“Công chúa, để nô tỳ đi lấy.” Tiểu Mai thấy Lý Kỳ Thù định đi liền nói.
 
“Ừ, ngươi lấy cái hộp đen kia tới đây.” Lý Kỳ Thù thấy Tiểu Mai cất bước liền dừng lại.
 

Nhưng một lúc lâu sau thấy Tiểu Mai dùng bao nhiêu sức vẫn không lấy được vật kia ra, Lý Kỳ Thù tiến lên, khi nhìn thấy vật đó, không khỏi nhíu mày.
 
“Ngươi đứng qua một bên đi, để ta.”
 
Lý Kỳ Thù ngồi xổm xuống, cầm chiếc khóa liên hoàn trong tay, một đầu được nối với ổ khóa của chiếc rương đen, đầu còn lại được nối với chiếc gương đồng đính đá nhiều màu sắc, dưới đáy rương cũng bị buộc dây.
 
Ngón tay tinh xảo của Lý Kỳ Thù lần mò khóa một lúc, những cái khóa phức tạp dần dần bị mở ra, trong chốc lát liền lấy được chiếc rương và chiếc gương đồng.
 
“Oa, công chúa thật lợi hại!” Tiểu Mai ở bên cạnh vỗ tay, hết sức khâm phục nói.
 
“Ngày trước đã từng nghịch qua, không phải kỹ thuật hiếm gì, nếu như ngươi học thì cũng có thể mở được.”
 
“Công chúa đừng trêu nô tỳ, nô tỳ không thích những thứ phức tạp như vậy.” Mai Lan che miệng cười.
 
Lúc này Đan Ngọc cũng cầm sổ tới nhà kho, bởi vì nhà nàng ấy cách đây không xa nên cũng không tốn nhiều thời gian.


 
“Tìm thấy rồi?” Lý Kỳ Thù chậm rãi đứng dậy vuốt góc váy, Tiểu Mai phía sau cũng vuốt giúp nàng.
 
Những nô tỳ hầu hạ cho công chúa đều biết nàng không thích quần áo bị xộc xệch, ngay cả mí mắt cũng phải đẹp.
 
“Ở đây.”
 
Đan Ngọc sau khi đưa sách liền lui sang một bên tìm kiếm binh khí xung quanh.
 
“Ừ, làm phiền ngươi rồi, để ta xem trước một chút.”
 
Tìm một hồi, quả nhiên tìm thấy một cây đao, nhớ tới ngày thường Lữ Yên Hàn luôn có thói quen mang theo đao, hẳn là thích dùng đao liền dùng kim vân bảo đao làm lễ vật, theo quyển sổ ghi chép đồ trong kho, thanh đao này được đại ca đưa cho mình khi ngoại bang tặng, nhưng nàng lại chưa bao giờ dùng loại binh khí này, liền để ở nơi nhà kho không thấy ánh mặt trời này, bảo vật này ở trong tay nàng thật là đáng tiếc.
 
Sau khi kêu Đan Ngọc tìm ra, Lý Kỳ Thù cầm thanh đao có chút nặng kia, nắm chuôi đao, khẽ kéo ra khỏi vỏ, một luồng ánh sáng lạnh lẽo lóe lên khiến một người không hiểu binh đao như nàng cũng biết đây là một thanh đao tốt.
 
“Cất đi, ngày mai đưa đến tay Lữ Thế tử, cứ nói là… quà cảm ơn.” Sau đó lại liếc mắt nhìn cái khóa xích bên chân, nói với Tiểu Mai: "Đưa thứ này đến phòng của ta.”
 
Đêm đã khuya, trăng sáng lơ lửng trên cao, chiếu ra ánh sáng màu bạch, toàn bộ thành Trường An đã chìm trong bóng tối.
 
Sau khi tắm xong, Lý Kỳ Thù mặc đồ rộng thùng thình ngồi trên ghế, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt có đặt những thứ mà nàng đã kêu người đem tới.
 
Lý Kỳ Thù cứ như vậy mở khóa xích ra, rồi lại khóa lại, khóa lại rồi mở ra, mở ra rồi khóa lại, cứ như vậy mười mấy lần, cuối cùng dừng lại.
 
Nàng đột nhiên cúi đầu, giống như nhớ lại điều gì không tốt lắm, bàn tay đang nắm chặt khóa đồng đỏ ửng lên, cổ tay hiện lên mạch máu rõ ràng, giống như đồ sứ mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan.
 
“Không sao không sao… Đã qua rồi…”
 
Lý Kỳ Thù tự an ủi mình, sau đó hít sâu mấy hơi, cuối cùng cũng thoát khỏi ký ức.
 
Những đồ vật trước mắt này đều là những thứ Lý Kỳ Thù thu thập được trong mấy năm qua, thật ra thì cũng không thể nói là thu thập, dẫu sao ngay cả những thứ này đến từ đâu nàng cũng không biết.
 
Cứ đến sinh nhật hằng năm, trước phủ công chúa tự dưng lại xuất hiện những thứ này, lúc đầu nàng còn không dám thu.
 
Người lạ đưa đồ tới phủ nàng nào dám cầm vào phủ, những phi tần mỹ nhân luôn “không cẩn thận” mất con hoặc trực tiếp bỏ mạng. Vì vậy nàng kêu thị vệ canh cửa không để ý tới hoặc là tìm nơi nào đó để ném những thứ như vật này hoặc tương tự vậy, nếu ngươi không động đến thì nó vẫn cứ nằm mãi ở trước cửa phủ công chúa.
 
Sau đó, nàng không có cách nào chỉ có thể lấy vào phủ, cũng may không có chuyện lớn gì xảy ra, liền để lại.
 
Dường như đã bảy năm rồi.

 
Gương đồng phản chiếu khuôn mặt mơ màng xinh đẹp của tiểu mỹ nhân, đôi mắt sáng trong, đuôi mắt hơi nhếch lên, nhưng lớp trang điểm thường ngày đã làm mờ đi vẻ đẹp của nàng. 
 
Trong rương đen là hoa tai, vòng ngọc, dây chuyền, dưới đáy còn có một bộ quần áo, trông rất đẹp, nhìn qua là biết không rẻ.
 
Đôi mắt hoảng hốt nhắm lại, hết thảy tất cả đều chìm vào bóng tối, nữ tỳ gác đêm thổi tắt nến, thu dọn đồ trong rương và trên bàn, nhưng chiếc khóa xích kia lại bị bóp chặt, không thể nào gỡ khỏi tay nàng được.
 
Nữ tỳ không thể làm gì khác hơn là từ bỏ, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
 
Ngoài cửa sổ, một bóng người nhảy lên cây ngân hạnh, mượn phiến lá rậm rạp che thân mình.
 
Lữ Yên Hàn không nhịn được, hắn trèo vào nhờ cây bên ngoài phủ công chúa, nhưng cũng chỉ làm như vậy.
 
Ánh nến mới tắt chưa được bao lâu, hắn chỉ muốn tới công chúa có bị kinh sợ hay không thì nhìn thấy Lý Kỳ Thù đang nằm bò ra bàn ngủ qua khung cửa sổ, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng nàng là đủ rồi, ánh nến đã tắt, nàng có thể ngủ, trong lòng hắn cũng an tâm hơn nhiều, khóe mắt vô thức dịu xuống.
 
Trong chốc lát, Lữ Yên Hàn lại xuyên qua tầng tầng lớp lớp tuần tra, nhảy lên cây cổ thụ bên ngoài qua bức tường cao, nằm xuống. Dù sao ngủ ở đây vẫn an tâm, ở phủ Trấn Quốc Công trước nay không có một vị trí nhỏ cho Lữ Yên Hàn hắn, chỉ có nơi này còn có một ngọn lửa chiếu rọi, sưởi ấm cho hắn. Chẳng sợ ngọn lửa cách xa hắn, chỉ cần biết ngọn lửa này chưa tắt là hắn thấy mãn nguyện rồi.
 
Lữ Yên Hàn nằm ở trên cây, lá cây sum suê che đi cơ thể hắn, lính canh của phủ cũng không phát hiện ra hắn.
 
Hắn nghĩ lại vừa rồi nhìn thấy tỳ nữ của công chúa cầm mấy món đồ vật vào trong phòng nàng, hắn biết nhận ra những thứ đó, nàng không ném.
 
Thật là tốt.
 
Mấy năm kia ở biên cương, hắn luôn nhớ tới nàng, cho nên hàng năm vào ngày sinh nhật của công chúa, hắn đều tặng những thứ hắn thấy ở biên cương, nhưng không ngờ vào buổi tiệc trở về, hắn thấy công chúa sợ mình liền từ bỏ ý định gửi đồ bằng tên mình.
 
Hắn sợ làm nàng sợ, rất sợ nàng… lùi lại lần nữa. Hắn không phải loại người ép buộc người khác, công chúa không thích hắn liền không dám đi lên hỏi một tiếng, hắn dám ở trên chiến trường một mình đi vào trại địch, cũng không dám thử dò hỏi tâm ý của người mình yêu. Hắn là tên quỷ nhát gan, sợ còn chưa có được đã mất đi vĩnh viễn.
 
Cho nên hắn phái người ngày đêm canh gác ở trước cửa phủ công chúa, nhất định muốn đưa quà đến tay công chúa. Hiện giờ thấy được, chỉ cảm thấy thật vui vẻ.
 
Ánh trăng lộ ra ánh sáng nhàn nhạt, nhẹ nhàng phản chiếu bóng hình Lữ Yên Hàn, chiếu lên mi mắt hắn, cuối cùng khiến cho thân thể căng thẳng của hắn buông lỏng, sau đó là tiếng hít thở đều đặn.
 
Trong mơ Lữ Yên Hàn gặp công chúa khi còn bé, khôn khéo đáng yêu, còn đặc biệt thích quấn lấy mình, rõ ràng mình luôn lạnh mặt, còn sẵn sàng chia bánh ngọt cho hắn mặc dù cha nàng chỉ cho phép nàng ăn hai cái, nói chung chính vào lúc đó, tim hắn tan chảy, mặc dù trên mặt không hiện ra, vẫn luôn cao ngạo, dáng vẻ không quan tâm, nhưng chỉ hắn biết đời này, đã có một người tiến vào trái tim hắn.
 
Sáng sớm ngày hôm sau, trống buổi sáng còn chưa gõ, bầu trời còn nhá nhem tối, lữ yên hòa đã tỉnh. Hắn đã ở trong quân ngũ quá nhiều năm, đã có thói quen dậy sớm từ lâu.
 
Trên đường phố không ai đi lại, sửa lại ống tay áo, Lữ Yên Hàn lại hóa thành Diêm La trên chiến trường, đi đến nơi muốn đến.
 
Hôm qua tên thích khách kia đã khai, ngày thường hắn ta chỉ dựa vào việc giết người kiếm chút tiền sống qua ngày, hơn nữa trước nay ai đến tìm hắn ta đều không từ chối, như thế nào cũng được, đây cũng là nguyên nhân Vương Ngô Đồng tới tìm hắn ta.

 
Trên tay hắn lại dính máu, khi tên thích khách kia không đồng ý với yêu cầu của hắn, hắn cũng không làm theo lời hứa thả hắn ra, cho nên trảm một đao, để hắn ta có thể chết một cách thống khoái. Chỉ là nghĩ đến hắn ta còn thê nữ, Lữ Yên Hàn sao người điều tra nghe ngóng, nếu phu nhân kia không biết chuyện này thì đưa chút bạc để nàng ta sống được cả đời.
 
Về Vương Ngô Đồng, Lữ Yên Hàn biết nàng ta không còn ở trong kinh thành.
 
Vạn vật thức dậy theo ánh sáng của bầu trời, tiếng trống buổi sáng vang vọng khắp nơi, đường phố thưa thớt trở nên náo nhiệt, tiếng rao đồ ăn vang lên không ngừng.
 
Lữ Yên Hàn bay trên mái nhà, người ngoài chỉ nhìn thấy một thân ảnh phi qua, còn tưởng rằng là chim chóc. Cuối cùng, hắn đến một ngồi nhà nhỏ đổ nát ở phía tây nam Hoàng Thành.
 
Người dân ở đây rất thưa thớt, hầu hết những người tụ tập trên đường đều là những tên ăn mày, ngay cả người bán hàng cũng ít, đoán chừng cũng biết ở chỗ này cũng không kiếm được bao nhiêu tiền.
 
Lữ Yên Hàn đã cho người tra ra Vương Ngô Đồng đang ở đây, lần này tới, hắn không lập tức động thủ. Hắn đã từng giết hai người kia một lần, cũng không ngạo giết bọn họ lần thứ hai, nhưng hắn như cũ tin tưởng, được sống lại một đời, rất nhiều chuyện có lẽ không giống như trước nữa, giống như hắn và công chúa, nhất định sẽ không rơi vào kết cục như kiếp trước.
 
Hắn phải thật cẩn thận. Ở bên ngoài có rất nhiều thủ đoạn không sử dụng được, hắn cũng không muốn dùng những thủ đoạn dơ bẩn, trở thành loại người mà mình ghét, nhưng hắn cũng sẽ khiến nữ tử này biến mất khỏi Hoàng Thành, vĩnh viễn không được xuất hiện trước mặt công chúa.
 
Vương Ngô Đồng đợi trong phòng đã lâu mà chưa có ai truyền tin đến, không chỉ có Vương Miểu Chi bên kia, mà còn cả tên thích khách mà nàng ta đã phái đi, nàng ta biết người này khi nói chuyện linh tinh với quý công tử đang say rượu, tên thích khách kia rất giỏi, hơn nữa chưa bao giờ kiêng kị con mồi là ai, đã làm rất nhiều “chuyện tốt” trước đây.
 
Những chuyện như cướp dân nữ, giết người diệt khẩu… thích khách kia đều đã làm qua không ít, hơn nữa còn làm cực nghiêm túc.
 
Nàng ta dốc hết số tiền mình dành dụm được để thuê hắn ta, tiến hành song song, chỉ vì muốn nhìn vị công chúa được vạn người kính nể kia nhanh chóng ngã xuống tế đàn, ai bảo nàng phá hoại kế hoạch nhiều năm của nàng ta như vậy! Ai bảo nàng đào hôn! Chỉ còn một bước nữa… một bước nữa thôi!
 
Nếu như nàng ta có thể kết hôn với Vương Miểu Chi, nàng ta nhất định sẽ trở thành chủ mẫu kế tiếp sau khi vị công chúa này “chết oan”, đến lúc đó địa vị của Vương Miểu Chi chắc chắn sẽ không tầm thường.
 
Nhưng cũng bởi vì Lý Lỳ Xu không chịu gả đi, tự dưng đổi ý, từ khi nàng ta ở Thanh Châu liền bắt đầu lập kế hoạch cho tương lai, thế nhưng vào lúc này lại thất bại trong gang tấc, sao nàng ta có thể không tức giận?
 
Phụ thân trách mắng và xỉ vả, những huynh muội bề ngoài thì hòa thuận nhưng thực ra lại rất chán ghét mình, chỉ muốn mình gả cho lão già phóng đãng, trên đường tới kinh thành cùng biểu ca nàng ta đã phải chịu bao nhiêu ấm ức, cuối cùng địa vị trong giới quý tộc cũng bị hủy hoại, lúc này đây nỗi căm hận xông thẳng lên đầu Vương Ngô Đồng.
 
Vương Ngô Đồng nắm chặt ngọc trâm hoa trắng tinh xảo trong tay, hai mắt đỏ lên, nếu Lý Kỳ Thù đã hủy hoại mọi thứ của nàng ta, vậy thì hôm nay nàng ta cũng sẽ hủy hoại nàng! Vương Ngô Đồng định để nàng sống thêm hai năm nữa, nhưng bây giờ mình không còn gì phải sợ nữa, Lý Kỳ Thù cũng không cần sống tạm!
 
Dù sao cũng chỉ là vấn đề sớm muộn, không phải sao? Nàng ta hận mình sao không hạ độc nhiều hơn, khiến Lý Kỳ Thù chết ngay trong đêm tân hôn.