở đây đều hít vào một ngụm khí lạnh.Nàng nói cái gì? Là Điện hạ cầu nàng?Lại không biết, thiếu niên mặc áo gấm nghe được lời của nàng, dừng một lát, bỗng nhiên thay đổi thái độ.Hắn ngạo mạn cười một tiếng, cất cao giọng nói: "Bất quá là chỉ là một nô tài mà thôi, cô nương nếu nhất định phải giết hắn mới có thể cho hả giận, ta cũng không thèm để ý! Thân thủ của cô nương khiến tại hạ mười phần hâm mộ, không biết cô nương có thể nể mặt kết giao bằng hữu không?"Nhìn hắn suýt chút nữa bị mình đả thương, ngược lại thái độ liền biến tốt, cơn tức giận của Dạ Mị cũng tiêu tan không ít, về phần kết giao bằng hữu, nàng không hứng thú.Sau màn này, Dạ Mị nhìn thoáng qua tên xa phu trên mặt đất.Nàng cũng không còn muốn giết người nữa, chỉ lạnh giọng cảnh cáo nói: " Sau này đi ra ngoài nhớ kỹ mamg theo mắt, cũng học được cách chọn lời, nhớ kỹ, trên đời không hề có dân đen phong hoa tuyệt đại như này, ta ngược lại thật ra cảm thấy ngươi toàn thân lộ ra bản tính không biết tự lượng sức mình! Nếu như roi ngươi đả thương dung nhan đẹp đến nỗi người người thần hồn điên đảo, ngươi có cố gắng một trăm đời đều không đền nổi."Nàng nói xong, quay người rời đi.Đám người: "...!?"Thiếu niên mặc áo gấm nghe vậy, khóe miệng giật giật.Thời điểm nàng nói khoác, chững chạc đàng hoàng như thế khiến cho những suy nghĩ trào phúng của người ta không nói ra được miệng.


Mặc dù nàng thật rất đẹp, cũng có thể xưng phong hoa tuyệt đại, nhưng...!Có thể hay không đừng quá tự tin như vậy chứ?Dạ Mị đi về phía trước hai bước, khiêng người cũng thực sự hơi mệt.Thiếu niên mặc áo gấm cũng không ý định để nàng đi dễ như thế, liền mở miệng nói: "Cô nương..."Nói còn chưa dứt lời.Dạ Mị đã quay đầu lại, đi hướng xe ngựa của hắn, cũng mặc kệ hắn dự định nói cái gì.


Chỉ lạnh lùng nói: "Các ngươi suýt nữa đánh ta, phải đền bù, xe ngựa của ngươi ta trưng dụng, chính ngươi tự đi bộ đi!".