"Mạch tiểu thư, cô đi ra ngoài cho anh Kiều nhìn xem cô đẹp thế nào đi!"
Hai cô gái nâng tà váy lên, đẩy cô ra khỏi phòng thử đồ.

Cô vừa bước ra, giống như một viên ngọc sáng chói vậy, làm cho những người có mặt ở đây đều sáng mắt lên, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

Kiều Minh Húc mặc thử quần áo xong sớm hơn Tiểu Miên một chút.

Khi anh nhìn thấy Mạch Tiểu Miên mặc chiếc váy cưới màu trắng đó, trông cô đẹp đến chói mắt như một tiên nữ trong thần thoại Hy Lạp vậy.

Anh không khỏi ngạc nhiên, hai mắt cũng sáng bừng lên.


"Anh Kiều, cô dâu của anh thật xinh đẹp! Chiếc váy này mặc ở trên người cô ấy, thật sự đã trở thành thiết kế khiến tôi hài lòng nhất rồi!"
Nhà thiết kế lập tức nói với Kiều Minh Húc.

"Không tồi!"
Kiều Minh Húc thu hồi tầm mắt khỏi người Mạch Tiểu Miên, từ tốn nói hai chữ này, sau đó đưa tay gài lại cổ tay áo trên bộ âu phục của anh.

Lần này thử đồ cưới này đối với anh mà nói, thật sự khó mà nói rõ là có cảm thụ gì.

Từ lúc quen Lâm Ngọc mười năm trước, anh đã nghĩ rằng mình sẽ kết hôn với cô ấy, sau đó sẽ bên nhau trọn đời.

Lâm Ngọc cũng đã nhiều lần đề cập trước mặt anh chuyện hai người cùng nhau mặc đồ
cưới.

Cô ấy thậm chí còn thiết kế váy cưới cho chính mình, chỉ chờ đợi để mặc nó.

Nhưng ai ngờ, bây giờ anh lại mặc đồ cưới trước, đối tượng không phải là cô ấy, mà lại là một người phụ nữ anh không có chút tình cảm nào khác.

Trước đó anh đã ở nước ngoài, nói đúng ra là ở cùng với Lâm Ngọc, cùng cô ấy đi một vòng thế giới, sau đó giữ cô ấy lại Provence, để cô ấy có thể làm việc và học tập ở nơi đó.

Anh không nói cho cô ấy biết về cuộc hôn nhân giả của anh với Mạch Tiểu Miên.


Lâm Ngọc hoàn toàn chẳng hay biết gì cả, vui vẻ chấp nhận sự sắp xếp của anh và thoải mái ở lại Provence.

Cô ấy làm việc với một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nơi đó, chuyên tâm nghiên cứu về thiết kế thời trang.

"Anh Kiều, cô Mạch, hai người đứng lại với nhau đi, chúng tôi chụp cho hai người một bức ảnh nhé!"
Hiếm khi nào nhà thiết kế có thể gặp được một cặp đôi trai tài gái sắc như vậy.

Đôi nam nữ này khi mặc lễ phục cô ấy thiết kế mang lại hiệu quả vô cùng tuyệt vời.

Bởi vậy cô ấy đương nhiên không thể bỏ qua.

Còn chưa đợi được sự đồng ý của bọn họ, Mạch Tiểu Miên đã bị các cô ấy đẩy đến bên cạnh Kiều Minh Húc.

"Đứng yên, đứng yên nào, cười một cái!"
Dưới âm thanh kêu la của nhà thiết kế, Mạch Tiểu Miên nở một nụ cười nhàn nhạt.

Kiều Minh Húc tuy rằng không có cười, nhưng cũng không từ chối chụp ảnh.

Anh lẳng lặng đứng đó, gương mặt đẹp trai lạnh lùng!
Ánh đèn flash lóe lên vài cái, nhà thiết kế mở ảnh trong máy ra xem, hài lòng gật đầu, cười nói: "Hai người thật sự quá xứng đôi, đợi lát nữa tôi rửa xong sẽ gửi qua cho hai người nhé.

Còn ảnh gốc sẽ gửi email sau."

"Được!"
Mạch Tiểu Miên đáp.

Kiều Minh Húc lại nói một câu: "Không cần gửi cho tôi!"
Mọi người đều biết chuyện của anh và Lâm Ngọc, hiểu rằng cuộc hôn nhân của anh với Mạch Tiểu Miên chẳng qua chỉ là áp lực của gia đình, thế nên cũng hiểu rõ chứ không dám nói thêm gì nữa.

Sau khi mặc thử trang phục cưới của phương Tây, cả hai cùng thử lễ phục cưới của Trung Quốc.

Mặc một chiếc váy dài màu đỏ có thêu phượng với những mũi kim mạ vàng, Mạch Tiểu Miên lại mang đến một hương vị rất khác.

Mặc dù còn chưa chỉnh trang lại mái tóc nhưng trông cô vẫn mang một vẻ đẹp cổ điển tĩnh lặng.

Còn về phần Kiều Minh Húc, dáng người của anh rất đẹp, mặc bộ lễ phục truyền thống kia vào cũng mang theo một phong cách khác hẳn.

Anh giống như một công tử đẹp trai bước ra từ những bộ phim dân quốc trên truyền hình vậy.

Hai người lại bị kéo vào chụp chung thêm vài tấm ảnh, Kiều Minh Húc bởi vì có việc gấp nên vội vã rời đi, để một mình Mạch Tiểu Miên ở lại..