*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người dịch: Emily Ton.

Sắc mặt Kỷ Vân Thư hòa nhã, nhưng ánh mắt lại hơi lạnh lùng.

"Loan nhi không hiểu chuyện, tỷ tỷ hà tất phải giận dữ với một nha đầu." Nàng quay lại mắng Loan nhi một tiếng, "Còn không nhanh chóng nhận sai."

Loan nhi cúi đầu xuống, lúng túng một chút, sau đó mới không cam lòng nói một tiếng, "Nô tỳ biết sai."

Kỷ Mạc Thanh cố tình nhíu mắt nhỏ lại, hừ một tiếng về phía Kỷ Vân Thư.

"Một tiểu nha đầu cũng khiến ngươi che chở như vậy?"

"Nha đầu cũng là người, huống chi Loan nhi đã theo ta nhiều năm như vậy, thỉnh tỷ tỷ nể mặt ta, tha nàng."

"Ta càng không."

Kỷ Mạc Thanh mày liễu dựng lên, nàng dựa vào cái gì phải nể mặt Kỷ Vân Thư.

Quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng, gầm nhẹ: "Một đám đều đợi ở kia làm gì, còn không kéo người đến phòng chứa củi đi, muốn bổn tiểu thư tự mình động thủ hay sao?"

Thủy nhi cùng Lạc nhi không dám chậm trễ, sau vài bước liền bắt lấy Loan nhi.

"Tỷ tỷ, nói đến cùng Loan nhi vẫn là người của ta, muốn đánh muốn chửi cũng nên do ta tới quản." Kỷ Vân Thư nói.

"Đó cũng là nha đầu Kỷ phủ, không hiểu chuyện thì phải bị phạt, đây là quy củ, không thể rối loạn." Vung tay lên, "Mang đi."

Trong khoảnh khắc, ngón tay ngọc của Kỷ Vân Thư miết đè cánh tay Thủy nhi, ngón cái thoáng dùng một chút lực. Thủy nhi chỉ cảm thấy lòng bàn chân mềm nhũn, lập tức liền đứng không yên, thân thể trực tiếp bổ nhào về phía Kỷ Mạc Thanh.

Kỷ Mạc Thanh bị bất ngờ, thân thể chao đảo ra sau, cả hai thân ảnh cùng lúc ngã ngồi trên mặt đất.

"Bịch" một tiếng.

"Ai nha, đau chết mất, nha đầu chết tiệt kia, ngươi có phải đã chán sống hay không?."

Kỷ Mạc Thanh bị Thủy nhi nặng nề đè lên, đau đớn kêu gào.

Thủy nhi sợ hãi, Lạc nhi một bên cũng sợ hãi, chạy nhanh qua đỡ Kỷ Mạc Thanh đứng lên.

Quần áo vốn đẹp đẽ quý giá hiện tại dính bùn đất dơ bẩn, đồ trang sức cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, rơi rớt tan tác, thật sự là có chút chật vật.

Bang......

Kỷ Mạc Thanh vung tay tát trên mặt Thủy nhi một cái, hung hăng trừng mắt với nàng.

"Nha đầu chết tiệt kia, ngay cả bổn tiểu thư cũng dám va vào."

"Nô tỳ biết sai, là nô tỳ đứng không vững, cầu đại tiểu thư tha cho nô tỳ."

Thủy nhi bị dọa nên quỳ trên mặt đất liên tục dập đầu.

Kỷ Mạc Thanh vốn luôn coi trọng trang điểm như mạng sống, hiện giờ mang một thân chật vật, còn gì lợi hại hơn?

Ngón tay làm cử chỉ hoa lan, một khuôn mặt đầy bột phấn vặn vẹo vì tức giận, vào lúc này, tự nhiên cũng không còn tâm tư để ý tới Loan nhi, dậm hai chân, gầm lên giận dữ quay về phòng mình để đi tắm rửa.

Vì vậy, trò hề khôi hài vô nghĩa này mới có thể kết thúc.

Kỷ Vân Thư cũng lập tức lôi kéo Loan nhi nhanh chóng chạy về sân của mình, để tránh Kỷ Mạc Thanh lại lộn trở lại.

Tiến đến sân viện, Loan nhi liền hỏi.

"Vừa rồi Thủy nhi làm sao vậy? Đang êm đẹp lại ngã nhào về phía đại tiểu thư."

Kỷ Vân Thư nhợt nhạt cười, tự rót ly trà cho mình, rất có tư thế sẽ nói chuyện lâu dài.

"Ngươi có biết, xương cốt con người được chia làm 7 tầng 14 khối, hai khối xương tay cùng xương chân được kết nối với nhau ở túi da phía dưới. Gân mạch trên xương tay được phân thành hai đoạn, ở giữa hai đoạn là một khúc xương, nhẹ nhàng ấn một cái cũng không cảm thấy đau, tuy nhiên xương chân sẽ mềm nhũn và mất đi sức lực. Mới vừa rồi ta chính là ấn xương ấy trên tay Thủy nhi, lúc này chúng ta mới được giải vây."

Loan nhi nghe đến sửng sốt, "Tiểu thư ngươi quá lợi hại."

"Đây là cấu tạo khung xương, bất luận là kích thước thân thể người hay là kích thước các cơ quan bên trong của người, đều do khung xương quyết định, thậm chí mức độ hoại tử của những thi thể đã hư thối ngàn năm cùng thời gian những người đó tử vong đều có liên quan đến khung xương của chúng. Hơn nữa, xương sọ của một người cũng rất là quan trọng, não......"

"Tiểu thư, ngươi đừng nói nữa."

Loan nhi lập tức ngắt lời nàng đang nói, sắc mặt khó coi, nuốt nước miếng, lưng chợt lạnh.

Thấy bộ dáng sợ hãi của Loan nhi, Kỷ Vân Thư ngược lại thấy rất vui vẻ.

Trước khi nàng còn chưa đột ngột chết ở trên bàn phẫu thuật, nàng cơ hồ mỗi ngày đều sống ở trong lều khảo cổ và giao tiếp cùng những hủ thi bạch cốt, nếu nhát gan giống như Loan nhi như vậy, nàng đã sớm thất nghiệp!

Thôi thôi!

Hôm qua quỳ một đêm, Kỷ Vân Thư thực sự có chút mệt mỏi.

Đơn giản bò lên trên giường, đắp chăn, đánh một giấc.