Hai người ở trong viện giằng co, mắt thấy phụ nhân kia đã sắp tỉnh, Khổ Sinh vẫn ngồi xổm càng thêm đau đầu "Mau tới đây, chúng ta cần phải đi.”La Ngọc Tĩnh "Ngươi dẫn ta đi tìm Bành Nguyên, nàng ấy cho dù phải bị người tru sát, trước đó ta cũng muốn để nàng ấy tự tay giết Bành Nguyên!”Khổ Sinh lớn tiếng nói "Ta nói không thể!”La Ngọc Tĩnh giận dữ "Vậy ngươi có bản lĩnh thì tới đây!”Khổ Sinh bị nàng chọc giận đến xoay quanh một vòng, lại nổi cáu với Tru Tà Kiếm "Đều là do ngày thường người dung túng nàng!”Phụ nhân tỉnh lại, hoảng sợ chạy ra, hô "A Trà! Nữ nhi! A! Ngươi trả lại nữ nhi cho ta!”Bà ta đánh tới Khổ Sinh, Khổ Sinh trốn một chút, lại thấy La Ngọc Tĩnh không muốn nhúc nhích, bất đắc dĩ đành phải tạm thời tránh đi, từ trên tường nhảy ra ngoài.Hắn thối mặt ngồi xổm trên một thân cây gần đó, chờ La Ngọc Tĩnh cũng bị đuổi ra, ai ngờ chờ mãi chờ mãi, La Ngọc Tĩnh vẫn luôn ở trong viện chưa từng ra.Nàng ngồi ở bên cạnh giếng nước thấp giọng nói cái gì đó cùng phụ nhân kia, nói đến phụ nhân vẫn luôn lau nước mắt, lại ôm nàng khóc lớn một hồi.Khổ Sinh ngồi xổm trên cây, thấy hai người nói thật lâu, thậm chí thấy phụ nhân nấu một chén mì cho La Ngọc Tĩnh, nàng liền ngồi ở giếng nước ăn mỳ."Đáng giận.....” Khổ Sinh đè trán mình, đợi mãi hồi lâu mới thấy La Ngọc Tĩnh mở cửa đi ra.Nàng thập thò tìm kiếm chung quanh, ước chừng là tìm thân ảnh hắn, không thấy hắn mới trốn ra cửa chạy lên đường cái.

Lúc này trời tối xuống, trên đường đã không có ai, nàng thì chạy theo phương hướng nào đó.Khổ Sinh đâm tường viện các nhà, ôm kiểm đi theo phía sau nàng.La Ngọc Tĩnh quả nhiên tìm được Bành gia ở thành tây, ngoài tường viện Bành gia có cây bạch ngọc lan cao lớn, cánh hoa trắng tinh rụng đầy đất, từ cây ngọc lan nàng bò lên đầu tường, nhảy vào sân Bành gia.Đi theo sau nàng, Khổ Sinh Tâm bầm lầu bầu "Ta dạy nàng trèo tường, nào ngờ được hôm nay?”Hắn ngày thường tru tà sát quỷ, mang theo La Ngọc Tình treo tường vào nhà người khác đều đã quen, dưỡng cho lá gan nàng cũng trở nên lớn như vậy, một mình một người cũng dám hành sự lỗ mãng như thế.Sân Bành gia không lớn không nhỏ, tòa nhà hai dãy, lúc này đa số mọi người đều ngủ sớm, thời gian này đã ăn xong cơm chiều chuẩn bị nghỉ ngơi.

La Ngọc Tĩnh ngồi xổm trong bụi hoa, tiền thính còn sáng đèn, nghe các nữ nhân đang đánh bài nói chuyện.


Nàng đợi trong chốc lát, nghe bọn họ nói đến Bành Nguyên, một người nói, hắn uống rượu ngủ ở phía sau rồi.Thấy bọn họ cũng chưa chú ý bên này, La Ngọc Tĩnh thừa dịp bóng đêm xẹt qua cửa, chạy đến dãy nhà sau trong viện.

Khi nàng đứng dậy, trong phòng có người thấy một cái bóng trắng từ bên ngoài xẹt qua, a một tiếng, đứng dậy muốn đi xem xét.Ngồi xổm trên tường, Khổ Sinh bắn ngón tay ra, búng một viên đá vào trong phòng, đánh nát một cái chậu hoa, dời đi chú ý của mấy người.Hắn dẫm lên tường cùng La Ngọc Tĩnh đi vào hậu viện, có lẽ là vận khí tốt, hậu viện chỉ có một phòng có đèn sáng, cửa sổ còn mở ra, La Ngọc Tĩnh nhìn về phía trước, thấy Bành Nguyên đầy người mùi rượu, đang nằm trên giường nghỉ ngơi.Từ cửa sổ nhảy vào, thấy Bành Nguyên trên giường mặt mũi bầm dập, quả thật là nam nhân ban ngày đáp lời cùng nàng kia.

La Ngọc Tĩnh đánh nát tượng đất ở trước giường, mắt thấy một cái bóng màu đen từ tượng đất chui ra, nhào lên trên giường Bành Nguyên.Đổng Tiểu Trà bởi vì bị tà pháp nhiếp hồn nhập vào đất, đã hoàn toàn không thể ngưng tụ hình người, một nửa là người, một nửa biến thành một đoàn oán khí giương nanh múa vuốt.

Từ lúc nàng bị thả ra từ tượng đất, oán khí mà Khổ Sinh không cảm ứng rõ nháy mắt trở nên rõ ràng.Hắn chờ chính là giờ khắc nàng ấy từ tượng đi đất ra này!Tru Tà kiếm như một tia chớp từ ngoài cửa sổ bay vào, đâm thẳng Đổng Tiểu Trà.

La Ngọc Tĩnh đứng ở một bên sớm biết Khổ Sinh khẳng định sẽ đi theo mình, cũng biết hắn nhất định sẽ ra tay, cho nên vừa thấy Tru Tà Kiếm, nàng không chút do dự vỗ tay bắt lấy.Đôi tay từng tinh tể rửa sạch Tru Tà Kiếm, lúc này gắt gao nắm lấy mũi kiếm, máu tươi theo cổ tay của nàng uốn lượn chảy xuống, nhuộm tay áo trắng tinh thành màu đỏ tươi.Tru Tà Kiếm vẫn còn rung động, muốn chẩn rớt tay nàng để tru sát lệ quỷ phía sau, nhưng nó càng rung động, La Ngọc Tĩnh lại năm càng chặt.Mùi máu tươi trong phòng chọc cho lệ quỷ Đổng Tiểu Trà cuồng tính quá độ, hắc khí chui vào trong tại mũi miệng Bành Nguyên.

Cô nương này sinh thời nhút nhát ngượng ngùng, giờ cười hì hì dùng tay xé đầu lưỡi Bành Nguyên, xé mở ngực hắn .....!Bành Nguyên tỉnh, khóe mắt hắn muốn nứt ra nhưng không có cách nào giãy giụa, tứ chi nhốt ở trên giường run rẩy, chịu đựng thống khổ và tra tấn thật lớn, trơ mắt nhìn da thịt ở ngực mình bị xé rách.Lòng bàn tay La Ngọc Tĩnh bị kiểm phong sắc bén của Tru Tà Kiếm cắt ra hai vết thương lớn, nhưng mà trong tiếng cười của Đổng Tiểu Trà và tiếng kêu rên thống khổ của Bình Nguyên, nàng cũng cười theo, tươi cười kia là xán lạn chưa bao giờ có.Khổ Sinh ngồi xổm trên khung cửa sổ, trầm mặc nhìn nàng, không giống ngày xưa không thể làm gì chỉ có thể lớn tiếng kêu đáng giận, giờ khắc này Khổ Sinh có vẻ lạnh nhạt thâm trầm.Nhìn ánh mắt hắn, La Ngọc Tĩnh thể nhưng sinh ra một chút cảm giác sợ hãi rất nhỏ, nhưng thực nhanh nàng liền kiên định mà nhìn trở về, trong tay càng thêm dùng sức, phảng phất đang nói cho hắn, ta chính là muốn như vậy, ngươi cũng không thể ngăn cản ta.Không nhìn Bình Nguyên đã chết và lệ quỷ Đổng Tiểu Trà ăn người, Khổ Sinh nhìn chăm chú La Ngọc Tĩnh nói "Ngươi có biết, hôm nay ngươi thả ra lệ quỷ, rồi ta giết nàng ấy, khiến người này chết đi, phần tội nghiệt này sẽ gia tăng lên người ngươi.”"Buồn cười, tội nghiệt chó má cái gì, có thì có đi, ta không để bụng.” La Ngọc Tĩnh cười lạnh, "Ta cũng là lệ quỷ, sớm hay muộn cũng phải bị giết, có tội nghiệt hay không thì có quan hệ gì, ta tình nguyện đầy người tội nghiệt, người giống như vậy, ta gặp một kẻ giết một kẻ!”Khổ Sinh từ cửa sổ nhảy xuống, đi đến trước mặt nàng, ở trong ánh mắt cảnh giác của nàng nắm lấy chuối Tru Tà Kiếm, Tru Tà Kiếm dừng chấn động "Buông ra.”La Ngọc Tĩnh bất động, Khổ Sinh thở dài một tiếng "Hắn đã chết, lệ quỷ này ăn người, lập tức muốn đi ăn người có quan hệ huyết thống với nàng ấy, ngươi còn muốn cản ta giết nàng ấy?”La Ngọc Tĩnh nhìn ra sau, Đổng Tiểu Trà nằm ở trên người sành Nguyên, cắn nuốt trái tim hắn, tư thái giống như dã thú, mà Bành Nguyên đã hai mắt mở to mà chết.Nàng buông tay ra, nhìn Khổ Sinh cầm thanh kiếm dính máu nàng tru diệt Đổng Tiểu Trà.Khổ Sinh rất lợi hại, tựa hồ không có lệ quỷ nào có thể chạy thoát dưới tay hẳn, Đổng Tiểu Trà ăn người cũng giống vậy, nàng ấy không thể đào tẩu, bị Khổ Sinh một kiểm xuyên thấu, hóa thành sương khói tan đi, như vậy mất đi toàn bộ dấu vết ở trên đời.Có trong nháy mắt như vậy, nàng cảm thấy mặt Đổng Tiểu Trà dữ tợn biển thành gương mặt của chính nàng ấy, cuối cùng tiêu tán ở dưới lưỡi kiếm của Khổ Sinh.Đứng bên cạnh nhìn một màn này, La Ngọc Tĩnh bỗng nhiên nghĩ, trước khi nàng đưa tượng đất Đổng Tiểu Trà tới nơi này, đã nói với mẫu thân nàng ấy, sẽ để Đổng Tiểu Trà an giấc ngàn thu.Hiện giờ Đổng Tiểu Trà tự tay giết chết Bình Nguyên, trước khi bị Tru Tà Kiếm trừ bỏ, nàng ấy có cảm giác được một lát vui sướng an giấc ngàn thu hay không? Nàng ấy có sao?Thu kiểm, Khổ Sinh quay lại đến trước mặt La Ngọc Tĩnh.


Nàng nhìn nơi hư vô, trên mặt vừa rồi còn cười đến xán lạn, lại biến thành hờ hững cùng u buồn ngày thường.Bên chân nàng, máu tươi tí tách còn đang nhỏ giọt, cơ hồ tụ thành một vũng máu nhỏ, nhưng nàng hình như hoàn toàn không phát hiện, cũng không để bụng.Khổ Sinh tiến lên một tay chặn ngang bể nàng lên, khiêng nàng rời khỏi Bành trạch.

La Ngọc Tĩnh ghé vào trên vai hắn, cảm giác được mất máu choáng váng, huyết tinh khí trên người nàng che giấu mùi hương nhàn nhạt trên người hắn.Đưa La Ngọc Tĩnh tới miếu nhỏ không người gần đó, Khổ Sinh để những tạp vật tùy thân xuống.Lấy ra an hồn hương đất lên, lại lấy ra mực máu, bóp tay nàng, ở trên mu bàn tay nàng bôi mực vẽ bùa.

Vẽ cầm máu phù, dán lên hai đạo hoàng phù, lại dùng vải bọc lên.Lúc làm những việc này, thiết chỉ bộ trên ngón tay hắn không ngừng phát ra tiếng leng keng.Bởi vì mất máu quá nhiều, gương mặt La Ngọc Tình tái nhợt, tóc đen nhánh, ngồi ở dưới ánh đèn, càng như là du hồn nữ quỷ.

trên tay áo và vạt áo nàng đều là máu, biểu tình kích động dâng cao trước đây qua đi, hiện ra chút mê mang trầm xuống."Mới vừa rồi ta thấy ngươi cười đến thật cao hứng, thay người ta báo thù, vui vẻ như thế?" Khổ Sinh buông tay nàng ra nói.Tay còn mang theo vết máu bởi vì đau đớn mà run nhè nhẹ, La Ngọc Tĩnh sửng sốt, nâng tay lên sờ sờ mặt mình, bày ra một nụ cười cứng đờ, nói "Ta trước kia thích cười nhất.”Giáo viên của nàng cười nói với nàng "Mỗi ngày đều thấy em cười đến vui vẻ như vậy, có chuyện gì thật cao hứng sao?”Chị gái nàng nói "Tiểu Tĩnh của chúng ta cười rộ lên giống đóa hoa hướng dương, thật là đẹp.”Nàng trước kia thực thích cười, không phải bởi vì có rất nhiều vui sướng, mà là bởi vì còn chưa từng gặp phải hắc ám."Ta biến thành cái dạng hiện tại này, dù tỷ tỷ của ta hiện giờ đứng ở trước mặt, cũng không nhận ra ta.

Ta bị bệnh, sẽ không khỏe, cũng không cần khỏe lại.”Khổ Sinh băng bó vết thương cho nàng xong, lại rút Tru Tà Kiếm ra chà lau vết máu bên trên.

hắn rất ít lau kiểm, nhưng hôm nay huyết sắc này nhìn có chút chói mắt."Ngươi bất đồng cùng lệ quỷ khác, ngươi còn lưu giữ thần trí, nếu ngươi có thể chủ động đánh tan lệ khí, có lẽ có thể lấy thân phận nhân loại sống lâu thêm một ít......!không có tội nghiệt, mới có thể tu sang kiếp sau.” Khổ Sinh chậm rãi nói.Con người mang tội nghiệt, kiếp sau là sâu bọ súc sinh.


Mà lệ quỷ thì không có kiếp sau, trừ phi có khí vân phi phàm, tụ thành đại công đức tan đi lệ khí oán khí, mới lại nhập luân hồi.Ý thức được hắn có ý tứ gì, La Ngọc Tĩnh sửng sốt, có chút hoảng loạn "Ngươi không muốn giết ta sao?”"Không được, nàng thực nhanh lắc đầu, "Nếu có kiếp sau, với ta mà nói mới là đáng sợ nhất.”Nàng bắt lấy cánh tay Khổ Sinh, xem biểu tình của hắn, chấp nhất nói "Không được, ngươi nhất định phải giết ta, ngươi đã nói qua mấy năm chờ ta chết liền tru sát ta, không phải người muốn giết rất nhiều lệ quỷ mới có thể sao!”Đôi mắt Khổ Sinh đen nhánh, trên mí mắt hơi mỏng có hai vệt đỏ, sát đến gần, La Ngọc Tĩnh nhìn đôi mắt hắn, trong lòng kích động bỗng nhiên chậm rãi lạnh xuống, nàng hồi tưởng lại hắn mới vừa nói, đột nhiên ý thức được cái gì.“Buông tay! Tay ngươi lại đổ máu!” Khổ Sinh bóp cổ tay của nàng cả giận nói, "Một khi đã như vậy, ngày sau sống yên ổn chút, lại làm chuyện như hôm nay, ta sẽ không giết ngươi, để cho ngươi làm lệ quỷ, thu vào trong hồ lô không đi đâu được, có nghe không!”La Ngọc Tỉnh khó được nghe lời, có chút không biết làm sao, thành thật gật gật đầu.

Nàng về sau cũng không nói gì nữa, buồn ngủ mà cuộn tròn lại ngủ.

Ban đêm yên tĩnh, Khổ Sinh nhìn khuôn mặt nàng trong chốc lát, xoa xoa Tru Tà Kiếm bên người.Tay bị thương, rất nhiều chuyện không làm được, Khổ Sinh lại phải nấu cơm cho nàng, còn phải đút cơm cho nàng.Có lẽ là bị lời nói lúc trước của hắn dọa sợ, nhiều ngày nay La Ngọc Tĩnh rất ngoan ngoãn, Khổ Sinh đút cái gì nàng cũng ăn, lúc hắn nấu cơm cũng không lấy cái loại ánh mắt quỷ dị buộc hắn đi rửa tay ba lần, dù cho ăn phải sợi tóc cũng......."Phi.” La Ngọc Tĩnh phun tóc ra nói, "Đáng giận.”Khổ Sinh "....."Lại qua mấy ngày, La Ngọc Tĩnh đưa ra yêu cầu "Ta muốn gội đầu”Khổ Sinh "Tay còn chưa tốt, nửa tháng sau lại nói.”La Ngọc Tĩnh không nói một lời, bị hắn cõng ở sau lưng, bắt đầu dùng đầu đâm đầu hắn, Khổ Sinh hoài nghi nàng muốn đâm chết chính mình."Không gội đầu rất ngứa.” La Ngọc Tĩnh nói.Bất đắc dĩ, Khổ Sinh chỉ phải dừng lại gội đầu cho nàng, đáng thương hắn đời này chính mình cũng chưa từng gội, cũng đáng thương La Ngọc Tĩnh, cảm giác tóc với da đầu đều sắp bị hắn kéo xuống.

Gội đầu mà thôi, hai người đều cảm giác mất nửa cái mạng."Cương thi thật tốt, cương thi không cần ăn uống, không cần tắm rửa.” La Ngọc Tĩnh nhìn đầu tóc Khổ Sinh, tóc xuân thoải mái xoã tung như vậy.

hắn dù sao cũng đã chết, dù bẩn cũng chỉ có chút tro bụi bề ngoài, giống như cục đá ngoài trời, nước mưa đổ lên liền sạch sẽ."Trên người ta ngứa.” La Ngọc Tĩnh nhìn hai cái tay mình bị bọc lại nói.Khổ Sinh ".....!không được!”La Ngọc Tĩnh "Ta không bảo người giúp ta tắm rửa, ta chỉ nói một câu.”Khổ Sinh phát hiện gần đây nàng đối với hắn tựa hồ có chút ỷ lại, hơn nữa, nàng còn không có đầu không não mà nói xin lỗi hắn."Vì sao phải nói xin lỗi ta?” Khổ Sinh không rõ nàng suy nghĩ cái gì..