Để trừng phạt cái tội không ngoan, tối nay Trầm Ám bị nhốt ngoài cửa ngủ trên ghế salon.

Vân Yên khoá cửa phòng ngủ lại, không phải vì đề phòng Trầm Ám, mà là sợ mình mộng du đi lung tung. cô còn tìm một sợi dây, buộc mắt cá chân vào trong chân bàn.

Làm xong, cũng mới tám giờ.

Trong phòng ngủ không có ti vi, điện thoại di động cũng không mở được. cô cắm sạc điện vào điện thoại, vẫn chưa bỏ cuộc cố ấn nút nguồn. Trong lòng rầu rĩ, lỡ như đoàn làm phim gửi tin đến, cô khôngnhận được thì sao.

Đột nhiên, cửa bị gõ ầm ầm, từng hồi từng hồi, âm thanh rất lớn. Vân Yên sợ là Vu Tử Kiệt lại đến gây chuyện, nghĩ đến Trầm Ám còn ở bên ngoài, trong lòng cuống lên, quên mất trên mắt cá chân đang bị sợi dây trói lại, thân thể ngã phịch xuống sàn nhà, chân từ trên bàn rơi xuống theo, cào trúng một dằm gỗ nhỏ.

Cửa phòng ngủ bị dùng sức đụng vào mở bật ra.

Trầm Ám đứng ở cửa, trông như không nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cau mày nhìn cô.

Vân Yên ngồi trên sàn nhà gỡ sợi dây, sai bảo anh: “Mau đi mở cửa đi.”

Người tới là một người phụ nữ trên dưới ba mươi tuổi, mặc âu phục màu đen, tóc chải chuốt gọn gàng, biểu cảm trên mặt kích động mang theo kiềm chế.

“Casting thành công!”

Vào nhà, ngay cả giày chị cũng không kịp thay, mở miệng ra chính là câu này.

Vân Yên sửng sốt một chút, thử thăm dò gọi: “Chị Chu ạ?”

Chu Mạn Chi nhận ra tâm trạng mình quá khích, ho nhẹ một tiếng: “Đạo diễn Lý gọi điện cho chị, nóitháng sau mở máy, thừa dịp còn lại mấy ngày, chị sắp xếp cho em một thầy tập luyện kỹ thuật diễn xuất nha.”

nói xong, Chu Mạn Chi chờ Vân Yên nổi giận, thầm nghĩ lần này cô ầm ĩ thế nào cũng không được, bây giờ trên mạng người ta mắng chửi cô càng ngày càng nhiều, mặc dù không biết tại sao đạo diễn Lý lại chọn cô, nhưng cô cứ diễn dở tệ như thế này, tương lai xem như hỏng, trong giới này còn ai dám tìm đến cô nữa.

không nghĩ tới Vân Yên cũng không nói gì, chỉ gật đầu một cái, sau đó mời chị: “Chị Chu, chị vào đây ngồi đi.”

Chu Mạn Chi kinh ngạc trong nháy mắt, bước chân chần chờ đi vào, ánh mắt dừng lại ở Trầm Ám mộtgiây, định nói gì đó, cuối cùng lại không nói gì.

“Đúng rồi.” Chu Mạn Chi ngồi xuống, “Sao em không nghe điện thoại vậy?”

“Điện thoại di động hư rồi.” Vân Yên rót cho Chu Mạn Chi ly trà.

“Hư á?” Phản ứng đầu tiên của Chu Mạn Chi là không tin, nhưng lại cảm thấy cô không có lý do gì để lừa gạt mình. Suy nghĩ một chút, lấy từ trong túi ra một cái điện thoại: “Dự bị, em cầm dùng tạm đi.”

Vân Yên: “A, cái này...”

Chu Mạn Chi đặt điện thoại xuống bàn trà nhỏ, dư quang quét qua Trầm Ám, rồi lại nhìn anh một cái.

“Trợ lý của em không gọi điện thoại cho em được, nên nói với chị là sẽ từ chức về quê, em có cần chị tìm giùm em mấy người tới để lựa chọn không?”

Bây giờ ngay cả chính mình Vân Yên cũng không nuôi nổi, tìm trợ lý làm gì.

“không cần, em không cần trợ lý.”

Chu Mạn Chi gật đầu một cái, cầm túi lên: “Được rồi, chị đi trước, em chuẩn bị một chút, ngày mai đến công ty sớm một chút.”

Sắc trời đã muộn, Vân Yên không tiện giữ lại lâu, tiễn chị đi ra ngoài.

Đến cửa, Chu Mạn Chi quay đầu lại: “Mấy ngày nay ít đi ra ngoài, ít lên mạng thôi.”

Vân Yên nhớ tới lời thu ngân hôm nay nói, bây giờ trên mạng đều đang mắng cô, còn có lúc casting, nghệ sĩ chung quanh không hề che giấu ánh mắt miệt thị.

“Dạ, cám ơn chị Chu.”

Chu Mạn Chi nhìn kỹ cô một cái, gật đầu, trợn mắt nhìn giày cao gót biến mất giữa cầu thang mờ tối.

Vân Yên quay đầu, sợ hết hồn.

không biết Trầm Ám đứng sau lưng cô từ lúc nào, rũ thấp con ngươi nhìn chằm chằm bắp chân của cô, ánh mắt an tĩnh có phần kinh khủng.

“Này, anh...”

Đột nhiên Trầm Ám ngồi chồm hổm xuống, một tay nắm mắt cá chân cô, ngón tay cái xoa xoa. Lúc này Vân Yên mới cảm thấy hơi đau nhói, cúi đầu nhìn, thấy mắt cá chân rỉ ra vài giọt máu.

Hơi thở của Trầm Ám phả vào trên bắp chân cô, ấm áp, nhồn nhột. Môi cách chân cô cực kỳ gần.

Vân Yên hoảng hồn, rút chân nhỏ ra, cầm điện thoại di động trên bàn trà nhỏ, chạy bịch bịch bịch về phòng. đang muốn khoá cửa, thì phát hiện khoá cửa phòng ngủ bị hư.

Xuyên thấu qua khe cửa, Vân Yên thấy Trầm Ám vẫn còn ngồi tại đó, đầu cúi thấp.

“Này!” cô gọi anh: “Ngủ đi nha Trầm Ám.”

Trầm Ám nhìn cô một cái, đứng lên đi về phía bên này.

cô đóng cửa cái rầm.

- ---

Vân Yên nằm trên giường, thay sim điện thoại, mở máy. trên màn hình hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc.

Có của Chu Mạn Chi, có của Vu Tử Kiệt.

Vân Yên xoá thông tin liên lạc của Vu Tử Kiệt, không nhịn được tải xuống Weibo, đăng ký một tài khoản, nhập vào ô tìm kiếm từ khoá Vân Yên.

cô thấy mấy từ khoá liên qua như “Kỹ thuật diễn xuất của Vân Yên” “Vân Yên Nặc Tây” “Hậu đài* của Vân Yên”, thậm chí còn có một cái “Vân Yên và chủ tịch Trầm”.

(*hậu đài: ý chỉ chỗ chống lưng của nghệ sĩ, có thể là gia đình, ân sư hoặc cha nuôi, mẹ nuôi, các thể loại nuôi để thịt.)

Chân mày Vân Yên giật một cái, chạm vào từ khoá cuối cùng, thấy một tấm hình. Trong hình cô cười rực rỡ, bước lên xe một người đàn ông, người đàn ông bị làm mờ. rõ ràng không nhìn ra cái gì, nhưng bình luận ở đây đều nói người đàn ông này là chủ tịch Trầm.

“Thế quái nào gái điếm cũng đi đóng phim.”

“Có hậu đài chính là khác biệt nha.”

“Phá nát bộ phim rồi! Cút ra khỏi showbiz đê!”

“Chậc chậc, chái gái năm tuổi của chế còn diễn hay hơn con ả này.”

“Ánh trăng sáng Nặc Tây của mị! Bị ả ta phá huỷ thành dạng gì rồi!”

“Thấy cô ta thăng tiến nhanh thật.”

“Tiến nhanh +1”

...

Tâm trạng Vân Yên phức tạp thoát khỏi Weibo, cũng hơi tò mò, rốt cuộc nguyên chủ diễn nhân vật này thành thể loại gì.

cô nhìn đồng hồ, xoay người xuống giường, mở cửa phòng ngủ, Trầm Ám vẫn đứng ngoài cửa, rũ đầu, cánh tay cũng rũ, bầu không khí quanh người nặng nề, giống như một động vật nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, lúc ngẩng đầu nhìn Vân Yên, ánh mắt đặc biệt đáng thương.