Từ Khai Quốc Công phủ đến Sở vương phủ, đội ngũ đưa tân lang tân nương đỏ rực đi dọc theo mấy con đường.
Nhóm nữ sử dọn ra thang xe sơn hồng, lại trải chiếu xanh ở trên đó để trước cửa Vương phủ, người xuống xe trước là Sở vương, nàng vốn định cứ như vậy đi vào, suy nghĩ một chút vẫn xoay người vươn tay ra.
Cách vương miện lắc lư, trong mắt lộ ra vẻ đạm mạc.
Mà bên cạnh có doanh quan trong cung, nhìn thẳng vào hành động này: "Phu thê ân ái, xem ra Sở vương rất là hài lòng.

"Vì vậy, lại viết nên một danh nghĩa mới.
Trước khi mặt trời lặn, trước tiên đưa tân nương đến tân phòng để chờ đến giờ lành.
Lễ trực quan sau khi nhìn thấy *thùng nước nhỏ một giọt cuối cùng liền vào trong thông báo, "Vương gia, canh giờ đã đến, nên đi mời Vương phi ra hành lễ bái lễ.

"
*Thùng nước: cái này là dạng thước đo canh thời gian ở thời xưa Trung Quốc, từng có phim cổ trang dùng loại đo lường này, rất tỉ mỉ và cũng chính xác lắm nha.
Nữ sử đưa ra hai tấm sa thạch màu đỏ hai nhà mỗi nhà đưa ra, đem nó bóc thành một cái khăn đồng tâm, một đầu treo trên tấm ván trong tay Sở vương, đầu kia đặt trên tay Tiêu Ấu Thanh.
"Dắt khăn, Vương gia ngài cần quay ngược lại, mặt đối mặt nhìn Vương phi." Nữ sử khó hiểu cản trở Sở vương.
"..."
Vương phi là chính thê của thân vương, liền hành lễ bái lễ lẫn nhau, nhưng vô luận là Hoàng thất hay là dân bình thường, lúc bái lạy lẫn nhau đều là do nữ tử bái trước.
Sau khi bái lễ lẫn nhau, quan viên Lễ bộ cầm chiếu chỉ của Hoàng đế tiến lên.
Tuyên chế nói: "Nay có cháu của Khai Quốc Công Tiêu thị, tâm tính hiền tuệ, quy làm Sở vương phi.

"
Từ quan dâng sách: "Nhận! "
Sau khi được trao sách, Tiêu Ấu Thanh mới chính thức trở thành Sở vương phi.
Buổi lễ tiếp tục cho đến khi trời tối.
Trở lại tân phòng, hai người đi tới bên giường, theo nữ sử chỉ dẫn, tân nương ngồi bên phải, tân lang ngồi bên trái, trước hai nữ sử, cầm lấy kim cắt cẩn thận cắt một sợi tóc của mỗi người, đem trâm cài, lược gỗ hai người từng dùng buộc cùng một chỗ.
Hai nữ sử khác sẽ dâng cho hai người họ một ly rượu hỉ được kết với nhau bởi dải ruy băng.
Trước khi giao chén, Vệ Hoàn bưng rượu bất động: "Ngươi, có biết uống rượu không? "
Sau khi nhận được cái lắc đầu của tân nương, nàng nhanh chóng uống đi một nửa rượu.
Chợt lại đem nửa chén còn lại trong tay Tiêu Ấu Thanh uống.

"Đây là ngự tửu, so với rượu khác đặc biệt mạnh hơn."
Sau khi uống xong chén rượu, nữ sử nói: "Vương gia xin ném chén.

"
Vệ Hoàn liền cầm lấy ly trong tay Tiêu Ấu Thanh, tiện tay ném xuống gầm giường.
Nữ sử báo vui nói: "Một ngửa một úp, chúc mừng Vương gia chúc mừng Vương phi, là đại cát.

"
Tiểu Lục Tử gõ cửa vào bên trong: "Vương gia, đã mở tiệc.

"
Tiệc rượu trong hôn lễ là phần không thể thiếu, huống chi còn là chín chén yến do Thiên tử ban tặng.
Sau khi Sở vương rời đi, nhóm nữ sử bắt đầu thu dọn phòng: "Vương phi sau này có phúc, Vương gia chúng ta chính là chủ tử biết săn sóc người nhất.

"
"Ồ, phải không?" Tiêu Ấu Thanh đứng dậy đi tới trước bàn, giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Mà nữ sử vội vàng thu thập, không dám ngẩng đầu nhìn nàng: "Đúng vậy, tiểu nhân đã theo Vương gia từ xuất cung tới vương phủ này, nhiều năm như vậy còn chưa thấy Vương gia trừng phạt hạ nhân, ngay cả trách mắng cũng rất ít, còn Triệu vương phủ kia còn đánh chết nữ sứ.

"
Tiêu Ấu Thanh nhìn nữ sứ to gan mạo phạm như vậy cũng chỉ có người của Sở vương phủ mới dám nói.
"Vương phi còn có cái gì muốn phân phó sao?"
"Không có, các ngươi lui ra đi."
"Vâng, tiểu nhân đều ở ngoài phòng chờ."
Từ khi tiệc rượu bắt đầu đến khi kết thúc thì mặt trời đã lặn, sắc trời cũng ảm đạm không ít, ánh nắng chiều phía tây làm nổi bật một phong cảnh bằng sơn son trên xà nhà.
Trong yến có dòng họ của Hoàng thất và chúng đại thần, mà Triệu vương là một trong những tay chân nhưng lại không đến.
"Thái tử điện hạ, Thái tử phi điện hạ đến."
Tiếng ồn trong yến tiệc thoáng cái yên tĩnh lại, chư khách từ trên bàn đứng dậy rời khỏi, mặt hướng cửa nam.
Hoàng thái tử Vệ Thự mang theo Thái tử phi đến dự tiệc, mà không thấy bóng dáng Triệu vương, điều này càng khiến mọi người cảm thấy, Thái tử cố ý mượn sức Sở vương.

"Thần, cung kính Thái tử điện hạ, Thái tử phi điện hạ an."
Chủ nhân Sở vương phủ tất nhiên phải là người đầu tiên đi tới nghênh đón.
Hoàng thái tử thập phần khách khí nâng đệ đệ lên: "Ai, hôm nay là ngày đại hỉ của Lục ca, không cần đa lễ, ta cũng phụng mệnh lệnh của phụ thân mà thôi.

Vệ Thự khẽ cười, phất tay với người hầu phía sau.
Người hầu dâng lên lễ vật, Vệ Hoàn liếc mắt một cái, cúi đầu nói: "Vậy, đa tạ Thái tử điện hạ.

"
Vệ Thự vỗ vỗ bả vai nàng, chợt đi về phía trước: "Hôm nay là ngày đại hỉ của Lục vương, chư vị thần chớ câu nệ lễ tiết, thoải mái uống rượu là được.

"
"Vâng."
Vệ Hoàn lại hướng nữ tử hành lễ: "Thái tử phi điện hạ.

"
Thái tử phi từ lúc nhập môn nhìn thấy nàng liền một mực quan sát, vui mừng nói: "Cách biệt đã ba năm, Lục Lang đều cao như vậy, ta đều không nhận ra.

"
Vẫn là giọng điệu sủng nịch trước kia, nàng đã ba năm không được nghe thấy: "Điện hạ cũng không thay đổi, vẫn là như trong trí nhớ của thần, tẩu tẩu.

"
"Ngươi nha, từ nhỏ đã biết nói chuyện." Thái tử phi phi phiếm con ngươi hồng nhuận, nhìn lướt qua Sở vương phủ được treo đầy màu đỏ rực này: "Trong nháy mắt này, ngươi đã thành gia rồi.

"
Thái tử phi cùng tuổi với Hoàng thái tử, hơn Sở vương mười hai tuổi, Vệ Hoàn lúc nhỏ không có người hỏi thăm, chỉ có Thái tử phi khắp nơi chiếu cố nàng.
"Cho dù là thành gia, Lục Lang cũng là Ngôn nhi năm đó, Thái tử hắn đối tốt với tẩu chứ? "
Thái tử phi đột nhiên ngẩn người một chút, chợt cười mạnh: "Điện hạ hắn, rất tốt.


"
"Thần nghe nói Đông cung lại nạp Lương Nga."
Thái tử phi ánh mắt khẽ biến: "Đứa nhỏ này ngươi đều đã là người thành gia, nên đem tâm tư đặt ở tiền triều, mà không phải nội trạch, nếu muốn tốn tâm tư, sau này cũng nên để ở nội trạch Sở vương phủ mới đúng.

Tiêu gia cố nhiên quyền trọng, nhưng Vương phi trái phải đều là nữ tử, ta cũng là nữ tử, cho nên rất rõ ràng nàng muốn cái gì, Lục Lang là hài tử hiểu chuyện, đối đãi với người khác cũng tốt, điểm này, ta ngược lại không cần thay Vương phi lo lắng, nhưng ta vẫn phải nói một câu, chớ làm người lạnh bạc, nữ tử tâm lạnh thì có hối hận cũng muộn màng.

"
"Điện hạ dạy dỗ, thần nhớ kỹ."
"Dạy dỗ không dạy dỗ gì đó, ta chỉ là không muốn nhìn thế gian này lại có thêm một người đáng thương."
Thái tử phi cũng giống như Sở vương phi, đều là bị thiên tử chỉ hôn, một đạo chiếu thư, vào một hoàn cảnh xa lạ mà lạnh lùng lại kéo theo lợi ích bị liên lụy.
Ba lần rượu qua, khách cũng không còn nhìu, tiểu lục tử đỡ Vệ Hoàn trở về tân phòng.
—— Két! ——
Đợi cửa đóng lại, vẻ mặt nàng say rượu cùng ngây thơ liền biến mất, ngay cả bước chân cũng khôi phục lại trầm ổn.
Vệ Hoàn thẳng tắp đi vào trong phòng, thấy Sở vương phi còn mặc lễ phục ngồi ngay ngắn bên giường chờ.
Yo! - Yo! - Yo! - Tiếng bước chân đến gần, cho đến khi cái bóng dưới ánh nến bao trùm lên người Tiêu Ấu Thanh.
Nhìn nhau không nói gì, chỉ có ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm không nhúc nhích.
"Vương gia nếu không tình nguyện, vì sao còn phải nhịn?"
Hồi lâu, Sở vương mới mở miệng trả lời nàng: "Nữ tử cả đời gả đi, cho dù trong lòng bổn vương không muốn, cũng không dám để cho quý nữ của Tiêu gia ở trước mắt mọi người bị khi dễ! "
"Vương gia thật sự là biết săn sóc người khác."
Lúc trước trong tiệc rượu có lời nói khó nghe, đại khái là nói Tiêu Ấu Thanh và Triệu vương, nàng đem bụng đầy lửa đè ở trong lòng, trong con ngươi lạnh lùng đã dần dần nổi lên hồng tơ: "Trước là người đời, ta và ngươi là phu thê, người sau...!"
"Vương gia hiểu chúng ta là phu thê là tốt rồi."
Lời nói của Tiêu Ấu Thanh khiến Vệ Hoàn siết chặt nắm đấm sau lưng: "Ta một lòng chỉ muốn tự do, chỉ muốn tiêu sái tự tại, đối với cái ghế kia không có một chút hứng thú, vì sao phải lôi người như ta cái gì cũng không có vào cuộc? Tiêu gia các ngươi rốt cuộc là muốn cái gì? "
"Vương gia là huyết mạch của quan gia, mà điều Tiêu gia muốn tất nhiên là sự an ổn."
Lời nói đường hoàng của Tiêu Ấu Thanh tất nhiên nàng không tin, Vệ Hoàn đứng lạnh lùng nhìn xuống Tiêu Ấu Thanh đang ngồi: "Như vậy, là muốn cái gì? "
Tiêu Ấu Thanh ngẩng đầu, nhìn gương mặt lãnh túc của Vệ Hoàn, trong mắt hiện lên sạch sẽ hiếm có: "Thiếp, tất nhiên là do Lục vương người có dung mạo tuấn tú! "
"Nói nhảm! Ngươi và ta chưa từng gặp.

" Trả lời có lệ chỉ khiến người ta thêm tức giận.
"Vương gia chưa từng thấy qua thiếp, nhưng thiếp đã thấy qua Vương gia, ngày đó tại quan lễ..."
"Đủ rồi!" Vệ Hoàn phất tay áo xoay người quay lưng lại: "Thứ mà Tiêu gia các ngươi muôn là cái gì bổn vương rất rõ ràng, nhưng hôm nay bổn vương muốn nói cho các ngươi biết, các ngươi chọn nhầm người.


"
"Các ngươi tranh cũng tốt, cướp cũng được, tóm lại bổn vương sẽ không tham dự." Đề bạt muốn rời đi.
"Chuyện cho tới bây giờ, Vương gia cho rằng còn có đường lui sao?" Tiêu Ấu Thanh một câu gọi Vệ Hoàn lại.
Đồng thời cũng chọc đau Vệ Hoàn, hầu như tất cả tức giận đều bộc phát ngay khi nàng quay đầu lại.
"Ngươi nếu muốn gả cho ta, tối nay ta liền toại nguyện tâm ý của ngươi." Vệ Hoàn tức giận đỏ bừng hai mắt áp sát giường, một tay ấn Tiêu Ấu Thanh xuống, gắt gao giam cầm tay của nàng: "Vì sao, vì sao lại là ta, rõ ràng còn có người tốt hơn, vì sao lại là ta! " Ngay sau đó nàng bắt đầu xé rách y phục màu xanh lá bên ngoài dùng sức kéo xuống, lộ ra lớp áo lót bên trong, cho đến lớp vải cuối cùng dưới vai trắng như tuyết lộ ra, nàng mới đột nhiên hoảng hốt.
Hành động vừa rồi, nữ tử dưới thân tựa hồ không có bất kỳ phản kháng nào, chỉ nghiêng đầu nhắm mắt, khóe mắt có lệ tràn ra.
Vệ Hoàn cứng đờ: "Ngươi, vì sao ngươi...!Không phản kháng? "
"Thiếp nếu đã được gả vào phủ thì chính là thê tử của Vương gia, Vương gia muốn, thiếp, không còn lời nào để nói." Tiêu Ấu Thanh quay đầu lại, nước mắt chảy xuống khóe mắt.
Vệ Hoàn run rẩy rời khỏi người nàng, lui về phía sau vài bước, đây đã không phải là sự ẩn nhẫn mà người thường có thể làm được, cho dù là người đó là nàng: "Xin lỗi, ta nhất thời xúc động.

"
Lửa giận tản đi, nàng đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, vì vậy muốn quay lại và thoát khỏi tân phòng này.
Tiêu Ấu Thanh nhìn ra ánh mắt biết nàng muốn chạy trốn: "Tính mạng một nhà thiếp đều đã giao phó cho Vương gia.

"
Bước ra một bước chân đồng thời chỉ nghe Sở vương truyền đến một tiếng cười khổ: "Tội gì chứ? Nhưng ta e là sẽ làm ngươi thất vọng rồi, bởi vì ta...! vô tâm cũng là vô lực.

"Trong giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ, bước chân dừng lại cuối cùng bước ra.
"Ngoài phòng đều là người đại nội phái tới, đêm tân hôn, Vương gia muốn đi ra ngoài như vậy sao?" Tiêu Ấu Thanh lần nữa gọi người lại: "Nếu Vương gia đi ra ngoài, thiếp sau này..."
Những bước đi đồng loạt cuối cùng không tiến lên nữa: "Ngươi nghĩ gì về ta? "
"Bệ hạ đã hơn nửa trăm tuổi, Thái tử cưới thê cũng đã gần mười năm, bệ hạ đến nay vẫn chưa có *thái tôn, trong hoàng đế tiền triều, cũng có thứ vương dựa vào con cháu để kế vị.

Sở vương phủ nếu có thể sinh hạ trước.

Hoàng trưởng tôn thiếp, liền không bức bách Vương gia nữa.

"
*Thái tôn: là cháu chắt.
"Ha ha ha ha!" Buồn cười nương theo ánh mắt khinh bỉ của Vệ Hoàn, cảm thấy những người tranh quyền đoạt thế này quả thực không thể hiểu nổi: "Đây mới là mục đích của Tiêu gia các ngươi đi! "
Nàng lần thứ hai xoay người đến gần, tốc độ nói cực nhanh: "Biết bổn vương vì sao nói bản thân ta vô tâm cũng vô lực không? Ngươi có biết tại sao bổn vương lại ghét ngươi như vậy không? "
Lần này tới gần, làm cho Tiêu Ấu Thanh cảm nhận được cảm giác áp bách, cùng với việc Sở vương có thể sẽ bị chọc giận vào giây sau đều làm cho nàng sinh ra một tia sợ hãi..