Nửa giờ sau, bởi vì thái độ học tập của Thẩm Ám cực kỳ tồi tệ nên anh bị Vân phạt chép tên của cô một trăm lần.
Thẩm Ám đặt bút xuống viết được nửa chữ, Vân Yên đứng ở phía sau thăm dò anh: “Ui cha, chữ của anh thật là đẹp.”
Mi tâm Thẩm Ám nhảy dựng, cuối cùng chữ đang viết đẹp lại trực tiếp ngoạc một đường, cong cong vẹo vẹo.
Vân Yên nhìn anh như vậy còn cảm thấy thật thú vị, kịch bản cũng không hứng đọc nữa, dứt khoát kéo một cái ghế ngồi bên cạnh anh, cô chống má, tràn đầy hứng thú mà giám sát anh viết chữ.

Anh viết xong một chữ “Vân”, rồi lại nhìn sang chữ “Yên”, sau đó quay sang nói với cô: “Không biết viết.”
Cô đã bắt đầu bội phục trình độ chuyên nghiệp của Thẩm Ám, chữ “Yên” quả thật có nhiều nét, đối với đồ ngốc mà nói thì đúng là không dễ viết thật.
“Bỏ đi.” Vân Yên không làm khó anh, đầu ngón tay chỉ chỉ lên chữ “Vân” nói: “Vậy anh chép chữ này năm trăm lần là được.”
Ngòi bút của Thẩm Ám bỗng ngừng lại, anh ngẩng đầu nhìn nhìn Vân Yên, thấy mặt cô đã không còn lạnh lùng nữa, trên khóe miệng còn treo chút ý đùa giỡn với người khác.

Thế là anh yên tâm, bắt đầu viết chữ “Vân” thứ hai.

Lần này anh càng viết cẩn thận hơn, giống như học sinh tiểu học viết từng nét bút, chữ viết ra dù ngay ngắn, thẳng hàng nhưng lại xấu hoắc.
Trong nháy mắt đã đầy cả một trang giấy, Vân Yên lại lấy ra một tờ giấy trắng khác cho Thẩm Ám.

Thẩm Ám phủi phủi trang giấy, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Vân Yên.

Chắc là do nhàm chán nên tầm mắt của cô không đặt trên người anh, cô cầm tờ giấy anh vừa viết xong, không quá nghiêm túc mà liếc lên liếc xuống, sau đó lại còn há miệng ngáp một cái.
Vân Yên nhìn thoáng qua thì phát hiện anh đã dừng viết, cô nhíu mày dạy dỗ anh: “Không được lười biếng!”
Thẩm Ám lập tức cúi đầu tiếp tục viết chữ, viết được một lát lại thấy Vân Yên dời tầm mắt đi chỗ khác liền dùng ngòi bút phát ra chút âm thanh để thu hút sự chú ý của cô, chờ cô mắng xong thì anh lại lập tức viết tiếp.

Cứ vài lần như vậy cũng đến lúc trời tối, nhiệm vụ chép chữ của Thẩm Ám cũng hoàn thành.
Cơm tối được Vân Yên gọi bên ngoài giao tới.

Đồ ăn ngoài không ngon lắm, Vân Yên ăn được mấy miếng đã đưa toàn bộ cho Thẩm Ám ăn, còn không cho phép anh lãng phí, bắt anh nhất định phải ăn hết toàn bộ.
Thẩm Ám tạm thời không dám hé răng, Vân Yên còn cho rằng anh rốt cục nhịn không được muốn nổi nóng, không nghĩ tới anh ăn xong đồ của mình rồi yên lặng ăn luôn cả cơm thừa của cô, một hạt cũng bỏ mứa.
Vân Yên không thể nói rõ hiện tại cô thấy thất vọng hay là may mắn, sai Thẩm Ám dọn dẹp này nọ xong, cô mới đi vào phòng tắm tắm rửa.
Đợi cô tắm rửa đi ra, Vân Yên liếc thấy trên bàn trong phòng có để một bịch bánh mì lạt cùng một gói Oreo.

Cô theo bản năng mà nhìn về phía Thẩm Ám, anh giải thích với cô: “Người khác đưa.”
Vân Yên lộ ra ánh mắt hoài nghi: “Ai đưa?”
Vẻ mặt Thẩm Ám thản nhiên: “Không biết.”
“.…..Không biết là ai đưa đồ mà anh còn dám nhận? Lỡ như có độc thì sao?” Vân Yên vừa lau tóc vừa nói: “Vứt hết đi.”
Thẩm Ám sửng sốt, muốn nói gì đó nhưng Vân Yên đã xoay người ngồi xuống trước gương, cô buông khăn lông, cắm máy sấy vào rồi bắt đầu sấy tóc, không có ý định để ý tới anh nữa.
Tóc mới thổi khô được một nửa, Thẩm Ám lại nhích lại gần.
Anh cầm gói bánh đã xé một góc, trên miệng còn cắn nửa miếng bánh Oreo.

Có thể là do không thích vị này nên lông mày vẫn cứ nhăn lại.
Vân Yên: “Sao anh……”
Thẩm Ám ăn xong miếng bánh Oreo rồi mới nói với cô: “Không có độc.”
Sau đó bỏ lại gói bánh còn dư lại hơn nửa cho cô: “Ăn đi.”
Vân Yên chần chừ trong phút chốc, cuối cùng vẫn là cầm lên ăn.
Thôi kệ, cô chưa ăn tối nên cũng thấy đói, quan tâm ai đưa làm gì, ăn đã rồi tính sau.

Vân Yên nghĩ như vậy nên cũng cầm một cái bánh Oreo cắn ăn.
Nhìn thấy cô ăn bánh rồi, Thẩm Ám cuối cùng mới thở phào một hơi.
Nhưng ngay sau đó, Vân Yên ngẩng đầu rồi kỳ quái nhìn anh: “Sao anh còn chưa về phòng ngủ? Trời cũng đã tối rồi nha.”
Thẩm Ám: “…?”
______
Cho dù thế nào Thẩm Ám cũng không nghĩ tới, hôm qua vất vả lắm mới có thể ôm cô ngủ cả đêm, hôm nay lại sắp bị đuổi trở về.
Vân Yên thu gom tất cả đồ đạc của anh xong còn cực kỳ tri kỷ mà đặt vào trong tay anh.

Ngày hôm qua lúc anh vừa tới cô còn đang lộ vẻ mặt lo lắng, hôm nay vậy mà đã gấp không chờ nổi muốn đá anh ra khỏi phòng.
“Ngủ ngon.”
Tóc Vân Yên dài quá vai, sợi tóc như có như không rũ xuống.

Cô vừa nghiêng đầu một cái là mái tóc trơn bóng đã rũ hẳn qua một bên, lộ ra sườn mặt cùng vành tai của cô.

“Đi đi.” Cuối cùng cô còn vẫy vẫy tay với anh rồi đóng sầm cửa lại.
Đèn hành lang có chút mờ tối, một mình Thẩm Ám đứng ở đó, sau một lúc lâu, anh mới cúi đầu khe khẽ thở dài.
Thẩm Ám vừa xoay người định đi thì cửa đột nhiên mở ra.

Anh thấy bất ngờ mà quay lại nhìn.
“Cầm lấy.” Vân Yên đưa cho anh một túi rác: “Tiện đường vứt hộ tôi với.”
Thẩm Ám vừa cầm lấy thì cánh cửa lại đóng sầm trước mặt anh lần nữa.
Một mình Vân Yên độc chiếm cả một chiếc giường lớn nhưng lại ngủ không được yên.
Cô lại nằm mơ thấy ác mộng, trong mơ cô với Thẩm Ám còn ở trong căn phòng thuê kia.

Lúc đó là một buổi sớm mai, cô còn đặc biệt dậy từ sớm, phát hiện bản thân mình như con bạch tuộc đang quấn lên người Thẩm Ám.
Thẩm Ám mở to hai mắt, đôi mắt cực kì trong trẻo, hiển nhiên là anh đã dậy từ lâu.
Cô ngượng ngùng rút tay với đùi lại, đang định hỏi anh tỉnh từ khi nào, có đói bụng không, có muốn ăn cái gì không, muốn ăn gì để cô đi mua.
Nhưng ngay lúc cô rút tay lại, Thẩm Ám đột nhiên cử động, anh giống như một con sói mà bổ nhào tới, đè cô dưới người anh.
Hai mắt Vân Yên trừng lớn, cô vẫn còn ngái ngủ nên chưa tỉnh táo hẳn, Vân Yên chỉ biết trơ mắt nhìn anh đưa tay đặt lên ngay cổ của mình rồi liều mạng mà siết chặt cổ của cô.
Sức lực của cô không nhỏ nhưng mà ở trong mơ, cho dù cô giãy thế nào cũng không thể thoát ra được.

Hai mắt Thẩm Ám đỏ bừng, cái gì cũng không nói mà chỉ nhìn cô nở nụ cười cực kỳ tàn nhẫn.

Vân Yên chảy một thân mồ hôi lạnh rồi bừng tỉnh.
Đèn đã tắt, trong phòng cực kì u ám còn bên ngoài thì đang mưa lác đác, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm rền vang.
Vân Yên nhìn đồng hồ, năm giờ rưỡi sáng.
Cô thở ra một hơi, xốc chăn lên tụt xuống giường, Vân Yên đi tới trước cửa sổ và kéo rèm ra.
Không có mặt trời, bầu trời bên ngoài vẫn còn âm u, trên đường còn đọng lại mấy vũng nước mưa, hạt mưa rơi trên mặt nước tạo ra từng vòng tròn rung động.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt hai bên tóc mai của Vân Yên, cô chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy đầu gối mình rồi ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Thẩm Ám ở trong mơ kia mới giống như một nhân vật phản diện thật sự đi.

Nếu cô chọc tới anh, sẽ có một ngày anh cũng biến thành như vậy sao?
Lại một tiếng sấm rền vang.
Vân Yên chớp mắt vài cái, nhìn thấy phía dưới đường có một chiếc xe chạy như bay qua mấy vũng nước làm cho nước bẩn bắn lên tung tóe.
Vào giờ này, bên dưới cũng không có ai, chỉ có hai vợ chồng của quán ăn sáng mở cửa ra, do chưa đến giờ khách tới ăn nên hai người dọn hai chiếc ghế xếp nhỏ ra ngồi ở dưới mái hiên nhìn mưa rơi.
Đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng dáng màu đen đứng trong màn mưa ở dưới tàng cây, trong tay còn cầm theo thứ gì đó.
Vân Yên lập tức bật dậy, cô vừa mở cửa sổ là cơn gió lạnh đã mang theo hạt mưa thổi vù vù vào phòng.

Cô đón gió ló đầu ra khỏi cửa sổ, không nhìn thấy mặt nhưng lại nhìn thấy rõ người bên dưới mặc quần áo y hệt như Thẩm Ám, túi anh ta đang cầm cũng giống túi của Thẩm Ám như đúc.
Ngay cả cửa sổ cô cũng không thèm đóng, chỉ thuận tay chụp lấy một chiếc áo khoác rồi khoác tạm bên ngoài, sau đó cũng không kịp chờ thang máy mà bịch bịch bịch chạy luôn xuống theo cầu thang bộ.
Cây đại thụ đó ở cách khách sạn không xa, bởi vì thời tiết sắp bắt đầu sang đông nên những chiếc lá cây đã rụng hết, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi xơ xác.
Vân Yên đội mưa chạy tới, cô thở hổn hển đứng trước mặt Thẩm Ám.

Toàn thân anh đã ướt sũng, nghe được tiếng bước chân mới chậm chạp ngẩng đầu lên.
“Thẩm, Thẩm Ám…Anh…”
Thẩm Ám khom người, đầu đặt trên bờ vai cô.

Trán của anh dán vào cổ cô, nóng tới bỏng người.
______
Vân Yên xin đạo diễn nghỉ phép, cô ở lại khách sạn để chăm sóc Thẩm Ám.
Bệnh viện cách chỗ này quá xa, mang theo người bệnh đi thật sự không thuận tiện.

May mắn trước khi đi Vân Yên lo là Thẩm Ám sẽ bị bệnh lại nên đã chuẩn bị đầy đủ thuốc cảm mạo.
Có thể là Thẩm Ám đã đứng ở bên ngoài suốt cả đêm, lúc này đã sốt đến thần trí mơ hồ, mí mắt cụp xuống, ngay cả đi cũng đi không vững, vẫn là nhờ Vân Yên dìu anh về phòng.
Cô đẩy mạnh anh vào phòng tắm, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Người này, sẽ không phải là lại đang giả bộ đáng thương với cô đi?
Vân Yên cởi áo khoác đã ướt đẫm ra ném xuống đất, cô đang muốn đi đóng cửa sổ thì bước chân dừng một chút, nhận ra trong phòng tắm không hề phát ra chút tiếng động nào.
Gió vẫn thổi vào phòng từng cơn từng cơn, cô bước tới cửa sổ rồi đóng lại, sau đó trở lại trước cửa phòng tắm, đưa ngón tay gõ nhẹ lên cửa gọi: “Thẩm Ám?”
Không có tiếng trả lời.
“Thẩm Ám?”
Vẫn không có tiếng động gỉ.
Cô có chút sốt ruột rồi, tăng âm lượng hô lên: “Thẩm Ám!”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Sẽ không phải là sốt đến hôn mê rồi đi?

Vốn thân thể anh đã kém, đầu còn từng bị thương nặng, đã làm người ngốc hơn mười năm.

Người bình thường đứng dưới mưa lâu như vậy còn chịu không nổi, huống chi còn là anh.

Vân Yên rối rắm một hồi, sau đó dứt khoát đẩy cửa đi vào xem thế nào.
Thẩm Ám còn mặc quần áo ướt sũng, anh dựa lưng vào tường ngồi bệt dưới đất, sắc mặt anh tái nhợt, đôi mày cau lại còn hai mắt thì nhắm chặt.
Cô chạy chậm vào trong rồi ngồi xổm xuống trước người anh, cũng không hề nhận ra tay mình có chút run rẩy.
Cô cởi áo khoác ra cho anh, cởi cả áo lông, cũng may là mưa không quá lớn nên bên trong vẫn còn khô ráo.

Cô chạy ra ngoài tìm một chiếc áo lông mới thay cho anh.

Sau đó kéo anh ra ngoài đặt anh nằm lên giường.
Thẩm Ám vẫn luôn bất tỉnh, Vân Yên tìm ra thuốc, định chờ anh uống thuốc xong liền đưa anh đi bệnh viện.

Nhưng ngay cả thuốc anh cũng không nuốt được, môi mím lại thật chặt.
Vân Yên đã gấp đến sắp khóc rồi, giặt khăn lạnh làm nguội cơ thể cho anh.

Một lát lại thay một lần, thử xem nhiệt độ của anh có hạ xuống chút nào hay không.
Hành hạ cả một buổi sáng như vậy, Thẩm Ám vẫn chưa tỉnh lại thì Vân Yên đã bắt đầu choáng váng mặt mày.

Tối hôm qua cô ngủ không ngon, hôm nay lại trúng mưa, rồi sau đó còn bận trước bận sau, thân thể cũng chịu không nổi nữa.

Cô luôn luôn tự nhủ rằng mình không được ngủ không được ngủ nhưng vẫn không khống chế được mà ngủ gục bên cạnh Thẩm Ám.

Đầu cô gối lên ngực anh, một bàn tay vẫn còn đặt trên người anh để kiểm tra nhiệt độ.
Mưa càng lúc càng nặng hạt.
Sự bất an của đêm hôm qua được xua tan đi, Vân Yên vô ý thức mà nắm lấy áo Thẩm Ám, cái trán còn cọ cọ cằm của anh.
______
Không biết giấc ngủ này kéo dài bao lâu, cho dù đã tỉnh lại nhưng Vân Yên còn chưa mở mắt ra đã chợt nghe thấy một tiếng đùng đoàng.

Bả vai cô run lên, nắm chặt lấy đồ ở trong tay, đang định mở mắt thì lại cảm nhận được một nụ hôn ấm áp, ẩm ướt, dừng ở trên trán của mình.