Chẳng qua, không có đám người ồn ào vây xem, duy chỉ có hỉ nhạc vui sướиɠ, ở trêи đường phố đêm khuya truyền đi thật xa, mạc danh có chút ý vị thầm người, làm nghe người nổi da gà. Cỗ kiệu ở giữa tuy rằng tinh mỹ hoa lệ, lại vô cùng nhỏ, bên trong căn bản không ngồi được một người, xuyên qua mành nhìn vào trong, bên trong chỉ có một cái bình sứ trắng nhỏ mà thôi.

Đội ngũ đưa gả này nhân số đông đảo, mỗi người đều mặc hồng y, bên hông thắt vải trắng. Ở phía sau đội ngũ thật dài, một đoàn xe trầm mặc đi theo, khách khứa ngồi trong xe đi tham gia hỉ yến, mọi người mặc tây trang và váy áo màu đen, trước ngực bên trái đeo hoa trắng.

Xuyên qua đường Túc Giang, đội ngũ chậm rãi tiến vào đường sơn đạo hẻo lánh, cuối cùng tiến vào một mảnh rừng rậm. Phía sau khu rừng này, là cổ trạch Tần thị thần bí vô cùng, mấy ngàn năm trước Tần thị đã đến đây sinh sống ở chỗ này. hiện giờ tộc nhân Tần thị số lượng đông đảo, phân tán ở các khu, nơi này liền trở thành tổ trạch Tần thị, khu từ đường của bọn họ.

Mỗi năm, chỉ có tháng giêng mới cho phép một bộ phận tộc nhân Tần thị đi cổ trạch, hôm nay cửa chính mở rộng, náo nhiệt chưa từng có.

Từ trong sơn đạo đầu rừng rậm, hai bên con đường đất đầy đèn lồng màu đỏ, tựa như một hỏa long uốn lượn ở trong núi. trêи sơn đạo ngày thường một bóng người còn hiếm thấy lại có các loại siêu xe nối đuôi, tiến độ thong thả, lại không ai thúc giục.

Qua vô số cổng lâu cột đỏ nặng nề, tiến vào phạm vi cổ trạch, tới nơi này rồi, người càng ngày càng nhiều, rốt cuộc có vài phần cảm giác náo nhiệt làm tiệc mừng hôn lễ. Nhóm tộc lão Tần thị đức cao vọng trọng, các tộc nhân Tần thị ngày thường phân tán ở các nơi bận rộn, tất cả đều đến đông đủ, mỗi người trêи mặt đều treo cười, nâng ly đổi chén, nhẹ giọng nói cười.

Cổ trạch thanh lãnh yên tĩnh to như vậy đã đèn đuốc sáng trưng, loại cảm giác cũ kỹ lành lạnh này đều bị xua tan không ít. Những người trẻ tuổi từ trước không có cơ hội tiến vào cổ trạch tộc Tần thị đang tò

mò mà nhìn ngắm suy đoán xem thị thần được cung phụng ở tận cùng bên trong rốt cuộc là cái dạng gì.

Đây là một yến tiệc vui mừng không giống bình thường, do thị nữ và nhóm tộc lão chủ trì, không thấy hai vị tân nhân. Bọn họ tự mình cử hành lễ nghi rất long trọng, đem bình sứ trắng được hỗ kiệu đưa tới đặt vào chỗ tối cao trong từ đường, lại cung lên một cái bài vị nền đen chữ đỏ.

Đại lễ hạ màn, đã tới rạng sáng gần ba giờ, nhóm tộc lão tuổi lớn đều có chút buồn ngủ, ngồi ở trong phòng nghỉ uống trà nghỉ ngơi.

Một lão nhân gây bưng trà cảm thán nói: "Nhiều năm như vậy, không nghĩ tới lúc sinh thời còn có thể thấy thị thần cưới vợ.”

"Còn không phải sao, Tần thị chúng ta nhiều đời như vậy, chỉ sợ cũng chỉ chúng ta một thế hệ này đặc thù nhất." một vị lão nhân khác cười ha hả nói.

"Nhưng mà sao thị thần đột nhiên đã chọn xong thê tử, vậy cũng quá nhanh, tôi nghe thị nữ nói thị thần phân phó muốn cưới vợ, thiếu chút nữa sợ tới mức đi gặp tổ tông trước thời gian.”



"Là quá đột nhiên, tôi cũng không biết thị thần chọn dạng người gì, cũng không biết khi nào có thể trông thấy.”

"Lão nhân gia ngài muốn chọn ai thì chọn, cái lão già này, ông còn cho là con cháu ông muốn cưới vợ sao? Thanh tỉnh một chút, thị thần lấy vợ, vị kia cũng là lão tổ tông của chúng ta, luận bổi phận mọi người gặp đều phải dập đầu.”

"Ai, ông gấp cái gì, đạo lý chúng ta đều biết, chỉ tò mò mà thôi, ông xem Trương thị, Hàn thị, Ngụy thị... Thị thần mấy nhà bọn họ kia đều đã sớm chọn người, chỉ lão tổ tông nhà chúng ta đây mấy ngàn năm vẫn không động tĩnh, hiện giờ bỗng nhiên có động tĩnh, còn không để chúng ta tò mò a.”

Không chỉ nhóm tộc lão này, những người trẻ tuổi còn ở trong tiệc mừng sinh động bên ngoài kia càng thêm tò mò, thậm chí còn có mấy người gan lớn uổng chút rượu, muốn trộm mò vào điện thờ đi xem.

"Nháo động phòng không phải truyền thống sao, thị thần lão nhân gia ngài hôm nay đại hỉ, hẳn là sẽ không động thủ đâu?"

"Đúng vậy đúng vậy, luận lên chúng ta đều là con cháu, thị thần hẳn là sẽ không so đo với chúng ta, sợ cái gì!”

Đáng tiếc mấy tiểu tử hỗn đản lơ mơ còn chưa ra khỏi sân hỉ yến, đã bị những bảo tiêu thủ vệ làm hết phận sự đưa trở về, lại bị hai thị nữ xụ mặt giáo huấn một trận.

Ở trong điện thờ an tĩnh nhất trong toàn bộ sân, mành đổi thành màu đỏ, bố trí thành hỉ đường. Bên trong không có một bóng người, duy độc khói hương lượn lờ, thần tượng bằng sứ trêи thần đài phủ một tầng vải đỏ.

La Ngọc An nghe thấy hỉ nhạc náo nhiệt, tiếng nhạc càng ngày càng gần. Vốn dĩ cô đang đần độn đi trêи bờ sông, nước sông đen nhánh bất tri bất giác ngập nửa thân mình , dần dần làm cô quên đi rất nhiều việc, chỉ đờ đẫn đi vào chỗ nước sâu. Trong tiềm thức cô biết mình hắn là đi về phía trước, thoát ly hết thảy phiền não đời này.

Nhưng hỉ nhạc nhiều người, giống một sợi dây buộc vào tâm thần cô. La Ngọc An thoáng thanh tỉnh, bỗng nhiên thấy trêи mặt sông xuất hiện rất nhiều sơn trà màu đỏ, một đóa lại một đóa, từ thượng du trôi xuống. Cô theo con đường sơn trà đỏ tạo thành bơi lên trêи, đi tới một chỗ bờ sông, được hỉ kiệu sớm đã chờ đợi ở nơi đó mang đi.

Hỉ kiệu lung lay, như dẫm vào đám mây, cô chỉ cảm thấy đii rất lâu rất lâu, tiếng nhạc hoảng hốt và những thứ ben cạnh đều dần biến mất, cô đi đến một nơi vô cùng yên tĩnh. Cúi đầu nhìn lại, quần áo trêи người đến biến thành hỉ phụi phức tạp,trêи tay còn cầm một cái bình sứ trắng.

Đây ? Đây rốt cuộc là chuyện như thế nào ? Không phải mình đã chết sao ? La Ngọc An vẫn cứ cảm thấy vô cùng mờ mịt.

Trong bóng tối hiện ra một chút ánh sáng, là tòa thần đài cô vô cùng quen thuộc, còn có một bức tượng thần trêи thần đài. Tượng thần nứt ra một khe hở mang theo cái loại biểu tình như được vẽ lên, lẳng lặng chăm chú nhìn cô.