- Này, khoan đã.
Nó đang định leo lên ngồi sau chiếc mô tô của Bin thì bị Kan kéo lại. Nó quay lại ngơ ngác hỏi:
- Chuyện gì nữa vậy?
- À…xe tớ cũng chưa ai ngồi mà, hay cậu qua tớ chở đi, để Bin đi một mình cho thoải mái.
Kan vội vàng viện ra một cái lí do hết sức là vớ vẩn khiến chúng nó phì cười. Nhưng dù sao cũng may là nó chịu ngồi sang xe cậu. Chúng nó đội nón bảo hiểm rồi mấy chiếc mô tô phân phối lớn cùng lúc lao ra khỏi sân nhà Bin.
Đi được một quãng, nó và Kan bị tụt lại phía sau. Nó vỗ vai Kan:
- Ê, cậu không đi nhanh hơn được à, mọi người đi hết rồi kia.
- Ơ, tớ sợ đi nhanh khiến cậu sợ nên mới đi chậm đấy chứ.
- Cái gì, tớ sợ, chứ không phải vì cậu muốn bắt tớ ôm cậu từ đằng sau thế này lâu hơn một chút à?
- Ơ… thì… thì…
Ngồi đằng sau nhưng nó vẫn biết rõ rằng Kan đang đỏ mặt, lúc nãy cậu nhất quyết bắt nó ôm lấy cậu cho đỡ lạnh, rồi lại còn đi xe với vận tốc 20km/h nữa chứ, cứ như là vừa đi vừa bò ra đường vậy. Chẳng phải suy nghĩ nhiều nó cũng biết cậu làm thế để làm gì nên tính chọc cậu chút cho vui.
- Thôi, cậu đi nhanh đi, tớ không buông tay ra đâu.
Kan ngượng ngập cười trừ rồi cũng tăng ga phóng vụt lên, bị nó phát hiện ”ý đồ” khiến Kan hơi xấu hổ nhưng mà chỉ cần nó nói sẽ không buông cậu ra, vậy là được rồi.
Két…
Theo lời nó, Kan cho xe dừng ngay trước cửa bar AN, Yến đã dẫn mấy đứa đến đứng sẵn chờ nó. Ngoại trừ Yến ra thì ai cũng thấy khó hiểu vì sao nó lại bảo mọi người đến đây, bar vốn chẳng phải chỗ thân thuộc gì với nó.
Trong khi mấy đứa vẫn ngẩn ngơ thắc mắc thì nó đã nắm tay Kan kéo tuột vào trong. Tiếng nhạc sập sình nhộn nhịp, đó vẫn là cái không khí quen thuộc ở bất cứ bar nào. Thấy chúng nó, bọn đàn em Thiên Long bang cúi chào, mà cụ thể là chào 3 vị bang chủ của họ.
Ba chàng gật đầu với đám đàn em rồi nhanh chóng bước theo nó. Lại thêm một thắc mắc nữa, nó đang dẫn mọi người đi về phía căn phòng Vip của bar, nơi mà ngoài 3 bang chủ và 3 phó bang thì không ai được đến gần. Đáng ngạc nhiên hơn nữa là chỉ một cái quẹt tay nhẹ nhàng nó đã khiến cho cánh cửa phòng bật mở. Tại sao nó lại làm được điều này trong khi thẻ mở cửa chỉ có 6 cái và do 6 người cầm mất rồi. 3 chàng tròn mắt ngỡ ngàng trong khi nó đã đi vào bên trong một cách vô cùng tự nhiên và có vẻ quá quen thuộc.
- Vào thôi.
Yến lên tiếng kéo cả 3 trở về trạng thái bình thường. 3 chị em Như Nguyệt thì không biết bất cứ chuyện gì nên việc nó làm từ nãy đến giờ đối với 3 nhỏ cũng chỉ như những việc bình thường là mở một cánh cửa và bước vào.
Tất cả đã vào trong, nó quay ra nói khẽ:
- Hãy đi theo em, và đừng hỏi bất cứ điều gì cho đến khi em muốn nói điều gì đó, được chứ.
Không hiểu lắm nhưng chúng nó vẫn gật đầu. Nó tiến lại phía bức tranh treo ở góc tường bên phải.
Cốc… cốc … cốc… 3 tiếng gõ nhẹ phát ra từ tay nó. Bức tường vốn kín mít bỗng dưng tách ra làm đôi trước sự ngỡ ngàng của 6 đứa. Dù rất muốn hỏi nhưng nãy nó đã nói vậy nên tất cả vẫn cố nén tò mò, im lặng bước theo nó. Thì ra là một căn phòng bí mật nằm dưới lòng đất, vậy mà lâu nay 3 chàng ở đây nhiều như vậy mà cũng không phát hiện ra. Chuyện này có vẻ nhiều bí ẩn hơn so với những gì mà cả 6 đứa tưởng tượng. Nó dường như là dấu hỏi rất lớn đang ngự trị trong suy nghĩ của chúng nó.
Căn phòng thật lớn, dễ phải đến vài chục mét vuông, không có bất kì một vật dụng trang trí nào ngoài một một sợi dây bắc ngang từ đầu tường này sang đầu tường bên kia. Những bức tường và kể cả nền đều mang độc một màu trong suốt như thủy tinh và có hoa văn hình bông tuyết hệt như thứ mà 3 chàng đã nhìn thấy hôm giao đấu với Huyết Hận bang. Nó đưa tay vuốt lên sợi dây màu bạc chăng trên không trung, một cảm xúc vô hình lại dạt dào trong lòng nó. Từ lúc nào Yến đã đứng bên cạnh nắm chặt tay nó, nhỏ thì thầm:
- Bà không sao chứ?
- ừm, không sao, bà đừng lo, tôi chuẩn bị tâm lí rồi mà.
Yến gật đầu có vẻ hiểu. Bấy giờ nó mới quay lại. Mấy đứa vẫn đang nhìn nó đầy khó hiểu và chờ đợi. Nó mỉm cười nhẹ nhàng rồi tiến lại gần họ hơn:
- được rồi, bây giờ em sẽ kể ọi người tất cả những chuyện mà mọi người muốn biết. Em sẽ kể đầy đủ cho nên cứ nghe và đừng hỏi giữa chừng nhé.
Cả đám im lặng bắt đầu nghe nó kể………………….

*** KÍ ỨC ***
Một cô bé chừng 5, 6 tuổi đang khóc nức nở trong ”vòng vây” của một đám con trai tầm tuổi. Bọn chúng không ngừng trêu chọc cô bé, còn cô bé thì quá nhỏ, quá yếu đuối để làm bất cứ điều gì đại loại như phản kháng.
- Bin, anh Bin… hix… hix… anh Bin ơi…
Cô bé gọi tên Bin trong tiếng nấc nhưng đổi lại chỉ là những tiếng cười khúc khích của bọn con trai kia.
Trong lúc nó sợ hãi nhất thì có một cậu bé đã xuất hiện:
- Mấy thằng nhóc này, làm trò gì đấy hả.
Lũ chúng nó ngước lên nhìn. Một cậu con trai cao hơn tụi kia một cái đầu đang nhìn chằm chằm vào lũ con trai bắt nạt cô bé.
Chỉ sau mấy phút… bọn kia chạy hết vì vừa bị cậu bé đánh cho tơi tả, đơn giản vì cậu ta có võ. Xong xuôi, cậu định quay lại dỗ dành cô bé nhưng ai ngờ, cô bé đã ngất từ lúc nào. Cậu vội vàng bế cô bé chạy đi.
Mở mắt ra, cô bé thấy mình đang ở một nơi rất lạ và bắt gặp một ánh mắt long lanh đang chăm chú nhìn mình…
Cô bé ấy là Bi, còn cậu bé kia tên Long. 2 đứa làm quen với nhau rất đơn giản và rồi từ đó trở nên thân thiết. Nó vẫn thường hay đến chơi với Long nhưng không cho Bin biết vì sợ Bin buồn.
Long dẫn nó đến một nơi mà anh gọi là võ đường và cho nó gặp người anh gọi là sư phụ. Sau đó, người ấy cũng trở thành sư phụ của nó. Nó bắt đầu học võ và không hiểu sao nhưng nó tiếp thu cực kì nhanh và chẳng mấy chốc nó vượt qua cả Long và một cô bé bằng tuổi nó cũng đã học ở đấy từ lâu trong sự ngỡ ngàng của sư phụ.
Một lần, nó đến cô nhi viện Thái Bảo, nó gặp 3 cô bé có những cái tên khá dễ thương, Như Nguyệt, Như Linh, Như Quỳnh rồi sau đó gặp thêm 5 cậu bé rất dễ thương Thiên Vũ, Thiên Kỳ, Thiên Vỹ, Thiên Minh, Thiên Bảo. 5 cậu được nó và Long cho cùng tham gia học võ, 5 cậu vô cùng quý nó.
Và rồi năm nó 12 tuổi, cũng là lúc 1 nhóm có tên QUEEN được thành lập. Nó chính là Queen, Long là SUN, Yến là MOON và 5 cậu kia được gọi là Ngũ Hổ. Mặc dù nó kém Ngũ Hổ 2 tuổi và bình thường vẫn gọi họ là anh nhưng khi hoạt động với danh nghĩa QUEEN thì ai cũng gọi nó 1 tiếng Queen Tỷ cho dù nó không thích nghe như vậy lắm. Nhóm chúng nó bắt đầu tham gia vào thế giới đêm, nhưng không tranh giành, không chém giết mà ngược lại là đi giảng hòa cho các bang phái. Đây cũng chính là mục đích mà sư phụ dạy võ cho chúng nó, ngoài ra còn để làm việc gì đó mà cho đến bây giờ nó cũng chưa biết và sư phụ thì đã biến mất ngay sau khi QUEEN thành lập.
Mọi chuyện đều tốt đẹp, danh tiếng của QUEEN tràn ngập khắp thế giới đêm trong sự ngưỡng mộ và tôn trọng của rất nhiều bang nhóm. Có lẽ sẽ mãi là như thế nếu như một chuyện không xảy ra.
Năm nó 15 tuổi.
- Không….
Nó bàng hoàng hét lên và lao lại ôm lấy một cơ thể đang dần ngã xuống.
- Long ca, làm ơn, đừng mà…
- Hứa với anh… phải sống thật tốt, không được khóc…rời khỏi thế giới đêm… cho đến khi nào em tìm được người em yêu thương… và bảo vệ người ấy… đừng nhớ anh… nhé…
Một đôi tay buông thõng, hàng mi dài khép lại ột giấc ngủ không bao giờ tỉnh. Nó đau đớn nhìn người con trai mà nó yêu thương nhất đã rời xa nó… vĩnh viễn.
Giọt nước mắt chợt khô đi nhanh chóng, đôi mắt đen long lanh chuyển dần sang màu lam… Yến, Thiên Vũ, Thiên Kỳ, Thiên Vỹ, Thiên Minh hốt hoảng nhìn nó. Còn Thiên Bảo_ người vừa mới giết Long ca của nó đã biến mất. Chẳng ai hiểu lí do vì sao anh ta làm thế nhưng điều đáng lo bây giờ là phải làm sao để nó bình tĩnh lại. Người duy nhất có khả năng làm điều đó nay đã không còn.
Và rồi… Thiên Vũ… lấy hết sự can đảm của mình ôm lấy nó, cái ôm thật chặt bằng tất cả tình yêu mà anh dành cho nó.
Mất Long ca, đó là cú sốc quá lớn đối với nó nhưng nó không suy sụp vì Long ca đã nói nó phải sống tốt, nó sẽ sống tốt vì Long ca.
Và nó quyết định đi du học với hi vọng hình ảnh của anh sẽ mờ dần trong tâm trí…
Đó là quá khứ từ nhỏ cho đến 2 năm về trước, những gì xảy ra từ khi nó về nước có lẽ mọi người đều đã biết…
Nó dứt lời kể, quay sang nhìn biểu hiện của mọi người. Trừ Yến ra thì ai cũng nhìn nó kinh ngạc. Cũng đúng thôi… một cô bé hiền lành, mỏng manh yếu đuối như nó lại có sức mạnh to lớn như vậy quả thật rất khó tin. Vài phút trôi qua như để họ tiếp nhận và xử lí hết toàn bộ thông tin. Cuối cùng Bin vẫn lại là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên:
- Vậy chuyện lần này… em sẽ ra mặt giải quyết hả?
- Dạ. ( nó mỉm cười gật đầu)

Sau một lúc bàn bạc sơ sơ kế hoạch. Tất cả chúng nó đều kéo nhau về nhà Bin ngủ và chuẩn bị đón chờ một cuộc chiến vào tối mai.
* * *
Cuối cùng, cái giây phút để nó có thể thực mong ước của Long đã đến. Nhưng sao, tâm trí nó lại rối bời thế này. Rốt cuộc là tại sao? Tại sao con người đã cướp đi người nó yêu quý nhất nay lại đứng ngay trước mặt nó. Nó đã muốn quên đi kí ức đau thương ấy, buông xuôi mọi thù hận vì nó biết Long ca không cho phép nó trả thù. Nhưng con người đó, chẳng lẽ giờ lại cũng chính là người đang định lấy đi thứ hạnh phúc mà nó đang có sao?
Nó đứng im bất động nhìn người con trai cầm đầu một đám người ăn mặc như xã hội đen đang đứng trước mặt nó. Khuôn mặt nó vẫn tỏ ra vô cùng bình thản, dường như đó là một thói quen, cho dù lòng nó lúc này đang đau lắm và Yến là người duy nhất hiểu điều đó.
Nhỏ cũng sững sờ lắm khi nhìn thấy người con trai ấy, nhưng cái sững sờ cũng nhanh chóng qua đi, thay vào đó là lửa giận trong lòng nhỏ đang tăng lên ngùn ngụt. Sau vài phút, nhỏ thật sự không thể kiềm chế được nữa:
- Thiên Bảo thiếu gia… không ngờ hôm nay lại được gặp lại anh…
Yến cố tình nói bằng cái giọng mỉa mai có phần đay nghiến. Như thế đã là nhẹ nhàng lắm rồi, vì nếu như không phải đang đứng trước mặt nó thì nhỏ đã lao đến đánh cho anh ta một trận.
Sáu đứa kia vô cùng kinh ngạc khi nghe xong lời Yến nói. Người con trai đó chính là Thiên Bảo, kẻ đã giết chết Long theo như lời nó kể hôm qua. Bỗng dưng một nỗi hoang mang, lo lắng đang xâm chiếm trong lòng chúng nó. Tất cả không biết phải làm gì, chỉ dám đứng chăm chú theo dõi từng biểu hiện trên khuôn mặt nó. Nhưng họ chẳng thấy gì ngoài cái vẻ bình tĩnh đến phi thường.
Rốt cuộc, Thiên Bảo cũng lên tiếng:
- Thật vinh hạnh khi Tiểu Yến vẫn còn nhớ tôi cơ đấy.
- Im ngay, đừng gọi tôi bằng cái tên đó, anh không xứng. Anh đã gây ra tội lỗi như vậy mà giờ còn dám đứng trước mặt chúng tôi nói bằng cái giọng đó sao?
Yến tức giận hét lên, sức chịu đựng của nhỏ sắp vượt quá giới hạn. Cả bọn bàng hoàng nhìn nhỏ, ánh mắt nhỏ ánh lên những tia nhìn rực lửa. Đây là lần thứ hai họ thấy nhỏ tức giận như thế, mà lần này hình như mức độ còn nghiêm trọng hơn.
- Đủ rồi.
Một giọng nói trong veo nhẹ như làn gió thu thoảng qua trong không khí nhưng đủ để tất cả phải im lặng hướng ánh nhìn về phía người con gái ấy. Vẫn nét mặt thản nhiên nó bước lên đứng cách Thiên Bảo chỉ 1 bước chân.
- Thiên Bảo… chào anh, lâu rồi không gặp.
Lại một lần nữa ai nấy đều ngạc nhiên nhìn nó, lần này Yến cũng không phải ngoại lệ, và ngay cả Bảo hình như cũng hơi bất ngờ nhưng rồi anh ta nhanh chóng lấy lại cân bằng:
- Chào em… Tiểu Tuyết…
Nụ cười của anh ta hình như có gì đó ấm áp nhưng qua con mắt của mấy đứa kia thì lại thành giả dối và đểu cáng vô cùng. Còn nó thì có vẻ không quan tâm gì đến nụ cười ấy.
- Nói cho tôi biết… tại sao anh làm vậy?
- Ý em là làm gì? À… chuyện đó hả, vì anh yêu em, và bây giờ vẫn vì lí do đó.
Nó cười nhạt. Nụ cười chưa từng xuất hiện trên môi nó khiến cho tất cả phải nhíu mày. Nhưng rồi cái nét thản nhiên không cảm xúc lại trở về. Nó quay sang Yến:
- Tiểu Yến, nhờ cậu nhé.
- Em làm gì vậy? (người lên tiếng là Bin)
- Anh không cần lo cho cậu ấy đâu, Yến là ai anh cũng biết rồi mà.
- Nhưng… một mình Yến làm sao có thể đánh lại mấy trăm người họ chứ?
- Không, Yến chỉ đánh với anh ta thôi, còn đám người đó em sẽ lo.

- Cái gì chứ? Cậu…
Suỵt… nó giơ ngón tay lên miệng Kan cắt ngang lời nói của cậu.
- Đừng lo.
Chẳng hiểu sao nhìn vào đôi mắt nó Kan lại ngay lập tức bị thuyết phục. Dù vẫn còn rất lo ngại nhưng Kan không thể lên tiếng ngăn nó lại.
Nó yêu cầu 6 người đứng ra phía sau để xem nó và Yến đánh với lũ người kia.
Căn nhà kho rộng lớn lẽ ra thừa sức chứa mấy trăm người nhưng lúc này lại trở nên thật ngột ngạt. Thật sự thì cái cảnh mà hai cô gái mỏng manh đang đứng đối đầu với mấy trăm tên xã hội đen thật khiến người ta khó mà tưởng tượng.
- Tốt thôi… nhưng nếu em vẫn còn nhân từ như ngày xưa thì anh không nghĩ em làm gì được bọn này đâu.
Mặc lời bảo nói, nó coi như gió thoảng qua tai.
- Bắt đầu nhé.
Yến nhìn nó gật đầu.
Nhỏ nhanh chóng lao đến chỗ Thiên Bảo. Màn đấu tay đôi bắt đầu. Cách đánh của 2 người này hoàn toàn lạ lẫm đối với mấy đứa. Nhẹ nhàng lắm, như chẳng động chạm gì đến nhau. Nhưng các cậu biết chứ, dù gì cũng là dân giỏi võ nên các cậu có thể nhận ra những cú đánh tưởng chừng như làn gió kia lại là thanh kiếm sắc bén có thể lấy mạng bất cứ ai bị nó chém phải.
Nó nhìn qua chỗ Yến mỉm cười rồi cũng nhanh như một tia sét lao về phía mấy trăm tên xã hội đen. Ngay lúc ấy, ánh mắt của mấy đứa lập tức hướng về phía nó.
Tất cả mở tròn mắt vì chứng kiến một cảnh xưa nay chưa từng thấy thậm chí là chưa từng tưởng tượng đến. Thân ảnh nó đang thoắt ẩn thoắt hiện trong đám đông người ấy. Chốc ở chỗ này rồi mất hút, lại xuất hiện ở chỗ kia, nhanh đến thần kì. Cả bọn đều biết những gì đang nhìn thấy đều là sự thật nhưng lại cảm thấy cứ như mơ, không dám tin.
Yến đang đánh với Bảo nhưng chợt nhỏ phải quay sang nhìn nó, nhỏ bắt đầu lo lắng. Tại sao bọn người kia không hề hấn gì? Chẳng lẽ Thiên Bảo đã dở trò gì đó khiến những chiêu thường dùng của nó bị vô hiệu hóa? Nếu vậy thì không ổn, tiếp tục như vậy sớm muộn cũng xảy ra chuyện.
- A…
Mọi người quay về phía nhỏ, trong đó có cả nó. Cũng bởi nhỏ đang mải lo nghĩ về nó nên sơ xuất bị Bảo đánh một cái vào vai. Nhỏ ôm vai lùi lại vài bước, thật sự là đau.
- Yến, không sao chứ?
Mấy đứa vội vàng chạy lại đỡ nhỏ. Bin tỏ ra vô cũng lo lắng. Nó cũng ra khỏi đám người kia từ lúc nào để đứng bên cạnh nhỏ.
- Có sao không?
- Tui không sao, tại hơi sơ suất một chút. (nhỏ cười nhẹ để trấn an chúng nó)
- Xin lỗi. Là tại tui đúng không.
- Không ph…
- Bà đừng nói nữa. Tôi biết mình cần làm gì rồi.
- Bà…
Yến có vẻ đã hiểu nó muốn làm gì. Quả đúng như nhỏ nghĩ. Nó đưa tay lên đầu tháo sợi zen lụa màu lam mà nó đang dùng để cột tóc. Mấy đứa nhìn nó chẳng hiểu nó đang muốn làm gì. Chỉ có Yến và một người nữa hiểu. Ánh mắt người đó ánh lên một tia kì lạ và đôi môi khẽ vẽ lên một đường cong hoàn mĩ. Sợi zen lụa đã được buộc vừa chặt trên mắt đó. Kan định nói gì đó nhưng Yến đã nhanh chóng hiểu ý và lên tiếng trước:
- Đừng lo. Như vậy sẽ tốt hơn.
Nghe nói thế mấy đứa dù không rõ lắm nhưng cũng mập mờ hiểu được điều gì đó.
Trong tích tắc, thân hình nhỏ nhắn của nó lại ẩn hiện thoăn thoắt trong đám vệ sĩ. Nếu khi nãy, mấy đứa đã ngạc nhiên một thì giờ đây lại ngạc nhiên đến mười. Những tiếng rên la đau đớn, những vệt máu đỏ thẫm bắn đầy dưới sàn và dính cả trên những bức tường trắng xóa. Trong khoảng thời gian ngắn, cực ngắn đã có không ít những thân hình nắm bẹp dước đất ôm tay, ôm chân đau đớn. Không bầm dập, không gãy xương, chỉ là mỗi người có một vết cắt chỉ dài đúng 2,5 cm ở tay hoặc chân. Cái lạ nữa là vết thương ấy lẽ ra chỉ là rất bình thường nếu không muốn nói là quá nhỏ, vậy mà lũ người to khỏe kia lại không đứng dậy nổi mà phải nằm dướt đất la đau.
Có lẽ đến giờ thì ai cũng đã hiểu lí do nó bịt mắt lại. Phải rồi, trước giờ nó đâu có đánh ai bị thương, nó không muốn nhìn thấy máu. Lần này nếu không phải bất đắc dĩ có lẽ nó cũng không bao giờ làm thế. Đáng ra nó sẽ tiếp tục đánh một cách nhẹ nhàng với lũ người này như ngày xưa nó vẫn làm và chỉ làm họ ngất đi một lúc, nhưng vì Yến, vì nó không muốn nhỏ đau nên đành ra tay khiến họ bị thương.
Mười phút trôi qua, chỉ mười phút thôi, mấy trăm tên xã hội đen cao lớn đã an vị dưới đất. Nó đứng giữa đám người ấy, giữa những khoảng không lốm đốm máu nhưng tuyệt nhiên trên bộ đồ trắng tinh của nó không có chút máu dù chỉ là một giọt.
Yến nhanh chóng chạy lại chỗ nó, nhỏ lấy ra từ trong người một chiếc lọ trong suốt. Nhỏ mở nắp và rắc từ trong chiếc lọ ấy ra một thứ bột trắng xóa, chỉ bằng vài cái hất tay nhẹ nhàng, thứ bột ấy đã phát tán khắp căn nhà kho. Trong phút chốc, những vệt máu đỏ tươi đã biến mất, trên sàn và tường lại trắng tinh không còn chút dấu vết nào của máu. Và hình như, những vết thương trên tay và chân đám người kia cũng tự nhiên lành hết lại chỉ có điều bọn họ đã ngất đi.
- Được rồi đó, bà bỏ khăn ra đi.
Nghe Yến nói, nó nhanh chóng bỏ sợi zen trên mắt xuống. Mấy đứa cũng đã chạy đến bên nó.

- Em không sao chứ? (Bin lo lắng)
- Dạ. Không sao.
… bộp… bộp… bộp…
Ba tiếp vỗ tay giòn tan vang lên từ phía cửa nhà kho.
- Anh Hai.
Thiên Bảo hướng mắt về phía người con trai vừa bước vào từ cửa cất tiếng gọi nhẹ nhàng. Chúng nó cũng quay nhanh ra cửa.
Một tên con trai cao chừng trên 1m80, thân hình cực kì chuẩn. Anh ta vận trên người bộ vest trắng trang nhã và lịch sự. Dáng đi có vẻ rất ung dung thoải mái, nhìn qua có thể nhận thấy anh ta không phải là dạng thường. Chỉ có điều, chúng nó chẳng hình dung ra khuôn mặt anh ta ra sao cả, vì nó đã được che lại bởi một chiếc mặt nạ hình mặt trời trông rất sành điệu.
Anh ta gật nhẹ đầu với Thiên Bảo rồi hướng về phía chúng nó.
Thật sự thì lúc này đây chúng nó đang chẳng hiểu chuyện gì nữa. Nó chỉ lờ mờ đoán có lẽ anh ta là đàn anh của Thiên Bảo. Và nếu như vậy thì chắc chắn không thể xem thường được, vì người như Thiên Bảo đâu có mấy người có thể vượt qua, hơn nữa Bảo cũng chẳng phải người dễ khuất phục trước kẻ khác.
- Xin giới thiệu, đây là Đại ca của tôi và sẽ là người đấu với em thật sự, cô bé ạ.
Thiên Bảo giới thiệu chàng trai ấy với chúng nó như một phép lịch sự. Nó hơi nhăn mày rồi cũng nhanh chóng giãn ra. Trong lòng nó tự nhiên có một dự cảm nào đó, bồn chồn và chẳng thể lí giải. Một chút lo lắng. Nhưng dù thế thì biểu hiện của nó vẫn chỉ đơn giản là:
- Chào anh.
Nó lịch sự khẽ cúi đầu chào anh ta, nhưng đáp lại nó chỉ là sự im lặng. Bất giác, tất cả chúng nó đều cảm thấy tên này thật vô duyên. Hay là anh ta bị câm nhỉ? Cũng có thể lắm chứ. Nhưng với nó điều đó chẳng có nghĩa lí gì. Nó chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này để nó và Kan lại có thể vui vẻ như trước, vậy là đủ
……………
Không khí ngay lập tức trở nên im ắng đến nghẹt thở. Cuối cùng, chuyện gì cần làm cũng phải làm. Và anh chàng kia là người mất kiên nhẫn trước. Anh ta lao lên tấn công nó. Những đòn rất nhanh và chuẩn xác đến điêu luyện. Nhưng như thế chưa đủ để động được đến người nó. Bằng những bước lùi, những cái nghiêng mình uyển chuyển nó chẳng khó khăn gì trong việc tránh những món đòn kia. Đã 5 phút trôi qua, anh chàng vẫn tấn công liên tiếp, còn nó vẫn chỉ đỡ và né.
Đứa nào cũng nhìn nó lo lắng khó hiểu, riêng chỉ Yến và Bảo là biết tại sao nó như vậy. Và hơn hết, cả 2 cũng biết, nếu cứ kéo dài tình trạng đó chắc chắn nó sẽ thua nhưng biết làm sao khi đó là bản tính của nó… nếu không phải đến bước đường cùng chắc chắn nó sẽ không chịu ra tay thật sự.
Yến bắt đầu cảm thấy lo lắng, nỗi lo ngày một lớn khi ánh mắt nó bắt đầu có dấu hiệu bất thường.
- Dừng lại đi, Tiểu Tuyết, cậu đừng như vậy.
Nhỏ hét lên trong hoảng hốt. Tinh thần chúng nó lại càng thêm căng thẳng khi ý thức được những gì Yến nói. Hình như, Thiên Bảo cũng là người lo lắng không kém… nhưng có lẽ trong đó còn một nỗi niềm gì… là một sự hi vọng.
Nó vẫn kiềm chế, vẫn nén thứ ác quỷ đang tiềm ẩn chờ bộc phát, vẫn chỉ đỡ và đỡ. Đột nhiên, anh chàng vung tay thật mạnh, nhưng không phải nhằm vào nó mà hướng về phía Kan. Trong chớp mắt, một chiếc tiêu găm trượt qua cánh tay cậu.
Không gian như ngừng lại, nó không đánh nữa mà thản nhiên bước qua mặt anh chàng tiến lại chỗ Kan.
Cậu đang ôm lấy cánh tay, nét mặt hơi nhăn nhó nhưng vẫn cố tỏ ra tươi cười để trấn an nó. Nó nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay Kan, lòng dường như thắt lại. Yến có lẽ định nói gì đó nhưng nhỏ lại không làm sao cất thành lời. Mọi ánh mắt chỉ còn biết nhìn nó, chỉ nhìn và nhìn mà thôi.
Ánh mắt nó đã dần dần trở lại màu đen, thật kì lạ. Yến và Thiên Bảo như không tin vào mắt mình. Đây là lần đầu tiên nó có thể tự lấy lại cân bằng mà không cần đến bàn tay của Long hay Thiên Vũ.
Trong chốc lát, tất cả chợt hiểu ra nguồn sức mạnh vô hình đã giúp nó làm điều ấy, chính là Kan.
Cả Bin, Bun và 3 chị em Như Nguyệt cũng nhận ra điều đó. Chúng nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sợi zen lụa lại một lần nữa được tháo xuống khỏi tóc nó nhưng lần này không dùng để bịt mắt nữa. Nó nhẹ nhàng nâng cánh tay Kan lên và cẩn thận buộc vết thương vẫn còn đang rỉ máu.
Hơn lúc nào hết, hạnh phúc trong Kan ngập tràn, thì ra tình yêu nó dành cho cậu lớn đến vậy, đủ để nó vượt qua chính bản thân mình.
Ai cũng chăm chú nhìn nó, tất nhiên cả Bảo và anh chàng kia cũng chẳng ngoại lệ và hình như trên môi họ có thoáng một nét cười nhưng trong đầu họ đang nghĩ gì thì chỉ mình họ biết.
Cũng trong lúc ấy, Yến chợt nghĩ chuyện này có gì đó không đúng lắm thì phải. Xét đến trình độ của anh chàng kia nếu muốn hại Kan thì đâu chỉ có thể làm Kan bị thương nhé như vậy, anh ta thậm chí có thể lấy mạng Kan bằng chiếc tiêu đó rồi. Vậy mục đích của anh ta rốt cuộc là gì? Nhất thời nhỏ vẫn chưa tìm ra câu trả lời nào thật hợp lí.
Cuối cùng, trận đấu lại được tiếp tục. Nhưng lần này thì nó không chỉ còn đỡ và tránh như khi nãy nữa. Khả năng thật sự của nó bây giờ mới được bộc lộ. Tốc độ những cú đánh của nó nhanh gấp mấy lần của đối phương, mặc dù chưa gây tổn hại gì đến anh ta nhưng cũng đã khiến anh ta gặp nhiều khó khăn.
- Bi… cẩn thận…
* * *