Mùa Đông năm Kiến Bình thứ chín, Sở Vương phủ sinh ra đích trưởng.
Thông Tiến ti phát ra công báo chỉ có tin mừng, mà không báo tin tức phế Thái tử phi vì bệnh mà chết.

Ngoại trừ phát công báo trên triều đình, các thương nhân cũng đem tin tức này phát ra thành báo, tin vui rất nhanh đã truyền khắp thiên hạ.
Thời gian lại qua nửa tháng, Đoan Minh học sĩ Lý trạch truyền ra tin tức phế Thái tử phi vì bệnh mà chết đầu tiên.

Phế Thái tử vừa rời đi không lâu, để triều thần cùng bách tính lầm tưởng là phu thê cùng chết, phu vô tình mà thê có nghĩa, liền cũng làm cho rất nhiều người vì thế mà tiếc hận không thôi.
***
Cuối năm Kiến Bình thứ chín, đêm trước Chính Đán, tối ngày ba mươi tết.
"Hai người kia cùng với nữ sứ của Huyện chúa, có phải là đều là người của ngươi hay không?"
Nàng cũng không phủ nhận gật đầu: "Ta biết tỷ tỷ đã chuẩn bị vẹn toàn, thế nhưng..." Sở Vương quay đầu: "Dù cho là chỉ có một chút nguy hiểm, ta cũng không thể không lo."
"Rốt cuộc ngươi ở Kỳ Sơn đã trải qua cái gì, tại sao ta lại cảm thấy sau khi ngươi trở lại liền đã thay đổi.

Hay là Thái tử phi điện hạ đã nói cái gì với ngươi?" Tiêu Ấu Thanh nhìn chằm chằm đôi mắt thâm thúy của nàng, đột nhiên có chút sợ sệt, lại nhìn thấy dấu vết đã bị mờ đi trên cổ kia: "Ngươi đây là làm sao vậy? Âm thanh cũng trở nên nặng nề như vậy?"
Xe ngựa đi ra Chiêu Khánh phường, hướng về một chỗ có ngói phía trước mà chạy đi.

Sở Vương nhẹ nhàng lắc đầu, chợt đem đầu hạ thấp: "Ta không có thay đổi, là a tỷ nàng...!Xem ta là Nhị ca."
Sở Vương đưa tay đặt ở trên tay của nàng: "Từ nay về sau, không ai còn có thể dao động được vị trí của ngươi, ngươi cũng sẽ không còn lòng nghi ngờ ta."
Nàng lại cười lạnh, sâu sắc than thở: "Triệu Vương hay Thái tử, đều đối với một hài tử thứ xuất cũng sẽ không buông tha.

Nhưng đối với ngươi...!Ta nghĩ hắn đối với ngươi, vẫn là còn một phần tình đi."
"Ngươi..."
"Lục Vương, đã đến."
Sở Vương thở một hơi, nắm chặt tay Tiêu Ấu Thanh: "Chuyện lúc trước đều đã qua, ta không muốn truy cứu.

Tỷ tỷ đối với ta tốt, những năm này ta đều ghi tạc trong lòng, ta biết trong lòng tỷ tỷ vẫn có nghi hoặc." Nàng lôi kéo Tiêu Ấu Thanh xuống xe ngựa, hai người mặc thường phục xuất hành.


So với hình ảnh vào đêm năm đó, cùng một đống quan to quý nhân đứng một chỗ cũng không khác biệt.
"Đây là nơi nào?"
Sở Vương cười nói: "Ngói ở Thành Bắc, là nơi mà những thế gia, tiểu nương tử sẽ không tới."
Mới vừa xuống xe liền nhìn thấy rất nhiều người ăn mặc dị vực phục sức ở một cái quán nhỏ phiến trước tụ tập.

Trong tay bọn họ còn cầm ấm trà hội có hoa văn kỳ quái, đương triều uống trà đều lấy điểm trà, vì vậy trong xưởng trước nay không làm ấm trà.
"Những người này..."
"Là người Hạ quốc, đang trả giá bán ấm trà đây."
Tiêu Ấu Thanh kinh ngạc nhìn Sở Vương: "Ngươi nghe hiểu được tiếng nói của bọn họ?"
Sở Vương lôi kéo nàng rời đi, một bên gật đầu nói: "Quận Phù Phong là con đường tất kinh thông thương ở vùng phía Tây Trung Nguyên.

Huyện Kỳ Sơn không chỉ có người Hạ quốc, mà còn có con đường của người Vu Điền quốc ở xa hơn.

Chủ bạc vừa hay cũng dạy ngôn ngữ Hạ quốc cho ta, bảo hắn những lúc nhàn hạ liền dạy ta, có lẽ tương lai cần phải đáp lễ đây." Dứt lời Sở Vương nhàn nhạt nở nụ cười, lôi kéo nàng đi tới cửa điện của một toà trạch lớn.
Vây ở hai bên tường cửa trạch thật dài, nhìn như là gian phòng của quý nhân giàu có, nhưng sau khi nhìn thấy cái khăn voan đỏ sơn chi ở trên cửa, Tiêu Ấu Thanh quay đầu nở nụ cười, đưa tay về hướng về lỗ tai của nàng mà nhéo: "Được a, thói xấu không thay đổi, tối nay ngươi liền ở lại chỗ này cùng các tiểu thư qua đêm đi, ta về nhà mang Đại lang đi."
Sở Vương liền ngăn nàng lại: "Tỷ tỷ muốn đi đâu?" Chợt cúi người tiến đến bên tai nàng nói: "Tỷ tỷ trong lòng không phải vẫn có nghi hoặc sao?"
Câu nói của Sở Vương để Tiêu Ấu Thanh thật giống như đã rõ ràng ra điều gì, chợt nhìn toà viện trạch này, nhăn nhó mặt không tình nguyện cùng với nàng đi vào.
"Tối nay là ba mươi tết, các đại thần đều ở trong phủ vây quanh bếp lò, Triệu Vương lại bị cấm túc, không ai sẽ nhìn chằm chằm vào ta mà kết tội a.

Lại nói, chuyện hư của ta trong thành Đông Kinh này ai mà không biết được chứ?"
Vừa vào cửa viện trạch là một tòa lâu lớn, dưới có đài nhỏ, mà thứ nhìn thấy bên trong nhiều nhất chính là nữ tử, từng người từng người đều đậm trang diễm mạt, trang phục lộng lẫy.
Mới vào cửa không bao lâu, các nữ tử thấy bọn họ ăn mặc y phục bất phàm liền giãy ủng tiến lên: "Hai vị tiểu quan nhân, đây là lần đầu tới sao?"
Trong đó có nữ tử nhiều năm trong lâu sững sờ mà nói: "Cái gì mà lần đầu, mới chỉ là mấy năm a, Lục Vương đây mà các ngươi cũng không nhận ra sao?"
Sở Vương liền đưa tay: "Xuỵt."
"Nhưng vị tiểu quan nhân tuấn tú này thì nhìn thật lạ mặt."
Sở Vương chỉ là nhàn nhạt nở nụ cười, lôi kéo Tiêu Ấu Thanh chạy nhẹ theo đường quen từ đại sảnh vòng qua.

Mấy nữ tử nhìn thấy liền há hóc miệng, sinh nghi ngờ nói: "Này Lục Vương sau khi thành thân cũng không phải chưa từng tới đây sao, trước đây Vương phủ còn sinh ra một tiểu Vương gia đây, lúc này chỉ mới qua bao lâu, tiểu quan nhân bên cạnh kia là ai, lại còn tuấn tú hơn cả Lục Vương."
"Nhìn lạ mặt, hẳn là..."
"Lục Vương mỗi lần tới đều chỉ nghe đàn, cũng chưa bao giờ chạm qua người nào, này hẳn là *đoạn tụ chứ?"
(*)Đoạn tụ: là nam với nam.
"Ít nói chút lời lại đi, người nọ hiện giờ là thân vương, cũng không sợ nói nhiều rồi rơi đầu hay sao."
Thế là mọi người tản ra mà ngậm miệng lại.
***
Sở Vương lôi kéo Tiêu Ấu Thanh đi lên một gian lầu các, hướng phía tư nhi đang thu thập bên ngoài ném một nén bạc: "A huynh nhà ta lần đầu tiên tới, để a mẫu của các ngươi tự mình đến đây hầu hạ."
"Vâng."
Nhìn tư nhi kia đi rồi, Tiêu Ấu Thanh hất tay của nàng ra: "Ha ha, nghe lời của các nàng vừa mới nói ở ngoài cửa, ngươi vẫn là khách quen ở nơi này?"
Sở Vương ngược lại cũng không phủ nhận mà vội vã gật đầu, sau đó lại giải thích: "Nhưng ta không phải tìm thú vui...!" Sở Vương lại nhìn chằm chằm Tiêu Ấu Thanh, cười híp mắt nói: "Lấy dáng vẻ hiện tại của nương tử, lại lần nữa cưỡi ngựa hướng về chỗ lúc nãy thì còn không biết muốn lấy đi bao nhiêu tâm ý của các nữ tử khuê các đây."
"Ta mặc kệ ngươi." Dứt lời Tiêu Ấu Thanh hướng lan can đi đến, lầu các này đối diện Chiêu Khánh phường, từ dưới quan sát tựa hồ có thể đem hết thảy phong cảnh đều đập vào mắt.

Nàng mới nhớ tới, thật giống loại nơi phong nguyệt này đều có đài lầu các cao như vậy.
Cũng không lâu lắm liền có một phụ nhân gần bốn mươi nữu eo đến gần: "Này yêu, Lục Vương gia đại giá quang lâm sao không thông báo trước một tiếng đây?"
Sở Vương liền nhìn qua hướng lan can, a mẫu đưa mắt sang, nhìn thân hình người kia cảm thấy có chút giống nữ tử, nhưng lại không dám xác nhận, liền nghi hoặc nói: "Đây là...?"
Tiêu Ấu Thanh xoay người, nhìn a mẫu một chút, lại nhìn dáng dấp chột dạ kia của Sở Vương, đại khái có thể đoán được gì đó.
A mẫu lúc này mới nhìn thấy dáng vẻ của Tiêu Ấu Thanh, so với những gì mà Sở Vương đã từng nhắc tới cũng không khác biệt mấy.

Lại thấy Sở Vương gật đầu cười mỉm cười, liền rõ ràng tâm ý, thay đổi vẻ mặt vui cười trước đó, hướng Tiêu Ấu Thanh phúc thân nói: "Ta bái kiến nữ chủ tử."
Tiêu Ấu Thanh đối với việc xưng hô kia của phụ nhân cũng không kinh ngạc, trái lại thong dong đi tới chỗ ngồi chậm rãi ngồi xuống.
"Nữ chủ tử còn nhớ tới món đồ trước đó không?" A mẫu theo tầm mắt của nàng mà chuyển qua lại cười yếu ớt nói: "Đó là Lục Vương phân phó ta cho ngài đưa, còn làm sao mà biết được tin tức thì là từ Liễu thị kia mà nói.

Liễu thị tuy đang ở Lãm Nguyệt Lâu, nhưng kì thực đã sớm là người trong nơi này của bọn ta, sở dĩ còn cho nàng ở tại Lãm Nguyệt Lâu là vì không muốn khiến người khác nghi ngờ mà thôi.

Ngoài ra, ngoại trừ thành Bắc cái này, Tân Thành thành Nam cùng thành Tây còn có hai toà Hoa viện, tòa phía nam ở Tân Thành kia cách không xa với nhà mẫu thân của nữ chủ tử."

"Người ra vào Hoa viện không phải phú thương viên ngoại thì chính là quan to hiển quý, cũng thường có người trong triều đình và tông thất qua lại, bởi vì vậy mà tin tức linh thông.

Đương nhiên quan trọng nhất chính là, bạc thu vào như nước chảy.

Nhiều năm như vậy, ta cũng không có tham một đồng nào, cho tới việc bạc được dùng làm gì ta cũng không biết, nữ chủ tử người có thể tự mình hỏi chủ tử một chút."
Lời nói xong, Sở Vương phất tay.
"Ta xin cáo lui."
Sở Vương chợt xoay người trên mặt tràn trề cười khúc khích, hướng Tiêu Ấu Thanh chậm rãi đến gần.
"Còn có chuyện gì gạt ta, cùng nhau nói hết ra đi." Tiêu Ấu Thanh ngồi thẳng, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, tự như đang thẩm vấn phạm nhân.
"Tỷ tỷ đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm ta, ta...!trong lòng ta hoảng sợ lắm a."
"Bản lĩnh cũng không nhỏ, không chỉ có yêu thích dạo chơi kỹ viện, mà còn mở kỹ viện?"
Sở Vương cười ha ha đến gần bên cạnh người Tiêu Ấu Thanh, chợt chen chúc ngồi xuống: "Ngày xưa khi còn nhỏ ở đại nội, ta phát hiện chỉ cần có bạc liền có thể mua được tin tức.

Người tham lam chỗ nào cũng có, nhưng vì thế mà chỗ cần người cũng không ít, mà ngựa và người do thám xài tiền như nước, ta lúc này mới nghĩ tới chủ ý kiếm tiền, không làm Đế vương được thì làm thương nhân thành công cũng tốt."
"Chỉ là đời này, ta chỉ có con đường Đế vương này là có thể chọn, cho dù là thương nhân cũng không thể.

Đời sau, ta chỉ mong cùng ngươi làm một đôi phu thê bình thường."
Tiêu Ấu Thanh như cũ lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên ý thức nói: "Ngươi có phải là đã rất sớm liền có ý đồ với ta, đúng không?"
Sở Vương dại ra một khắc: "Chỉ có thể trách tỷ tỷ tiếng tăm quá lớn, chuyện ở Kim Lăng đều đã truyền đến Đông Kinh rồi.

Chỉ là không thể nhìn thấy mặt tỷ tỷ mà liền vội vã đi Tứ Xuyên rồi..."
"Nhìn thấy thì làm sao?"
"Vậy thì ta tất nhiên sẽ lại ở kinh thành, không đi đất Thục kia nữa rồi, làm sao còn có những việc sau này như vậy.

Ta là phế bỏ thiên tân vạn khổ mới đoạt được ngươi từ trong tay Triệu Vương về lại a."
Tiêu Ấu Thanh xoay người: "Kẻ xấu xa háo sắc, chính là nói ngươi."
"Thấy sắc nảy lòng tham, không phải chỉ có ta, đúng chứ?"
"Ngươi..."
"Còn có một việc, bệ hạ thu hồi quân chính nhị phủ, nhưng Điện Tiền ti do Thẩm thị quản lý, Bộ Quân ti không có Chỉ Huy Sứ, vì vậy đang nằm trong tay cữu cữu."
Tiêu Ấu Thanh nghĩ: "Lý Hiếu Nghĩa là phụ thân của Triệu Vương phi, Bộ Quân ti này chẳng lẽ cũng sẽ hướng về Triệu Vương sao?"
Sở Vương gật đầu lại lắc đầu: "Triệu Vương không biết người cữu cữu này của ta như thế nào, hắn vì công danh lợi lộc mà đem nữ nhi duy nhất gả cho Triệu Vương.


Lòng chỉ nghĩ đến công danh lợi lộc há lại quan tâm đến nhi nữ, hắn so với Tứ thúc của ta giống nhau, gió hướng chiều nào thì hắn liền chạy về hướng đó, chỉ là người ta muốn nói không phải là hắn."
"Là Mã Bộ quân Đô Chỉ Huy Sứ, là phò mã Triệu thị của Khang Ninh Công chúa." Tiêu Ấu Thanh ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng: "Ngươi không nói thì ta cũng có thể đoán được, nhưng tộc nhân Triệu thị không phải là tộc liêu thuộc Tề Vương phủ sao?"
"Phải, vì lẽ đó hắn và Nhị ca cùng nhau lớn lên, phụ thân hắn một đời trung với Tề Vương, sau đó thế bệ hạ ngăn đỡ mũi tên mà chết trận sa trường, bệ hạ liền đem ta a tỷ hứa gả cho hắn."
"Nếu Nhị ca còn sống thì ta xưa nay cũng chưa từng xảy ra ý nghĩ này, mãi đến tận khi Nhị ca bị người khác hãm hại, cũng là từ vào lúc ấy, ta bắt đầu cố ý học theo Nhị ca, bắt đầu mưu tính làm sao xuất cung, bắt đầu bố cục tạo ra tất cả cục diện này."
"Chỉ là..." Sở Vương nhìn chằm chằm Tiêu Ấu Thanh không nhúc nhích: "Tỷ tỷ xuất hiện là điều bất ngờ trong trận này bố cục này.

Một lần liền để ta sống mãi khó quên niềm vui này a."
Sở Vương lại đột nhiên nhớ tới cái gì: "Đúng rồi, còn có một việc muốn muốn nói với ngươi."
"Hả?"
"Muốn ta nói cho tỷ tỷ biết cũng được, chỉ là tỷ tỷ phải đáp ứng ta..." Sở Vương ghé sát vào ôm vòng eo của nàng, cười xấu xa nói: "Tối nay, mặc ta xử trí."
Tiêu Ấu Thanh chợt nhẹ nhàng hướng về ngực của nàng đẩy ra, ngồi dậy nói: "Ngươi đến thử."
——————————
Đầu năm Kiến Bình thứ mười, Chính Đán vừa qua đi là đầy tháng của đích trưởng tử của Sở Vương, ở trong phủ tổ chức "Hội tẩy nhi".

Tôn thất thân tộc cùng với tộc nhân Tiêu thị của Sở Vương phi mang theo lễ đến chúc mừng.
Trong đại viện nấu lên một bồn nước nóng lớn, hai nội thị cầm thải bố đem kim bồn quay xung quanh lên, lại bỏ hành tỏi từng cái đưa vào.
Nội thị bưng tới một nhánh trâm cài đến gần, khom người trình lên nói: "Vương phi."
Tiêu Ấu Thanh cầm lấy trâm cài, Sở Vương liền tiếp nhận hài tử từ trong lòng nàng, dùng trâm cài nhẹ nhàng khuấy vào trong bồn, thấy nước sắp bình ổn liền cầm tiền đồng đã chuẩn bị trước trong tay cùng bỏ vào.
Hài tử trước đó luôn yên lặng, sau khi được Sở Vương ôm lấy không bao lâu liền bắt đầu khóc nỉ non lên: "Đến đến đến, ngươi từ lúc vừa sinh ra liền không thích ta, ta ôm không được sao?"
Tiêu Ấu Thanh đem trâm cài thả xuống, che miệng cười nói: "Nào có kiểu ôm hài tử như ngươi vậy, hắn khó chịu đương nhiên phải khóc, nhìn hai người các ngươi đều là cùng một dáng vẻ đần độn."
"Muội phu không biết ôm, để ta cữu cữu này ôm được chưa." Tiêu Vân Trạch nhìn hài tử khóc đến đỏ mặt, hắn trên mặt mang đầy niềm vui ôm lấy: "Hắn thật là dễ nhìn a."
Mất đi vẻ ngâm đen lúc mới đẻ, màu da của hài tử từ từ trắng trẻo trở nên béo mập: "Tiểu Quận vương lớn lên thật là xinh đẹp, con mắt này cực kỳ giống Lục Vương."
Sở Vương nhìn hài tử trong lòng hắn, thấp lông mày cười yếu ớt nói: "Vậy sao..." Tiêu Ấu Thanh sau khi nghe thấy liền đến gần nàng một bước, đưa tay xuống hướng tay nàng bao bọc lấy, hướng nàng lắc đầu một cái, ôn nhu nhìn chăm chú nói: "Lát nữa cắt bỏ xong tóc máu, quan nhân thay hắn đặt cái tên đi."
Sở Vương nhìn nàng, sự hậm hực trong lòng tản đi hơn phân nửa, đưa tay trêu chọc tóc rối bên tai nàng, nhàn nhạt cười nói: "Được."
Sau khi tắm xong, nữ sứ đưa kéo tới, hai người thay hài tử tỉ mỉ cắt bổ tóc máu.
"Từ Thái Tông Hoàng đế định ra tự bối đến Đại Lang này là nên đặt Tông tự...!" Sở Vương đùa với hài tử đã được cắt bỏ tóc máu nằm trong ngực Tiêu Ấu Thanh: "Phụ thân nên lấy cho ngươi xái tên gì tốt đây...!nếu không nương tử lấy đi."
Tiêu Ấu Thanh lắc đầu: "Quan nhân lấy đi, tên gì cũng tốt, đều là phúc phận của hắn, cũng là của thiếp."
Sở Vương cúi đầu nhìn hài tử trong suốt như ngọc, con mắt chưa từng nhiễm thế tục dơ bẩn mà triệt để trong sáng: "Chính nhân quân tử, liền gọi ngươi, Tông Nhân đi."
***HẾT CHƯƠNG 104***.