Trước đó Đào Nhiên chỉ gặp qua Thôi Hiểu một lần, còn chỉ là xa xa nhìn một cái, lần này hợp tác quay phim mới tính là chính thức nhận biết. Tony lái xe đưa Đào Nhiên vào đoàn, ở trên xe nói: "Lần này nữ chính Thôi Hiểu cũng là người mới của Tinh Huy chúng ta, trước đó chỉ từng quay một bộ phim thần tượng, sau đó may mắn gặp kim chủ, lúc này mới có thể bắt được vị trí nữ chính."

Đào Nhiên vừa lật nhìn kịch bản vừa nói: "Long tổng trở lại chưa?"

Tony mập mờ cười một tiếng, "Làm sao vậy, nhớ Long tổng? Nghe anh thành thật khuyên một câu, nữ nhân như Long tổng không phải là người có thể nắm bắt, thừa dịp nàng còn yêu thích hiếm lạ cậu liền nhanh chóng lấy ít chỗ tốt cho mình đi, ngàn vạn lần chớ thật sự động tình."

"Tôi không có." Đào Nhiên bất đắc dĩ nói: "Tôi đã nói không có hứng thú với nữ nhân."

"Xí." Tony rõ ràng không tin, "Cũng không biết là ai ba câu không thể rời Long tổng."

Ta chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ được không? Đào Nhiên không cách nào giải thích, vì vậy cúi đầu tiếp tục nhìn kịch bản. Bộ phim này là bối cảnh dân quốc, không có cảnh tượng hoành tráng như hỗn chiến quân phiệt, mà chỉ là giảng thuật câu chuyện về một tiểu thư quan gia và một đào kép, Đào Nhiên diễn đào hát Hoa Tử Yên, là một đán giác ở thành Nam Kinh, Đỗ gia tiểu thư Đỗ Kiều lần đầu tiên nhìn hắn hát hí khúc liền đối hắn vừa gặp đã yêu. Từ nay về sau mỗi một tuồng kịch của Hoa Tử Yên nàng đều sẽ đến xem, hơn nữa tặng thưởng rất phong phú.

Hoa Tử Yên một mặt tự ti trốn tránh nàng, một mặt lại không nhịn được nhớ nàng. Thân phận bọn họ cách nhau quá xa, khác biệt đến mức đời này không có khả năng cùng một chỗ. Cuối cùng sau khi Đỗ Kiều thoát ly Đỗ gia, một mình đứng dưới gian lầu nhà hắn dính một đêm mưa, Hoa Tử Yên không áp chế được lửa yêu trong lòng cùng Đỗ Kiều ở bên nhau.

Chỉ là ngày vui ngắn ngủi, phụ thân Đỗ Kiều lặng lẽ đến tìm Hoa Tử Yên, nói hắn không cấp nổi hạnh phúc cho Đỗ Kiều. Hoa Tử Yên biết sau khi mình lớn tuổi không thể ca diễn, hắn sẽ mất đi nguồn sinh hoạt, Đỗ Kiều sẽ theo hắn chịu khổ. Vì vậy hắn mang đi tất cả tiền bạc trong nhà, Đỗ Kiều thân không đồng nào khóc một ngày một đêm, cuối cùng từ bỏ ý định về nhà tiếp nhận hôn sự cha mẹ an bài.

Nhiều năm sau Đỗ Kiều mang con trở về Nam Kinh chúc thọ cha, ở trên đường đụng phải Hoa Tử Yên nghèo khổ vất vả què một chân. Nàng đuổi theo Hoa Tử Yên trở lại căn nhà cũ rách của hắn, để lại cho hắn một ít tiền liền rời đi. Nàng không biết sau khi nàng rời đi Hoa Tử Yên cả ngày uống rượu mua say phá hủy cổ họng, buổi tối ở trên đường đánh nhau bị người cắt đứt chân.

Hắn cuối cùng lại gặp được nàng, nàng vẫn xinh đẹp thuần khiết như thế, sau đó Hoa Tử Yên liền tự sát. Thời điểm hắn tự sát Đỗ Kiều nằm ngủ trong lòng trượng phu, không biết nằm mơ thấy gì, nước mắt từ khóe mắt quanh co chảy xuống.

Đào Nhiên đặc biệt thích câu chuyện này, tuy rằng câu chuyện máu chó nhưng mà không não tàn. Hắn cầm kịch bản kêu gào hệ thống, "Tiểu Mỹ Tiểu Mỹ, ta có khả năng đến thế giới này làm nhiệm vụ không?"

Tiểu Mỹ uốn éo cái mông nói: "Không thể nào ký chủ, thế giới này không có nữ phụ ác độc để ngươi công lược."

Đào Nhiên đột nhiên liền tìm được lý do bản thân thích câu chuyện này, là do bên trong thế giới này không có nữ phụ ác độc. Xe lái đến đoàn phim, Đào Nhiên xuống xe liền nhìn thấy Thôi Hiểu. Thôi Hiểu đang nói chuyện với một người, người đó chính là Bạch Thiếu Huy. Tony hâm mộ nói: "Kim chủ anh tuấn trẻ tuổi như vậy, đi nơi nào tìm a?"

Hắn mang Đào Nhiên đi tới chỗ hai người, cười duyên nói: "Xin chào Bạch tổng, giới thiệu một chút, vị này là Đào Nhiên, hắn và Thôi tiểu thư ở bên trong phim là một đôi đây."

Ngươi giới thiệu như vậy, là muốn Bạch Thiếu Huy giết chết ta sao? Đào Nhiên cười khan đưa tay nói: "Xin chào."

Ánh mắt Bạch Thiếu Huy nhìn về phía Đào Nhiên thập phần khinh thường, dĩ nhiên, loại thân phận này của hắn cũng không cần coi trọng một tiểu minh tinh làm gì. Hắn chỉ là lễ phép cầm nhẹ một chút, sau đó lập tức tách ra.

Thôi Hiểu nhìn Đào Nhiên, có chút kinh ngạc nói: "Đào Nhiên? Là cậu sao?"

"Là tôi." Đào Nhiên cười nói: "Không ngờ chúng ta còn có thể gặp lại."

"A, thật sự là cậu?" Thôi Hiểu mặt vui vẻ nói: "Chúng ta đã mấy năm không gặp rồi?"

Đào Nhiên nói: "Bốn năm, từ sau khi tốt nghiệp trung học đến nay chưa từng gặp lại."

Nhìn hai người hết nhận nhau rồi lại hàn huyên trò chuyện thật vui, biểu tình mỉm cười của Bạch Thiếu Huy cũng sắp duy trì không được rồi. Hắn nói: "Hiểu Hiểu, các người quen nhau sao?"

"Đừng kêu tôi Hiểu Hiểu." Thôi Hiểu mặt bày ra biểu tình chúng ta không có quan hệ gì: "Bọn tôi là bạn học cao trung."

Không sai, lúc này Thôi Hiểu vẫn chưa thích Bạch Thiếu Huy, hoặc là nói nàng còn chưa thấy rõ tình cảm của mình đối với Bạch Thiếu Huy. Nàng vẫn luôn cảm thấy Bạch Thiếu Huy là công tử trăng hoa, cô nương thuần khiết nỗ lực như mình hẳn không nên có liên hệ với thứ người như vậy. Đáng giá nhắc tới chính là, chuyện đầu tư đoàn phim Bạch Thiếu Huy lại giấu Thôi Hiểu, thật là một nam nhân si tình ngốc ghếch.

Thôi Hiểu không muốn để ý Bạch Thiếu Huy, kéo Đào Nhiên sang một bên nói chuyện cũ.

Long Thu ở phía xa quan sát cực kỳ hài lòng, trái táo nhỏ cũng thật ra sức, vừa mới gặp mặt liền hiệu quả như vậy, không uổng công nàng khổ tâm tài bồi. Nàng từ trong túi xách lấy ra một quyển sổ nhỏ, trên đó có viết: Ở thời điểm hắn thương tâm thất ý đến gần hắn an ủi hắn, ngươi chính là thiên sứ của hắn.

Long Thu nhét quyển sổ nhỏ vào trong túi xách, đi về phía Bạch Thiếu Huy, "Hi."

Bạch Thiếu Huy thấy người tới là Long Thu, liền gật gật đầu nói: "Hi, sao cô cũng ở đây?"

"Tôi đầu tư cho đoàn phim một khoản vốn, cho nên tới xem một chút." Long Thu mặc một chiếc váy màu đen, áo ngang vai lộ ra xương quai xanh, hấp dẫn lại không bại lộ. Nàng cố gắng cười vui vẻ nói: "Làm sao, anh cũng tới xem thử?"

"À, phải." Ở trong mắt Bạch Thiếu Huy, Long Thu là một nữ nhân xinh đẹp nhưng lại không thú vị, làm việc thập phần công thức hóa, ngay cả nụ cười đều tỏ ra giả như vậy. Cùng nàng nói chuyện giống như đang bàn hợp đồng chứ không phải đang tán gẫu.

Tự cho là cười vui vẻ lại tự nhiên Long Thu nói: "Nói vậy chúng ta chính là đồng bạn hợp tác, không bằng cùng ăn cơm trưa đi." Trời mới biết nàng hồi hộp bao nhiêu, nhanh như vậy đã mời hắn ăn cơm, hắn sẽ không cảm thấy bản thân rất tùy tiện chứ?

Bên kia Đào Nhiên cùng Thôi Hiểu trò chuyện rất cởi mở, Thôi Hiểu nói: "Tôi cảm thấy cậu không giống với lúc ở cao trung, khi đó cậu không khéo nói như vậy."

"Cậu chê tôi nói nhiều?" Đào Nhiên hỏi ngược lại.

"Không có, cậu như vậy rất tốt." Thôi Hiểu cười nói: "Vẫn là tính cách sáng sủa một chút mới tốt."

Đào Nhiên cười một chút nói: "Kia là bạn trai cậu?"

"Ai? Cậu nói Bạch Thiếu Huy?" Thôi Hiểu lập tức phủ nhận, "Không có không có, hắn là đồ công tử trăng hoa, tôi và hắn không có quan hệ gì."

Đào Nhiên ý vị thâm trường nói: "Không phải sao? Nhưng mà ánh mắt hắn nhìn cậu thật rất chuyên chú, tựa như chỉ cần có cậu người khác hắn đều sẽ không để trong lòng vậy."

"... Làm sao vậy được." Thôi Hiểu có chút mất tự nhiên nói: "Hắn là loại công tử trăng hoa."

Đào Nhiên cầm tiền của Long Thu, tận tâm tận lực kết hợp Thôi Hiểu và Bạch Thiếu Huy, hắn nói: "Vậy sao? Theo tôi biết công tử Bạch Thiếu Huy tập đoàn Bạch thị là người rất chính phái a, mọi người đều đánh giá hắn vô cùng tốt, nói hắn là người nghiêm túc kỷ luật."

Thôi Hiểu căn bản không hiểu gì Bạch Thiếu Huy, nghe Đào Nhiên nói, nàng cảm thấy tâm hoảng hốt. Nếu giống như Đào Nhiên nói, Bạch Thiếu Huy không phải là một công tử trăng hoa, vậy hắn tại sao phải đối mình ân cần như vậy? Một diễn viên quèn không quyền không thế như mình, có gì đáng giá để hắn phí tâm?

"Hắn đang nhìn cậu kìa." Đào Nhiên nhỏ giọng nói: "Long tổng của bọn tôi một đại mỹ nhân như vậy ở bên cạnh đều không thể hấp dẫn hắn chú ý, hắn sẽ không phải là yêu cậu thật đấy chứ?"

Thôi Hiểu nhìn qua chỗ Bạch Thiếu Huy, quả nhiên thấy Bạch Thiếu Huy đang nhìn mình, nàng có chút giật mình lại xấu hổ, lập tức cúi đầu không nhìn tới hắn nữa.

Ở trong mắt Bạch Thiếu Huy đây lại là một loại tình huống khác, Thôi Hiểu đối với bản thân luôn luôn phớt lờ không để ý, thậm chí có thể nói là ghét. Nhưng với người bạn học cũ kia nàng liền vừa nói vừa cười, hiện tại còn lộ ra biểu tình xấu hổ, thật là quá đáng hận, quả thực không thể nhẫn nhịn.

Trong lòng hắn khó chịu, liền nói với Long Thu: "Không được, tôi còn có việc, có thời gian cùng nhau ăn cơm sau."

Giáo dưỡng cùng thói quen của Long Thu làm cho nàng không nói ra được lời giữ lại, cho dù trong lòng nàng phiền muốn chết, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười nói được.

"Long tổng xin chào!"

Long Thu vừa quay đầu, đã nhìn thấy Đào Nhiên cười rực rỡ đứng bên cạnh nàng. Nàng không biết có cái gì buồn cười, một người nhàn rỗi không sao liền cười ngây ngô, đây là điềm báo chuẩn bị phát ngốc sao?

Đào Nhiên hoàn toàn không biết mình bị Long Thu ghét bỏ, hắn nói: "Tại sao ở chỗ này ngẩn người?"

Long Thu lạnh lùng nói: "Không liên quan cậu."

"Vậy được rồi." Đào Nhiên lấy điện thoại di động ra nói: "Long tổng, số điện thoại cô bao nhiêu?"

Long Thu không hiểu ra sao, "Tại sao tôi phải cho cậu số điện thoại?"

Đào Nhiên nói như lẽ đương nhiên: "Nếu như cô không cho tôi, có chuyện tôi làm sao mới có thể thông báo cô đây?"

Nói cũng phải, Long Thu đem số báo cho Đào Nhiên, hiếm có khen hắn một câu: "Vừa rồi cậu làm rất tốt, tiếp tục mà làm."

Đào Nhiên lưu lại dãy số, nói: "Long tổng, cô hôm nay cố ý đến xem tôi sao?"

Long Thu nhìn hắn, thầm nói ai đưa mặt cho hắn, để hắn cho rằng CEO như mình sẽ chuyên môn đến xem hắn? Đào Nhiên mặt cảm động: "Tôi cảm động quá, Long tổng cô thật tốt, cô là nữ nhân xinh đẹp nhất thiện lương nhất mà tôi từng gặp."

Long Thu: "..." Cái quỷ gì?

Kế hoạch của Đào Nhiên chính là, một bên kết hợp Thôi Hiểu và Bạch Thiếu Huy, bên kia tăng cường tự tin trong cảm tình cho Long Thu, để cho nàng biết cho dù không có Bạch Thiếu Huy nàng cũng sẽ có lựa chọn tốt hơn.

"... Đừng có nịnh hót." Long Thu còn lâu mới thừa nhận mình có chút vui vẻ, "Cậu nịnh bợ tôi cũng vô ích."

"Tôi không nịnh hót." Đào Nhiên nói: "Tôi là thật sự cảm thấy cô rất giỏi, cô vừa đẹp lại có năng lực, người còn thiện lương như vậy, so với Thôi Hiểu tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Ánh mắt và phẩm vị của Bạch Thiếu Huy quá kém, hắn căn bản không thưởng thức được cô."

Long Thu đưa mắt trừng một cái, "Ta không cho phép ngươi nói hắn, ngươi là thứ gì, dựa vào cái gì chê bai hắn?"

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴