Buổi chiều, nó nổi hứng muốn đi ăn kem chúc mừng sự kiện nó vừa có thêm 1 người anh trai vô cùng tuyệt vời. Tuy nhiên ý kiến của nó đã bị Kan phản đối, thay vào đó là cả bọn sẽ đi biển chơi vài ngày luôn chứ không phải chỉ ăn kem. Nghe Kan nói thế nó reo lên thích thú lại còn hôn CHỤT 1 cái vào má Kan làm cậu đơ mất mấy phút.
Hiện tại, chúng nó đang vi vu trên bãi biển. Bờ biển dài phủ đầy cát trắng, những cơn sóng nối nhau xô vào bờ, nhẹ nhàng và êm dịu chứ không hề vồn vã ồ ạt. Biển xanh dường như vô tận khiến nó có cảm giác mình nhỏ bé hơn nhiều khi đứng trước vùng trời nước mênh mông ấy. Nó dang tay đón những làn gió đem hơi nước mát lạnh, bao nhiêu ưu tư mỏi mệt đều bị gió biển cuốn trôi. Giờ đây trong tâm trí nó chỉ có biển và biển.
Chỉ ngắm biển 1 lát thôi rồi chúng nó lại kéo nhau về khách sạn vì cũng không còn sớm nữa, mặt trời lặn từ lúc nào và bóng tối đang dần nhấn chìm mọi hình ảnh tươi đẹp của thiên nhiên.
Khách sạn chúng nó ở nằm ngay sát bờ biển, Bin đưa ỗi đứa 1 chìa khóa phòng rồi ai về phòng nấy. Ngồi trên xe mấy tiếng đồng hồ cả nó và Yến đều thấy hơi mệt nên leo lên giường ngủ luôn. 3 chàng thì không mệt mỏi gì nhưng cũng chỉ ngồi trên giường xem tivi và chờ đến lúc ăn tối để sang đánh thức 2 ”con heo” dậy.
*8h30pm
Cả 5 đứa đều đang có mặt dưới phòng ăn của khách sạn, căn phòng rộng rãi và sáng sủa với hàng trăm bàn ăn bài trí theo phong cách phương Tây rất bắt mắt.

Trên bàn ăn của chúng nó bây giờ đầy ắp các món hải sản, chỉ nhìn thôi là cũng biết hấp dẫn thế nào rồi. Có 5 đứa thôi mà gọi tới mấy chục đĩa đồ ăn bự chảng vậy không biết làm gì nữa. Nó thì không thích mấy cái khoản ăn uống này lắm, từ nhỏ nó đã ăn ít hơn người bình thường rồi, chỉ ngủ nhiều thôi nên Bin đã phải lôi mãi nó mới chịu mò xuống đây ăn. Nó thì bảo chỉ cần gọi vài món thôi vậy mà Kan và Bun cứ thi nhau gọi khiến anh chàng phục vụ ghi mỏi tay. Kết quả là cái bàn đường kính 2m cũng không đủ chỗ mà để thêm dĩa đố ăn nào nữa. Nhưng mà phải công nhận là cái bàn nhiều món thế này trông đẹp thật, đủ các loại hải sản với nhiều màu sắc, nào mực, nào cua, ghẹ, tôm, sò, ốc, cá thu… mỗi loại chế biến theo mấy cách liền trông cực kì hấp dẫn.
- Hứ, 3 người thiên vị nhá, không biết đâu, sao lại ưu tiên Yến quá vậy.
Nó phùng má, chu môi lên theo kiểu hờn dỗi khi thấy cả 3 chàng cùng lúc gắp đồ ăn bỏ vào bát của Yến, trong khi đó bát nó vẫn trống trơn. Trông nó thiệt là đáng yêu hết sức làm trái tim ai đó lại thêm 1 lần lỗi nhịp. Cả 3 nghe nói nó thì không ai lên tiếng chỉ cười nhẹ làm nó tức sịt khói, nó cúi mặt xuống (giả vờ) giận không thèm ăn nữa luôn.
Bỗng dưng có 3 con tôm to bự đã được lột vỏ cẩn thận ”nhảy” vào bát của nó, ngẩng đầu lên thì thấy 3 khuôn mặt đẹp trai lai láng đang cười nhăn nhở.
- Bà sướng nhá, được tới 3 chàng hoàng tử lột vỏ tôm cho ăn cơ đấy, chứ đâu như tôi phải tự làm, đau tay gần chết nè.

Yến nhìn nó cười gian nói, lại còn giả bộ xoa xoa tay như vẻ đang đau lắm làm nó phì cười:
- Hehe, tui mà nị, mấy người này đương nhiên phải có trách nhiệm ”chăm sóc” tui kĩ lưỡng rồi, Bin là anh họ nhé, Bun là anh kết nghĩa nhé, còn Kan…
- Kan là gì??? (Bin, Bun và Yến đồng thanh)
- Ơ… Kan… là… là…
Bắt gặp ánh mắt tò mò xen chờ đợi lại còn có gì đó gian gian của 3 người kia làm nó đỏ mặt, không biết phải nó thế nào. Khổ thật, tự nhiên lại nói mà chưa kịp suy nghĩ nên giờ mới bị rơi và tình hình bất thình *** h thế này. Tự nhiên tim nó đập nhanh hơn 1 chút, nó cũng không hiểu tại sao lại như vậy.
- Thì là bạn nên tớ ”chăm sóc” Bi không được sao.