Sở vương nhìn Lương Văn Bác, là giải nguyên của Giang Lăng mặc áo hai ta đan vừa phải, đối mặt với Thân vương của Đế quốc nhưng vẫn thong dong đứng vững, mặt không đổi sắc, có thể thấy được chí khí.

Sở vương chắp tay đi qua bên cạnh: "Bổn vương tin ngươi lúc này, nhưng chỉ có một lần này thôi, không phải bởi vì ngươi! "

"Hạ quan biết, trong kế hoạch của Thái tử điện hạ là trước khi ra khỏi đình, bệ hạ muốn mời Lục vương ngài cùng Tam vương đến trò chuyện. Vương gia cũng biết, lấy trí thông minh cùng tài trí của Vương gia, nên ứng đối như thế nào cũng không cần hạ quan phải nhiều lời."

"Như vậy, hạ quan liền cáo lui trước." Lương Văn Bác khép tay áo hơi khom người.

"Bổn vương mặc kệ ngươi là người của Thái tử hay là người của Triệu vương, nếu ngươi phụ tỷ ấy ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"


Lương Văn Bác đứng vững, xoay người đối diện Sở vương, lần nữa khom người nói: "Nguyên đán sắp tới, hạ quan ở đây sớm chúc mừng Lục vương, chúc ngài Nguyên đán an khang. "

Vệ Hoàn ngưng nhìn sách luận văn thư trên bàn hồi lâu, suy nghĩ một hồi vẫn là đem nó thiêu hủy.

"Lục Tử!"

"A Lang?"

"Long Đức khai quốc công có thể trở về kịp hay không?"

"Bẩm A Lang, nghe Vương phi nói vào ngày đại triều nguyên đán hắn có thể chạy về kịp."

Phủ vệ tiền viện vội vàng chạy đến thư phòng bẩm báo: "A Lang, đại nội truyền đến tin tức, bệ hạ triệu kiến. "

Vệ Hoàn nhìn thoáng qua Tiểu Lục Tử: "Ngươi không cần đi theo ta. "

"A Lang đây là?"

"Ta đi lần này có thể sẽ có nguy hiểm."

Tiểu Lục Tử kinh hãi: "A Lang đi Đại Nội làm sao có thể có nguy hiểm chứ, vậy..."

"Bọn họ không muốn buông tha ta, ta có biện pháp gì đây!"


"Vương phi còn chưa trở về, nếu không A Lang chờ Vương phi trở về trước rồi mới nhận lời đi?"

"Thiên tử triệu tập há có thể để ngươi chần chờ?" Vệ Hoàn cười nhẹ vỗ vỗ bả vai Tiểu Lục Tử: "Yên tâm đi, ta sẽ không có việc gì đâu! "

Bộ dáng vân đạm phong khinh của chủ tử càng làm cho hắn lo lắng, nhưng làm người hầu thì có thể làm cái gì, chỉ có thể tuân theo bổn phận: "Vậy để nô gia đi lấy công phục của A Lang. "

Vệ Hoàn nhìn sắc trời, đã dần dần ngã về hoàng hôn, cũng gần đến giờ làm của Môn hạ môn.

"Long Đức khai quốc công trở về sớm mới tốt, nếu không ta mà chết, kỳ vọng của nhà các ngươi chẳng phải không còn sao?" Nói đến đây, nàng có chút tự châm chọc mà cười.

"A Lang, công phục cùng đai ngọc." Tiểu Lục Tử run rẩy hai tay.

Vệ Hoàn đến gần, sờ sờ hoa văn khắc đặc chế trên ngọc của y phục Thân vương: "Thật không ngờ, nhanh như vậy đã tới rồi! "


"A Lang đang nói cái gì vậy?"

Nàng thu tay lại lắc đầu nói: "Không có gì, nếu Vương phi hỏi ngươi liền nói là ta tiến cung vấn an Thị Thiện đi. "

"Nhưng vừa rồi A Lang không phải còn nói..."

"Suỵt." Vệ Hoàn cởi thường phục trên người ra, để tay ra hiệu, sau đó mặc công phục vào, nhẹ giọng nói: "Chờ nàng trở về, cửa cung cũng đã đóng lại, không nên nhắc tới chuyện này với nàng. "

Thánh giá ở đại nội, cửa cung mới đóng sớm hơn cửa thành cũ một chút.

"A Lang là sợ Vương phi lo lắng sao?"

Vệ Hoàn ngồi xuống, Tiểu Lục Tử cầm lược lên chải tóc cho nàng một lần nữa, nhìn gương đồng trên bàn, người bên trong tựa hồ rất bất đắc dĩ, run hai mắt: "Phải không... Ta cũng không biết. "

Xe ngựa ở Sở vương phủ chờ chậm rãi sử dụng, Hoàng đế tuyên triệu, quân sĩ Hoàng Thành ty liền không dám ngăn cản nàng.
Hoàng đế ở Văn Đức điện, Thái tử cũng ở đó.

"Thần.." Nàng hơi ngẩng đầu, nhìn Hoàng đế: "Thỉnh an bệ hạ. "

"Trẫm, miễn lễ." Hoàng đế vẫy tay: "Nào, ngồi xuống đi. "

Triệu Từ mang đến một cái ghế, đặt ở trước mặt Hoàng đế.

"Tạ ơn, bệ hạ." Vệ Hoàn liền đến gần ngồi xuống, cung kính cẩn thân hỏi: "Bệ hạ triệu thần tới là? "

"Sắp tới chính là Tết nguyên đán, ngươi cũng đã làm quan lễ gần được một năm, theo tổ chế nên chuyển ra ngoài đình rồi."

"Thần tự biết tổ huấn có lời, Hoàng tử triều đình không được tham gia vào chuyện triều chính, Đại vương là Thái tử cho nên không có gì đáng ngại."

Sở vương không có lòng tranh đoạt, đây là chuyện mà Thái tử cùng Triệu vương đều biết, Hoàng đế hiện giờ cũng nhìn ra được: "Trẫm phúc bạc, dưới gối chỉ còn lại ba huynh đệ các ngươi, trẫm già rồi, giang sơn Vệ gia sau này vẫn phải có các ngươi đến canh giữ, các ngươi là huynh đệ nên nâng đỡ lẫn nhau, phòng ngừa tặc tử có lòng dạ bất chính. "
"Bệ hạ hiện giờ đang ở thời kỳ tuổi trẻ sung mãn, vả lại bệ hạ là Thiên tử, có tử vi tinh chiếu rọi, tất có thể phúc thọ được kéo dài."

"Lục Lang đi đất Thục một chuyến, lời lẽ này cũng là học được từ nơi đó đi, a?" Hoàng đế cùng Thái tử và Triệu Từ mỗi người cười một cái.

"Tam lang đã được trẫm triệu và hỏi qua, hắn vẫn cùng trẫm đề cử ngươi, nói Lục lang mặc dù là người nhỏ nhất trong ba huynh đệ các ngươi, nhưng đối với việc quản quốc cũng có ý kiến riêng của mình, lại nói ngươi mặc dù thích chơi đùa một chút, nhưng cũng không có bỏ bê việc học. Còn nói ngươi muốn thay trẫm cùng Thái tử phân ưu, cho nên hôm nay trẫm triệu ngươi đến chính là muốn hỏi một chút ý nghĩ trị quốc của ngươi, nếu ngươi nói tốt, trẫm liền có thể để Thẩm Quan viện soạn chỉ, hứa cho ngươi ra đình nhậm chức quan."
Hoàng đế nói là nhậm chức, mà không phải là 'chức quan không có danh hiệu': "Thái Tông từng nói, Hoàng tử của bổn triều chỉ có chức trách là vấn an Thị Thiện, thần nếu nói đồng ý vậy thì chính là ngỗ nghịch. "

"Trẫm hứa với ngươi, ngươi có thể nói."

"Vậy thần kia nếu nói không tốt..."

"Xá ngươi vô tội." Hoàng đế một bộ dáng không nói đùa, rất là rộng lượng.

Vệ Hoàn hai tay trước bụng mở ra, di chuyển đến hai đầu gối: "Thần chỉ tiếp xúc qua chính vụ địa phương trong ba năm ở đất Thục, sư phụ cũng chỉ dạy đạo thánh hiền của Quân tử, nhân giả ái nhân, đất Thục cũng là ở biên giới Tây Nam, có doanh trại, hiện giờ triều ta trải qua ba đời, lãnh thổ cũng đã là lớn nhất trong sử sách"

Dứt lời, nàng liền đứng dậy khom người với Hoàng đế: "Bệ hạ uy vũ." Chợt lại ngồi xuống: "Nhưng hiện giờ chiến sự đã định, thần cho rằng bệ hạ nên cùng địch giảng hòa, cùng thiên hạ giảng hòa, văn võ cùng đặt ngang hàng, đều xem trọng như nhau mới đúng. "
"Thái Tổ cầm binh quyền mà đoạt được thiên hạ, Thái Tông dùng văn mà quản thiên hạ, hiện giờ hai triều đại của Đế quốc có thể sống an định, thần cho rằng nên đặt văn võ ngang hàng mà không phải như Vũ đế ở tiền triều, cùng binh điêu vũ lại lấy lực lượng đông đảo của Đại quốc mà tàn sát các tiểu quốc. Cho dù là thắng, ngoại trừ chút uy danh hư vinh kia, cũng chỉ có hại dân! Làm Thiên tử ngồi trên thiên hạ, vì dân chúng vì con dân, khi thi hành nhân chính cùng dạy dân, lòng dân phục tùng mới là đạo làm Vua, nhân chính thi, mà võ không thể phế, quốc gia phế võ, chính là phòng giặc trong, phòng trong mà quên giặc ngoài, tức là căn cơ đã ngoại hoạn. Nhưng nếu một mực tôn võ, chẳng những khiến võ tướng ôm binh tự trọng, cũng khiến quốc gia vào trạng thái dự binh, khiến quốc khố không chịu nổi gánh nặng này. "
"Không chỉ ngoài doanh trại dự phòng binh, hiện giờ trong triều cũng đã dự phòng, cứ dự phòng, lại là dự phòng, những thứ này tổng hợp lại, chính là hai chữ 'dự phòng'. Quan trọng chính là phải giải quyết hai chữ này, đổi ba năm thành một năm mở thi chọn sĩ tử để thay thế dự phòng, thành lập Dục Tràng cùng các bang biên giới thông thương qua lại."

Chế độ quan chức là Thái Tổ tiền triều định ra, để phòng ngừa võ tướng trọng quyền và để phòng ngừa Thừa tướng chuyên quyền mà kết đảng bè phái, cho nên lập ra quan chức cùng sai quan không có quyền hành mà chỉ là danh hiệu, nhưng có bổng lộc.

"Thật không ngờ Lục vương ngày thường không tham chính, nhưng luận về chính sự cũng không hàm hồ." Thái tử ngồi yên một bên, khóe miệng nhếch lên.

"Ngoài ra, thần còn có tiến trình Quân vương, ngũ pháp!"
"Lấy dòng tộc là quê, xã không thể làm được. Lấy hương là nước, quốc gia không thể làm được. Lấy nước là thiên hạ, thiên hạ không thể làm được. Lấy gia là nhà, lấy hương là quê, lấy nước là nước, lấy thiên hạ là thiên hạ..."

"Lục ca!" Thái tử biến sắc.

Hoàng đế đột nhiên lạnh mặt, giơ tay ngăn Thái tử lại, hướng Sở vương nói: "Ngươi tiếp tục nói. "

"Ngự dân chi kiêu, quý người bên trên. Cánh cửa dạy dân là trước hết. Con đường triệu dân, tốt hay xấu là việc ở phía trên. Cố quân cầu thì thần được. Quân mời thì thần ăn. Quân giỏi thì thần phục. Quân ác thần tắc ẩn nấp... Chỉ có đạo làm người mới có thể chuẩn bị được tai họa chưa hình thành, cố họa không manh."

Nghỉ ngơi một hơi, Sở vương vẫn tiếp tục nói: "Thiên hạ không lo chuyện không có thần tử, không Quân vương không sĩ tử. Thiên hạ không lo không có tài, hoạn không ai lo. Lập Quân vương là để cho thời gian dài. Những người vị tha, có thể bỏ qua triều chính. Thẩm tra khi thì dùng quan sát, mà người có thể cuối đầu với quan, có thể sùng bái là Quân cũng là vì như vậy. Người giàu thì sẽ mất người thân, người tin kẻ tiểu nhân, người sẽ thất sĩ. "
"Những điều này, tất cả đều là chủ trương của ngươi sao?" Hoàng đế trầm giọng hỏi, hắn vẫn còn nhớ rõ trước đại điện, Thái tử phế đi phản bác sách luận tại trước mặt Tề vương, lời nói khẳng khái kích động, khiến chúng công thần đồng loạt khen ngợi, Thái phó nhân đức, có người kế thừa Hoàng đế!

Vệ Hoàn nhìn Hoàng đế sắc mặt càng thêm âm trầm: "Hồi bệ hạ, là của thần. "

Hoàng đế từ ngồi đứng dậy, đi tới trước mặt Sở vương, nàng vừa nhớ tới thân thể còn đang khom, lại bị bàn tay mạnh mẽ ấn xuống.

Nàng dường như không biết, ngây người nhìn Hoàng đế: "Bệ hạ? "

"Ngươi có biết lời ngươi nói giống với tội nhân tiền triều kia không?" Hoàng đế nắm chặt vạt áo Sở vương, hung tợn nhìn chằm chằm nàng.

Sách lược phụ họa quốc tình vốn không sai, nhưng sai thì sai, nàng đề cập đến chuyện cũ việc Hoàng đế làm người mà thần tử mà không tin tưởng, điều này khiến Hoàng đế căm hận.
"Tội nhân tiền triều?"

"Ngươi là nhi tử của trẫm sao?"

Sở vương quay đầu lại, hành động này càng khiến Hoàng đế phẫn nộ cùng bất mãn, liền hung hăng bỏ lại hắn.

Triệu Từ ở một bên nhìn đau lòng: "Bệ hạ, Sở vương gia hắn không biết..."

Hoàng đế chỉ vào Sở vương hét lớn: "Nói chuyện! "

"Phụ thân, Lục ca hắn..."

Hoàng đế giận dữ, thậm chí nhân nhượng Thái tử: "Còn có ngươi, ngươi về Đông cung cho trẫm! "

Thái tử đành phải khiếp đảm khom người lui ra.

Hoàng đế cúi đầu nhìn Sở vương đang nằm sấp trên mặt đất, trong con ngươi lộ ra vẻ hung ác, không hề có nửa điểm tình cảm thương tiếc của phụ tử: "Tại sao ngươi lại ngỗ nghịch với trẫm! "

"Thần không có!"

"Ngươi thật sự không biết, hay là giả vờ không biết?" Hoàng đế híp mắt, hung tợn nói: "Ai ai cũng đều nói ngươi khoan dung, nhân đức của ngươi trẫm có như thế nào cũng không nghĩ tới, ngươi lại có suy nghĩ giống như tội nhân kia! "
"Thần chỉ là trả lời bệ hạ, nói thật mà thôi!"

Hoàng đế trừng tròn hai mắt: "Phạt đánh, phạt đánh cho trẫm, Tiêu Hiển Phù, Tiêu Hiển Phù! "

Tiêu Hiển Phù nghe gọi liền chạy vào điện: "Có vi thần! "

"Kéo ra ngoài, phạt ba mươi trượng!"

Tiêu Hiển Phù nhìn Sở vương đang nằm sấp trên mặt đất, chung quanh một mảnh lộn xộn, thập phần do dự nói: "Bệ hạ, cái này..."

"Như thế nào? Ngay cả ngươi cũng muốn ngỗ nghịch với trẫm?"

Tiêu Hiển Phù lúc này quỳ xuống: "Thần không dám! "

"Mang ra cho trẫm, đánh chết cũng không trách tội ngươi!"

Lửa giận của Hoàng đế cũng đã viết lên mặt, Tiêu Hiển Phù đành phải nghe theo phân phó: "Vâng."

"Bệ hạ đã nói sẽ xá thần vô tội..."

"Kéo xuống!"

Trước Văn Đức điện, một đám Hoàng Thành ti cùng cấm quân vây quanh, Tiêu Hiển Phù sai người đem dụng cụ hành hình ra ngoài.
Tết nguyên đán sắp tới, trên hành lang hai bên Văn Đức điện đều đã treo đèn lồng màu đỏ, mùng một tháng giêng có đại triều cho nên bây giờ là thời điểm công thần trong đại nội tụ tập làm việc nhiều nhất, tin tức Hoàng đế phạt hình Sở vương rất nhanh từ Văn Đức điện truyền đến quân chính nhị phủ.

Trước khi hành hình, Hoàng đế từ Văn Đức điện đi ra: "Ngươi nói cho trẫm biết, những lời đó không phải là ngươi nói! "

"Cho dù không phải ta nói, bệ hạ sẽ buông tha cho ta sao? Đến tột cùng là Thái tử điện hạ muốn thăm dò ta, hay là bệ hạ ngài đây! "

Hoàng đế nhíu chặt mày chăm chú hồi lâu, chợt phất tay áo rời đi.

"Phụ thân!" Sở vương run rẩy nói.

"Từ đầu đến cuối, ta cũng không có nghĩ tới muốn cùng Đại ca và Tam ca tranh giành."

Hoàng đế dừng bước, xoay người đi về trước mặt nàng, nửa ngồi xổm, đem thanh âm đè xuống cực thấp, lại không thấy thu đi phần tức giận: "Như vậy để trẫm nói cho ngươi biết, ở trong lòng trẫm ngươi không nên được sinh ra! "
Hoàng đế đi lên bậc thang Văn Đức điện, đưa lưng về phía mọi người nhắm mắt nói: "Sở vương ngỗ nghịch với Quân phụ, bất trung bất hiếu, phạt ba mươi trượng, giải đến Tông Chính tự nghe lệnh phát phạt." Nói xong, ngay cả đầu cũng không quay liền bước vào đại điện.

——-————————

Đông Cung

Vệ Diệu uống một ngụm trà nhẹ nhàng, chợt hỏi: "Sách luận kia, hắn không có nghi ngờ gì? "

"Bẩm điện hạ, Sở vương thông minh, không chỉ nổi lên nghi ngờ, hơn nữa còn biết đây là sách lược mà tiền triều phế dùng để phế Thái tử, so với Thiên tử lúc trước cũng giập khiễng vài phần."

Vệ Diệu kinh hãi: "Hắn biết?" Xoa xoa mu bàn tay mình: "Chuyện năm đó thiếu chút nữa làm cho phụ thân mất đi cơ hội ra đình ... thật vất vả lắm, vì vậy phụ thân càng thêm kiêng kị việc này, cho nên cũng không cho người nhắc tới, bổn vương biết đều là do ngoại tổ nói cho, hắn làm sao biết được? "
"Cái này, thần cũng không biết."

"Hắn nếu đã biết, vì sao lại muốn ở trong điện như cũ nói ra, đây không phải là biết rõ là hố lửa còn muốn nhảy vào trong sao?"

"Đây có lẽ mới là chỗ cao minh của Sở vương."

"Nói như vậy là ý như thế nào?"

"Tiêu gia muốn nâng đỡ Sở vương, nhưng bệ hạ sẽ đồng ý sao? Tiêu gia quyền trọng, bệ hạ không cho phép còn có ích lợi gì sao?"

Vệ Diệu sáng tỏ: "Trên quan lễ ban cho một tên, làm cho công thần cùng dân chúng nhao nhao nghi ngờ, cưới nữ nhi của Têu thị lại càng là được gió đảy thêm cao, Lục vương nhìn như là gây họa kỳ thật chính là tránh họa? "

Người trẻ tuổi cười yếu ớt, khép hai tay áo khẽ khom người nói: "Long Đức khai quốc công sắp hồi kinh rồi, ngày mai sẽ đến. "

"Ngươi có sách lược gì tốt?"

"Sở vương nhìn như không tranh giành, kì thực là lấy lui làm tiến, tránh mũi nhọn, điều hắn muốn làm đơn giản là muốn tránh đi ngài cùng Triệu vương, tự mình bảo vệ mình."
"Không tranh giành làm ngư ông đắc lợi, bổn vương thật không ngờ tâm tư Lục vương lại sâu như vậy, cũng chưa từng nghĩ tới, hắn lại đối với mình nhẫn tâm như thế, thật là khiến cho bổn vương không thể không đê lo."

"Thần đã nói cho Sở vương biết, thần là người của ngài."

Vệ Diệu kinh hãi: "Cái gì? Ngươi nói cho hắn biết, vậy hắn còn có thể tin ngươi sao? "

"Hắn sẽ tin." Người trẻ tuổi nói rất tự tin.

"Tại sao?"

Hắn cúi đầu, cười nhẹ: "Bởi vì thần hiểu hắn."