Khi tin tức truyền đến Phù Dung Uyển, Hương Phiến đang hầu Liễu Mi Vũ dùng tổ yến.

Lần trước không thể lấy được tổ huyết yến thượng hạng, lần này chỉ có thể dùng yến thường.

Liễu Mi Vũ đã tắm rửa thay y phục, bộ y phục rách nát mà nàng ta tự dùng kéo cắt cũng đã vứt đi.

Liễu Mi Vũ lười biếng dựa vào gối, sau khi dùng tổ yến, Hương Phiến lấy thuốc mỡ bôi lên vết bầm tím bên dưới lớp y phục của nàng ta.

Khi chạm vào chỗ đau, Liễu Mi Vũ cau mày hít vào một hơi.

Hương Phiến ngay lập tức rơm rớm nước mắt nói: “Phu nhân đã chịu khổ rồi, phải tự khiến bản thân thành ra thế này, nô tỳ nhìn thấy cũng đau lòng…”

Liễu Mi Vũ nói: “Không sao, chỉ cần nhiều nhất hai ngày nữa thì chúng sẽ biến mất thôi”.


“Tất cả đều là lỗi của ả công chúa xấu xa kia!”, Hương Phiến hung ác nói: “Nếu không phải vì ả ta thì phu nhân cũng sẽ không phải như thế này! Cũng may là tướng quân đã làm chủ cho phu nhân, thay phu nhân dạy cho ả ta một bài học”.

Liễu Mi Vũ nói: “Đúng vậy, nếu không được tướng quân quan tâm thì ta cũng đã không tự biến mình thành đầy thương tích thế này. Tình hình bên phía Trì Xuân Uyển thế nào rồi?”

Nghe Liễu Mi Vũ hỏi, Hương Phiến tỏ ra đắc ý nói: “Phu nhân, tướng quân vẫn yêu phu nhân nhất, không biết tiện nhân kia tại sao lại có được một nghiệt chủng trong bụng, nói không chừng nó còn chẳng phải là con của tướng quân, phu nhân đừng để chuyện đó ở trong lòng. Cho dù đứa trẻ này được sinh ra thì tướng quân cũng sẽ không nhìn tới, chắc chắn nó sẽ bị bỏ rơi!”

Hương Phiến biết đứa con trong bụng Thẩm Nguyệt luôn là nút thắt trong lòng Liễu Mi Vũ.

Nếu đứa trẻ đó thật sự là của Tần Như Lương thì cũng có nghĩa là Tần Như Lương đã từng thân mật với Thẩm Nguyệt, chuyện này đối với Liễu Mi Vũ mà nói chính là phản bội, hắn ta miệng thì nói chán ghét con ngốc đó vô cùng nhưng lòng lại âm thầm thèm muốn thân thể của con ngốc đó!

Nhưng Tần Như Lương dường như không hề tỏ ra vui mừng sau khi có được đứa con này.

Dần dần Liễu Mi Vũ phải tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ do nam nhân của mình nhất thời không nhịn được cho nên mới phạm sai lầm.


Hương Phiến dừng một chút rồi lại dữ tợn nói: “Mang thai thì sao chứ, tướng quân vẫn chẳng thủ hạ lưu tình với ả ta. Nô tỳ nghe nói tướng quân xông vào Trì Xuân Uyển, không chỉ tát ả tiện nhân đó mấy bạt tai đến sưng cả mặt mà còn đẩy ả ta vào góc bàn khiến cho máu chảy giàn giụa”.

Đôi lông mày của Liễu Mi Vũ giãn ra.

Tất cả đều là do Thẩm Nguyệt tự mình rước lấy!

Hương Phiến lại nói: “Trì Xuân Uyển mời thầy thuốc, đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh, ả tiện nhân vẫn nằm ở trên giường không chịu tỉnh, đứa trẻ có lẽ cũng đã mất rồi. Phu nhân, tướng quân đã không hề nể tình ả tiện nhân lại còn thẳng tay muốn giết đứa trẻ, có thể thấy được ngài ấy không có chút lưu luyến gì ả ta, trong lòng tướng quân chỉ thủy chung với phu nhân. Nô tỳ còn nghe nói sau khi tướng quân trở về chủ viện thì vẫn vô cùng tức giận”.

Thẩm Nguyệt đã ngủ một giấc suốt mấy ngày, nàng đã có một giấc mơ rất dài.

Cảnh tượng trong mơ hầu hết đều giống với kiếp trước trong giới giải trí của nàng, cảnh tượng nàng dốc sức làm việc, dựa vào thực lực từng bước bước lên đài vinh quang, trở thành tiêu điểm của mọi người.

Thẩm Nguyệt không thể không nhận ra rằng sở dĩ nàng mơ thấy những điều đó là bởi vì kiếp trước của nàng đã một đi không trở lại.

Linh hồn của nàng đau quặn rồi như chìm xuống vực sâu, cảm giác nặng trĩu, nàng từ từ mở mắt ra.

Trong kiếp này nàng là Thẩm Nguyệt, là Tĩnh Nguyệt công chúa nghèo túng không được sủng ái của Đại Sở, là phu nhân tướng quân có hoàn cảnh gian nan, vất vả trong chính phủ tướng quân.