Mà Hắc Nha là nha môn chuyên môn đối phó người trong giang hồ, người như vậy cầm lái Hồng Hoa Lâu, dùng từ thông thiên để hình dung cũng không quá đáng chút nào, dù không biết võ nghệ, thì cũng có mấy thế lực giang hồ dám trêu chọc chứ?Nghĩ tới điều này, Bùi Tương Quân bèn đưa bảng hiệu để lại cho Dạ Kinh Đường:"Tấm bảng này phải cất kỹ, ân.

.


.

Tĩnh Vương thưởng thức ngươi, ngươi cũng phải có thành ý, ta đi chuẩn bị vài thứ, lấy danh nghĩa của ngươi đưa đến Tĩnh Vương phủ,gặp mặt thì không cần, không có việc gì mà đến nhà, nếu Tĩnh Vương thật sự gặp mặt, ngược lại sẽ có cảm giác ngươi không biết ứng xử.

.

.""Tam Nương tự an bài là được rồi."Bùi Tương Quân nghĩ nghĩ rồi nhẹ nhàng nói:"Cho ngươi nghỉ ngơi vài ngày, mấy ngày này ngươi cố gắng tĩnh dưỡng, không cần để ý tới việc của cửa hàng.


Chờ ta chuẩn bị tốt, ngươi đến Bùi gia một chuyến, ta giới thiệu cho ngươi mấy sản nghiệp khác của Bùi gia, mang ngươi đi làm quen mấy vị chưởng quỹ khác."Dạ Kinh Đường hơi có vẻ ngoài ý muốn:"Trừ Thiên Thủy Kiều, Bùi gia còn có sản nghiệp khác sao?""Có một ít nữa."Bùi Tương Quân nhớ tới Hồng Hoa Lâu đang loạn trong giặc ngoài, cảm thấy tâm phiền ý loạn, âm u nói:"Nhiều sản nghiệp như thế, một mình ta quản lý hết thực sự bận không chịu nổi, mấy ngày nay ngươi biểu hiện không tệ, về sau sẽ phải chính thức tiếp quản,chia sẻ công việc với ta.""Tam Nương cho ta tiền lương cao như vậy, ta nhàn rỗi không làm gì cũng cảm thấy xấu hổ, có chuyện gì cứ đưa ta làm là được .""Đây chính là ngươi nói đó, đến lúc đó cũng không thể ngại phiền phức mà bỏ gánh giữa chợ đâu.""Làm sao lại có thể làm vậy chứ, từ trước đến nay ta nói là làm mà."Lúc này Bùi Tương Quân mới hài lòng, ôn nhu bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay hắn.Dạ Kinh Đường để tay lên đùi Bùi Tam Nương, mặc dù cách gối mềm, nhưng tư thế này quả thực có chút thân mật.Tam Nương cúi đầu thoa thuốc, châu ngọc trên búi tóc có chút lay động khi xe ngựa di chuyển; đôi môi mềm mại đỏ tươi, vạt áo trĩu nặng, đưa tay là có thể đụng tới.Lúc đầu Dạ Kinh Đường cảm thấy mình có định lực hơn người, không bị sắc đẹp mê hoặc, nhưng đến kinh thành, hắn càng ngày càng không có tự tin, ánh mắt dời khỏi đôi môi của nàng, lấy đi thuốc trị thương:"Ta tự mình làm."Ba ——Bùi Tương Quân vỗ xuống tay Dạ Kinh Đường:"Ghét bỏ cô cô sao?""Làm sao có thể, chỉ là sợ Tam Nương mệt mỏi, ai ~ ngươi tiếp tục đi.

.

."Dạ Kinh Đường hậm hực thu tay lại, ngồi nghiêm chỉnh, giống như Quan Công chữa thương, trong lòng lại cảm thấy có chút cổ quái.Ngồi một lát, hắn nhớ tới sự tình ở Hồng Hoa Lâu, rồi lặng yên không một tiếng động đánh giá Tam Nương vài lần —— ấm áp ôn nhu, nói chuyện còn hơi mang theo nét mê hoặc, hắn thấy thế nào cũng không giống bà chủ của một thế lực giang hồ.Dạ Kinh Đường cũng không có khả năng ra tay thăm dò,chỉ hơi dò xét một chút thì hắn đã phát hiện ra Tam Nương đang giương mi mắt lên nhìn hắn vì vậy hắn liền dời ánh mắt sang phía khác.


.

.Dạ Kinh Đường cưỡi một con ngựa màu đen đi về phố xưởng nhuộm, trên đường vừa đi vừa xem xét cánh tay trái.Cánh tay trái do cưỡng ép thu công lại khiến hắn bị thương, sau khi được Bùi Tương Quân dùng thuốc trị thương xoa bóp, đến giữa trưa vết thương đã không còn vết tích nào nữa rồi.Hắn không rõ là bị thương quá nhẹ, hay là do thuốc trị thương quá bá đạo, dù sao hiệu quả có chút không giống bình thường, vì thế hắn còn xin thêm hai bình thuốc trị thương nữa mang bên người.Trở lại ngõ song quế, trong ngõ nhỏ cũ kỹ đã lặng ngắt như tờ, từ vết tích mà mặt đất để lại,đám lính tuần tra đã không còn tiếp tục đến tuần tra nữa.Dắt ngựa đi đến ngoài cửa của căn nhà, đẩy cửa đi vào, trong viện được thu thập sạch sẽ,cửa phòng chính mở ra, bên trong cũng không còn bóng dáng của hai nữ tử.Dạ Kinh Đường nghĩ là hai người đã đi không từ biệt, trong lòng có chút mất mát nho nhỏ, nhưng lúc đi đến dưới mái hiên phòng bếp hắn lại thấy bên trong phòng bếp nhỏ có một bóng người.Bóng người này mặc váy dài màu xanh, ẩn hiện dưới váy là đôi chân dài miên man, váy dài tới mắt cá chân, đôi chân đi một đôi giày bên trên có thêu hình lá trúc.Bóng người đưa lưng về phía cửa sổ, chắc chắn là có biết hắn vào nhà, nhưng cũng không phản ứng lại, đang dùng vải lau quanh lu gạo.Động tác hơi xoay người khiến tóc dài từ trên vai trượt xuống kèm theo đó là chiếc váy dài nhẹ nhàng bó eo, lúc này từ phía sau lưng nhìn lại, cái eo con kiến làm người ta muốn ôm chặt vào tay, cặp mông cũng nở nang giống như là trăng tròn,nổi bật lên dáng người chữ S.(⊙_⊙;)!Ánh mắt Dạ Kinh Đường chỉ vô ý thức quét qua, cũng không dám nhìn chăm chú.Nhưng cảm giác của Lạc Ngưng khá nhạy cảm, phát giác ra có gì đó không đúng, thế là quay người nhìn về phía cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng.Dạ Kinh Đường buộc ngựa xong, cười nói:"Sao hôm nay Lạc nữ hiệp lại đảm đang như vậy , còn giúp ta dọn dẹp phòng bếp?".