Dịch: Emily Ton.

Trở lại Kỷ gia, Kỷ Vân Thư tự nhiên cũng có chút mệt mỏi, thay đổi xiêm y cùng giày dép sạch sẽ, ngồi bên cạnh lò sưởi ấm áp xoa xoa ấn đường (trán giữa hai lông mày), vẻ mặt mệt mỏi.

"Tiểu thư vẫn chưa nghỉ ngơi?" Loan nhi kỳ quái.

Nàng lắc lắc đầu, lại uống một ly trà, tựa hồ như đang chờ đợi cái gì.

Quả nhiên, gã sai vặt nơi tiền viện vội vàng chạy tới, nói: "Tam tiểu thư, lão gia đang chờ ngươi ở tiền phòng, ngươi hãy nhanh chóng đi qua."

Kỷ Vân Thư "Ân" một tiếng.

Kỷ Thư Hàn vốn đã chán ghét kể từ khi nàng bắt đầu chạm tay vào những người chết. Hôm nay nàng còn làm trò trước mặt hắn quang minh chính đại chạm vào. Đối với Kỷ Thư Hàn, luôn luôn coi nề nếp gia đình là mặt mũi suốt đời của mình, còn không phải chờ đợi chính mình có thể lột sống da nàng!

Tới ngoài sảnh rồi, người cha ngoan độc chính là đang chờ nàng nơi đó. Thấy nàng tới gần, ánh mắt tức giận ban đầu nháy mắt biến thành một cơn giận mang sóng gió mãnh liệt, hung tợn trừng về phía nàng.

Chân chính là một con sài lang (sói tàn ác)!

"Súc sinh, quỳ xuống."

Kỷ Thư Hàn quát mắng, tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Tính tình Kỷ Vân Thư từ trước đến nay đều không tìm kiếm cãi cọ, luôn lạnh lùng với mọi việc, vì thế ngoan ngoãn quỳ xuống.

"Kỷ gia ta là đại thế gia danh môn vọng tộc, có nhiều văn võ hiền thần, lại sinh ra một tiểu súc sinh như ngươi, còn chạm vào những vật không sạch sẽ, bại hoại nề nếp gia đình, mất hết thể diện Kỷ gia ta."

Kỷ Vân Thư cúi đầu, không nói lời nào.

Kỷ Thư Hàn nhất ghét chính là tính tình canh suông quả thủy* của nàng, khiến người vừa tức vừa sốt ruột.

*Nguyên văn: 清汤寡水: canh suông quả thủy, Nghĩa: súp loãng không có vị gì, ý nói thờ ơ với mọi việc, không có tư vị gì; mờ nhạt.

"Vệ gia đã tới cửa cầu thân vài lần, ta đã đáp ứng, chờ qua năm nay, sẽ đem ngươi gả đến Vệ gia đi, miễn cho Kỷ gia ta lại bị mất mặt."

Cái gọi là gả nữ nhi đi tựa như bát nước tràn ra ngoài, Kỷ Vân Thư nàng một khi gả đến Vệ phủ thì chính là người nhà họ Vệ. Vì vậy, cho dù nàng có tiếp xúc với những tử thi đó hay không, đều sẽ không còn có can hệ gì đến Kỷ gia hắn, muốn mất mặt, cũng là mất mặt Vệ gia.

Với kế hoạch này, sợ là Kỷ Thư Hàn đã tính toán trong một thời gian thật dài.

Bất quá......

Thân mình Kỷ Vân Thư run lên, có chút kinh ngạc.

Công tử Vệ gia từ nhỏ đã ốm yếu, là một kẻ ngu ngốc ngớ ngẩn, toàn bộ Cẩm Giang thành ai không biết! Ai không hiểu!

"Cha, tình huống của công tử Vệ gia ngài cũng đã biết đến, nếu nữ nhi phải gả qua đó, chẳng phải là......"

Kỷ Thư Hàn đập bàn một cái, ngắt lời nàng nói.

"Từ xưa, hôn ước đều do cha mẹ sắp đặt, việc này đã định, không phải do ngươi nói không, Vệ gia cũng là hậu duệ nhà tướng, nhân gia hiển hách, có thể coi trọng ngươi, cũng là phúc khí của ngươi."

Lời này, khiến Kỷ Vân Thư đem ba chữ "thủ hoạt quả*" cố gắng nuốt trở vào.

*Nguyên văn "守活寡": thủ hoạt quả; Nghĩa: giữ cho goá phụ sống (hôn nhân trống rỗng, goá bụa ngay từ đầu).

Nàng nâng cặp mắt hạnh nhân lên, phản ứng hơi cứng đầu.

"Nữ nhi không muốn gả đến Vệ gia, tình nguyện cô độc sống hết quãng đời còn lại."

"Súc sinh, có phải lời này là nữ nhi nên nói hay không? Công tử Vệ gia tuy rằng si ngốc, nhưng cũng là người con duy nhất trong nhà. Ngươi gả qua đó, tự nhiên cũng không phải chịu ủy khuất lớn lắm, huống chi Vệ gia cùng Kỷ gia ta xưa nay đều luôn lui tới, há có thể bị phá hủy ở trong tay ngươi, ngươi thích cũng gả, không thích cũng phải gả."

"Cha......"

Kỷ Thư Hàn đỏ mặt vì giận, "Đêm nay liền phạt ngươi quỳ một đêm tại đây, cẩn thận nghĩ kỹ cho ta, còn dám ngỗ nghịch, ta liền kết thúc mệnh ngươi, hoàn toàn coi như chưa từng sinh ra một nữ nhi như ngươi."

Sau đó vung tay áo, bỏ đi.

Nếu đây là những ngày ở hiện đại, cũng được xem như là liên hôn chính trị.

Nói đến cùng, Kỷ Vân Thư ở trong mắt phụ thân nàng, bất quá chỉ là một quân cờ.

Không, chuẩn xác hơn mà nói, bốn vị tiểu thư trong phủ đều là quân cờ trong tay hắn.

Đại nữ nhi Kỷ Mạc Thanh, được tu dưỡng giống như thái tử phi của đương kim thái tử. Nghe nói Kỷ Thư Hàn đã sử dụng không ít quan hệ, năm sau, sẽ đưa Kỷ Mạc Thanh vào kinh.

Nhị nữ nhi Kỷ Uyển Hân, từ nhỏ thân thể không tốt. Tuy nhiên, sớm đã được hứa gả cho nhi tử của Lễ bộ Thượng thư ở kinh thành, chờ thêm hai năm nữa, cũng được đưa đến kinh thành.

Đối với nữ nhi thứ tư Kỷ Linh Chi, tuổi còn nhỏ, đơn thuần chỉ là đứa trẻ tám tuổi. Tuy nhiên, mấy năm trước Kỷ Thư Hàn cùng Kỷ lão phu nhân lên kinh thành làm việc, cũng đã hứa gả Kỷ Linh Chi cho người khác, đối phương, chính là cháu trai Triệu thân vương.

Chỉ có duy nhất Kỷ Vân Thư nàng, cố tình hứa gả cho một kẻ si ngốc.

Chênh lệch này, thật sự quá lớn!

Nàng quấn chặt quần áo trên người, hít một ngụm khí lạnh.

Gả chồng cũng thế, liên hôn chính trị cũng thế, phải gả cho một kẻ si ngốc, nàng đều không muốn.

Nhưng Kỷ Thư Hàn nói một không hai, cho dù phải trói cũng sẽ trói nàng đem đến Vệ phủ.

Xem ra Kỷ gia này, sớm hay muộn nàng cũng phải rời đi......