Trong Vương phủ, thái y cùng phó sứ của Hàn Lâm y viện đều tề tụ cùng một chỗ.

Lửa than đỏ bừng làm ấm lên sự lạnh lẽo ban đầu của căn phòng, vài thái y vô cùng bận rộn nhưng không loạn.

Lòng bàn tay bị nàng vuốt ve mà đổ mồ hôi, không ngừng cúi đầu rồi ngẩng đầu, thật sự nhịn không được nữa liền nhíu mày lo lắng hỏi: "Vương phi thế nào rồi? "

Từ khi thái y châm cứu mạch, nàng liền một tấc cũng không rời, chỉ lo ngồi canh giữ trước giường, ngay cả nháy mắt một cái cũng không dám, sợ mấy thái y này hoa mắt mà đâm nhầm vào tay nàng mà sinh đau.

"Tay Vương gia?"

Sở vương run lên đôi môi tái nhợt: "Không cần quản ta, trước tiên trị liệu Vương phi đi." Sau đó ngồi xổm xuống nắm tay Tiêu Ấu Thanh: "Tại sao bàn tay vẫn lạnh như vậy?" Bởi vì sốt ruột cùng lo lắng mà thay đổi giọng nói chuyển qua hỏi thái y, nhưng nhìn thế nào cũng giống như đang hỏi tội.


"Vương gia đừng nóng vội." Dương thái y liền tiến lên trấn an: "Vương phi sẽ không có việc gì. "

Cũng không biết qua bao lâu, cửa phòng đóng chặt lúc này mới mở ra một cái khe nhỏ, hai nữ sứ vội vội vàng vàng chạy ra, mãi cho đến hậu viện mới liên tục nói: "Nước nóng đã đun xong chưa? Đông viện cần gấp nước nóng! "

"Đã xong rồi."

Trong phòng, sau khi xác nhận tính mạng của Vương phi không có gì đáng ngại, Dương thái y lại tận tình khuyên nhủ một phen, Sở vương lúc này mới thỏa hiệp ngồi xuống để hắn xử lý cánh tay bị thương của nàng.

"Tay Vương gia lần này bị ngã nghiêm trọng như vậy sao lại còn ngâm mình trong nước lạnh đây, Vương gia sau này không muốn vẽ tranh nữa sao? Nếu Quý phi nương tử cùng công chúa nhìn thấy sẽ không biết phải đau lòng đến mức nào." Tôn thái y nhìn vết thương bị ngâm đến nhăn đúm lại mà đau lòng nói.


"Người cũng sắp mất đi, ta còn cần cái tay này làm gì?"

Sở vương nói lời này thẳng để Dương thái y ngẩng đầu cứng đờ mà nhìn, nhưng cũng chỉ có một lát ngắn như vậy: "Vương gia nhịn một chút. "

Băng bó vết thương cùng thay y phục khô lại, Vệ Hoàn lập tức chạy về trước giường, một khắc cũng không dám nghỉ ngơi.

"Dương thái y, Vương phi nàng ... ?"

Dương thái y đuổi những người khác trong phòng lui ra, chợt quỳ xuống đất: "Hạ quan vô năng, tuy rằng tính mạng Vương phi đã được bảo toàn, nhưng mà..."

Hành động của Dương thái y khiến cho lo lắng trong lòng Vệ Hoàn nháy mắt dâng lên trong lòng: "Nhưng là cái gì? "

"Trời rét lạnh, thân thể Vương phi ngâm trong nước lạnh trong thời gian dài như vậy, hàn khí cũng đã xâm nhập vào trong cơ thể, vết thương đã thắm vào bên trong. Vì vậy, Vương phi sợ là sau này...không bao giờ có thể sinh con được nữa." Nhất mạch của Thái Tông chỉ còn lại những người trong hoàng thất hiện nay. Bây giờ Hoàng tử vốn đã ít, vấn đề cần hoàng thất khai chi tán diệp liền trở thành ưu tiên hàng đầu của triều đình.


Nhưng đối với Sở vương nhất định sẽ không có con nối dõi mà nói, tin xấu này cũng không tính là quá xấu, nhưng nàng biết mình cũng không thể tước đoạt quyền làm mẫu thân của Tiêu Ấu Thanh.

"Ngươi là y thánh đương đại, ngay cả ngươi cũng không có cách nào trị liệu được sao?"

Dương thái y bất đắc dĩ lắc đầu: "Là bị thương trong căn cốt, không phải dựa vào dược liệu là có thể chữa khỏi được. "

Vệ Hoàn đi tới trước giường chậm rãi ngồi xuống, nắm lấy bàn tay dần dần trở lại ấm áp của Tiêu Ấu Thanh: "Dương thái  y, bổn vương có thể không trị tội của ngươi, nhưng..." Nàng nghiêng đầu lạnh lùng nhìn về phía Dương thái y: "Kết quả chẩn đoán hôm nay ngươi không được nhắc tới với bất luận kẻ nào, trên mạch án chỉ cần viết thân thể Vương phi không có gì đáng ngại, chỉ là bị phong hàn. "
Dương thái y ngẩng đầu lên: "Nhưng mà..."

Sở vương thấy thái y do dự liền đem tay Tiêu Ấu Thanh đặt trở lại trong chăn, đứng dậy chậm rãi đến gần, một bên xoay xoay chiếc nhẫn vàng khảm bảo thạch trên ngón giữa, ánh mắt đột nhiên trở nên xám xịt, chợt khom lưng tiến đến bên tai thái y, lạnh lùng nói: "Dương thái y, bổn vương nghe nói ngươi từ nhỏ cô khổ, đến gần qua tuổi tráng niêm mới có được nhi tử, hiện giờ triều đình đột ngột nổi lên sóng gió. Ấu tử còn chưa trưởng thành, ngươi nên hảo hảo bảo vệ cái mũ quan này trên đầu mình được, vì hậu nhân mà suy nghĩ mới đúng, nghĩ đến cuộc sống cô đơn không nơi nương tựa kia, hẳn là cực kỳ khó chịu đi? 

Dương thái y trừng tròn hai mắt, tim cũng theo đó mà nâng lên, biểu hiện đặc biệt sợ hãi.

Sở vương phi thân phận đặc thù, việc này tất nhiên không chỉ đơn giản như ngoài mặt, hắn chỉ là một thái y nho nhỏ thân mặc lục bào, sau lưng cũng không có chỗ dựa gì, không chịu nổi sóng lớn liền bẻ gãy: "Hạ quan" lại nặng nề bái xuống: "Đã hiểu. "
Hết thảy đều ổn định, trong phòng trở về yên tĩnh, chỉ còn nàng cùng nàng. Sở vương theo bản năng sờ sờ dưới thắt lưng cùng cánh tay còn mơ hồ đau đớn, đã từng không lâu, người nằm trên giường chính là mình, chờ đến bình minh lại là người nằm trên giường, hôm nay đổi lại mới phát hiện ra cảm giác lo lắng đúng là không dễ chịu.

Đau ở trong lòng so với vết thương ở trên người càng thêm chua xót, Sở Vương tĩnh tâm tĩnh lặng nhìn chằm chằm Tiêu Ấu Thanh: "Ngươi đã cứu ta, ta cũng đã cứu ngươi, ta từng lợi dụng ngươi, ngươi cũng vậy. Cho nên chúng ta ... hòa nhau." Lại quay sang nhìn xung quanh căn phòng từng là phòng đại hôn này, chậm rãi đứng dậy.

Lúc đại hôn, rèm cửa đỏ cùng màn che vui vẻ vốn nên treo đầy đủ một năm, bởi vì nàng không thích mà rút xuống sớm. Đã mấy tháng trôi qua, nàng đều chỉ xem nơi này là nơi dừng chân để ngủ vào ban đêm.
Trong lúc lơ đãng nhìn thấy một cái tủ chưa khóa, là một trong những đồ đạc từ lúc Tiêu Ấu Thanh vào phủ đến nay, quay đầu lại nhìn thoáng qua người chưa tỉnh, chợt tò mò đến gần.

Nghĩ thầm, nữ tử đọc đủ thi thư như vậy nếu có vật cất giấu hẳn là không phải là một ít đồ vật bình thường. Thẳng đến khi mở tủ ra mới phát hiện là mình nghĩ sai, trong tủ đặt một cái hộp trang điểm cùng một ít trang sức vàng bạc của nữ tử, chỉ là bên cạnh hộp trang điểm còn có một cái hộp điêu khắc hình chữ nhật, thập phần tinh xảo, giống như dùng để bảo hộ tranh chữ được lưu trữ.

Không nhịn được liền tò mò mở ra, quả nhiên là một bức tranh chữ, chợt lại khép nó lại, chuẩn bị thả lại vào hộp. Không biết tại sao trong lòng lại không nỡ, lại tò mò tỷ tỷ đến tột cùng sẽ giấu bảo bối gì ở bên trong, vì vậy liền đưa tay cầm lấy cái hộp kia ra lần nữa.
Quyển tranh lấy ra từ trong hộp bị nàng chậm rãi mở ra, cảm giác đầu tiên ập đến không phải tán thưởng mà là hai hàng nước mắt chưa bao giờ rơi trước mặt người khác hiện tại lại theo gương mặt nàng nhỏ xuống bức tranh.

Trong tranh nguyên lai là vẽ một thiếu niên còn chưa chín chắn, người trong tranh hiện lên trong mắt nàng giống như bản thân đang soi gương, chỉ là thiếu niên trong tranh có nụ cười yếu ớt, cũng không có rơi lệ.

Sở vương run rẩy hai tay nghẹn ngào nói: "Quá muộn, quá muộn rồi! "

"Tại sao... Tại sao ta lại không phát hiện ra nó sớm hơn! "

Nước mắt của nàng cũng không phải vì bức tranh, mà là bởi vì chỗ lưu lại ở dưới có chín chữ nhỏ, nước mực của chữ so với nét tranh cũng mới hơn, hiển nhiên là do mới thêm lên không bao lâu.

Là dùng liễu thư viết, sạch sẽ chỉnh tề, nhập mộc ba phần, từng chữ đều là dụng tâm mà viết: "Vi quân chi cung, hồ hồ trong bùn."
Bên cạnh chữ Quân còn có hai giọt nước mắt đã khô.

————————

[ Trong phòng rộng rãi sáng sủa cùng nội thất xa hoa, chỉ là phòng quá lớn, mặc dù bày đầy đủ đồ đạc cũng toát lên vẻ trống trải. Trước giường bệnh của nữ tử có một tiểu cô nương ngồi ở một góc, đang nước mắt lưng tròng nhào liền tới trước mặt.

"Ngay cả mẫu thân cũng không cần A Hề sao?"

Nữ tử sắc mặt trắng bệch, khóe mắt không ngừng rơi lệ: "Mẫu thân...trên thế gian này...thứ không nỡ nhất chính là A Hề a. "

"Mẫu thân vì sao phải đi? Vì sao cũng giống như Tứ ca cùng nhau rời khỏi A Hề a?"

Nữ tử đưa tay thăm dò hai má tiểu cô nương, không nỡ nói: "Mẫu thân cũng không muốn...nhưng mẫu thân không còn cách nào khác. "

"Thực xin lỗi, mẫu thân không phải là một mẫu thân tốt."

Tiểu cô nương vươn bàn tay non nớt ra, chính mình lau khô nước mắt hai bên khóe mắt, hít vào cái mũi đỏ bừng nói: "A Hề biết rồi, A Hề không trách mẫu thân. "
"A Hề, đáp ứng mẫu thân, không nên oán hận phụ thân cùng gia gia ngươi, được không?"

Tiểu cô nương chợt quay đầu nhìn cửa phòng không có ai, sau đó liền gật gật đầu.

"A Hề phải nhớ kỹ, không nên lấy đức báo oán, người trong thiên hạ này cũng không phải nếu không đen thì là trắng. Cái ngươi nhìn thấy chỉ là người khác muốn ngươi nhìn thấy, nếu gặp phải cái ngươi nhìn không thấy thì nên làm sao bây giờ?"

"Phu tử đã nói qua, lòng thiện như nước, nhưng Hề nhi cảm thấy lời người khác nói là thật thật giả giả, cũng là nhìn không thấy, cho dù có lòng tin hay không cũng đều phải dựa vào chính mình phán đoán. Bởi vậy Hề nhi hiện tại ngoại trừ nương, đối với ai cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng."

Sự thông minh của tiểu cô nương làm cho nàng vui mừng, nhưng phần thông minh này đồng thời cũng làm cho nàng lo lắng: "A Hề của nương khi lớn lên nhất định là cô nương xinh đẹp nhất Đại Tống. Đến lúc đó a, nương hy vọng sẽ có một người đem ngươi nâng ở trong lòng bàn tay, toàn tâm toàn ý vì ngươi. Hắn không cần là anh hùng gì đó, cũng không cần có bao nhiêu lợi hại, trong mắt hắn không có giang sơn kia, không có vạn dân, mà chỉ cần có ngươi thôi." Nữ tử sắc mặt trắng bệch vừa nói, khóe mắt cũng tràn nước chưa từng dừng.
Mới mười mấy ngày trước nàng bệnh nặng một hồi, lúc này mới khiến cho nhi tử trưởng phòng của Tiêu gia từ quân phủ trong đại nội chạy về phủ.

"Hề nhi bây giờ còn nhỏ, ta chỉ khẩn cầu ngươi một điều, đừng để nàng trở thành vật hi sinh để đoạt quyền của các ngươi, đừng để nàng giống như ta mà ôm ấp cả đời."

"Ôm ấp cả đời? Ta và ngươi thuở nhỏ cùng nhau lớn lên, là ngươi nói muốn gả cho ta, mà bây giờ chuyện đã như nguyện. Chẳng lẽ Tiêu gia còn làm gì ủy khuất ngươi sao?" Không đợi nữ tử trả lời, hắn lại thẳng lưng nói: "Bề trên của ta ba người Cầu Mã cả đời, huyết chiến ở sa trường, từ dưới đao của địch nhân mà sống sót trở về, mấy lần suýt nữa mất mạng, một thân quân công, mới có được Tiêu gia của ngày hôm nay. Mới có nhị đẳng quận phu nhân cùng mẫu thân nhất đẳng phu nhân như thế, ngươi còn không hài lòng sao? "
Nữ tử đỏ hốc mắt: "Thiếp muốn không phải là những thứ này, bởi vì thiếp căn bản không cầu những hư vinh này! "

Tiêu Hiển Vinh đột nhiên nheo hai mắt lại, cười lạnh: "Là bởi vì lúc trước Tiêu gia làm cho ngươi không thể tiến vào Tề vương phủ, để cho ngươi bỏ lỡ chứ Hậu vị kia, cho nên ngươi mới cảm thấy là bản thân ôm ấp cả đời! "

Lại lạnh lùng nói: "Nàng là nữ nhi của Tiêu gia ta, Tiêu gia bất cứ chuyện gì từ trước đến nay đều do gia chủ làm chủ, cho dù ngươi có cầu ta cũng vô dụng. "

Nàng tự biết bất kỳ lời giải thích nào dưới sự cố chấp của mình cũng vô dụng, liền đau khổ cầu khẩn nói: "Ta chỉ còn lại Trạch Nhi cùng Hề nhi, Trạch nhi tính tình cương trực, nhưng hắn là đích trưởng của Tiêu gia. Mặc dù ta không muốn hắn nhập sĩ, nhưng Tiêu gia cũng sẽ không đồng ý, các ngươi không thể giống như cái gia kia đến ép Hề nhi, ta không nợ các ngươi, nàng cũng không nợ. "
"Nhưng nàng họ Tiêu!" Tiêu Hiển Vinh vẫn không nhượng bộ.

Đến lúc này, thái độ của nàng cũng cứng rắn lên: "Ta đã giao phó nàng cho nhị ca đưa đến Khương gia ở Kim Lăng, trước khi nàng đến tuổi cập kê các ngươi không thể tự mình mang nàng trở về. Đợi đến khi nàng đến tuổi cập kê, nếu nàng muốn trở về người của Khương gia cũng sẽ không ngăn trở. "

Tiêu Hiển Vinh xoay người, trợn mắt nhìn: "Ngươi đến tột cùng là có bao nhiêu chán ghét ta!?" ]

...

[ Đoạn ký ức này trong mộng cảnh dần dần tản đi, lại chuyển sang một cảnh khác, vẫn là ở trong phủ đệ Khai quốc công, chỉ khác nhau chính là ở đây là khuê phòng của Tam tiểu thư Tiêu gia.

"Vị tiểu thiếu niên này tuấn tú, nếu là nữ tử nhất định cũng là một nữ tử xinh đẹp đi, so với Tam vương cũng có chút giống nhau. Chẳng lẽ là Tam vương khi còn là thiếu niên? "
Nữ tử cầm tranh lắc đầu: "Hắn là con út của Quan gia, là Lục vương." Chợt lại nhìn chằm chằm bức họa nói: "Trần Thư Ngôn mười sáu tuổi, là tổng giác, dung mạo lại xinh đẹp, cũng giống như phụ nhân, sợ là chỉ có hơn chứ không kém. "

Nghe được lời tự hỏi này của thiếu chủ tử, nữ sứ liền hỏi: "Cô nương là bởi vì Lục vương so với Tam vương đẹp hơn nên mới muốn gả sao? "

Nữ tử cẩn thận thu hồi bức tranh, lắc đầu nói: "Cho dù ta đã chuẩn bị tốt tính toán trả giá hết thảy cho dòng tộc, nhưng trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng cùng với kỳ vọng trong tương lai, có lẽ ta vẫn muốn vì mình mà đánh cược một phen đi! "

"Cô nương muốn vì mình, vậy vì sao lại không chọn Tam vương? Tam vương thuở nhỏ đã đối với ngài có..."

"Ngươi chỉ nhìn thấy bề ngoài ôn hòa của Tam Vương, bởi vậy đã quên gia tộc phía sau ta là ai." Nữ tử lắc đầu đứng lên, đem quyển trục nhẹ nhàng bỏ vào trong tráp niêm phong: "Nếu ta chọn Tam vương, chỉ sợ mới là thật rơi vào vực sâu vạn trượng. "
"Nhưng cô nương đối với Lục vương của quan gia hoàn toàn không biết gì cả, cứ như vậy gả qua, nô tỳ lo lắng..."

"Cho nên mới gọi là đánh cược." Nàng nhìn chằm chằm vào hộp giữ bức tranh chân dung: "Con người nếu mất đi cái gì thì liền sẽ càng thêm khát vọng cái đó. Mất đi mới có thể hiểu được, đánh mất đi tình yêu liền sẽ có khát vọng có người yêu mình, liền... sẽ biết cách yêu thương người khác. "

"Cô nương là đích nữ của Khai quốc công phủ, lại là cháu ngoại của Kim Lăng Khương thị, vốn có thể sống vinh hoa vô ưu một đời, cô nương lại đem cả đời lấy đi đặt cược, quá không đáng giá a. "

"Gả cho ai cũng là gả, trong mắt anh hùng chỉ có giang sơn, cho nên nương nói cho ta biết, nữ tử chỉ cần chọn một người bình thường thật sự yêu ngươi, nguyện ý bảo hộ ngươi. Nhưng ta đối với những thứ này đều muốn có!" Khi nói, trong mắt nữ tử tràn ngập dã tâm, có lẽ là sinh ra trong dòng tộc này, hoặc có lẽ là thuở nhỏ bị đưa đến thế gia, sớm đã nhìn hết chuyện đời.
"Tam vương cùng Thái tử tranh nhau đoạt quyền, trong lòng cũng là nghĩ đến tướng sơn. Nhưng nam nhi trên thế gian đều đem kiến công lập nghiệp đặt trước Tề gia, huống chi còn là nhi tử của quan gia, Lục vương tuổi nhỏ nhất, có lẽ trong lòng cũng có chứa đựng giang sơn, như thế không phải vẫn là Tam vương là người tốt nhất sao?"

"Cho nên ta mới nói, đây là một tia kỳ vọng."

"Cô nương nếu đi bước này nhất định không quay đầu lại được nữa." ]

...

"Nô tỳ là tiểu nha đầu theo đại nương tử từ lúc trở về đến nay, ngày ngày nhìn đại nương tử một mình ở trong phòng trống, mười năm thê lương chưa từng thấy người cười. Cho dù là ở trước mặt cũng chưa từng thấy A Lang xuất hiện, loại khổ sở này nô tỳ đến nay vẫn còn nhớ rõ."

"Cho nên, ta cũng sẽ sợ đi..." 

Từ hoàng hôn đến về đêm, Tiêu Ấu Thanh hôn mê suốt đêm, mãi đến sáng hôm sau nàng mới tỉnh lại từ trong giấc ngủ, nghiêng đầu lại phát hiện trên bên cạnh gối có đặt một cái túi ấm thủ công quen thuộc.
Dưới đáy túi có khắc chữ mà nàng vẫn chưa từng quên: "Thức vi, thức vi, hồ bất quy. "