"Em nói cái gì?" Hắc Viêm Triệt không vui véo một cái ở trên mông cô.

"Đều tại anh, đều tại anh làm hại, hu hu..." Viên Cổn Cổn khóc nói lại những lời này.

Hắc Viêm Triệt bực dọc buông cô ra, xuống giường đi ra ngoài, một lúc sau lại đi vào, đặt kem pudding ở đầu giường, sau đó ôm cô nhóc đang khóc không ngừng ngồi dậy, nhàn nhạt nói "Đừng khóc, mặc quần áo rồi ăn bánh ngọt."

Hai tay Viên Cổn Cổn ôm ngực, ủy khuất nhìn anh "Làm gì có quần áo, đều bị anh xé nát rồi.".

Hắc Viêm Triệt đặt cô ở trên giường, đứng dậy đi đến tủ quần áo cầm lấy một cái áo màu đen đưa cho cô, không nói gì.

"Cái đó đâu... Tôi không thấy." Viên Cổn Cổn khóc meo meo nói.

"Cái gì?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nghe không hiểu.

Viên Cổn Cổn cúi đầu nhìn nhìn tay che phủ ngực của mình, lại nhìn nhìn anh, vẻ mặt ủy khuất.

Hắc Viêm Triệt ngẩn người, bắt đầu đất tìm kiếm món đồ 'đó' ở trên mặt đất, tìm cả buổi cũng không tìm được, nhanh nhẹn xốc chăn lên, kết quả nhìn thấy cái áo lót màu đen lẳng lặng nằm ở một chỗ rất gần Viên Cổn Cổn.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, vừa khóc vừa thì thào "Bị đè dẹp rồi..."

Hắc Viêm Triệt cau mày lạnh giọng nói "Chính em đè dẹp."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, vẻ mặt không vui.

Hắc Viêm Triệt hít vào một hơi, ép giọng của mình nhẹ lại, nhàn nhạt nói "Mặc vào sẽ không dẹp nửa."

Nghe vậy, Viên Cổn Cổn đỏ mặt.

"Nhanh lên!" Hắc Viêm Triệt nhận ra mình đã nói cái gì, không vui xoay người lạnh lùng nói.

Viên Cổn Cổn lau nước mắt, lấy cái áo lót bị đè dẹp, vò nặn, sau đó mặc vào, lại lấy cái áo nam màu đen qua mặc lên trên người, lắc lắc tay áo dài dài, nhỏ giọng meo meo "Quá lớn."

Hắc Viêm Triệt xoay người nhìn cô, chỉ thấy cô vuơn tay nhỏ bé bị tay áo che phủ về phía anh, vẻ mặt ngớ ngẩn, lông mi ướt át và cái mũi hồng hồng, giống như đang dụ dỗ người khác khi dễ cô.....

"Thiếu gia?" Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, nhỏ giọng gọi Hắc Viêm Triệt hơi mất hồn.

Hắc Viêm Triệt ngẩn người, ngồi lên trên giuồng ôm cô vào trong ngực, mới phát hiện dưới người cô còn treo một cái váy rách nát, vươn tay kéo một cái, kéo nó ra khỏi thân thể của cô, lộ ra hai đùi trắng nõn đều đặn.

Viên Cổn Cổn khó chịu vặn vẹo, ngẩng đầu đáng thương tội nghiệp nhìn anh "Mông lành lạnh, tôi muốn quần lót."

Hắc Viêm Triệt ngẩn người, cầm lấy kem pudding trên đầu giường nhét vào trên tay cô, lạnh giọng nói "Em câm miệng."

Viên Cổn Cổn có ăn thì chuyện gì cũng có thể bàn bạc, mở nắp hộp kem pudding ra, lấy muỗng nhỏ bên trong ăn từng chút từng chút một, nín khóc.

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ngây ngô của cô, càng giữ vững quyết định muốn giam cầm cô ở bên cạnh, ai biết cô có thể vì miếng ăn mà bán chính mình hay không... Anh thu nhận giúp đỡ cô, coi như làm là làm việc thiện tích đức.

"Còn muốn..." Sauk hi Viên Cổn Cổn ăn xong còn chưa thỏa mãn liếm liếm môi, đưa hộp không cho Hắc Viêm Triệt..

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, không nói gì.

Viên Cổn Cổn nhìn ánh mắt của anh, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên "Anh nói sau này tôi làm sao gặp người khác được, đều là lỗi của anh, đều là do anh không tốt..."

Hắc Viêm Triệt cười lạnh một tiếng, ném cô lên trên giường nhàn nhạt nói "Em từ từ khóc." Nói xong xoay người rời đi.

"Anh đi đâu?" Viên Cổn Cổn sốt ruột hét.

"Về nhà." Hắc Viêm Triệt nói cũng không quay đầu lại.

"Tôi cũng phải về nhà, tôi không muốn ở lại trong đây một mình." Viên Cổn Cổn nhảy xuống giường, chạy đến bên người anh túm chặt tay áo của anh.

"Em ở lại đây." Hắc Viêm Triệt kéo tay cô ra nhàn nhạt nói.

"Vì sao?" Viên Cổn Cổn lại túm chặt tay áo của anh..

"Em quá ồn." Hắc Viêm Triệt lại kéo tay cô ra lần nửa.

"Tôi muốn về nhà với anh..." Viên Cổn Cổn sốt ruột ôm lấy eo anh từ phía sau, bày ra tư thế nếu anh không dẫn tôi đi thì anh cũng đừng mong đi.

"Không khóc liền dẫn em đi."Ở góc độ cô không nhìn thấy, Hắc Viêm Triệt kéo khóe miệng lên, bởi vì câu tôi muốn về nhà với anh.

Viên Cổn Cổn rầu rĩ gật gật đầu, buông lỏng tay ôm anh ra, "Nhưng tôi không muốn đi ra ngoài như vậy, bị người ta thấy sẽ hiểu lầm."

"Vậy em liền ở lại đây!" Tâm trạng Hắc Viêm Triệt đang tốt nhưng khi nghe thấy những lời này liền tan thành mây khói, cô sợ người ta hiểu lầm? Sao lúc cô mặc áo của Na Tịch Thịnh Duệ về lại không sợ người ta hiểu lầm?

Viên Cổn Cổn ngẩn người, vành mắt đỏ lên xoay người trở lại trên giường, không nói một câu.

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng ra khỏi phòng, 'Rầm' một tiếng cửa đóng sầm lại , để cô ở lại trong phòng.

Viên Cổn Cổn nhìn cánh cửa lớn đóng chặt, vừa ủy khuất vừa sợ hãi lui vào trong chăn, trong đầu là toàn bộ hình ảnh phim ma đã từng xem, máy đóng dấu sẽ tự động đóng dấu, không có người nhưng vẫn vang lên tiếng đánh chữ....Những thứ đó đều xảy ra ở công ty lớn...

9 giờ tối, phòng sách nhà họ Hắc.

Á Tư và Nhã Tư bị chủ nhân của đôi mắt tím trước mắt làm cho đáy lòng hốt hoảng, lông tơ cũng dựng thẳng lên, đây... Muốn đánh muốn giết thì ngài nói một tiếng đi được không, đừng dùng ánh mắt u ám này để kích động tâm hồn yếu ớt của bọn họ chứ.

"Các người không biết gõ cửa?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

"Xin lỗi chủ nhân, vì chúng tôi không tìm thấy Cổn Cổn cho nên hơi lo lắng, quên mất lễ nghi." Á Tư khom người, chân thành tỏ vẻ là mình rất hối hận

Hắc Viêm Triệt nhìn anh ta nở nụ cười lạnh như băng, "Đầu óc không dùng được nửa sao? Tôi giúp các người tỉnh táo lại."