Edit: Thanh Thanh

============

[Trong lòng cô ấy vẫn luôn cho rằng là tôi chán ghét cô ấy. Tôi chưa bao giờ nói ra, đã từng nghĩ không màng tất cả, theo cô ấy về nhà ㅡㅡㅡ Bùi Xuyên]

ㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡ

Mùa hè năm 1996, vài ngày sau chiều mưa đá hôm ấy, Bối Dao hết sốt.

Triệu Chi Lan đưa cô đến nhà trẻ, trước khi về còn dặn: "Nếu thấy không thoải mái hay đau bụng thì phải giơ tay nói với cô giáo Tiểu Triệu biết chưa? Sau khi mẹ tan làm sẽ đến đón con."

Bối Dao khẽ gật đầu, hôn một cái lên mặt Triệu Chi Lan: "Hẹn gặp lại mẹ."

Cô cõng cái cặp sách nhỏ đi vào phòng học, cô giáo Tiểu Triệu nhiệt tình chào đón cô.

Đi nhà trẻ thì không cần phải học gì, bọn trẻ chỉ cần tập đếm số, sau đó chơi chút trò chơi là được rồi.

Hôm nay Bối Dao không buộc tóc lên, tóc cô vừa mềm vừa mượt, đuôi tóc còn ẩn ẩn chút vàng.

Cô giáo Tiểu Ngô đang dạy các bạn nhỏ gấp máy bay.

Bối Dao nhìn trái ngó phải, phát hiện có chỗ nào đó không đúng.

Trong phòng học hình như thiếu một bạn nhỏ, mà cô cũng biết bạn nhỏ ấy, bạn ấy tên là Bùi Xuyên. Bởi vì ở gần nhà cô, mẹ bảo cô gọi cậu nhóc đó là anh. Mấy ngày trước tiểu Bối Dao phát sốt, mà cũng chính trong ngày mưa đá đó, vị bạn nhỏ kia đái ra quần.

Bối Dao hỏi Hướng Đồng Đồng: "Anh Bùi Xuyên đâu?"

Hướng Đồng Đồng dùng bàn tay bụ bẫm che miệng lại: "Cậu ta đái dầm, bẩn lắm, chúng ta không chơi với cậu ta."

Bối Dao nghiêng cái đầu nhỏ, chớp chớp mắt.

Đối với đứa nhỏ bốn tuổi mà nói thì bỏ học là một danh từ quá mức xa xôi và phức tạp, cô chỉ phát hiện là nhà trẻ thiếu một bạn nhỏ.

Nhưng các bạn nhỏ khác hoàn toàn không cảm thấy đây là một việc đáng chú ý.

Chẳng qua Bối Dao nhớ tới ngày đó nhìn thấy đôi mắt đen nhánh tĩnh mịch, giống hệt một con sói con.

Triệu Chi Lan làm việc xưởng quần áo, vừa tan làm liền đi đón con gái.

Về đến nhà, Bối Dao nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, anh Bùi Xuyên không thấy, nhà trẻ."

Câu chữ của cô đảo lộn lung tung cả, làm khó Triệu Chi Lan nghe hiểu. Ngày mưa đá đó, Bùi Xuyên tiểu ướt hết quần, mà cả đêm đó cũng không có ai đến đón cậu bé về nhà. Ngày hôm sau, cậu bé liền trầm mặc mà cự tuyệt lại đi đến nhà trẻ.

Trong lòng Triệu Chi Lan có chút phức tạp, bà nhẹ nhàng sờ sờ mái tóc mềm mại của con gái, nói: "Sau này anh ấy không đến nhà trẻ nữa."

"Vì sao ạ?"

Triệu Chi Lan nói: "Anh ấy đi tiểu trong phòng học, trong lòng khổ sở, các bạn nhỏ sẽ cười anh ấy, vì thế anh ấy không đi nhà trẻ."

Đôi mắt hạnh của Bối Dao trong suốt, gương mặt mũm mĩm hồng hồng: "Con cũng đi tiểu mà." Chuyện cô nói chính là mới đầu năm nay cô không cẩn thận đái dầm, còn bị Triệu Chi Lan đánh vào mông nhỏ.

Cô không hiểu, chẳng lẽ đi tiểu thì không thể đến nhà trẻ nữa sao? Nhưng cái này có phải cố ý đâu chứ?

Triệu Chi Lan không tiện giải thích, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài nói: "Con gái ngốc, con lớn lên thì con sẽ hiểu."

Cậu bé đó từ nhỏ đã mẫn cảm lại thông minh, lòng tự trọng cao nên mới thấy thẹn.

Là một cậu bé đáng thương.

***

Tiết trời tháng chín.

Bùi Xuyên không đi nhà trẻ nữa mà đến trường tiểu học Thái Dương Quang để học Tiền Ban.

Sĩ số họ sinh trong lớp là số lẻ.

Một đám trẻ năm tuổi, ánh mắt đều dừng trên người cậu bé mặc cái quần xám xanh trên bục giảng. Cô giáo Dư Thiến khẽ vỗ bả vai nhỏ gầy của Bùi Xuyên, hỏi bọn nhỏ: "Đây là bạn nhỏ mới của lớp chúng ta, có bạn nhỏ dũng cảm nào nguyện ý chiếu cố bạn ấy không?"

Đám học sinh hai mặt nhìn nhau, lại nhìn ống quần trống rỗng của cậu bé, không ai giơ tay.

Cô giáo Dư nói tiếp: "Bạn nhỏ tốt bụng lại dũng cảm nào ngồi cùng Bùi Xuyên đến lúc đó sẽ được phát nhiều phiếu bé ngoan nha."

Vừa nghe đến lời này, bọn nhỏ lục tục giơ tay lên.

Bùi Xuyên thì nhìn ngoài cửa sổ.

Tháng chín đầu thu, lá cây chuyển sang màu xanh mới, cậu rõ ràng thoát ly nhà trẻ, nhưng hoàn cảnh mới này tựa hồ cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu.

Cuối cùng cô Dư Thiến chọn được một cậu bé trong đám bạn nhỏ, tên là Trần Cương.

Hai người bọn họ ngồi ở bàn đầu tiên.

Ban đầu Trần Cương cũng nhiệt tình nói chuyện với cậu, nhưng Bùi Xuyên vẫn luôn trầm mặc.

Mỗi khi cậu trầm mặc thì sẽ ngẩn người, có khi nhìn chim én trên bầu trời, có lúc lại nhìn chữ viết trên sách. Bất quá một ngày, Trần Cương không chịu nổi tính tình quái gở của Bùi Xuyên nữa, bắt đầu "vắng vẻ" cậu.

Trẻ con ở tuổi này không chịu nổi tịch mịch, hôm sau Trần Cương liền la hét khóc lóc nói muốn đổi chỗ, ngay cả phiếu bé ngoan cũng dỗ không được.

Bùi Xuyên vẫn luôn cụp mắt.

Cô giáo Dư Thiến có chút xấu hổ, an ủi cậu nói: "Không sao đâu, vậy Bùi Xuyên của chúng ta đổi ngồi với bạn mới khác được không?"

Bạn ngồi cùng bàn mới của Bùi Xuyên lần này là một cô gái nhỏ tên là Hứa Phỉ Phỉ.

Hứa Phỉ Phỉ cũng an tĩnh, phần lớn thời gian hai người đều không nói gì.

Hứa Phỉ Phỉ không thích Bùi Xuyên, cô bé vốn đã không tình nguyện ngồi ở đây, cô bé phát hiện Bùi Xuyên không thích người khác động vào đồ của mình. Đứa bé năm tuổi, trên mặt không có biểu tình gì, an thủ ngồi một góc. Cậu sẽ không vượt qua rào, lúc Hứa Phỉ Phỉ lướt qua nửa bên bàn của cậu, cậu sẽ lộ ra càng nhiều biểu cảm lãnh đạm bất thiện.

Nhưng mà cũng có chỗ tốt, ví dụ nếu như Hứa Phỉ Phỉ lặng lẽ dùng cục tẩy của cậu thì cậu cũng chỉ nhịn xuống mà không nói gì.

Có một ngày Hứa Phỉ Phỉ phát hiện một tờ tiền giấy năm đồng ở bên bàn của Bùi Xuyên.

Năm đồng liền đó! Đối với Hứa Phỉ Phỉ mà nói, tiền lì xì tết vừa rồi của cô bé cũng chỉ có năm mao. Năm đồng này có thể mua được rất nhiều thứ.

Bàn gỗ trong lớp học Tiền Ban thông nhau, cô bé nhớ đến các món bán lẻ như kẹo cao su cùng với những đồ ăn vặt khác thì lập tức nắm chặt tờ tiền kia trong tay.

Bùi Xuyên quay đầu nhìn cô bé.

Hứa Phỉ Phỉ vô cùng thấp thỏm, Bùi Xuyên trầm mặc trong chốc lát, sau đó lại quay đầu tiếp tục giở sách. Trái tim đang kinh hoảng của Hứa Phỉ Phỉ phải mất một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại.

Cô nhóc đột nhiên phát hiện, người bạn ngồi cùng bàn quái gở lạnh lùng này lại vô cùng hào phóng. Có rất nhiều việc người bạn này đều không so đo.

Qua một thời gian, cho dù là đứa trẻ nhỏ như Hứa Phỉ Phỉ cũng mẫn cảm mà cảm nhận được, dường như chỉ cần có người ở cùng cạnh Bùi Xuyên thì cậu sẽ nhường rất nhiều thứ.

Hứa Phỉ Phỉ còn phát hiện một bí mật, mỗi ngày Bùi Xuyên đều mang theo bình nước nhưng nước ở bên trong lại không uống ngụm nào. Đến buổi chiều tan học, Bùi Xuyên liền đổ nước trong bình đi, sau đó làm như không có chuyện gì mà ngồi lên xe theo cha về nhà.

Nhà Bùi Xuyên rất có tiền, Hứa Phỉ Phỉ nghĩ thầm. Năm này, những người có xe máy ở thành phố C không nhiều, ở trên đường đi xe máy rất được nhiều người chú ý.

Hứa Phỉ Phỉ ngửi được mùi thơm ngọt từ bình nước của Bùi Xuyên, nhất định bên trong có bỏ thêm nước trái cây hoặc đường. Chẳng qua vào mùa đông thì Bùi Xuyên sẽ không mang nước.

Mùa hè năm sau, Tưởng Văn Quyên lại bắt đầu chuẩn bị nước cho con trai.

Mà trong hơn nửa năm này, Hứa Phỉ Phỉ dùng không biết bao nhiêu cục tẩy của Bùi Xuyên, lấy bút chì của cậu, ngẫu nhiên trong cặp của cậu còn xuất hiện kẹo và tiền giấy.

Hứa Phỉ Phỉ lấy bình nước treo trên xe lăn của cậu, vặn ra liền uống.

Quả nhiên là nước trái cây! Cô bé không nhịn được liếm vị chua chua ngọt ngọt trên miệng bình.

Nhưng Bùi Xuyên vẫn luôn mặc kệ không hé răng đột nhiên đoạt lại cái bình.

Hứa Phỉ Phỉ ngốc, cô bé nắm chặt cái bình theo bản năng, nước trong bình liền văng ra, hất đầy lên khuôn mặt cô bé.

Cả lớp đều quay sang nhìn hai người, sau đó tiếng cười "ha ha ha" vang lên không ngừng. Diện mạo của Hứa Phỉ Phỉ vô cùng bình thường, bởi vì gia cảnh không tốt nên ăn mặc cũng khó coi, tóc vừa khô vừa ít, buộc lỏng lẻo trên đầu. Cô bé bị cảm, mũi đỏ bừng, còn chảy nước mũi, khóe miệng còn có cái gì đó đen đen.

Bây giờ cả mặt đều bị nước trái cây bắn lên, lại bị bạn học chê cười. Hứa Phỉ Phỉ lập tức oa oa khóc lớn, cô bé tức giận đem bình nước của Bùi Xuyên ném trở về.

Cái bình nện lên đầu gối của cậu bé, nước trái cây chảy dọc xuống chân, từ hạ bộ đến phần chân bị cụt.

Sắc mặt Bùi Xuyên đổi đổi, đột nhiên đẩy Hứa Phỉ Phỉ một phen. Hứa Phỉ Phỉ không nghĩ tới sức lớn của Bùi Xuyên lớn như thế, đứng không vững mà ngã ra đất.

Tiếng cười trong lớp đột nhiên im bặt.

Có người đi cáo trạng với giáo viên, nói Bùi Xuyên với Hứa Phỉ Phỉ đánh nhau rồi.

Thầy Trịnh của lớp học Tiền Ban khác nói: "Các bạn nhỏ muốn hòa thuận với nhau, thì phải xin lỗi nhau, sau đó các em vẫn là bạn tốt. Bùi Xuyên, em là nam sinh, xin lỗi Phỉ Phỉ trước đi."

Dưới ánh nắng tháng năm, trên quần cậu đều là nước trái cây dính nhơm nhớp. Bùi Xuyên trầm mặc, cắn chặt răng không nói một lời, thầy Trịnh không vui mà liếc cậu một cái.

Từ đó về sau, Bùi Xuyên không có bạn ngồi cùng bàn nữa.

***

Khi lên tiểu học, Bùi Xuyên cũng ngồi một mình một bàn trong góc phòng ngược sáng.

Mọi người đã quen với việc cậu ít lời cùng với không có cảm giác tồn tại. Trong lớp không có ai nói chuyện với cậu, thẳng đến khi thi cuối kỳ Bùi Xuyên được 100 điểm, đứng đầu cả lớp.

Tất cả mọi người đều rất kinh ngạc.

Trong lớp chỉ có một người duy nhất không đạt điểm chuẩn là Trần Hổ. Có người nói: "Trần Hổ, hai người là hàng xóm với nhau, thế mà cậu còn không thắng được một người không có chân, cậu quá ngốc."

Mặt Trần Hổ đỏ lên, muộn thanh nói: "Lúc ở nhà trẻ Bùi Xuyên đái ra quần!"

"Thật hay giả vậy?"

Lý Đạt cũng nói: "Thật đấy! Bọn tớ đều nhìn thấy." Hắn còn miêu tả một chút.

Một trận cười vang lên, ánh hào quang đứng nhất của Bùi Xuyên không còn.

Cậu trầm mặc không hé răng, chỉ thu thập mọi thứ rồi về nhà.

Vào kỳ nghỉ hè, Bùi Xuyên gặp được em gái nhỏ ở khu nhà đối diện.

Lúc đó cậu đang lơ đãng nhìn ra bên ngoài, vừa cúi đầu thì nhìn thấy cô.

Bọn nhỏ trong tiểu khu đang chơi trò chơi, trò chơi rất kích thích. Tên trò chơi là "Đuổi điện". Mọi người chia làm hai nhóm, "điện dương" và "điện âm". Đám nhỏ trong đám "điện dương" sẽ đuổi theo mấy đứa nhóm "điện âm", đứa nào bị chạm vào sẽ bị loại.

Đám con trai chạy rất nhanh, mà Bối Dao lại quá nhỏ, đuổi Người đuổi không kịp, bị đuổi một tí liền bị bắt lại. Cho nên bọn nhỏ tiến vào trò chơi rất nhanh đã chạy xa, cô chỉ có thể đứng nhìn bên cạnh bồn hoa.

Lúc đối diện với ánh mắt của Bùi Xuyên, đôi mắt kia như quả nho, thanh triệt lại xinh đẹp.

Cô nâng một miếng bánh kem nho nhỏ, khóe miệng hồng nhuận dính chút bơ, nhưng không thấy bẩn tí nào, da thịt bé gái trắng nõn, có vài phần đáng yêu.

Tiểu Bối Dao nhỏ bỗng nhiên nở nụ cười với cậu.

Một lát sau có người gõ cửa nhà cậu.

Thanh âm ngoài cửa như thể cũng dính hương bơ: "Anh Bùi Xuyên, mau mở cửa."

Bùi Xuyên không động đậy.

Cô nói: "Em chia cho anh một nửa bánh kem, chúng ta chơi cùng nhau đi."

Bùi Xuyên cảm thấy thật châm chọc.

Đây là hai người bị người ghét bỏ, bị ép chơi cùng nhau ư?

Cậu không hề động, cũng không định mở cửa cho cô. Tuy rằng cô...... Dáng dấp rất đáng yêu, nhưng cậu hiểu rõ, trên đời này người đều giống như Hứa Phỉ Phỉ, không có ai vô duyên vô cớ chơi cùng với một kẻ tàn phế.

Tiểu Bối Dao cũng không cảm thấy bị người ta ghẻ lạnh, tình cảm của cô so với những đứa trẻ khác trì độn hơn một chút.

Cô ngọt ngào nói: "Hôm nay là sinh nhật của Dao Dao, em rất vui nên chia cho anh một nửa bánh kem."

Ngu xuẩn, cậu nghĩ thầm.

Thậm chí cậu còn ác độc nghĩ, bọn con gái đều giống Hứa Phỉ Phỉ, vừa ích kỷ vừa đáng ghét. Trong tháng tám nóng nhất này, cứ để đứa bé đó đứng ngoài để nó nhận giáo huấn, đừng đến chọc cậu nữa, cậu sẽ không cho cô cái gì cả.

Cuối cùng Bùi Xuyên vẫn không mở cửa cho tiểu Bùi Dao. Lúc hoàng hôn cô nhảy nhót về nhà, trong lòng chẳng có tí khúc mắc nào.

Buổi tối Tưởng Văn Quyên trở về, ngạc nhiên nói: "Tiểu Xuyên, ở trước cửa nhà chúng ta sao lại có viên đường trái cây?"

Bùi Xuyên giật mình, hồi lâu không nói gì.

Sau đó cậu dần dần biết, Bối Dao cũng không phải là đứa trẻ bị ghét bỏ, mà tất cả mọi người đều rất thích cô.

***

Bắt đầu từ năm ấy, sinh nhật mỗi năm của mình, Bối Dao đều tới đưa bánh kem.

Kỳ thật Bùi Xuyên biết hành động này không có gì đặc biệt, bởi vì cô đều sẽ đưa cho trẻ nhỏ trong tiểu khu, tỷ như Trần Hổ, Phương Mẫn Quân, Lý Đạt, không thiếu một ai, chỉ là một loại nghi thức thông lệ.

Nhưng vẫn có cái không giống nhau, cái này chỉ có mình cậu hiểu.

Bởi vì lúc Phương Mẫn Quân sinh nhật sẽ không đưa bánh kem cho cậu.

Mùa đông năm tám tuổi, thành phố C có một trận tuyết lớn.

Lúc đó sắp ăn Tết, Tưởng Văn Quyên sợ con trai tự bế nên đẩy con trai ra ngoài chơi cùng những đứa trẻ trong tiểu khu.

Bùi Xuyên vốn rất kháng cự, bởi vì cậu biết bọn họ sẽ cự tuyệt.

Ai ngờ Trần Hồ lại đảo tròng mắt, cười hắc hắc đồng ý: "Vậy cậu chơi cùng với chúng tôi đi."

Bùi Xuyên nhìn họ, đồng tử đen nhánh.

Tưởng Văn Quyên lại cảm thấy rất vui: "Vậy cảm ơn các cháu, Tiểu Xuyên, chơi với các bạn vui nhé, có việc gì thì gọi mẹ."

Sau đó bà đi đến quán trà cách đó không xa.

Một đám trẻ con ở bên ngoài nghịch tuyết, thân thể Bùi Xuyên cứng đờ, mặc dù biết không quá thích hợp, nhưng nội tâm cậu vẫn mơ hồ có chút khát vọng.

Đây là ngày Tết, cậu cũng muốn chơi Tết, không muốn cô đơn một mình ngồi trên xe lăn ở nhà xem TV.

Gương mặt Trần Hổ bụ bẩm, hai má đỏ bừng.

Hắn thò đầu ra thấy dì Tưởng không ở gần, thì cười như quân trộm gà, nói: "Bùi Xuyên, cậu muốn chơi cùng với bọn tôi cũng được, nhưng tôi bảo cậu làm cái gì thì cậu phải làm cái đó."

Bùi Xuyên nhíu mày.

"Thấy không, chúng tôi đang chơi ném tuyết. Chúng ta chia đội trước, lòng bàn tay với mu bàn tay, giống nhau cùng một đội, sau đó bắt đầu đánh nhau."

Rốt cuộc cũng là một cậu bé, tuy rằng Bùi Xuyên không nói lời nào nhưng vẫn đồng ý.

Mấy cậu nhóc nhìn nhau, Trần Hổ lại kéo Phương Mẫn Quân qua, nói gì đó bên tai cô bé.

Mọi người nhanh chóng chia đội, tất cả đều nhanh nhẹn ngửa lòng bàn tay, chỉ có mỗi Bùi Xuyên là úp bàn tay xuống.

Ngay sau đó, rất nhiều quả cầu tuyết bay về phía cậu.

Bọn nhỏ hoan hô, còn tuyết cầu lạnh lẽo cứ thể nổ tung trên người cậu. Thân thể Bùi Xuyên cứng đờ, đáy mắt mơ hồ phiếm ra ánh nước. Cậu cắn răng, cơ hồ chỉ trong chớp mắt này, muốn đem tất cả bọn họ mai táng ở trong tuyết.

Lúc này một cô gái nhỏ mặc áo bông màu đỏ chạy ra từ trong tiểu khu.

"Trần Hổ —–" cô kéo dài giọng, nghe vừa ngọt ngào vừa mềm mại, "Mọi người đang làm gì thế?"

"Ném tuyết." Trần Hổ nói, "Bối Dao, có chơi cùng không?"

Bối Dao có chút tức giận: "Quần áo anh ấy đều là tuyết, không được ném anh ấy."

Trần Hổ nói: "Em không chơi thì thôi, sao còn giúp cậu ta, muốn cùng một đội với cậu ta ư?"

Tuyết lạnh chạm tới nhiệt độ nóng bỏng của cậu bé liền tan thành nước.

Cậu ngồi trên xe lăn, không né không tránh, trên lông mi toàn là bông tuyết. Bối Dao nhớ tới lời mẹ nói, chú Bùi là đại anh hùng, Bùi Xuyên cũng là tiểu anh hùng.

Tiểu anh hùng vì hạnh phúc của nhân dân mà hy sinh thân thể của mình, bất kể lúc nào bọn họ cũng phải tôn trọng anh ấy.

Vì thế khi quả cầu tiếp theo rơi xuống, cô bé mặc một bộ áo đỏ đã che trước người Bùi Xuyên.

Năm nay trời đất một màu trắng xóa, cô làm thế cũng không phải vì tình yêu, tất cả đơn thuần chỉ là theo bản năng.

Cô nói: "Không được ném nữa, anh ấy sẽ lạnh."

Cô sợ nhất là lạnh, vì thế suy bụng ta ra bụng người, khẳng định anh Bùi Xuyên bây giờ cũng rất lạnh.

Trần Hổ tức giận nói: "Hừ, Bối Dao, em, tên phản đồ này! Em có tin bọn anh cũng ném em không?" Nói xong câu đe dọa, một quả cầu tuyết ném qua, nện vào trên quần bông của Bối Dao.

Bối Dao tức giận, cũng ném trả một quả: "Anh ném em thì em sẽ ném trả."

Cái này lại không được bởi vì rất nhiều quả cầu tuyết ném về phía Bối Dao và Bùi Xuyên.

Bối Dao tuy rằng có chống trả, nhưng làm sao có thể là đối thủ của bọn họ, cô bị ném đau lập tức liền khóc.

Phương Mẫn Quân nói: "Đừng làm rộn, Bối Dao khóc rồi."

Mấy cậu nhóc cũng luống cuống, con gái khóc thật đáng sợ. Hơn nữa bọn họ cũng không ghét Bối Dao, tuy Mẫn Mẫn lớn lên xinh đẹp nhưng tiểu Bối Dao cũng rất đáng yêu lại nghe lời, bọn họ không muốn chọc cô khóc.

Lũ trẻ đều sợ bị mắng, vội tan nhanh như chớp.

Trần Hổ đi thật xa rồi muộn thanh muộn khí nói một câu: "Xấu hổ xấu hổ xấu hổ, quỷ thích khóc, không được đi cáo trạng!"

Bọn nhỏ tan ra, đi chỗ khác chơi.

Cô dùng tay nhỏ lau mặt, lại phủi bông tuyết trên người mình. Hồi lâu Bối Dao quay đầu, thấy Bùi Xuyên đang nhìn mình.

Quần áo cậu nhiều chỗ bị ướt, nhưng khuôn mặt lại bình tĩnh dị thường, giống như người bị khi dễ không phải là cậu.

Cô cùng cậu liếc mắt nhìn nhau, khụt khịt lau khô nước mắt.

Sau một lúc lâu cô cúi người vỗ vỗ bông tuyết trên vai cho cậu.

Hàng mi dài của "Qủy thích khóc" dính tuyết, trên người mang theo mùi sữa bò. Cô nói: "Anh Bùi Xuyên, em đi gọi mẹ cho anh, anh mau về nhà đi."

Bùi Xuyên không nói lời nào, cầm cổ tay cô hất ra, không để cô chạm vào mình.

Cô cùng bọn họ đều là một đám cả.

Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, không tức giận cũng không khổ sở, vẫy tay với cậu, sau đó đi tìm Tưởng Văn Quyên.

Lúc trở về, Tưởng Văn Quyên nắm tay cô gái nhỏ trở về tìm con trai.

Trong gió tuyết đầy trời, cô bé giống như búp bê tuyết, trên đầu là hai dây buộc tóc đính hoa màu hồng, Bối Dao không khóc nữa.

Tưởng Văn Quyên nói: "Tiểu Xuyên, socola của con đâu, cho Dao Dao một cái."

Bùi Xuyên trầm mặc đưa một khối, cô gái nhỏ lắc đầu, khi nói chuyện lọt gió, mềm mại nói: "Không cần không cần, cảm ơn cô Tưởng, cảm ơn anh Bùi Xuyên."

Cô nhanh chóng chạy về nhà.

Bùi Xuyên thu tay lại, nắm chặt lấy khối socola cô không muốn.

Không hiểu sao có chút không vui.

***

Lúc Bùi Xuyên học lớp bốn, cậu biết mình có thể lắp chân giả.

Ở niên đại này, kỹ thuật làm chân giả còn chưa hoàn thiện, nhưng đối với một cậu bé sắp mười tuổi, lại thông minh sớm như Bùi Xuyên mà nói, thì cậu biết điều này có ý nghĩa gì.

Điều này có nghĩa là cậu có thể đứng lên, không cần ngồi trên xe lăn nữa. Cậu có thể tự mình đi đường, đi học, tan học, ống quần cũng không trống không nữa.

Kỳ nghỉ mạnh khỏe để lắp chân giả, Bùi Xuyên khó có được có chút khẩn trương.

Đã lâu lắm rồi cậu không nhớ rõ tư vị đi đường là như thế nào.

Nhưng mà cậu vừa mới đứng lên đột nhiên ngã về phía trước.

Tưởng Văn Quyên đỡ lấy cậu: "Đừng nóng vội đừng nóng vội, chúng ta cứ từ từ."

Rất đau. Thật sự đặc biệt đau.

Cái chân giả và phần chân cụt cọ vào nhau, mỗi một lần áp trọng lượng xuống, giống như là mang xương cốt và máu thịt đè ép một lần nữa.

Cậu không giữ được trọng tâm, đứng không vững được.

Tưởng Văn Quyên đành phải để cậu vịn lan can tự mình luyện tập.

Một lần lại một lần, từ sáng sớm đến hoàng hôn, cậu giống như một đứa trẻ đang học bước, gian nan lại tràn đầy hy vọng mà luyện tập.

Tưởng Văn Quyên đứng từ xa nhìn, bưng kín miệng, trong mắt mang theo nước mắt.

Cuối cùng Bùi Xuyên cũng quen với đau đớn đó, dần dần có thể giữ vững trọng tâm.

Khai giảng năm lớp bốn, cậu thẳng sống lưng, giống như một chiến sĩ mặc áo giáp, lặng lẽ nắm chặt tay đi vào lớp.

Khoảnh khắc ấy đám bạn nhìn cậu với ánh mắt kinh ngạc, cảm thán không thể tưởng tượng.

Bùi Xuyên nghe thấy bọn họ nhỏ giọng nghị luận: "Không phải là cậu ta không có cẳng chân sao? Sao bây giờ có thể đi đường?"

"Quá thần kỳ, cậu ta làm bằng cách nào nhỉ?"

Nhưng ở lớp học Bùi Xuyên không có bạn bè, các bạn học dù tò mò cũng không có ai tới hỏi cậu.

Mỗi ngày đi học tan học, Bùi Xuyên đều chờ cho các bạn về hết rồi mới chậm rãi đi về.

Rốt cuộc tài học thích ứng, tư thế đi đường của cậu còn chút quái dị, nếu như đi nhanh sẽ đặc biệt khó chịu.

Thẳng đến khi Bùi Xuyên bị Đinh Văn Tường ngăn lại.

Bùi Xuyên đã nghe kể về Đinh Văn Tường lớp 6. Tên học sinh xấu này năm mười ba tuổi, đang học lớp 6.

Nghe nói khi còn ở nông thôn, Đinh Văn Tường bị dao cắt chặt cỏ heo chặt đứt một ngón tay.

Đinh Văn Tường muốn biết người cũng bị mất một thứ trên người, tiếp thành giả là cái dạng gì.

"Đem hắn đè xuống! Tiểu dã chủng, còn dám đẩy tao."

Mấy thằng nhóc ào ào xông lên, dưới bầu trời mưa tháng mười ấy, gương mặt Bùi Xuyên bị đè xuống nước bùn.

Mấy đứa nhỏ lớp dưới run rẩy đứng ở đường nhỏ phía xa, xa xa nhìn qua.

Bùi Xuyên ngửi thấy mùi tanh hôi của nước bùn, nước mưa tạt vào mặt và tóc của cậu.

Cậu điên cuồng mà giãy dụa: "Buông tôi ra, các ngươi buông tôi ra!"

Nhưng mà cậu còn chưa phải thiếu niên, sao có thể tránh khỏi trói buộc của mấy đứa nhỏ lớn hơn mình.

Bầu trời xám xịt.

Đinh Văn Tường cởi giày của cậu ra, lại vén ống quần cậu lên.

Đôi chân giả trần trụi lộ ra trước mặt mọi người, thập phần cứng đờ, màu sắc giả dối, cùng với màu da mềm mại của người lập tức có thể nhìn ra khác biệt.

Mưa tháng mười thật đúng là lạnh.

Nửa bên mặt của Bùi Xuyên bị ấn trong nước bùn, không kìm được run rẩy.

Đồng tử Bùi Xuyên đen nhánh, bên trong là một mảnh tĩnh lặng.

Cậu hơi giương mắt, liền thấy Bối Dao ở phía xa đang đi tới.

Cô đã trưởng thành hơn một chút, tiểu gấu trúc ở phía sau lắc qua lắc lại. Cô đang nắm tay Hướng Đồng Đồng.

Hai bé gái không nghĩ tới sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, vì thế đều ngây dại dừng bước. Hướng Đồng Đồng nhỏ giọng nói: "Cái chân giả kia thật dọa người."

Cậu nằm trong vũng bùn lầy lội, đôi mắt đen nhánh nhìn Bối Dao, sau đó chậm rãi yên lặng.

Bùi Xuyên nhắm mắt lại, không hề giãy giụa nữa.

Vì cách xa, nên cậu không thể thấy rõ ánh mắt Bối Dao ở một khắc kia là như nào.

Nhưng nội tâm đã từng có một hạt giống mềm mại lại kỳ quái, còn ngây thơ đến chưa mọc rễ nảy mầm, đã bị cảm giác xấu hổ vô tận này bóp chết ở trong cái lạnh vô cùng.

Không biết đã qua bao lâu, có người hô to một tiếng: "Chú bảo vệ đến rồi!"

Bác bảo vệ bốn mươi tuổi chạy đến, tay vung gậy, bắt được mấy đám nhóc kia: "Hôm nay tất cả những đứa khi dễ bạn học đều không được về, phải xin lỗi, bồi thường, sau đó nhận hình phạt của nhà trường."

Bác bảo vệ tới nâng Bùi Xuyên dậy, thả ống quần của cậu xuống.

Mấy đứa kia nhân lúc này chạy nhanh như chớp.

Bác bảo vệ tức giận đuổi theo, Bùi Xuyên lạnh lùng nhìn bóng dáng bọn họ, giống như đang nhìn một trò khôi hài.

Cậu nhìn xung quanh một vòng, xung quanh không còn một ai.

Không biết cô ấy đã đi từ lúc nào rồi.

Trời vẫn mưa, nửa bên mặt của Bùi Xuyên dính nước bùn, mặt không biểu tình.

Chờ cậu đi rồi, Hướng Đồng Đồng mới lặng lẽ ló đầu ra, lại nhìn Bối Dao sa sút, nói: "Dao Dao, tớ biết trong lòng cậu khó chịu. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta lại đánh không lại được Đinh Văn Tường, chỉ có thể tìm bác bảo vệ tới giúp đỡ."

Hồi lâu sau, Bối Dao mới nói: "Ừ, chuyện này không cần nói ra."

Lớn lên rồi, cô cũng hiểu con người có lòng tự trọng, dù sao cũng là người quen, chắc Bùi Xuyên sẽ không muốn cô nhìn thấy.

Mà tiếng anh Bùi Xuyên cũng không nói ra miệng.

Trong lòng Bối Dao có chút khổ sở, nhưng mà năm nay cô còn chưa đến mười tuổi, kinh nghiệm sống không nhiều, tâm tình lúc này, sau này nhớ lại cũng chỉ coi đó là một hồi ức không vui vẻ.

***

Từ ngày đó trở đi, Bùi Xuyên từ chối đi chân giả.

Tưởng Văn Quyên lại không thể chấp nhận: "Nhà chúng ta dùng hơn phân nửa tiền làm chân giả cho con, bây giờ con lại nói không muốn đi, chẳng lẽ con muốn ngồi xe lăn cả đời?"

Nhưng cậu bé giống như con sói cô độc bị buộc đến tuyệt cảnh, ngón tay siết chặt đến trắng bệch, trước sau không chịu thỏa hiệp.

Cuối cùng chân giả bị khóa ở trong hộp.

Năm Bùi Xuyên học lớp 6 đã có hai chuyện xảy ra. Một chuyện là Đinh Văn Tường học sơ nhị bị xã hội đen chém đứt hai tay.

Lớp học xôn xao bàn tán chuyện này, mà Bùi Xuyên thì lạnh lùng cong cong môi.

Cách chuyện xảy ra lúc trước đã hai năm, không ai có thể liên tưởng chuyện này đến thiếu niên học lớp 6 này.

Không quá mấy ngày, có lẽ cậu làm chuyện xấu bị báo ứng. Bùi Hạo Bân và Tưởng Văn Quyên ly hôn.

Lúc trước hai người ở bên ngoài vẫn như là hai vợ chồng bình thường, vậy mà lại ly hôn trong im lặng, có vẻ như là hòa bình, lại dường như có bão táp, vô số tìm tòi nghiên cứu mà không biết được.

Tưởng Văn Quyên lặng lẽ rời khỏi cuộc sống của bọn họ.

Bùi Xuyên là người cuối cùng biết tin. Cậu đẩy xe lăn muốn đi tìm mẹ nhưng lại thấy Bùi Hạo Bân lần đầu tiên cuồng loạn: "Con muốn đi đâu tìm bà ta? Bây giờ bà ta đã có gia đình mới, người đàn ông khác! Con có thể tìm về sao? Con cho rằng bà ta muốn nhìn thấy cha hay là muốn gặp con sao?"

Rõ ràng là tháng tư mùa xuân, nhưng Bùi Xuyên lại cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Bùi Hạo Bân hòa hoãn, một lúc lâu sau lau mặt nói: "Xin lỗi con, cha không nên nói những lời này."

"Không sao." Bùi Xuyên rũ mí mắt xuống, hồi lâu quay về phòng mình.

Vào Tết Thanh Minh, Bùi Hạo Bân không đến đón Bùi Xuyên, Tưởng Văn Quyên cũng đã rời khỏi sinh hoạt của Bùi Xuyên.

Một trận mưa to đột ngột xảy ra, mấy đứa trẻ đều được chuẩn bị ô, hoặc được người thân đến đón về nhà.

Bùi Xuyên nhìn màn mưa, nhớ tới trận mưa đá khi còn nhỏ. Lúc đó các bạn nhỏ đều được người lớn đến đón về nhà, còn cậu lại không muốn rời đi, bướng bỉnh phải đợi mẹ, cuối cùng chỉ có cô giáo bất đắc dĩ ở lại một đêm ở nhà trẻ cùng cậu.

Tựa hồ từ đó đến nay cũng chẳng có gì thay đổi, người cũng lớn lên. Cái gì mà chính trực, lương thiện, hào phóng, mấy cái đó đều không mang đến một chút may mắn hay thay đổi nào. Cậu điều khiển xe lăn, có một loại hận ý muốn xé rách trời đất.

Lớp năm bên kia, có một thân ảnh nhỏ ở trong mưa chạy tới.

Lúc Bùi Xuyên ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cô thì Bối Dao đã mở ô che trên đầu cậu.

Dưới cơn mưa, cô chỉ có một cái ô.

Tiếng sầm rền vang, thật ra khi đó Bối Dao cũng không nhìn thấy rõ mặt vẻ mặt củ cậu.

Cô lo lắng nhìn thời tiết hỏng bét này, non nửa bả vai đều bị ướt.

Nếu người này không phải là anh trai nhỏ nhà hàng xóm của cô, nếu cha mẹ của anh không ở thời điểm này ly hôn thì Bối Dao sẽ không chạy tới. Dù sao cũng không ai muốn mặt nóng dán mông lạnh, huống chi cô và anh cũng không thân.

Từ lúc nhỏ đến bây giờ, Bùi Xuyên đều chưa từng cho cô sắc mặt tốt. Anh không thích cô, Bối Dao để tránh xấu hổ nên bình thường cũng không lui tới với anh.

Nhưng mà nhiều năm như thế, ấn tượng ban đầu của cô với Bùi Xuyên vẫn chính là lời mẹ nói. Đây là tiểu anh hùng, dùng một đôi chân để đổi lấy nhiều gia đình được tốt đẹp.

Mà anh hùng không nên bị thế giới vứt bỏ, hẳn là được kính trọng. Chỉ là hình như mọi người đều quên mất đi anh.

Cô che ô cẩn thận cho tiểu thiếu niên này, nói: "Bùi Xuyên, chúng ta về nhà đi."

===========================

Hihi, đăng sớm cho mọi người đỡ nhớ mong nè ^^. Ôi nhưng mà chương mấy chương ngoại truyện này thật sự là rất dài luôn á, gấp đôi bình thường luôn T^T