Cái gì? Nếu con rảnh? Rõ ràng là kêu người ta tới nha!
 
Tư Sùng Chí âm thầm than một tiếng, thực là khó chịu, anh đến ghế sô pha, ngồi xuống vắt chéo chân nhìn rất là cà lơ phất phơ, bá khí mười phần mà nói: “Nhiều cô như vậy, con chỉ tiếp được một người, như vậy hay con gọi mấy người bạn đến để bọn họ hỗ trợ tiếp khách, bọn con quan hệ rất tốt, không có vấn đề gì đâu”
 
Mấy cô gái bị bộ dáng của anh mê hoặc bỗng chốc như bị hất một bát nước lạnh, không thể tin được trố mắt lên nhìn anh.

 
Mẹ anh cũng bị chọc tức không nhẹ, con của bà nên bà rất hiểu, anh nói vậy rõ ràng là chọc giận bà. Tự hủy đi hình tượng của mình, như vậy có thể thấy được anh khó chịu như thế nào.
 
“Sùng Chí, nói đùa cũng phải có mức độ” mẹ anh ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nhìn anh.
 
Tư Sùng Chí cười lạnh một tiếng nói: “Con không có nói đùa, con nói thật, nếu không tin con có thể gọi điện cho bọn họ tới”.
 
Nói xong, anh đứng dậy cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi.
 
“Đủ rồi” mẹ anh quát, ánh mắt sắc bén nhìn Tư Sùng Chí, hỏi: “Ai cho con lá gan đó, làm những việc bát nháo như vậy?”
 
Tư Sùng Chí khóe miệng gợi lên khinh thường, buông điện thoại xuống, xoay người đi thẳng đến chỗ mẹ mình, từng câu từng chữ nói: “Mẹ à, con 28 tuổi, không phải 8 tuổi, cũng không phải 18 tuổi, con biết mẹ thích khống chế người khác, nhưng trong nhà có bố là đủ rồi, mẹ đừng nghĩ có thể chi phối cả cuộc đời vốn, bởi vì... Con, không, sợ, mẹ!”
 
Nói xong lời này, cũng không để ý tới mẹ anh đang phát run vì tức giận, đứng thẳng dậy, tay đút túi quần, rất có khí phách mà nói:
 


“Mấy người ở lại chơi với mẹ tôi đi, tôi không tiếp được, rất xin lỗi”.
 
Đi qua một cô gái nào đó, anh đứng lại nhẹ giọng nói: “Màu tím nhạt rất đẹp, cô rất có mắt nhìn”.
 
Ở trong lòng anh, cô gái thích hợp với màu tím nhất lúc này lại đang ở xa tận chân trời.
 
Đến đình viện, rời đi chốn tràn ngập mùi nước hoa, Tư Sùng Chí không khỏi hít một hơi thật sâu, lấy từ trong túi chiếc khăn tay màu tím nhạt ra, đưa lên mũi, nhẹ nhàng ngửi, đó là một mùi hương xà phòng nhàn nhạt cùng ánh mặt trời trộn lẫn, rất dễ ngửi.
 
Diệp Huệ và Cố Vi đều là những người có khả năng, chỉ mất một buổi chiều đã sửa sang lại ký túc xá của Cố Vi, Diệp Huệ còn đang nghĩ giúp Lan Khả Nhi sửa sang lại để cảm ơn cô đã mang cơm trưa đến. Thế nhưng lại bị Lan Khả Nhi từ chối, nói cô cũng đã chuẩn bị xong.
 
Tiễn Diệp Huệ trở về, Cố Vi một mình ở trong ký túc xá phát ngốc, cô rất thích nơi này, thậm chí còn có chỗ không tin, sợ sau khi mở mắt ra, mọi thứ biến mất, chỉ là giấc mơ mà thôi.
 
Tường màu tím nhạt, giường màu tím nhạt, những tấm rèm cũng màu tím nhạt, tất cả đều dựa theo sở thích của cô, cô cũng không tin trường trang trí ký túc xá theo sở thích của học sinh, cô nguyện ý cho rằng tất cả chỉ là trùng hợp, thật là yêu muốn chết đi được.
 
Trùng hợp.
 
Sau đó cô đi đến ban công, đây là cái thứ hai cô thích nhất, ban công hình nửa vòng tròn rất đẹp, phong cảnh lại rất tốt, có thể bất tri bất giác mà đứng ngây người ở đó.
 
Cao Triết đứng ở dưới một gốc cây, ngẩng đầu lên nhìn, từ góc độ này của hắn, có thể thấy được bóng dáng của Cố Vi trên ban công tầng ba, người đang sững sờ mà nhìn về một nơi xa xăm nào đó, mà Cao Triết nhìn cô cũng sững sờ.
 
Đột nhiên nhớ tới một câu trong Biện Chi Lâm: người đứng trên cầu ngắm phong cảnh, kẻ đứng trên cầu ngắm người.
 
Mà tâm tình khúc này của hắn đúng là: Em đứng trên cầu ngắm cảnh, tôi đứng trên cầu ngắm em.
 
Cô chính là người đó trong lòng hắn. Ba năm trao đổi thư từ tuy rằng không có gì lãng mạn, lại chưa bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm, chỉ nói về vấn đề học tập, tiểu thuyết, quan niệm nhân sinh, ý tưởng. Bọn họ nói quá nhiều để tài, rất ăn ý, thử hỏi có bao nhiêu người yêu nhau có thể làm được như bọn họ? Không gặp ba năm nhưng cũng không hề chán.
 
Cao Triết nhìn bóng hình xinh đẹp đứng trên ban công, cảm nhận được một chút rung động trong lòng, kỳ thật hắn không giống đã nói trong thư, không biết gì về Cố Vi, hoàn toàn ngược lại. Sau khi viết thư với Cố Vi hai học kỳ, qua bạn bè mà hỏi tên cô, sau đó chạy tới nhìn trộm cô.
 
Thật xinh, thật đẹp là ấn tượng ban đầu của hắn đối với Cố Vi, giống như một cô tiên giữa trần gian, thanh nhã thoát tục, cao quý đạm nhiên, khi ở cùng với bạn học, giống như loài hạc trong bầy gà.
 
Từ đó, mỗi lần hắn viết thư cho cô đều rất cẩn thận, luôn luôn kiểm tra lại, mà thư cô gửi, mặc kệ đọc bao nhiêu lần cũng không thấy chán. Rất nhiều lần không ngủ được, chỉ cần đặt thư cô gửi dưới đầu là có thể ngủ ngon. Trong lòng hắn hiểu rõ, hắn đã yêu cô say đắm.
 
Từ trong những câu chữ của cô, hắn có thể biết được cô là một người có những ý tưởng phi thường, cũng không cần hỏi thăm, hắn cũng biết cô là một người có thành tích học tập rất tốt.
 
Cho nên từ đó, hắn càng nỗ lực học tập, chỉ là vì có thể bày ra mặt tốt nhất của mình trước mặt cô.
 
“Cố Vi” hai chữ này hắn hằng nhớ trong lòng nhiều năm, hắn thực sự mong chờ, mong chờ một ngày hắn có thể từ trong miệng mình nói ra, nhẹ nhàng, ôn nhu nói ra hai chữ này.
 
“Cố Vi, chúng ta cùng tới nhà ăn” Lan Khả Nhi nhảy nhót mà chạy vào, nhìn thấy cô đang đứng trên ban công, cũng đi đến đó: “Oa, phong cảnh ban công của cậu rất đẹp nga, của mình không có, ngọn núi này thật đẹp, hôm nào đó chúng ta cùng đi leo núi đi!”
 
Cố Vi cũng vừa nghĩ tới đi leo núi, nghe Khả Nhi nói thế liền gật đầu đồng ý.

 
Lan Khả Nhi cười hì hì rất vui, trong lòng nghĩ đến lúc đó phải gọi anh cô mới được.
 
Không giống Cố Vi chăm chú ngắm cảnh, Lan Khả Nhi lại nhìn sang phía tây: “Cậu xem, dưới tán cây bên kia, có một cậu bạn rất đẹp trai”
 
Cố Vi theo ánh mắt của Lan Khả Nhi nhìn lại, Cao Triết?
 
“Hắn cũng là học sinh năm nhất” Cố Vi thuận miệng nói.
 
Nhớ lại hôm đó hắn giúp cô sửa xe đạp, không nhịn được khóe miệng gợi lên cười, hắn hôm nay mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, nhìn thật là đẹp trai, giống như mỗi lần nhìn hắn đều cho người ta cảm giác như nhìn thấy mặt trời.
 
Cao Triết điểm cao nhất, khẳng định cũng vào TOP mũi nhọn, cho nên trong ba năm tới, bọn họ sẽ là bạn cùng lớp.
 
“Đúng không? Mình rất thích ngắm trai đẹp! Ai, như thế nào lại đi rồi, mình còn chưa có nhìn đủ” Lan Khả Nhi nhỏ giọng quỷ kêu.
 
Cố Vi bị lời nói của cô làm cảm thấy kinh ngạc, tuổi của các cô, nhắc tới tên nam học sinh đều cảm thấy ngượng ngùng, mà người này lại nói luôn, cô rất thích trai đẹp, quả thực là... Quả thực là... Không biết xấu hổ!
 
Tuy rằng trong lòng cảm thấy như vậy, nhưng Cố Vi vẫn đến nhà ăn cùng Lan Khả Nhi. Cô mơ hồ cảm giác được, như đang bị Lan Khả Nhi k1ch thích lên.
 
Sáng hôm sau, Cố Vi đi cùng Lan Khả Nhi đến phòng học, hôm nay cũng là ngày khai giảng, phát sách giáo khoa, gặp giáo viên, những bạn cùng học.
 
Chủ nhiệm hai người là một nữ giáo viên trung niêm hòa ái dễ gần, họ Trương, dáng người hơi mập, khi cười nhìn rất thân thiết, khi Cố Vi tới, cô giáo đã ở phòng học.
 
Chào hỏi giáo viên xong, Lan Khả Nhi kéo Cố Vi đi tìm chỗ ngồi.
 
“Mình ngồi cùng bàn cậu được không? Hai chúng ta rất thân” Lan Khả Nhi vẻ mặt đáng thương hỏi.
 
Cố Vi cũng không để ý tới ai ngồi cùng bàn, nhìn bộ dạng đáng thương của Lan Khả Nhi, không nhịn được bật cười “Tất nhiên được rồi”.
 
Lan Khả Nhi hoan hô một tiếng, nhìn khắp nơi, cuối cùng chọn bàn cạnh cửa sổ, Cao Triết ngồi bàn ngay sau hai người.
 
Cố Vi nhìn vào mắt hắn, Cao Triết cũng không hề chớp mắt mà nhìn cô, khóe miệng cong lên tươi cười rất đẹp, âm trầm mà nói: “Lại gặp cậu, cậu còn nhớ mình sao?”
 
“Cậu giúp mình sửa xe đạp” Cố Vi nói.
 
Cao Triết tươi cười chủ động giới thiệu: “Đúng vậy, mình là Cao Triết, rất vui được làm quen”
 
Cố Vi gật gật đầu: “Rất vui được làm quen, mình là Cố Vi”
 
Hai người giới thiệu xong, đều cười, Cao Triết lắc đầu nói: “Cậu một chút đều không ngạc nhiên, xem ra đã biết mình là ai”
 
“Cũng có thể” Cố Vi nói.

 
“Hai người đang nói cái gì vậy? Nói như vậy mình nghe không hiểu!” Lan Khả Nhi rất tò mò hỏi, kỳ thật trước khi tới nơi này, cô đã học từ Tư Sùng Chí ngôn ngữ địa phương, tuy rằng không tốt, nhưng ít nhiều có thể hiểu được.
 
Lúc này hỏi, đó chính là mục đích anh cô phái cô tới đây. Cố Vi ngồi xuống, không biết giải thích như thế nào, chỉ nói: “Bọn mình biết nhau từ trước”.
 
Lan Khả Nhi càng thêm tò mò, quay đầu lại hỏi Cao Triết: “Thật vậy sao? Hai người trước đây học cùng trường?”
 
Cao Triết thấy Lan Khả Nhi nói tiếng phổ thông, cũng dùng tiếng phổ thông trả lời: “Tớ cùng Cố Vi không phải bạn cùng trường”
 
“Vậy hai người sao lại quen nhau?” Lan Khả Nhi dò hỏi tới cùng.
 
Thế nhưng lại bị Cố Vi kéo lại, nhỏ giọng nói: “Cô giáo điểm danh, ra về sẽ nói cho cậu biết”
 
Lan Khả Nhi cũng nhỏ giọng nói: “Cậu nhất định phải nói nha, mình đối với soái ca thực sự rất có hứng thú”.
 
“...”
 
Lại thế nữa, thật là một cô gái..
 
Sáng nay cũng không có tiết học, cô Trương điểm danh xong, mọi người đứng lên tự giới thiệu, sau đó là phát sách giáo khoa rồi chọn cán bộ lớp, đều là từ thành tích học tập. Cố Vi lớp phó, Cao Triết lớp trưởng.
 
Ngay sau đó, cô Trương tuyên bố tan học, nhắc mọi người ngày mai học bình thường, sau đó liền rời đi.
 
Cố Vi cùng Lan Khả Nhi vốn đã đi ra ngoài, lại bị Cao Triết gọi lại.
 
“Cố Vi...” Cao Triết nhẹ nhàng hô lên, cái tên mà hắn chờ mong đã lâu, trong mắt có cảm xúc mênh mông.
 
Cố Vi dừng lại hỏi “Có chuyện gì không?”
 
“Có thế cùng cậu tâm sự không?”
 
“Bây giờ?” Cố Vi hơi khó xử, mọi người đã đi gần hết, nếu cùng hắn ở phòng học nói chuyện thì thấy hơi kỳ. Sau đó vẫn là quyết định nói:
 
“Chúng ta vừa đi vừa nói”.