Hoắc Đình tiến tới bế Bạch Tử Thanh lên, chỉ thấy cô gái nhỏ vừa khóc vừa run rẩy, tay vừa ôm điện thoại vừa ôm áo nức nở, lòng hắn như có cây kim đâm vào, đau nhói.
Hoắc Đình đưa cô về phòng ngủ của hắn, bất chấp trên người cô còn đất cát bụi bặm vẫn đặt cô ngồi lên giường của mình.
Lôi ra hộp cứu thương, hắn muốn bôi thuốc cho cô, nhưng cô cứ co rúm lại túm lấy áo, còn quay lưng lại phía hắn, vẫn còn khóc lóc.
Cô làm hắn tức giận mà hắn vẫn cứu cô, còn giúp cô bôi thuốc, cô không biết ơn thì thôi lại còn trở mặt giận dỗi với hắn.

Nên biết, hắn còn là ông chủ của cô đấy.
Nhưng cuối cùng, Hoắc Đình vẫn đặc biệt dành một chút kiên nhẫn cho cô hầu nhỏ này của mình.
"Bỏ tay ra để bôi thuốc."
Ấy vậy mà cô không chịu nghe lời, còn co người hơn nữa, một mực túm chặt.

Hắn tức giận một tay đưa lên cổ áo cô giật xuống, để lộ cả bờ lưng đầy dấu vết đỏ tím khác nhau.

Những vết đỏ này là vết mới bị đánh, còn vết tím kia...!tại sao lại giống dấu vết trên cổ cô như vậy.
Câu chửi rủa tên đàn ông khốn kiếp trong đầu mới đi được một nửa thì đột ngột, nốt ruồi son nhỏ trên bả vai phải của cô đập vào mắt hắn, xung quanh còn lưu lại một vòng dấu răng màu tím khiến trái tim trong lồ ng ngực hắn đập thình thịch.

Nốt ruồi đỏ này, ở vị trí này thật giống với người con gái trong mơ, lại còn có thêm vết cắn.
Phải rồi, sau đêm ấy cô nhóc này còn xin nghỉ phép tới hai ngày, hắn lúc đó vì tâm trạng hơi rối loạn nên cũng không nghĩ nhiều.
Sau đó, cô ấy trở lại với mấy chiếc băng dán che đậy đi những dấu hôn, thái độ luôn lảng tránh và sợ hãi mỗi khi nhìn thấy hắn.
Tên khốn kiếp đó...!hình như là hắn.
Tất cả sự việc đều liên kết lại với nhau, vậy mà mấy ngày trước hắn ngu muội không nhận ra.

Không có giấc mộng xuân nào cả, tất cả đều là sự thật, đêm đó là hắn đã c ường bạo cô.
Lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành hắn biết thế nào là hối hận.

Rõ ràng là bản thân mình sai nhưng lại trút giận lên một cô gái nhỏ bé, để cô bị đánh đập bắt nạt ngay dưới mí mắt mình.
Hoắc Đình vô thức đưa tay lên chạm vào nốt ruồi đỏ ấy rồi bất ngờ ôm lấy cô từ phía sau khiến cô gái trong lòng giật bắn.

Cô giãy giụa muốn hắn buông ra, nhưng hắn không bỏ, còn ôm lấy chặt hơn, thì thầm bên tai cô:
"Đêm ấy...!là cô đúng không?"
Lời vừa dứt, đôi vai người con gái trong lòng bỗng chốc run lên.
Không cần giải thích gì nữa, chắc chắn là như thế rồi.
Hắn không tra hỏi nữa mà buông cô ra, đưa cô một cái gối để cô ôm che đi phía trước, còn mình ở phía sau bôi thuốc cho cô.
Hắn chưa từng làm việc này cho ai bao giờ nên chẳng hiểu thế nào là nhẹ nhàng, dù bản thân nghĩ là nhẹ nhưng cái nhẹ của hắn đối với một cô gái mỏng manh như cô là không hề dịu dàng.
Nghe cô xuýt xoa, hắn ngưng lại, cố gắng nhẹ tay hơn một chút.

Xong xuôi, hắn muốn xoay người cô lại, nhưng cô nhất quyết không quay sang, vì lúc này phía trước ngoài áo ngực và một chiếc gối thì không còn gì cả.
Bạch Tử Thanh đã ngừng khóc từ lúc nãy, nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ, hàng mi mỏng còn vương nước, khuôn mặt đo đỏ ngại ngùng.
Hoắc Đình xoay người tới tủ đồ mang tới một chiếc áo khoác thể thao của mình khoác lên người cô.
"Mặc vào."
Bạch Tử Thanh giấu giấu giếm giếm xỏ tay áo rồi kéo khoá thật nhanh.
"Phía trước có bị thương không?"
Thực ra là có nhưng chẳng lẽ còn để hắn bôi thuốc ở phía trước sao, vậy nên cô cật lực lắc đầu.
Hắn kéo một chiếc ghế đến ngồi trước mặt cô, thấy cô cứ cúi đầu bèn đưa tay nâng cằm cô lên, để cô đối diện với ánh mắt hắn.
"Nói đi, đêm đó là cô đúng không?"
Vừa nhắc đến việc này, người con gái liền lảng tránh ánh mắt, đôi môi mím chặt, đầu lắc như trống bỏi.

Cô hầu nhỏ này, có biết là cô nói dối tệ lắm không?
"Đừng có chối, tôi nhớ ra cả rồi."
Bạch Tử Thanh trợn tròn mắt nhìn hắn, khuôn mặt thoáng chốc hồng rực lên, sau đó nhanh chóng trở nên tái mét.

Cô khua khoắng muốn nói chuyện, Hoắc Đình liền tìm cho cô giấy bút.
"Ông chủ yên tâm, tôi uống thuốc rồi."
Thấy không, mới giả vờ nói nhớ ra thì cô đã khai rồi.

Thực ra cái duy nhất hắn nhớ chính là cảm giác, cùng lắm là thêm nốt ruồi son ấy, còn lại thì chẳng nhớ gì nữa.
Hoắc Đình nhăn mày khó hiểu:
"Thuốc gì?"
"Thuốc tránh thai ạ."
Được, được lắm! Có vẻ dạy chữ cho cô rất hiệu quả, đến cả từ khó như "thuốc tránh thai" cũng đã viết thành thạo luôn rồi.
Sự bực bội không rõ nguyên nhân nổi lên trong lòng, hắn hỏi cô đâu phải vì nguyên nhân này, hắn chỉ muốn biết cảm giác đêm đó là thật hay giả và tại sao lại có cảm xúc như thế.

Vậy mà cô lại đáp lại giống như "tôi không sao, tôi không cần, tôi không muốn, qua rồi thì thôi" vậy.
Hơn nữa, lời của cô làm cho hắn giống như tên đàn ông khốn nạn đi lừa tình con gái nhà lành rồi không chịu trách nhiệm vậy.
Nhưng cái miệng kiêu ngạo của hắn lại thốt ra một chữ:
"Tốt"
Cô gái nhỏ mặt mũi vẫn tèm lem đọng nước mắt lại cúi đầu hí hoáy viết, lúc giơ tờ giấy lên thì nội dung thật sự làm Hoắc Đình phát giận.
"Tôi sẽ coi như không có gì xảy ra, cũng tuyệt đối không nói với ai."
"Ông chủ yên tâm.

Tôi tuyệt đối không có ý đồ gì."
Xong còn giơ ba ngón tay lên thề thốt rất nghiêm túc.
Hắn còn chưa hề cấm cản hay yêu cầu gì ở cô.
Càng nghĩ hắn càng tức giận, mà càng bực hơn nữa là chính hắn cũng không biết mình giận dữ vì cái gì.
"Đi ra ngoài."
Bạch Tử Thanh vẫn còn ngồi đơ ra.

"Tôi bảo cô ra ngoài."
Hoắc Đình gầm lên khiến cô hầu nhỏ giật mình.
Người đàn ông này thật kì lạ, vừa này còn dịu dàng bôi thuốc cho cô, bây giờ đã lại nổi nóng rồi.

Hơn nữa không phải cô đã thề sẽ coi như không có gì xảy ra, không tiết lộ chuyện kia cho ai rồi sao, tránh sau này ảnh hưởng đường tình duyên của hắn và nữ chính.

Mọi chuyện đều vì tốt cho hắn, người thiệt thòi cũng chỉ có cô, vậy mà hắn còn tức giận gì chứ.
Quá đáng!
Bạch Tử Thanh lủi thủi đứng dậy đi ra ngoài.
"Đứng lại đó!"
Cái tên khó chiều tính tình thất thường này, thích thì đuổi đi, thích thì gọi lại sao.

Hắn tưởng cô là gì chứ?
Đúng, cô là nữ hầu của hắn, hắn bảo gì liền phải nghe nấy mà thôi.
Bạch Tử Thanh chậm chạp quay đầu, mặt vẫn cúi xuống, hai tay bắt lại để phía trước, thoạt nhìn ngoan ngoãn nhưng cả người đều toát lên ba chữ "không tình nguyện" làm Hoắc Đình nhìn đến phát bực.
"Cầm lọ thuốc này về."
Hắn hất cằm về phía lọ thuốc để phía trên hộp cứu thương.
Bạch Tử Thanh tròn mắt nhìn hộp thuốc toàn loại ngôn ngữ gì đó trông còn kì lạ hơn ngôn ngữ cô đang học.

Cái này là gì đây? Thuốc độc à?
Hắn liếc qua đôi mắt long lanh tò mò của cô, biết cô không biết lọ thuốc này dùng để làm gì, liền đằng hắng giọng:
"Tan máu bầm, giảm đau."
Bạch Tử Thanh vươn tay lấy lọ thuốc, cúi gập đầu tỏ ý cảm ơn rồi rời khỏi phòng, khoé mắt long lanh, đôi môi cong cong lấp lánh.