Sáu viên dạ minh châu tỏa ánh sáng nhu hòa, trong thạch thất không một tiếng động.

Sau khi vận động kịch liệt, Cố Khinh Âm và Thượng Quan Dung Khâm ôm nhau ngủ. Khi tỉnh lại, bên cạnh trống trơn, không thấy Thượng Quan Dung Khâm đâu, nàng hoảng hốt gọi: "Thượng Quan?"

"Nàng tỉnh rồi à?" Thượng Quan Dung Khâm dịu dàng nói: "Ta đứng ngoài cửa, sẽ không đi xa đâu."

Hắn đi ra từ góc phía đông của thạch thất, dung mạo thanh nhã, khóe môi thoáng ý cười, "Sao không ngủ thêm chút nữa?" Hắn đi đến bên giường bạch ngọc ngồi xuống, đưa tay khẽ vuốt sợi tóc bên má nàng, ôn hòa hỏi.

Cố Khinh Âm lắc đầu, chống người muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân bủn rủn, cánh tay vô lực, làm thế nào cũng không ngồi dậy nổi, sau khi thử vài ba lần, gương mặt của nàng đỏ hồng như muốn nhỏ máu.

"Không thoải mái thì không cần miễn cưỡng." Thượng Quan Dung Khâm cười khẽ, dịu dàng như gió xuân, "Nàng cứ nằm đi."

Cố Khinh Âm thấy hắn hoàn toàn không định đỡ nàng dậy, thế là đành phải nằm xuống, môi cong lên nhưng không lên tiếng.

Nàng cụp mắt xuống, hai má hơi nóng lên, không thể nhìn thẳng vào Thượng Quan Dung Khâm. Sau khi cùng hắn triền miên quên hết tất cả như vậy, nàng không biết nên đối mặt  với hắn thế nào.

Hai người nhất thời đều im lặng, nhưng không khí không trầm lắng, mà lại có chút nhu tình mật lưu chuyển.

Cảm giác ánh mắt nóng rực của hắn luôn lưu luyến trên mặt nàng, nàng không im lặng nổi nữa, sau một lúc lâu, mới lúng ta lúng túng nói: "Tôi, không phải không thoải mái..." Nàng kéo cẩm bào trên người cao hơn một chút.

Thượng Quan Dung Khâm ôn nhu nhìn nàng, bên môi ý vẫn thấp thoáng ý cười: "Nàng xấu hổ ư?"

Cố Khinh Âm không nói gì, chỉ cắn chặt môi, hai tai đều đỏ bừng. Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái thật nhanh, đưa cẩm bào lên che mặt, rồi xoay người đưa lưng về phía hắn.

Thượng Quan Dung Khâm bật cười, tiếng cười trầm thấp như huyền ca gõ mạnh vào trái tim nàng. "Nàng có thể thẹn thùng, nhưng không thể trốn tránh ta." Hắn duỗi tay nâng nàng dậy, ôm chặt vào trong ngực, kéo áo choàng trên người nàng xuống, rồi hôn lên mái tóc nàng.

"Không cần!" Cố Khinh Âm giãy dụa nhưng không thoát được khỏi vòng tay hắn.

Thượng Quan Dung Khâm bất đắc dĩ nói: "A Âm, ta đã giúp nàng mặc chỉnh tề, nàng còn vẫn bọc này áo choàng làm chi."

Cố Khinh Âm nhíu mày, hoài nghi nhìn chính mình, đưa tay sờ người mình. Trên người nàng không phải đang mặc bộ triều phục thường ngày hay sao. Cái miệng nhỏ nhắn của nàng khẽ nhếch lên, "Ngài... giúp tôi..."

"Ta cũng giúp nàng lau sạch từ trong ra ngoài rồi." Thượng Quan Dung Khâm ghé sát vào tai nàng, nói nhỏ.

Cố Khinh Âm cảm thấy thân thể lại nổi lên cảm giác tê dại quen thuộc. Nàng thoáng cách xa hắn một chút, tận lực trấn định nói: "Thượng Quan đại nhân, ngài, không cần như vậy..." Giọng nàng nhỏ xíu.

Vừa nghĩ đến thần thái cử chỉ của hắn khi giúp nàng lau sạch thân thể, nàng chỉ muốn tìm ngay cái lỗ để chui xuống.

"Không có gì, chỉ là vì muốn nàng ngủ thoải mái hơn." Hắn nói nhỏ bên tai nàng, "Nàng gọi ta là gì?"

Cố Khinh Âm ngừng một chút, "Thượng Quan... đại nhân, ưm..."

Thượng Quan Dung Khâm xoay mặt nàng qua, hôn sâu lên môi nàng cho đến khi nàng không thở nổi, mới vừa lòng buông ra, dịu dàng nói: "Ta tưởng chúng ta đã không giống như trước đây."

Cố Khinh Âm cúi đầu, làn da trắng nõn ửng hồng, "Tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có quan hệ kiểu đó với đại nhân."

Thượng Quan Dung Khâm híp mắt lại, "Cho nên, nàng hối hận?"

Cố Khinh Âm lập tức ngồi ngay ngắn, nhìn hắn, vội vàng biện bạch: "Không phải, tôi không hối hận, chỉ là..."

Thượng Quan Dung Khâm nhẹ nhàng hôn lên tóc mai của nàng, tiếp lời: "Chỉ là, còn chưa kịp thích ứng?"

Hai mắt Cố Khinh Âm sáng lên, gật đầu liên tục, nhỏ giọng nói: "Đại nhân, ngài vẫn luôn là..." Những tiếng sau đó như không thể thoát ra khỏi miệng, đến nàng còn không nghe.

"Là cái gì? Không nói rõ sẽ phạt nàng." Thượng Quan Dung Khâm cố ý nói.

Cố Khinh Âm thở sâu, nhắm mắt lại nói: "Đối với tôi, ngài luôn là trăng sáng trên cao."

Lời vừa ra khỏi miệng, hai người nhất thời đều không nói tiếp nữa.