Năm Kiến Bình thứ bảy, Quận Vương tại Thành Đô được chiếu hồi kinh, khi đó mười sáu tuổi.
Đông Kinh Hoàng thành không thiếu nhất chính là đồ ăn khuya, ngay cả đến nửa đêm vẫn có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt truyền đến từ trong các ngói, xe ngựa như nước chảy Mã Như Long, phồn hoa mà không phức tạp.
Gió thu nổi lên bên bờ sông Kim Thủy cuốn lá khô đến một đình viện, một biệt viện lớn nhất phía tây thành cổ, nhìn như phủ đệ của hầu tước nhà nào đó, kỳ thực là một tòa hoa lâu, mái hiên ngói xanh, đình đài lầu các đầy đủ, chạm trổ cột tranh, tinh xảo vô cùng.
Dưới ánh trăng, nam tử say rượu ăn mặc như lang quân nhà giàu, đưa tay thăm dò đưa lá khô trên vai ra vẻ cực kỳ không kiên nhẫn phất đi.

Xoay người một cái liền ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của nữ tử bên cạnh, ánh mắt mê loạn nhìn chằm chằm, khiến cho trên mặt nữ tử dù đã thoa phấn cũng theo đó hiện ra một chút ửng đỏ.

Vươn bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng đẩy, lại làm bộ voi lực, tư thế xấu hổ cúi đầu đẩy ra, muốn cự tuyệt mà lại nghênh đón, khơi mào hứng thú của nam tử, liền muốn tiến thêm một bước, dĩ nhiên đã quên nơi này là đình viện, bên cạnh còn có tùy tùng đi theo.
Giờ Hợi ba khắc, một trận gió lạnh ập tới, đèn hồng dưới hành lang dài bị cuốn tắt một ngọn, chỉ nghe thấy tiếng người hầu từ đầu kia truyền đến la hét: "Tứ Nương lên đài hiến vũ."
Trong lầu có thể được xưng là Tứ Nương mười năm qua chỉ có một vị kia, tâm tư nam tử đang cao hứng bị một tiếng kêu to quấy nhiễu, một phen đẩy nữ tử trong ngực ra, đưa tay ngay trên đỉnh đầu chỉnh sửa khăn vấn đầu, chớp chớp mắt, ra sức nhìn rõ con đường phía trước.
Mấy gã sai vật đứng ở xa xa chong thấy thế, vội vàng tiến lên đỡ lấy.
Nam tử ợ hơi no: "Hắc, hôm nay vận khí tốt, lại để cho ta gặp Liễu Tứ tiểu thư ra đài."
Nhóm người hầu híp mắt cười nịnh nọt hắn: "Có lẽ Liễu tiểu thư kia biết lang quân ngài tới."
Chỉ thấy nam tử đột nhiên đứng thẳng người, sau đó hung hăng tát gã kia một cái —— ba! -
"Đồ khốn kiếp, Liễu cô nương là ai, đó là tiên nhi trên trời, sao có thể vì người phàm như ta mà ra đài, cho dù là *Quan gia tới, cũng chưa chắc có thể gặp mặt một lần, hôm nay rõ ràng là vận khí tốt của ta!"
*Quan gia: ý chỉ Hoàng thượng.
Tên người hầu bị tát vội vàng tự tát vào mặt: "Đúng vậy, tiểu nhân nói hươu nói vượn, tiểu nhân đáng chết."
Nam tử lúc này mới bỏ qua, chợt lại mơ mơ màng màng nói: "Bất quá cũng đúng, ta là ai a, nhớ đến thân phận của *a gia ta cùng phụ thân, chỉ cần ta nói một câu, nàng dám không đến gặp sao?"
*A gia: ông nội
Nghe được một câu to gan này, nhóm người hầu liền biết được thiếu gia của bọn họ hôm nay sợ là say không nhẹ.
Nữ tử khi nãy mắt thấy sắp thành công đột nhiên thất bại, dê béo đến tay lại bị một câu nói liền bị mang đi, vì thế trong lòng không cam lòng tiến lên đuổi theo nói: "Nghe nói hôm nay Liễu tỷ tỷ xuất đài chung quy là vì một quý nhân cao quý kia.

Aiya ~ ngài có đi thì chính là cũng chỉ có thể nhìn từ xa..."
Nam tử chưa đáp lời, mắt lạnh lướt qua, tay đặt trên vai gã sai vặt của hắn khẽ động một cái gã, gã sai vặt liền quay đầu lớn tiếng quát lớn về phía nữ tử: "Tiện nhân, ngươi tính là cái thá gì, lang quân nhà ta muốn đi nơi nào, cần ngươi nhiều lời sao?"
Nói xong liền tiến lên cho nàng một cái tát.
Lòng bàn tay gã sai vặt dính đày son phấn, trên mặt nữ tử in một cái tát đỏ, nàng lại chỉ có thể che mặt giận dữ trừng đôi mắt ửng hồng, thấy bọn họ dương dương tiêu sái rời đi cũng đành phải cắn răng thầm hận.
"Ngươi a đừng tức giận, làm việc này như chúng ta, nhất định sẽ bị thế nhân giẫm dưới chân, hiện giờ cho dù là tùy tùng của viên ngoại lão gia cũng có thể dễ dàng khi dễ chúng ta, huống chi còn là công tử huân tước."
Một nữ tử lớn tuổi ở một đầu viện phía kia đi ra, trên trán dán hoa: " Tiểu thư chính là tiểu thư, nhập tiện tịch còn muốn như thế nào? "
"Ai có thể nói chính xác." Con ngươi của nử tử trở nên thâm thúy: "Tiểu thư thì sẽ không có ngày xoay người đây?"

Nữ tử lớn tuổi liền phốc xuy cười, cười nữ tử nói như mớ: "Đừng nằm mơ, cho dù ngươi thoát khỏi tịch tòng lương, bị những quan nhân tướng công kia mua về phủ cũng chỉ có mệnh làm thiếp." Nàng chợt lại lắc đầu nói: "Vả lại là tiện thiếp thấp kém vĩnh viễn không thể lên được chính thất, cái này không đoán được a, quan nhân nếu mất hứng liền đem ngươi bán đi cũng nói không chừng!"
"Nhưng đây cũng không phải là tuyệt đối."
"Đúng đúng, nếu số tốt, thay nhà hắn sinh một đứa con trai, có lẽ có thể được giữ lại Nhưng con thứ cuối cùng lại có thể được phân mấy mẫu gia sản đây? Xưa nay theo quy định, chỉ cần là con thứ thì đều phải nhường đường cho con chính thất, ý nghĩa rõ ràng như vậy ngươi vẫn nên sớm chết tâm đi."
"Không." Nữ tử buông tay che mặt, ngửa cổ hung tợn nói: "Không chỉ có lập đích tử, ta còn muốn trở thành chính thê, hay là ngoại trừ ngươi ra thì người khác không thể như vậy? Đương nhiên hôm nay không phải cũng như thế sao? "
"Dám ở dưới chân hoàng thành nghị luận Quan gia, ngươi không muốn sống?"
Nam tử say rượu được người hầu dìu vào *gác xép xem kịch, trong lầu treo mấy ngọn đèn hồng đỏ cùng đèn hồng vàng, ánh đèn làm nổi bật xiêm y hoa lam phía dưới.
*Gác xép: là nơi lầu trên ở các tửu lâu dành để những người có địa vị ngồi (thường thấy trong phim cổ trang), mỗi phòng sẽ có màn ngăn cách..

Ngôn Tình Ngược
"Đỡ ta đến nơi tốt nhất trên lầu hai."
Nhóm người hầu thật cẩn thận đỡ chủ tử lên lầu, sợ dập đầu có cái gì sơ suất thì trở về không dễ dàng giải thích: "Lang quân ngài chậm một chút."
Lầu hai có rất nhiều gian phòng nhỏ riêng biệt, vây thành một vòng đem sân khấu vòm ở giữa, bên cạnh đều dùng bình phong trống rỗng chạm trổ làm khoảng cách.
Trong gian phòng chính giữa có một gã sai vặt đang dọn dẹp bàn, thấy người tiến vào không giống người lúc trước, liền nhẹ nhàng nhắc nhở: "Mấy vị khách quan, nơi này đã có người sớm đặt chỗ, nếu ngài muốn xem, mấy chỗ bên cạnh còn trống, chỉ là giá cao một chút, bình thường Tứ Nương lên đài đều là không có chỗ ngồi trống, hôm nay nha là tạm thời xuất hiện, rất nhiều người cũng không biết, cho nên còn có chỗ trống, ngài..."
"Đồ khốn kiếp!" Người hầu lên tiếng răn dạy: "Có biết lang quân nhà ta là ai không? "
________________
Phía bên kia của kỹ viện.
" A Lang, gian phòng ngài đã định trước bị Nhị lang của phủ Hình bộ Thượng thư chiếm, bọn họ còn...!" Người hầu khom người tựa hồ có chút không dám nói, thấy sắc mặt chủ tử liền kiên trì nói tiếp: " Bọn họ còn nói là chúng ta không thể trêu vào *chủ, miệng nói lời ngong cuồng để cho chúng ta biết thân phận hắn mà tránh xa một chút.

"
*Chủ: ý chỉ về thân phận của phụ thân, người phía sau.
"Hình bộ thượng thư Tiêu Hiển Vinh..." Thiếu niên mặc một thân cổ tròn màu tím nhạt, bên ngoài khoác áo màu xám nhạt, vuốt ve cằm bóng loáng gật gật đầu: "Ừm, đúng là không thể trêu vào chủ của chủ.

"
" Nhưng bọn họ cũng quá kiêu ngạo đi? "
Thiếu niên cười nói: "Phụ thân hắn là một trong lục bộ Hình bộ thượng thư, ông nội lại là đại tướng dựng quốc Tiêu Hoài Đức, cũng là Khai quốc công hiện giờ dẫn mười vạn binh trấn thủ Tây Nam, ngươi nếu có được những điều này, không chừng so với hắn còn kiêu ngạo hơn.

"
Người hầu nhíu mày: "Nhưng một tháng trước Khai quốc công còn cùng ngươi chơi cờ, tiểu nhân thay A Lang ngài bất bình, thiên hạ này rõ ràng là..."
Thiếu niên xoay người đặt ngón tay thon dài ở bên môi, hơi run mắt: "Suỵt.


"
Người hầu chợt cúi đầu chắp tay: "Tiểu nhân nhiều lời.

"
Thiếu niên xoay người cất bước lên lầu: "Được rồi, nếu bị hắn chiếm thì chúng ta tìm chỗ khác là được, hôm nay chủ yếu là đến thăm mỹ nhân, vì người khác tức giận chẳng phải là mất hứng? quá không đáng.

"
Người hầu đành phải đi theo phía sau hắn, âm thầm bất bình: "Trong số các chủ tử, chỉ có A Lang ngài là tính khí tốt nhất, tiểu nhân là thay ngài bất mãn a.

"
Thiếu niên chỉ nhẹ nhàng cười.
Theo một tiếng trống vang lên, tân khách nhao nhao ngồi vào chỗ ngồi, tiếng ồn ào cũng dần dần nhỏ xuống, tiếng trống vang lên hai tiếng, đèn lồng treo trên gác mái liên tiếp bị tắt, chỉ còn lại trên giữa đài còn sáng một ngọn đèn lớn.
Tân khách dưới đài nhao nhao ngửa cổ lên, chú ý trên đài.
"Sáng sớm rèm cửa cuốn sương nhẹ, tay thử trang điểm." Vũ nữ theo ánh nến mà xuất hiện, trống da làm đài, lập tức hai tổ hai tay nắm chặt, một tổ đứng một tổ nửa ngồi xổm, trên đó có nữ tử trang điểm hoa mai đi chân trần mà lên, nhảy múa trên trống.
Đại Tống lấy thân gầy gò làm đẹp, mỹ nhân không ở trong da mà là xương, nữ tử lên đài này tất nhiên là băng cơ ngọc cốt, khiến cho chư khách trợn tròn cả mắt.
Trong tòa lầu chưa đóng cửa lớn, những người nghe tin sau đó vội vàng chạy tới, đều cẩn thận ngồi xuống, sợ tạo ra tiếng động đánh mất đi yên tĩnh.
Vừa là xem múa, vừa là xem người, còn có văn nhân cầm nến cầm bút viết thơ, họa sĩ vẽ tranh.
Tiếng đàn khép lại, ngừng múa, cảnh tượng vốn yên tĩnh trong nháy mắt lại trở nên náo nhiệt, bên trong có tiếng bình luận khen ngợi, trong lúc đó dĩ nhiên còn có tiếng đấu giá mua người.
Thanh âm tranh nhau ra giá xuất hiện liên tục, nữ tử đành phải từ trên trống đi xuống trước đài hướng đám khách trước đài hơi nghiêng người: "Tứ Nương tối nay lên sân khấu hiến vũ chỉ vì một người bạn cũ, không tiếp khách.

"
Nữ tử vừa mới khép lời, trong gian phòng lầu hai liền truyền đến tiếng nói say: "Liễu nương tử là biết hôm nay ta muốn tới sao? Một phen tâm ý như thế, ta làm sao có thể không nhận đây..." tiếp thế phất tay.
Từ dưới đài đi lên hai gã sai vặt, cầm một hộp thỏi vàng dâng lên: "Đây là một chút tâm ý của Lang quân nhà ta, mong Liễu tiểu thư nhận cho.

"
Có thể đến nơi này tham quan, có người nào mà không có xuất thân phú quý, gia tài bạc triệu, người vung tiền cũng không ít, bởi vậy tiền ở chỗ này liền trở thành vật không hiếm thấy nhất, vì thế cho nên nam nhân cũng không đón lấy lời thổi phồng xung quanh.
"Ta sẽ không nhận, các ngươi cầm về đi." Nữ tử ngẩng đầu nói: "Nhận được sự nâng đỡ, yêu thương của *Nha nội.


Nhưng Tứ Nương tối nay là vì người của mình mà nhảy múa, mong Nha nội đừng để nô gia khó xử.

"
*Nha nội: ý chỉ con cháu của quan lại.
Đến lúc này, một câu trả lời của Liễu Tứ Nương khiến cho dưới đài một trận ồn ào: "Đây chính là cháu trai của Khai quốc công a! "
Cũng có người khinh thường: "Khai quốc công thì như thế nào? Còn không phải là đắc tội Thái tử điện hạ bị phái đi biên giới Tây Nam? Đợi ngày sau tân đế đăng cơ, Tiêu gia còn có cuộc sống tốt đẹp sao? "
Có người gật đầu tán thành, cũng có người lắc đầu không tán thành: "Mặc dù đã lập thái tử, nhưng thánh nhân chết sớm, hiện giờ mẹ con Triệu vương được *Quan gia sủng ái nhất, chuyện sau này, thật đúng là khó nói.

"
*Quan gia: ý chỉ Hoàng thượng.
"Nghe nói Quan gia lại triệu hồi Quận vương ở Thành Đô về Đông Kinh."
"Quận vương ở Thành Đô là ai?"
"Chính là vị Quận vương mà chúng ta nhiều năm như vậy cũng không có nói đến, cũng không được Quan gia sủng ái, cho nên không biết cũng là hợp tình hợp lý."
"Không được sủng ái, đó cũng là cốt nhục thân cốt của Quan gia, vô luận ngày sau ca ca nào đăng cơ, hắn cũng là Thân vương quốc của triều quyết định, chỉ dựa vào thân phận này, cũng không phải để chúng ta có thể bừa bãi nghị luận."
Lời nói của Tứ Nương nam tử vẫn chưa nghe rõ, vì thế nhìn về phía người hầu bên cạnh nâng đỡ.
"Lang quân, nàng không theo đâu, còn rất ghét bỏ đem vàng của ngài trả trở về."
Hắn liền tức giận trừng mắt một cái, buông tay nói: "Đỡ ta đi xuống! "
Tiêu nha từ trên lầu đi xuống, một tay được người hầu chống đỡ, một tay run rẩy chỉ vào Tứ Nương.

" Trong nha môn ta coi trọng ngươi, đó là phúc phần của ngươi, ngươi chớ không biết tốt xấu, không biết xấu hổ."
Người háo sắc lại không muốn trở mặt, sợ cuối cùng cái gì cũng không lấy được, vì thế lại mơ mơ màng màng nói: "Con người ta luôn rộng lượng, không so đo với ngươi, hôm nay nếu ngươi theo ta, ta liền hứa cho ngươi phú quý về sau này.

"
Nữ tử cười một tiếng, lạnh lùng nói: "Muốn ta cũng được, chỉ cần Tiêu nha nội đáp ứng một điều kiện.

"
Thấy có cơ hội, hắn vội vàng cười đáp: "Ngươi nói xem.

"
"Tam môi lục sính, nghênh đón chính thê."
Tiêu nha nghe xong thân thể cứng đờ, chợt nhớ tới khuôn mặt hung thần ác sát của a gia và phụ thân, liền run lên giận dữ nói: "Làm càn! Ngươi không nhìn lấy thân phận của mình là gì, còn lại đưa ra yêu cầu này, chính là muốn gây khó dễ cho ta sao? "
"Nô gia có thân phận gì, mỗi người ở đây đều biết, nếu nha nội không làm được, như vậy mời trở về đi."
Tiêu nha nghe xong tức giận buông tay hai gã sai vặt bên cạnh, chống nạnh: "Được, xem ra trước kia là nha nội ta đối với ngươi quá khách khí, ngươi bất quá chỉ là một kỹ nữ nho nhỏ trong Lãm Nguyệt lâu này, hôm nay ta đã tới, ngươi cũng phải theo, không theo cũng được, ta vào nơi này, cũng không có lý do rút lui.


"
Người hầu đoán không tốt, liền tiến lên kéo góc áo trong của Tiêu nha: "Lang quân, Khai quốc công sắp hồi kinh rồi, không nên..."
" Cút đi! " Tiêu nha nội đá người hậu một cước.
Tứ Nương thấy tư thế này của hắn tựa hồ là muốn thật sự cướp người, lấy thân phận người trước mắt, cho dù nàng là hoa khôi nương tử trong lâu, ma ma cũng không dám thay nàng ra mặt nói chuyện.
Người hầu ở một bên thấy thế vội vàng hướng người về phía nàng: "Cô nương a, người liền đi theo Lang quân nhà ta đi.

" Hạ thấp người xuống bên đùi, nhỏ tiếng nói: "Lang quân hôm nay thật sự say, ngài biết, hắn chỉ có uống say mới như vậy, nếu thật sự nháo lên thì nhất định phải làm gì đây.

"
Tứ Nương ngẩng đầu lại nói: "Nơi này là thành Đông Kinh, chẳng lẽ nha nội còn không biết tông pháp sai quy định hay sao? "
Tiêu nha cười sảng:"Pháp? phụ thân ta là Hình bộ thượng thư, ta chính là pháp.

"
"Vương tử phạm pháp còn cùng tội chung với thứ dân, khi nào đến lượt Hình bộ thượng thư cũng có thể thay thế luật pháp của Đại Tống rồi?"
Thanh âm sảng khoái lưu loát, mọi người quay đầu lại, đưa mắt tới chỉ thấy một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, môi đỏ răng trắng, tay cầm một cái quạt gấp đàn hương thong dong đi lên đài.
" Đi đi, lấy đâu ra tiểu tử bao đồng, việc này không phải ngươi có thể quản! " Mấy gã sai vặt muốn tiến lên xua đuổi.
Thiếu niên duỗi tay đến người hầu phía sau tiến lên ngăn cản bọn họ.
Tiêu nha nội vẫy tay, người hầu thông đồng loạng choạng đến gần, chỉ thấy tay chỉ chỉ thiếu niên rồi lại chỉ mình: "Ngươi là ai? Còn dám đến quản chuyện Tiêu gia ta? "
" Ta là ai ngươi không cần biết, chỉ là hiện tại vị cô nương này không thích ngươi, cho nên mời ngươi rời đi! "
"Ngươi là cái thá gì?..."
Hắn muốn thô lỗ động thủ, lại bị một người hầu kinh hãi bên cạnh kéo lại: "Lang quân, trên người người này mặc *cẩm bào.

"
*Cẩm bào:
Bàn tay giơ lên liền run rẩy rũ xuống, người say rượu chớp chớp mắt, khiến cho mình tỉnh táo lúc này mới nhìn thấy những hoa văn ngầm khác trên áo choàng cổ tròn của thiếu niên, lúc này liền sợ sệt vài phần, lui về phía sau hai bước.

Tức giận thẹn quá cơn giận này cũng vơi hơn phân nửa, hắn tuy say rượu nhưng cũng không ngu.
*****
Tác giả có điều muốn nói:
*A Lang là xưng hô của hạ nhân dành cho chủ tử trong phủ, còn Lang quân là dành cho con trai của chủ nhân.
Lấy nhà Tống làm bối cảnh, toàn văn không phải sự thật, tham khảo phong tục lễ nghi nhà Tống, xưng hô đại bộ phận thi kịch nhiều hơn, mục đích là hy vọng chư quân xem truyện đồng thời cũng có thể nhìn thấy một ít kiến thức văn hóa hữu dụng ~
Càng về sau càng ổn định HE, cũng sẽ không có loại tình tiết cẩu huyết (tác giả nấm không thẳng, hahaha, vì vậy...!Xin vui lòng yên tâm vào hố ~.