Thời tiết oi ả, nóng nực khiến lòng người bức bối.

Lý Mai phải dùng hết sức của mình mới múc được nửa thùng nước từ giếng lên.

Gần thôn Cốc Đôi không có sông, thôn dân ở đây đều lấy nước từ một con suối sau núi để ăn, giặt quần áo hay rửa rau đều múc nước từ giếng.

Toàn thôn chỉ có hai cái giếng cạn, một cái ở đầu đông và cái còn lại ở đầu tây, cả thôn đều dùng chung.

Nước trong giếng cạn đều là nước mưa chảy vào, hai năm nay thời tiết hạn hán gay gắt, muốn lấy nước giếng cũng khó khăn.

Nước đựng trong chiếc thùng gỗ cũ kỹ có màu hơi vàng, dưới ánh mặt trời vẫn có thể nhìn rõ lớp bùn nổi trong đó.


Lý Như liếc mắt nhìn một cái liền ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Hơn nửa năm qua, mỗi khi rửa rau và giặt quần áo đều sử dụng thứ nước này.

Cô vẫn chưa thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc, bởi vì thời gian và địa điểm đều không đúng.

Nửa tháng trước, Lý Như vẫn là cô con gái một được nuông chiều từ bé ở trong nhà.

Cô học chuyên ngành quản lý du lịch ở trường đại học, sau khi tốt nghiệp cũng không muốn cực khổ bám trụ lại ở thành phố mà quyết định về quê tìm việc làm.

Quê nhà Thấm Thành của cô là một thành phố nhỏ thuộc cấp bốn, cấp năm, không những vật giá rẻ mà khí hậu lại tốt, mùa đông không quá lạnh mà mùa hè cũng không quá nóng, nếu không có tham vọng gì lớn thì có thể sống ở đây một thời gian.


Bởi vì Lý Như tốt nghiệp đại học chính quy nên tìm việc làm cũng không khó, rất nhanh cô đã gia nhập vào một công ty du lịch nhỏ gần Thấm Thành.

Ký túc xá của công ty gần nơi làm việc, tiền lương cũng không tồi, công việc nhàn hạ không mệt mỏi, mỗi tuần sẽ về nhà một lần, sáu tháng được nghỉ phép mười ngày, cuộc sống rất thoải mái.

Chỉ là mới sống thoải mái có hai năm thì đã gặp chuyện, cô vậy mà xuyên qua rồi!“Chị Nhị Mai ơi!” Lý Như bị một tiếng gọi the thé cắt ngang, cô theo thanh âm nhìn sang, liền thấy một người phụ nữ trung niên đang đi tới, hai tay còn xách theo hai cái thùng rỗng, nhanh chóng bước qua.

“Hồng Hà, cô cũng đi lấy nước à?”Lý Như vừa thấy cô ta thì da đầu ngứa râm ran.

Người phụ nữ trung niên này tên là Trương Hồng Hà, nổi tiếng là người miệng lưỡi nhanh nhẹn ở trong thôn, không chỉ có ánh mắt sắc mà còn có cái miệng nói không ngừng nghỉ, nhà ai xảy ra chuyện lớn hay bé gì thì cô ta cũng đều biết hết.

Nếu cô ta chỉ thích buôn chuyện thì không sao, nhưng quan trọng là Trương Hồng Hà còn thích tung tin đồn vớ vẩn rồi xúi giục người khác, dù nói là que cời lửa cũng không ngoa chút nào.

.