” này mùa đông ơi xin hãy làm tuyết rơi, để trắng lối em anh về. Này mùa đông ơi xin hãy…”
Tú chạy ra ngoài nghe điện thoại, cậu hơi nhíu mày nhìn vào màn hình rồi cũng bắt máy:
- Alo, chuyện gì nữa vậy Jack? (có ai còn nhớ Jack đã từng được nhắc đến ở đâu không)
[ ừ, bên này đang có nhiều việc của cậu đó, cậu làm nhanh rồi qua đi]
- ừ, tớ biết. (Tú thở dài)
[ cậu yêu con bé nhiều lắm rồi hả] (đầu dây bên kia có chút lo lắng)
- ừ, yêu nhiều lắm, nhưng mà tớ biết tớ cần làm gì, cậu yêu tâm.
[ vậy thì tốt, tớ chỉ sợ tớ đã kéo cậu vào chuyện này để cậu phải đau khổ thôi, nếu cậu không gặp con bé thì...]
- thôi, đừng lo, mà sao cậu không nói là Nhi xinh đến vậy hả, chút nữa là tớ chết vì mất máu đấy. (Tú hậm hực)
[ vậy là cô bé lộ diện rồi hả? Tớ không nói vì những gì con bé muốn giấu tớ cũng muốn giấu]
- cậu… thật bực mình.
Tút… tút… đầu đay bên kia chỉ còn những tiếng tút gấp gáp vì Tú đã đột ngột tắt máy. Đưa mắt nhìn vào trong hội trường nơi nó đang nói cười vui vẻ với mọi người, ánh mắt Tú buồn rười rượi, cúi đầu, cậu bước nhanh ra ngoài sân trường….

………………………………………………
- Bọn này có thể gặp cậu 1 lát không?
Giọng nói của Như Nguyệt đột ngột vang lên bên cạnh nó. Tất cả quay sang nhìn.
- Không!!!
Nó còn chưa kịp lên tiếng thì Kan đã hét lên từ chối thay cho nó. Nó liếc xéo Kan 1 cái rồi gật đầu với Như Nguyệt, xong quay lại nói với Bin:
- Em đi 1 chút, mọi người đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu.
- Nhưng mà…
- Bà yên tâm. (nó cắt ngang lời Yến) Đi thôi. ( đưa mắt sang 3 hot girl)
3 hot boy và Yến cũng như mấy đứa xung quanh đều tỏ ra lo lắng cho nó, họ sợ 3 hot girl sẽ làm điều gì đó với nó. Nhưng lo thì lo cũng không ai có ý định đi theo nó vì sợ nó biết sẽ giận.
…………………………………………………….
Vườn sau trường rợp bóng cây xanh, yên bình và mát mẻ.
Bốn cô gái xinh đẹp đứng cạnh nhau trong im lặng, không khí trùng xuống có phần ngượng ngập. Đó là tâm trạng của 3 hot girl, còn nó thì không…
Cuối cùng, người có thể bình tĩnh và lên tiếng trước trong số 3 hot girl vẫn luôn là Như Nguyệt:
- Bọn tớ muốn hỏi cậu một vài điều, được chứ?
- Cậu hỏi đi. (đối diện với 3 hot girl, nó lúc nào cũng thản nhiên như thế)
- Có phải… cậu còn có tên gọi là Tiểu Tuyết?
Nó chỉ gật đầu thay cho câu trả lời.
- Cậu không thắc mắc tại sao bọn này biết sao?
- Không cần thiết.

Câu trả lời bất cần của nó khiến lòng 3 hot girl bỗng trùng xuống. Nhưng rồi Như Nguyệt vẫn cố hít một hơi dài tiếp tục:
- Vậy cậu có nhớ vật này không?
Vừa nói Như Nguyệt vừu đưa ra trước mặt nó sợi dây chuyền có mặt hình bông tuyết trắng mà 3 chị em họ luôn đeo trên người.
- Không, cái đó là gì vậy, dây chuyền à.
Một lần nữa, biểu hiện của nó khiến trái tim 3 cô nàng thắt chặt. Nó không nhận ra sợi dây, vậy là nó mất trí nhớ hay nó đã lãng quên họ và những kỉ niệm mà 3 nhỏ với nó từng có.
Phải làm sao đây? Làm sao để nó nhận ra họ là những cô bé dễ thương ngày trước đã từng là bạn của nó.
Hahahahaha… giọng cười của nó đột ngột vang lên cắt đứt dòng tâm trạng của 3 nhỏ. Họ đưa mắt nhìn nó khó hiểu.
- Tiểu Nguyệt, Tiểu Linh, Tiểu Quỳnh, tớ nhớ 3 cậu quá.
- Cậu… ( 3 nhỏ ngơ ngác)
- Hì… tớ không mất trí nhớ đâu, cũng chẳng hề quên 3 cậu.
- Vậy…
Nó ôm chầm lấy cả 3 cô bạn thời ấu thơ trong khi 3 nhỏ vẫn còn đang lơ ngơ chưa hiểu gì.
Sau một hồi cuối cùng nó cũng giải thích cho họ hiểu. Thật ra, nó đã nhận ra 3 hot girl chính là 3 cô bạn dễ thương của nó hồi nhỏ ngay từ cái ngày 3 nhỏ đứng trước cửa lớp nó đòi thách đấu. Khi ấy, nó đã vô tình nhìn thấy 1 phần mặt sợi dây chuyền mà Như Linh đeo trên cổ, có hơi bất ngờ nhưng nó vẫn coi như không có chuyện gì, dù sao sớm hay muộn nó cũng cho họ biết nhưng lúc ấy chưa cần thiết. Hơn nữa, nó muốn dành cho họ một điều bất ngờ, giống như hôm nay vậy. Đây cũng là 1 phần lí do khiến nó quyết định xuất hiện với gương mặt thật, nó muốn kiểm tra xem 3 nhỏ có nhận ra nó không, vì cũng đã quá lâu rồi chúng nó không gặp nhau.
3 nhỏ ôm nó khóc nức nở, nhìn y chang con nít. Ngày trước, họ cũng thường ”làm nũng” với nó như với 1 người chị mặc dù vẫn là bạn.

Chắc chắn chẳng có ai tưởng tượng được cảnh này lại có thể xảy ra: bộ 3 hot girl nổi danh trong trường lại đang khóc thút thít như những đứa trẻ.
Nó chỉ cười, 3 hot girl đầy tài năng được hàng nghìn người ngưỡng mộ, kính nể nhưng trước mặt nó vẫn chỉ là 3 cô bé yếu đuối dễ thương ngày nào. Bạn đang đọc truyện độc quyền tại Kênh Truyện kenhtruyen
Lúc lâu sau, 3 nhỏ buông nó ra, lấy tay lau đi những giọt nước mắt còn xót lại, Như Linh lên tiếng:
- Này Tiểu Tuyết, thế giờ có cho bọn tớ làm bạn nữa không?
- Ưm à… còn phải xem xét đã… (nó tỏ vẻ đăm chiêu)
- Xem xét cái gì? (NHư Quỳnh vồn vã)
- Xem có nên hay không, các cậu thấy đấy, 3 cậu bây giờ là hot girl rồi nè, với lại trong cuộc thi này tớ thắng nhé, không biết 3 cậu có phục không, tớ sợ bị ”khử” lắm.
- Cậu… dám chọc bọn tớ hả. ( NHư Linh nhìn nó ấm ức)
- Hehe, ai bảo các cậu dám thách đấu với tớ.
- Hứ… nếu biết trước là cậu thì bọn này đâu rảnh mà thách với chả đấu, mất công thua cuộc thê thảm vầy nè.
NHư Nguyệt làm mặt đáng thương nói, quả thật hiếm khi nhỏ có thái độ hồn nhiên như thế, thường nhỏ lúc nào cũng tỏ ra có chút lạnh, có chút sâu sắc hơn nhiều so với Linh và Quỳnh. Có lẽ, chỉ có trước mặt Tiểu Tuyết thì nhỏ mới có thể là một Tiểu Nguyệt đáng yêu của ngày nào.