Trên đường núi Bàn Sơn xảy ra tai nạn, có tên côn đồ thấy Khương Lê xinh đẹp muốn thừa dịp cháy nhà hôi của, công an đi ngang qua tiện tay cứu cô, còn thay Khương Lê đỡ một đao, trên cánh tay để lại một vết thương.

Khương Lê dùng khăn mặt giúp công an băng bó, cảm kích nói: “Cảm ơn đồng chí.

”“Đừng khách sáo.

”Người đàn ông ngũ quan kiên nghị tuấn lãng, khuôn mặt hơi đen, từ thái dương kéo dài đến vết sẹo khóe môi, làm cho người ta không dám nhìn thẳng mắt.

Tay trái không bị thương của Tần Triều bất đắc dĩ nắm lấy mi tâm, vị hôn thê nhỏ không nhận ra anh rồi.


Chẳng lẽ là vì vết sẹo dịch dung trên mặt anh, râu mấy tháng không cạo, sau đó cố ý bôi đen mặt, mới dẫn đến vị hôn thê mấy năm không gặp không nhận ra sao?Chắc là vì lý do này.

Tần Triều hỏi: “Một cô gái như cô đây, ngàn dặm chạy đến kinh thành làm gì?”Khương Lê vừa mới xuyên không tới đây, bây giờ cho dù mẹ ruột ở trước mặt cô, thì cô cũng không nhận ra.

Cô nhớ rõ trong nguyên tác, nguyên chủ và Tần Triều đã có hôn ước từ nhỏ, song nguyên chủ lại đuổi theo anh họ của Tần Triều lầ Lộ Dần Văn chen ngang đến Dương thành, Lộ gia bình phản, Lộ Dần Văn kẹp giữa Khương Lê và Bạch nguyệt quang vẫn lắc lư bất định, sau đó Lộ Dần Văn trọng sinh lựa chọn đi tìm bạch nguyệt quang, Khương Lê thì xuyên thành nguyên chủ.

Khương Lê vốn là thiên kim phú thương cổ đại, được cha cô an bài mang theo mấy trăm ngàn lượng bạc, sắp gả cho một tiểu quan làm vợ kế, nguyên chủ bên này xuyên đến cổ đại, nói với Khương Lê thế giới của các cô là một quyển sách, vận mệnh của Khương Lê ở thời cổ đại thê thảm, mà nguyên chủ là nhân vật chính hơn hai trăm năm sau, tư tưởng không thể tự khống chế, không chống lại được nguyên tác, hỏi Khương Lê có nguyện ý trao đổi thân phận cho nhau hay không, phá tan mệnh cách của hai người.

Khương Lê sau khi xem nguyên tác, nói thủ tiết với nguyên chủ cũng tốt hơn so với xã hội cũ ăn thịt người, hai người mặc quần áo lẫn nhau, lạc tử không hối hận.


Vị hôn phu bạc mệnh của Khương Lê trong nguyên tác, quả thật bị nguyên tác viết chết, lúc xuyên qua thì Khương Lê đã có chuẩn bị tâm lý, cô trả lời: “Chồng tôi đã hy sinh rồi, giờ tôi về thành để thủ tiết cho anh ấy.

”Tần Triều vì sợ hãi mà động tác trở nên khoa trương, chạm đến vết thương, đau đến cắn răng, “Cô kết hôn từ khi nào vậy?”Khương Lê không ngẩng đầu, “Chưa kết hôn, là hôn sự được định ra từ nhỏ, làm quả phụ thôi.

”Làm quả phụ, thói quen xấu của xã hội cũ, nam nữ có hôn ước trong người, nam tử trước chết, nữ cả đời không gả, thủ tiết sẽ gọi là quả phụ.

Tần Triều cho dù chết, thì cũng không muốn vị hôn thê thay anh trông coi cái gì chó má.

Huống chi vị hôn thê từ nhỏ đã kêu gào muốn hủy hôn, còn đuổi theo người đàn ông khác đến Dương Thành, nếu anh chết thật, thì thật sự hoài nghi vị hôn thê có thể cười tỉnh hay không.

.