Tuy nhiên, hôm nay anh ta lại không mặc đồng phục cảnh sát, mà là bộ quần áo bình thường.

Một chiếc áo phông màu xanh đơn giản, quần jean, phối hợp với mái tóc đen vuốt ngược.

Trong dáng vẻ anh ta rất sạch sẽ gọn gàng, bớt nghiêm nghị hơn so với trong bộ đồng phục cảnh sát cứng nhắc lúc trước.

Vẻ mặt anh ta tươi cười, đôi mắt một mí nhỏ nheo lại tựa như vầng trăng khuyết, giống hệt một sinh viên vừa bước ra khỏi cổng trường đại học vậy.


"Cảnh sát Lâm à, tìm tôi có chuyện gì sao?"
Cô hơi nghi hoặc nhìn anh ta hỏi.

"Bác sĩ Mạch, hôm nay tôi đi nhà sách có tìm thấy một cuốn sách, nghĩ rằng nó sẽ phù hợp với cô, vì vậy tôi đã mua nó cho cô này!"
Vẻ mặt của Lâm Khoa hơi có chút lúng túng ngại ngùng, đưa cuốn sách mới tinh trên tay đến trước mặt cô.

"Cảm ơn."
Cô đưa tay nhận lấy thì thấy đó là cuốn "Sổ tay pháp y" của Trang Hồng Linh, cuốn sách mà cô đã đọc qua không biết bao nhiêu lần.

“Bác sĩ Trang Hồng Linh là người mà tôi ngưỡng mộ nhất, tôi mong một ngày không xa bác sĩ Mạch cũng có thể trở thành một bác sĩ pháp y như vậy.”
Lâm Khoa nhìn cô nói.

"Cảm ơn."
Mạch Tiểu Miên lại nói cảm ơn một lần nữa, cũng không nói rằng cô đã có cuốn sách này rồi.

?
Người ta đã vất vả đến nhà sách mua lại, hơn nữa còn đưa đến tận cửa cho cô, cô cũng không thể từ chối lòng tốt của người ta.


Nhưng lúc này Trương Hòa lại xuất hiện, liếc mắt nhìn lướt qua bìa sách, miệng mồm nhanh nhảu nói: "Chị Mạch, sách này không phải chị có rồi sao? Em thấy chị đã đọc nhiều lần rồi mà!"
Nghe thấy cậu ấy nói lời này, Lâm Khoa bèn quýnh lên, lỗ tai hơi đỏ bừng, vò đầu bứt tóc, ngượng ngùng ngập ngừng nói: "Thật xin lỗi, tôi không biết cô đã có cuốn sách này rồi.

Đúng là đầu óc của tôi ngu ngốc quá mà, tôi nên sớm nghĩ ra một bác sĩ pháp y ưu tú giống như cô nhất định đã đọc cuốn sách này rồi chứ, ôi chao."
"Cuốn sách kia của tôi không biết đã để ở đâu rồi nữa, đang định đi mua một cuốn mới ấy chứ.

Bây giờ đúng lúc anh lại đưa đến, thật sự cảm ơn nhé!"
Mạch Tiểu Miên vì để tránh cho anh ta xấu hổ, cũng chỉ có thể nói dối.

Trương Hòa đang định nói vừa rồi cậu ấy vừa mới nhìn thấy cô đọc thì bị cô liếc mắt nhìn, lúc này mới nhận ra mình không nên lắm mồm nữa.

Lâm Khoa là một người thông minh, làm sao có thể không biết Mạch Tiểu Miên nói như vậy là vì để tránh cho anh ta khỏi lúng túng.

Anh ta đành cười một tiếng rồi tạm biệt rời đi.

Đến khi anh ta rời đi, Trương Hòa lại xuất hiện, nở một nụ cười có chút ranh mãnh, nói: "Chị Mạch, em nghi ngờ anh ta thích chị đấy! Cho nên mới chọn cách sáo rỗng như tặng sách này để đến gần chị hơn!".


"Cậu suy nghĩ nhiều rồi, tôi hơn cậu ấy nhiều tuổi như vậy.

Hơn nữa lần trước cậu ta còn vừa dạy dỗ tôi một bài học đấy.

Đưa sách chỉ là vì muốn nghiệp vụ của tôi tốt lên thôi, có thể thuận lợi hợp tác với công việc của cảnh sát hình sự bọn họ."
Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa lật giở cuốn sách mới tinh kia, phát hiện bên trong có một vé xem phim.

"Vé xem phim sao? Ha ha, chị Mai, ý đồ của anh ta rất rõ ràng rồi.

Đưa sách, chính là muốn hẹn chị đi xem phim đấy.

Để em xem thử là phim gì vậy?"
Trương Huệ giật lấy tấm vé xem phim kia, nói: "365 ngày làm người yêu của pháp y! Chị Mạch à, phim này chị đi xem hợp đấy! Nghe nói phim mô tả rất chân thực, hơn nữa tình tiết lại cảm động, được đánh giá trên Douban rất tốt! Em cũng muốn một ngày nào đó đi xem nó thử trong rạp chiếu phim mới được!".