Thị thần còn đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô, hơn nữa như suy tư gì, nhìn thật lâu.

La Ngọc An: "....." Có phải mình nói sai cái gì hay không?

Rốt cuộc, bề ngoài thị thần biến hóa bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Tay hắn không còn lộ ra từ trong tay áo nữa, biểu tình mỉm cười trêи mặt càng ngày càng khô khan, giống như vẽ ra, gương mặt thon gầy đến có chút quá đáng. hắn không thể nào nói chuyện, khô ngồi ở trêи thần đài vẫn không nhúc nhích, cảm giác thuộc về "Người” từ trêи người hắn chậm rãi rút ra.

Các thị nữ tới dâng hương, đối với thái độ của hắn cung kính mà sợ hãi, châm chước hỏi hắn: "Lại qua một tháng nữa, chúng ta còn nên vì ngài chuẩn bị tế phẩm hay không?”

Thị thần phản ứng có chút thong thả, hắn gật gật đầu nói: "Có thể.”

Cho nên tháng sau, thị thần sẽ biến thành dáng vẻ cô nhìn thấy lần đầu tiên kia? Đến lúc đó cô vẫn còn ở chỗ này sao? La Ngọc An mới vừa như vậy nghĩ, bên tai vang lên thanh âm của thị thần khô khốc nhưng hòa hoãn, hắn nói: " Nàng nên rời đi."

Suy nghĩ thật lâu chuyện rời đi lại đột nhiên đặt ở trước mặt cô, La Ngọc An ngây ngẩn cả người. Cô hoảng hốt mà nhìn thị thần dần dần hiển lộ ra bộ dáng dữ tợn khủng bố, thấp thấp ừ một tiếng.

“Vâng, cảm ơn ngài.”

Cô vô cùng cảm tạ thị thần, cảm tạ hắn trong khoảng thời gian này phù hộ và dung túng. Vốn đi cô chính là phạm nhân tử hình sắp bị xử quyết, nhưng hiện tại cô có thể sống sót, có lẽ còn có thể làm xong việc mình muốn làm đó, cô thực cảm tạ lần gặp gỡ này.

Lưu lại điện thờ một đêm cuối cùng, La Ngọc An lại gấp rất nhiều hoa sơn trà giấy hiến cho thị thần, trừ thứ này, cô chỉ có một mình, không biết còn có thể dùng cái gì biểu đạt lòng biết ơn.

Ngày thứ hai, các thị nữ tiến đến dâng hương, nghe thấy thị thần mở miệng nói: "Các người đưa nàng ấy an toàn rời đi.”



An toàn rời đi? Đưa ai? Đôi mắt hai lão thái thái đựng đầy nghi hoặc nhanh chóng bị kinh ngạc bao trùm.

Chỉ thấy dưới thần đài bên cạnh thị thần đột nhiên xuất hiện một cô gái trẻ, tóc đen nhánh, hơi có vẻ không thích ứng đứng ở đó, đối diện với các bà đang trừng lớn đôi, lộ ra một cái tươi cười xấu hổ, gật gật đầu với các bà.

La Ngọc An làm " u linh” mấy tháng, đột nhiên hiện thân trước mặt cho người khác thầy, còn có chút không quen. Hai lão thái thái trong mắt hiện ra kinh ngạc và khϊế͙p͙ sợ quá mức rõ ràng, La Ngọc An còn cảm thấy có thể các bà chịu kϊƈɦ thích quá lớn trực tiếp té xỉu hay không, tuổi lớn như vậy xác thật rất nguy hiểm.

"cô..... cô là tế phẩm lần đó? cô còn sống? Sao có thể chúng ta cũng chưa phát hiện...... Là thị thần......" một lão thái thái thất thanh kinh hô, bị một lão thái thái khác lôi kéo, lúc này mới ý thức được mình thất thổ, nhìn một cái thị thần trêи đầu, vội vàng im tiếng.

"Đưa nàng ấy an toàn rời đi." Thị thần lần thứ hai mở miệng.

Hai thị nữ tuyệt đối không bao giờ cãi lời thị thần nói, cúi đầu đáp vâng, ra hiệu cho La Ngọc An đi theo mình. La Ngọc An lập tức cảm thấy mình giống như một con chim rời tổ, khϊế͙p͙ đảm đến không dám cất bước, nhưng khϊế͙p͙ đảm chỉ trong giây lát, cô không do dự mà nhấc chân đi theo hai thị nữ.

đi ra khỏi điện thờ, quay đầu lại nhìn thoáng qua, mành vừa lúc rơi xuống, che khuất thần đài hoa lệ dày đặc hương khói lượn lờ, thân ảnh thị thần hoàn hoàn toàn toàn chìm trong bóng đêm.

Cô trầm mặc đi theo phía sau hai thị nữ, giống như ngày đó lần đầu tới nơi này, hành lang trống vắng không người, gió xuân còn không tính là ấm áp, cô cảm thấy có chút lạnh. Lúc theo thị thần đi qua hành lang này, cô chưa bao giờ cảm thấy lạnh.

đi đến ngoài viện, lão thái thái dường như không kiên trì được bình tĩnh thong dong, đột nhiên thở dốc một cái, che ngực mình đau đớn hộ: "Sao lại phát sinh loại chuyện này!”

một lão thái thái khác tuy rằng không kêu lên, nhưng nhìn La Ngọc An cũng là biểu tình mười phần phức tap.

Tiếp theo, sân bỗng nhiên loạn cả lên, lão thái thái tuổi quá cao, chịu kϊƈɦ thích quá lớn được bác sĩ hoả tốc tới cứu trị, vẫn cứ kiên trì muốn tự mình tiên La Ngọc An đi.

"Đây là thị thần phân phó!”



Hai lão thái thái ra lệnh một tiếng, xe đi vào cổ trạch, người đàn ông mặc tây trang đón bọn họ vào xe. La Ngọc An ngồi ở đối diện hai bà, dưới ánh mắt các bà mà như đứng trong đống lửa, như ngồi trong đồng than.

Cô cho rằng các lão thái sẽ hỏi cô rất nhiều vấn đề, kết quả lại không có, hai người này chỉ vẫn luôn dùng một loại ánh mắt lạnh nhạt, nghiêm túc, không dễ chịu nhìn chằm chằm cô, giống như đang bắt bẻ một miếng thịt không hợp cách.

Trong tiếng xe ầm ầm, khoảng rừng rậm trêи con đường có từng tòa cổng lâu cột đỏ lùi xa dần. đi vào giao lộ với khu rừng rậm, nơi đó đã có một chiếc xe khác đang chờ, La Ngọc An sẽ một mình lên chiếc xe đó, xa rời nơi này.

Từ trong xe người đàn ông trung niên đi xuống nghênh đón, thấy hai thị nữ cực ít lộ diện thì lộ ra tươi cười ân cần, "Thị nữ, chuyện được phân phó đều đã làm xong, để tôi tới đưa vị này rời cổ trạch.”

Các thị nữ ừ một tiếng, thái độ trước sau như một lạnh nhạt cao ngạo, trừ đối mặt với thị thần, đối với ai các bà đều có thái độ này. Đối với La Ngọc An sắp rời đi, một thị nữ rốt cuộc vẫn không thể nhịn xuống, khó chịu giống như là tín ngưỡng cả đời mình bị làm bẩn, căm giận nói:

"Cô khinh nhờn thần của chúng ta!”

La Ngọc An theo bản năng muốn biện giải, nói mình không có, sau đó trong nháy mắt nhớ tới mình từng trốn tránh ở trong tơ hồng của thị thần, thường xuyên nấp ở phía sau hắn, mỗi ngày lôi kéo tay áo hắn đi ăn cái gì, nhờ hắn mang mình đi tắm rửa, ăn cổng phẩm của hắn, còn không cẩn thận ném tóc vào trong tượng thần của hắn ...... Đó tính là khinh nhờn sao? Cô không đủ tự tin, ngẫm lại vẫn nên bảo trì trầm mặc.

Lão thái thái còn đang bị phân muốn chết mà thở dốc: "Cô cái đồ ti tiện này .....!”

Dù bà ấy chưa nói xong, La Ngọc An cũng có thể đoán được tám chín phần mười bà ấy muốn nói cô là con chuột ti tiện, không sao, cô chỉ là một nhân vật nhỏ giãy giụa tồn tại, có tự mình hiểu lầy, bản thân bình thường như chuột.

nhưng mà,cô biết thị thần khẳng định sẽ không cảm thấy như vậy. Càng là người cao thượng vĩ đại, càng sẽ bình đẳng đối đãi mọi người.

Cúi người chui vào trong xe, nhốt lão thái thái phẫn nộ ở ngoài cửa xe, La Ngọc An nắm chặt một cái gói giấy đỏ nho nhỏ trong tay. Đó là đồ vật duy nhất mà cô mang đi từ nơi này, bên trong gói một đóa hoa Sơn trà khô.