Editor: trang bubble

Mạn Dao không ngờ vốn là muốn cho Mai Lan một niềm vui bất ngờ, nhưng ai biết Mai Lan cũng cho cô một niềm vui bất ngờ như vậy. Người trong phòng không chút kiêng dè giọng nói, cho dù cách rất xa, Mạn Dao cũng nghe được tên của mình. Những người này nói gì, Mạn Dao cũng không để ý, cũng không để ở trong lòng, nhưng sự trầm mặc của chị em tốt Mai Lan lại khiến Mạn Dao cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.

Thì ra là lúc này Mai Lan đã có ý kiến đối với cô, ngay lúc đó cô hưng phấn quá mức quên mất tạm biệt với Mai Lan. Đợi đến lúc đón Mai Lan đến thành phố S, Mai Lan đã không còn Mai Lan lúc trước kia, mà cô lại ngu ngốc chưa bao giờ phát hiện ra sự thay đổi của đối phương. Hôm nay cô sớm để cho Mai Lan rời khỏi cô nhi viện, có thể để cho cô ấy hoàn thành giấc mơ của cô ấy, cũng đã có thể báo đáp sự chăm sóc của cô ấy trước đó. Mai Lan không ngờ Mạn Dao vậy mà sắp phải đi như thế, ôm Mạn Dao không ngừng chảy nước mắt.

“Được rồi, đừng khóc, sau này cậu phải cố gắng, Mai Lan, cậu là người bạn tốt nhất cuộc đời tớ.” Thấy bóng dáng của Lý Vạn Sơn đi tới phía họ, Mạn Dao xoa xoa nước mắt trên mặt đối phương, đứng dậy vẫy vẫy tay tạm biệt với Mai Lan.

“Tháng Tư, chúng ta phải đi rồi. Chẳng mấy chốc, máy bay sẽ cất cánh, chúng ta không nên tới trễ.” Lý Vạn Sơn kéo tay Mạn Dao, mở miệng dặn dò.

“Tháng Tư, tạm biệt, hẹn gặp lại.”Mai Lan nhìn bóng dáng Mạn Dao dần dần mất hẳn ở trong tầm mắt cô, muốn xông tới nói với Mạn Dao đừng đi nhưng cô không thể làm như vậy, Mạn Dao rời khỏi cô nhi viện là khát vọng của tất cả đứa bé. Cô sẽ cố gắng đọc sách, tương lai thi đậu đại học thành phố S, đến lúc đó, cô sẽ có thể đoàn tụ với Mạn Dao, giống như Mạn Dao nói các cô là bạn tốt cả đời.

Nhà lớn họ Lý, hôm nay là hiếm khi tất cả người chủ từ trên xuống dưới nhà họ Lý đều đến nhà lớn đúng giờ, chờ đợi Lý Vạn Sơn dẫn theo cô bé mồ côi đó trở lại.

“Cha rốt cuộc là muốn làm cái gì, mẹ ở với cha nhiều năm như vậy, còn có bốn anh em chúng con, làm sao còn nhớ mãi không quên đứa con riêng kia, bây giờ còn muốn dẫn con bé mồ côi mà đứa con riêng kia để lại về nhà họ Lý chúng ta, còn muốn những trưởng bối như chúng ta ở chỗ này chờ con bé mồ côi đó, cha thật là hồ đồ.” Ngọc Nhu, con gái lớn của Lý Vạn Sơn hừ lạnh một tiếng.

“Chị cả nói đúng lắm, chỗ này cha đã có cháu trai cháu gái, cháu ngoại trai cháu ngoại gái cũng thiếu gì một con bé mồ côi như vậy. Nghe nói mới vừa đầy tháng cha mẹ nó đã xảy ra tai nạn xe cộ chết rồi, vừa nhìn đã biết là đứa mệnh cứng rắn. Tương lai đến nhà họ Lý chúng ta, cũng đừng gây ra rắc rối gì mới tốt.” Ngọc Lam, con gái thứ hai của nhà họ Lý giống như sực nhớ ra gì đó, trên mặt có chút hoảng sợ.

“Được rồi đừng nói những thứ này nữa, hôm nay cũng may mà cha các con không ở đây, cha con là không tin những thứ này nhất. Nếu con bé đến nhà chúng ta, chính là người của nhà họ Lý chúng ta, tuổi tác của con bé này tương đương với Tĩnh Xu, chờ lúc lão gia trở lại biết rõ cụ thể tuổi tác, đến lúc đó cũng tiện để cho tiểu bối sắp xếp thứ tự lại lần nữa, rốt cuộc đều là máu mủ của lão gia, tuổi còn nhỏ đã mất đi người thân, cũng là mệnh khổ một chút.”

Lão phu nhân trừng mắt liếc hai đứa con gái còn có chút không cam lòng, dùng khăn tay xoa xoa nước mắt trên mặt.

“Mẹ con chính là Bồ Tát sống, mẹ nói đúng lắm, đây đều là máu mủ của cha, đợi đến lúc cô bé kia tới, con bảo Tĩnh Xu nhà con chăm sóc con bé thật tốt, mọi người cũng biết tính tình Tĩnh Xu, ưa thích náo nhiệt nhất, hôm nay nghe nói một vị chị em tới, nhất định muốn đi theo con tới chỗ mẹ đấy.”

Mở miệng là con dâu lớn của Lý Vạn Sơn, Đổng Xuân Hoa.

“Đúng đấy, bà nội, bà yên tâm con sẽ chăm sóc thật tốt chị em đó, qua ít ngày, ông nội cũng sẽ giúp em ấy chuyển trường, có lẽ là em ấy có thể cùng trường học với con rồi.” Nghe thấy mẹ nhắc tới tên của mình, đứa bé còn nhỏ tuổi bên kia, một cô bé đi tới bên cạnh lão phu nhân, vịn bả vai lão phu nhân mở miệng bảo đảm nói.

“Tĩnh Xu thật là hiểu chuyện, có điều cũng không nên làm trễ nãi bài tập, năm nay con sắp phải thi trung học rồi, con cũng biết ông nội con coi trọng nhất bài tập của các con. Ông nội con là khổ luyện nhiều, quan tâm nhất chính là việc học của bọn tiểu bối các con, không chỉ có Tĩnh Xu, còn có mỗi một người các con cũng không nên để cho bà lo lắng. Kính Ngôn, năm nay nghỉ hè con sẽ đi thực tập trong công ty, bà sẽ nói với ông nội con, trực tiếp sắp xếp một công việc ở tầng dưới chót cho con. Đến lúc đó, con đừng để cho người ta biết được thân phận của con, cố gắng làm ra thành tích, tương lai tập đoàn Lý thị sẽ giao cho các con. Bà và ông nội của con đã già rồi, về sau nhà họ Lý cũng trông cậy vào các con đấy.”

“Bà nội, bà yên tâm, Tĩnh Xu sẽ không để cho bà thất vọng, đợi đến khi Tĩnh Xu kết thúc thi cấp ba lần này, có thể cũng đến công ty thực tập như anh cả hay không. Thầy giáo nói muốn chúng con học được làm việc ngoài giờ, bà nội, con có thể đến công ty làm một thực tập sinh hay không?” Lão phu nhân bị cháu gái thương yêu nhất lắc lắc cánh tay, nhìn ánh mắt cháu gái khao khát, đâu chịu từ chối.

“Bé ngoan, đến lúc đó chỉ cần con không chê khổ cực là được, tương lai nếu thực tập chịu uất ức, lại không được nổi tính tình tiểu thư, khóc nhè với bà đấy.”

“Bà nội, bà nói gì, Tĩnh Xu mới sẽ không đâu, đến lúc đó Tĩnh Xu sẽ cố gắng, còn lâu mới để cho bà nội xem thường.”

“Mẹ, nếu Tĩnh Xu cũng có thể được thực tập, không bằng tiện thể mượn cơ hội này, cũng để cho mấy người đứa nhỏ Kính Đào, Tĩnh Quân cũng đến công ty thực tập một chút. Trước đó vài ngày, Kính Quân mới nói với con muốn đến công ty học tập một chút, gần đây bận nghiệp vụ trên tay, nên cũng tạm thời không có cơ hội nói một chút với mẹ, lần này đúng là trùng hợp. Kính Đào, Tĩnh Quân còn không nói một chút với bà nội các con, bỏ qua thôn này có thể sẽ không còn có cơ hội tốt như vậy.”

Ngọc Nhu nhìn bộ dáng Tĩnh Xu đang làm nũng thân thiết lão phu nhân, trong mắt lóe lên một tia ảo não, hung hăng trợn mắt nhìn con trai nhà mình còn ngồi ngốc ở chỗ đó chơi điện thoại di động một cái, mở miệng tranh thủ nhận chuyện đến công ty thực tập cho con nhà mình.

“Được rồi được rồi, mấy đứa các con đều có ý định này, một người làm trưởng bối như bà cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia, chờ ông nội con trở lại bà và ông ấy bàn bạc một chút, sắp xếp cho các con một vị trí thích hợp. Thím Trương, thím đi hỏi một chút lão gia đã đến nơi nào, lúc này đáng ra trở về tới rồi.”

Lão phu nhân nhìn theo con gái lớn mở miệng, cháu ngoại trai và cháu gái có chút không bằng lòng không muốn, yên lặng thở dài, đồng ý.

“Lão phu nhân, bên lão gia đã gọi điện thoại rồi, đã xuống máy bay, thêm nửa giờ nữa là có thể trở lại. Mới vừa rồi, trong điện thoại lão gia hỏi thăm có phải đã thu dọn phòng thỏa đáng cho tiểu thư hay không, còn bảo chúng tôi cơm tối làm thêm mấy món đặc sắc vùng phía tây.”

Cúp điện thoại, thím Trương có chút khó xử, bà giúp việc ở nhà họ Lý nhiều năm như vậy, bà không thể quen thuộc hơn với cá tính lão phu nhân. Ngoài mặt, lão phu nhân giống như đã tiếp nhận cháu gái của vợ trước lão gia để lại, nhưng thím Trương lại biết sự tồn tại của cô bé này chính là một cây gai lớn nhất trong lòng lão phu nhân. Lão gia cũng không biết là nghĩ như thế nào, lão phu nhân ở với lão gia nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao, lão gia đây không phải là hung hăng tát bạt tay lão phu nhân. Còn có cô bé lập tức sẽ tới đó, tuy nói có lão gia chăm sóc, nhưng dù sao lão gia còn có chuyện của công ty, chuyện trong nhà vẫn còn cần lão phu nhân gật đầu mới được, lão gia thật là hồ đồ rồi.

“Vậy là lão gia sắp trở về rồi, thím Trương, thím dặn dò phòng bếp thêm mấy món ăn theo ý lão gia, lại nói cũng là ta sơ sót, quên mất cháu gái lão gia dẫn về không phải người chỗ chúng ta, có thể không hợp với khẩu vị của chúng ta. Còn có chuyện căn phòng, Xuân Hoa, con tự mình đi xem, có chỗ nào cần chỉnh sửa hay không.”

“Mẹ, mẹ xem cha, sắp trở về cũng không hỏi một chút thân thể của mẹ, không phải ông ấy không biết vài ngày trước đó mẹ vừa mới trở về từ bệnh viện, chỉ nhớ tới con bé mồ côi đó, đoán chừng con bé này vừa vào cửa, trang ## bubble phiền như vậy thì sẽ không còn vị trí của các cháu trai này cháu gái bọn nhỏ rồi.” Con gái cả Ngọc Nhu của lão phu nhân không cam lòng mở miệng oán trách.

“Cái cả, con lớn như vậy rồi, sao con nói chuyện cũng không biết đúng mực vậy. Nhớ hôm nay là cháu gái con vào cửa, con dù không muốn đi nữa cũng phải tươi cười cho ta. Nếu hôm nay con vẫn mặt u ám, nói chuyện quái gỡ như vậy, cha con trách cứ xuống, chớ có trách người mẹ này không nể tình, không cầu xin cho con.”

Lão phu nhân đã không ôm ấp hy vọng xa vời gì đối với con gái cả hồ đồ này, con gái cả này không biết tính tình giống ai, bụng dạ thẳng thắn, nếu như cô không phải con gái của Lý Vạn Sơn, có người mẹ như bà chăm sóc, sao cô có thể có cuộc sống xa hoa ngày hôm nay.

“Tháng Tư, tới đây, đây là bà nội con, đây là bác cả của con, bác hai, cô cả cô hai......” Lý Vạn Sơn kéo tay Mạn Dao giới thiệu từng người một trong nhà họ Lý cho Mạn Dao. Mạn Dao vừa bước vào nhà họ Lý, nhìn mặt mũi quen thuộc ở chỗ này, thở ra một hơi thật sâu, cố gắng duy trì vẻ mặt đứa bé mười lăm tuổi nên có.

Mạn Dao quá quen thuộc những người này, chỉ là lão phu nhân nhà họ Lý, lão phu nhân thoạt nhìn hòa ái dễ gần cũng là kẻ đầu sỏ thiếu chút nữa hại chết của cô. Lúc trước, tại sao mình có thể ngây thơ như thế, cho rằng lão thái thái này thật sự coi cô như cháu gái, còn tốt hơn so với cháu gái ruột của mình. Nếu không phải là sau đó trùng hợp, có lẽ không tới phiên Lý Như Tuyết ra tay, ngay từ lúc mấy năm trước Mạn Dao cũng đã rời khỏi nhân thế.