*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người một trước một sau đi tới sân tiểu thư Chu gia, bên ngoài cũng không có người thủ, ngoài ánh sáng chiếu ra từ chiếc đèn lồng được đặt ở góc, toàn bộ sân có vẻ tối tăm!

Rốt cuộc Chu tiểu thư mới chết, thi thể cũng còn chưa hạ táng, nơi này, sẽ không ai dám tới.

"Keng"

Trong phòng truyền đến tiếng vang! Còn lộ ra ánh nến, bên trong mơ hồ có một thân ảnh đang đi lại.

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung nhìn nhau một cái và đẩy cửa đi vào, đại khái cũng dọa tới tới người bên trong. Người nọ bỗng nhiên xoay người, sợ tới mức khăn trên tay cũng rơi xuống đất, thân thể khẽ run, ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy một người thân hình gầy mỏng, chỉ có da bọc xương, bả vai không có lực sụp xuống, nhìn qua không hề có chút sinh khí, ngay cả khuôn mặt kia, cũng đều hiện vẻ xanh xao.

Nhưng bộ dáng ước chừng chỉ mới mười sáu bảy tuổi, vì sao lại bệnh trạng như thế?

"Ngươi là Tố Vân?" Kỷ Vân Thư hỏi theo trực giác.

Ánh mắt nàng kia trống rỗng, gật gật đầu.

"Vì sao ngươi lại ở đây?"

Tố Vân rùng mình, thân mình run rẩy sợ hãi, cúi đầu nhẹ giọng nói: "Tiểu thư nói, nàng không thích ở trong phòng tối, phải có một chút ánh nến sáng lên mới được, cho nên ta mới qua đây một chuyến, làm cho trong phòng sáng lên một chút."

Giá cắm nến nạm thủy tinh quả nhiên đã được thắp sáng bằng ngọn nến!

Kỷ Vân Thư gật đầu, không còn tra hỏi nữa, nói rõ thân phận chính mình.

"Tố Vân cô nương, ta họ Kỷ, đặc biệt tới đây để điều tra nguyên nhân tiểu thư nhà ngươi vì sao chết."

"Ta biết, Kiều Tâm đã nói với ta." Giọng điệu của Tố Vân tang thương không có lực.

"Vậy là tốt rồi."

Trong khi Kỷ Vân Thư nói chuyện, nhìn thấy chiếc khăn tay rơi xuống từ trong tay Tố Vân nằm trên mặt đất, liền tiến lên nhặt nó lên.

Trên chiếc khăn màu trắng, thêu hai đóa hoa dâu rất đẹp, một đỏ một xanh. Đóa hoa dâu màu đỏ có một nơi sợi chỉ đã bị cắt đứt.

Kỷ Vân Thư cau mày: "Hoa này thật là đẹp mắt, là ngươi thêu sao?"

"Vâng."

"Ngươi có đôi tay thật khéo léo."

"Đa tạ."

"Đến đây, cầm cẩn thận, đừng làm rơi lần nữa, sẽ khó xem nếu nó bị bẩn."

Nàng trả lại khăn cho Tố Vân, khi đầu ngón tay thon dài của nàng đụng phải tay Kỷ Vân Thư, nắm lấy khăn, lập tức co chặt trở về, từ đầu chí cuối cũng không dám ngẩng đầu, ngược lại ép đầu càng thấp hơn.

"Vậy ta sẽ không quấy rầy tiên sinh nữa." Tố Vân hành lễ, chuẩn bị rời đi.

Cố tình, Kỷ Vân Thư duỗi chân khiến nàng vướng một chút, thân thể Tố Vân thẳng tắp ngã về phía trước, may mắn Cảnh Dung sau lưng nhanh chóng đỡ lấy nàng.

Anh hùng cứu mỹ nhân!

Đợi đến khi Tố Vân đứng vững, Cảnh Dung buông nàng ra, sau đó lui về phía sau vài bước, hung hăng nhìn Kỷ Vân Thư, ẩn dấu lửa giận.

Tố Vân che ngực lại, cũng sợ bóng sợ gió một hồi, giương mắt cẩn thận nhìn thoáng qua Cảnh Dung.

"Đa tạ công tử."

Cảnh Dung không đáp.

Tố Vân cắn môi khiến nó trở nên trắng, cuống quít rời đi!

Sắc mặt Cảnh Dung từ giận biến thành đen, hỏi Kỷ Vân Thư đầy trách mắng: "Hoang đường, thậm chí nếu ngươi muốn đưa nữ nhân cho bổn vương, có phải cũng nên hỏi ý kiến bổn vương một chút hay không?"

Nàng lại không cho là đúng: "Không rõ Vương gia đang nói gì."

"Bổn vương rõ ràng nhìn thấy ngươi cố ý vướng chân nàng."

"Đúng, mới vừa rồi là ta cố ý vướng chân nàng, vậy thì sao?" Kỷ Vân Thư nói rất nhẹ nhàng bâng quơ, không nhẹ không nặng.

Lại cất giấu thâm ý!

Cảnh Dung không rõ, đang định hỏi điều gì đó, liền thấy Kỷ Vân Thư đã bắt đầu tìm đồ vật ở trong phòng.

"Ngươi đang tìm cái gì?"

Kỷ Vân Thư lục tung, nói lại một câu: "Vật gì đó có thể khiến bọn nha đầu sợ hãi."

"Vật khiến bọn họ sợ hãi?"

Kỷ Vân Thư không có thời gian để ý tới nghi ngờ của hắn, cẩn thận tìm kiếm ở trong phòng. Cuối cùng, nàng tìm được những gì cần tìm ở trên giường Chu tiểu thư.

Nó được gói phía dưới tầng tầng lớp lớp đệm chăn, nhìn không ra manh mối gì. Kỷ Vân Thư duỗi tay, kéo hết tất cả những chăn đệm chỉnh tề ra, cho đến khi lộ ra một cái hộp nhỏ mà tinh xảo bị đè ở phía dưới nhất.

Nàng cầm chiếc hộp lên, mở ra, khi vật bên trong ánh vào mi mắt, toàn bộ băn khoăn nơi đáy lòng hết thảy đều tan đi!

Đậy nắp hộp lên, sắc mặt Kỷ Vân Thư ngưng trọng, xoay người đi đến bên cạnh Cảnh Dung.

"Vương gia, ngày mai khi trời sáng, chúng ta sẽ phá án."

Những lời này của nàng càng khiến Cảnh Dung thêm khó hiểu.