Thôi Phúc đang lau cái bàn nghe bọn hắn nói chuyện, nghe thấy Tiêu Liệt nói như vậy, biết hắn đang tạo điều kiện cho dân làng hưởng phúc lợi, không nhịn được mà chẹp miệng: “Đệ đúng là tốt bụng.

”Tiêu Liệt cười lắc đầu, sau đó lại thương lượng cùng Tôn Thế Xuân: “Ca, ca xem mời ca đi tới căn nhà trên núi một chuyến trả 120 đồng có được không?” Ở nơi này mỗi khi cuối năm thuê người giết heo, một con thì trả một trăm đồng.

Tôn Thế Xuân sảng khoái mà từ chối: “Nói gì thế? Chúng ta huynh đệ với nhau chứ có phải ai đâu, sao ta có thể lấy tiền của đệ chứ?”Tôn ca làm người sảng khoái rộng lượng, Tiêu Liệt cũng đoán được hắn sẽ không lấy tiền, vì thế lấy lui làm tiến mà nói “Vậy thì còn dư lại thịt heo ca cũng tính giá mười đồng một cân mà lấy về nhé.

”Mười đồng tiền là giá thịt heo ngày thường bọn họ thu mua, heo rừng hiếm thấy, giá phải cao hơn.

“Thế thì không được, nếu tính theo giá này thì chẳng phải đệ sẽ bị thiệt thòi sao?! Không được không được.

”“Ca, ca không thu tiền giết heo giúp ta, chúng ta huynh đệ với nhau cũng đừng so đo những cái đó.


”Từ chối qua từ chối lại, Tôn Thế Xuân thấy Tiêu Liệt đã quyết ý liền không nhiều lời nữa, coi như nợ phần ân tình này của hắn vậy.

Sau khi hẹn xong thời gian, Tiêu Liệt không ở lâu nữa, ôm Tiêu Giản đi tìm trưởng thôn.

Tình huống các nhà trong thôn như thế nào thì trong lòng trưởng thôn hiểu rõ, sau khi đưa tin tức này giao cho Tôn thúc, Tiêu Liệt liền trở về.

**Cuối cùng về đến nhà, Tiêu Giản đợi đã lâu, hiện tại xem như có thể cho ca ca nhìn xem thành quả hôm nay của chính mình, cậu bé vội vàng kéo Tiêu Liệt vào nhà.

Trời đã tối mịt, viết chữ ở trên nền đất ngoài sân sẽ không nhìn thấy rõ.

Tiêu Giản dùng ngón tay chấm vào nước, bắt đầu viết viết vẽ vẽ trên bàn ăn cơm trong phòng khách.

“Ca ca, hôm nay đệ học viết tên của hai chúng ta, đệ viết cho ca xem!”“Tiêu Liệt”, “Tiêu Giản” hai cái tên viết song song với nhau, tuy vẫn hơi xiêu xiêu vẹo vẹo một chút, nhưng không bị sai.

Tiêu Liệt vui mừng mà sờ sờ mái tóc mềm mại của đệ đệ, “A Giản viết chữ rất đẹp, đều đúng hết, về sau cũng phải học viết chữ cho đẹp.

”Được ca ca khích lệ, Tiêu Giản mặt đỏ hồng mà nhào vào trong ngực của ca ca “A Giản sẽ nghiêm túc học với tẩu tử!”Phó Yên tiến vào, thấy vệt nước vẫn còn chưa khô ở trên bàn thì mới nhớ tới chuyện quên nói.

“A Liệt ca, đợi lát nữa chàng làm cái sa bàn cho A Giản đi.

”Tiêu Liệt nghi hoặc, hắn chưa từng nghe nói qua thứ này: “Đó là cái gì?”“Chính là làm một cái hộp gỗ, bên trong đựng một ít cát mịn, để tiện cho A Giản viết chữ ở trên mặt.

” Sa bàn kỳ thật là một mô hình, có thể ứng dụng trong kiến trúc và quân sự.


Nhưng mà ở chỗ này, Phó Yên chỉ là một phụ nhân bình thường của nhà nông, nàng không thể và không dám làm ra mô hình sa bàn quân sự, cho nên không nói tỉ mỉ với Tiêu Liệt, chỉ nhắc đến loại sa bàn đơn giản để viết chữ mà thôi.

“Chữ mà ta viết là loại chữ nhỏ mà nữ tử quen dùng, không thích hợp để A Giản học.

Trước đó ta đã dạy đệ ấy nhận biết chữ đơn giản, chờ đệ ấy vào trường tư thục thì sẽ học các loại chữ viết cùng tiên sinh.

” Khoa cử thường dùng loại chữ phồn thể, Phó Yên chưa từng viết loại này.

Nghe Phó Yên giải thích xong, Tiêu Liệt hiểu được, cái sa bàn này cũng đơn giản, tìm năm miếng ván gỗ lại, đóng thành một cái hộp gỗ dài hở mặt là được.

Việc này dễ thôi.

Nói làm liền bắt tay làm ngay.

Tiêu Liệt đi tới nhà kho nhỏ trong hậu viện tìm tấm ván gỗ, sau khi đo đạc và cưa xong liền đóng dính lại với nhau.


Tiêu Liệt mang theo sa bàn trở lại tiền viện, Phó Yên tiếp nhận nhìn đánh giá, cũng không tệ lắm.

“Tạm để đó trước đã, ngày mai ta sẽ đi tìm một ít cát để vào bên trong.

”Tiêu Liệt ngẫm nghĩ nơi có cát mịn ở trong thôn: “Bờ sông ở phía tây thôn chắc là có cát đó.

”Phó Yên: “Được, ngày mai ta đi xem.

”Một ngày bận rộn, cả nhà liền đi nghỉ ngơi sớm.

.