Mục Dương Linh nghe thấy hai chữ “báo ân” nên đã liếc mắt nhìn bọn họ thật kỹ, lúc này nàng mới phát hiện ra điểm khác thường, tuy rằng làn da của bọn họ cũng đen, nhưng lại không giống với lão cha hàng năm phải lao động, giống như là cố ý bôi đen, hơn nữa, bàn tay bắt lấy bánh nướng có da thịt còn non mịn hơn một cô nương như nàng ?Người như vậy vừa nhìn thấy đã biết là công tử nhà giàu đang gặp nạn, Mục Dương Linh do dự một chút, rốt cuộc cũng thương tiếc hai người bọn họ chỉ là thiếu niên, hỏi: “Người nhà của các ngươi ở nơi nào? Có cần ta hỗ trợ không ?”Tề Hạo Nhiên vừa định mở miệng, Phạm Tử Câm đã nhanh chóng nhìn Mục Dương Linh cười nói: “Đa tạ cô nương, chúng ta đã tìm được đường đi, nhà của người thân cách đây cũng không xa, cũng không làm phiền cô nương, còn xin cô nương nói ra địa chỉ, ngày sau chúng ta sẽ tới báo đáp.

”Mục Dương Linh thấy người thiếu niên này có tính cảnh giác rất cao, không khỏi cười, nàng cũng không cảm thấy bực bội, chỉ lắc đầu nói: “Không cần, bất quá chỉ là một cái bánh nướng mà thôi.

” Nhìn sắc trời, lại nhìn vị trí của bọn họ, liền chỉ đường cho bọn họ rời khỏi ngọn núi này, nói: “Các ngươi đi về phía bên kia, đi tầm ba mươi phút sẽ nhìn thấy một con đường nhỏ, các ngươi lại đi dọc theo con đường nhỏ là có thể đi ra ngoài.

”Dứt lời, nàng xoay người liền rời đi.

Thấy bóng dáng của Mục Dương Linh đã biến mất, lúc này Phạm Tử Câm mới ngã xuống trên mặt đất, hắn trừng mắt nhìn Tề Hạo Nhiên một cái, cả giận nói: “Ngươi lại muốn nói ra thân phận của chúng ta, hiện tại chúng ta đã đi đến Hưng Châu, lại đi thêm hai ngày là có thể tìm được Tề đại ca.

”Tề Hạo Nhiên trợn trắng mắt, “Chúng ta không có một xu dính túi, đi tìm như thế nào? Hơn nữa, người này là người tốt.

”Phạm Tử Câm nhảy dựng lên, “Làm sao ngươi biết.


”“Ta tự mình biết, ta nói nàng là người tốt chính là người tốt, lúc trước chúng ta bị lừa đều bởi vì nghe theo lời nói của ngươi, nếu nghe theo lời nói của ta liền sẽ không bị lừa.

”“Còn không phải tại ngươi không biết lựa lời, người khác hỏi cái gì ngươi liền trả lời cái đó, vốn dĩ người ta không có ác ý cũng phải sinh ra ác ý.

” Phạm Tử Câm không phục mà kêu lên.

Tề Hạo Nhiên càng không phục, “Rõ ràng là ngươi không biết nhìn người.

”“Là ngươi không cẩn thận……”Trong nháy mắt hai thiếu niên đã trở nên khắc khẩu, ngay từ đầu Tề Hạo Nhiên còn chiếm thượng phong, nhưng từ trước đến nay hắn không am hiểu việc cãi nhau, cho nên không bao lâu hắn liền thua dưới miệng của Phạm Tử Câm, hắn giận dữ, xé ra một miếng bánh nướng ở trong tay mình nhét vào trong miệng của Phạm Tử Câm để chặn lại.

Phạm Tử Câm trừng mắt dần dần bình tĩnh trở lại, thấy trong tay Tề Hạo Nhiên chỉ còn lại một miếng bánh nhỏ, rốt cuộc cũng đau lòng, liền xé ra một nửa miếng bánh của mình đưa cho Tề Hạo Nhiên, hàm hồ nói: “Ăn nhanh đi, ăn xong rồi chúng ta lại lên đường.

”Tề Hạo Nhiên hừ một tiếng, nói: “Ta có thân thể cường tráng, không cần ăn, vẫn là ngươi ăn đi.

”Phạm Tử Câm trừng mắt, cả giận nói: “Cầm, ta còn muốn để cho ngươi bảo vệ ta, nếu lại đến thêm mấy tên du côn lưu manh, ta còn phải dựa vào ngươi đánh đuổi đi.


”Tề Hạo Nhiên tự đắc nói: “Hiện tại ngươi đã biết công phu của ta lợi hại ? Đọc sách tốt thì có ích lợi gì? Chạy trốn còn phải cần ta cõng, ha ha ha……” Nói xong bởi vì đắc ý mà cười rộ lên.

Phạm Tử Câm hừ lạnh một tiếng, cười nhạo nói: “Tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản có cái gì tốt, nếu không có ta suy nghĩ mọi việc chu toàn, dù ngươi có công phu tốt, bọn họ có bốn năm chục người xúm lại là có thể đánh ngươi thành bánh nhân thịt.

”Mục Dương Linh tránh ở chỗ tối nghe hai thiếu niên cãi nhau, lại thấy bọn họ đút bánh nướng ở trong tay cho đối phương ăn, trong nháy mắt nàng trừu trừu khóe miệng, vì sao nàng lại có cảm giác thương nhau lắm cắn nhau đau?Một cái bánh nướng sao có thể ăn no?Nàng chỉ là một tiểu cô nương chín tuổi đều phải ăn ba bốn cái mới có cảm giác no, huống chi là hai thiếu niên choai choai.

Nghĩ nghĩ, Mục Dương Linh xoay người rời đi, sau đó không lâu trong tay nàng xách theo một con gà rừng cùng một con thỏ tới, hai thiếu niên còn đang ngồi nghỉ ngơi ở tại chỗ, phỏng chừng là tay chân vô lực, hiện tại cũng không còn đấu võ mồm.

Mục Dương Linh đến gần, Tề Hạo Nhiên liền nhảy lên, che ở phía trước Phạm Tử Câm, đề phòng hỏi: “Ai?”Phạm Tử Câm sống lưng căng chặt.

Mục Dương Linh đem gà rừng cùng con thỏ ở trong tay ném tới trước mặt bọn họ, nói: “Cho các ngươi, xử lý gà rừng mà ăn, con thỏ thì cầm lên trên trấn ,” Mục Dương Linh nghĩ nghĩ, nói: “Nếu ở trên đường các ngươi có đi qua huyện Minh Thủy, liền mang vào trong huyện bán, giá tiền ở huyện thành sẽ cao hơn trên trấn.

Tề Hạo Nhiên nhìn thấy Mục Dương Linh xuất hiện, trên mặt tức khắc nở nụ cười thật to, đắc ý quay đầu nhìn Phạm Tử Câm, trên mặt chỉ kém không viết mấy chữ “Ngươi xem đi, ta liền biết nàng là người tốt”.


Phạm Tử Câm trừu trừu khóe miệng, thầm mắng một tiếng ngu xuẩn, hắn đứng dậy hành lễ với Mục Dương Linh, trên mặt rất là cảm kích, “Thật đa tạ cô nương, vô luận như thế nào cô nương đều phải để lại địa chỉ, về sau có cơ hội chúng ta nhấ định sẽ báo đáp.

”Nhìn Phạm Tử Câm không chút thả lỏng, Mục Dương Linh không thể không thừa nhận, đối phương tuyệt không đáng yêu, thật là, nàng nhìn qua rất giống người xấu ư?Mục Dương Linh thấy đối phương không chút nào thả lỏng, cũng không ngại nói: “Nhà của ta rất dễ tìm, ở ngay chân núi trong thôn, ta họ Mục, toàn bộ trong thôn chỉ có nhà ta là họ Mục, các ngươi chỉ cần nghe ngóng một chút thì sẽ biết.

” Dứt lời, nàng xoay người rời đi.

Lần này là thật sự rời đi, Mục Dương Linh muốn đi vào núi để nhìn xem bẫy rập đêm qua mới vừa đào xuống, lão nương không thích ăn thịt gà rừng, ngại cứng, động vật hoang dã rất ít mỡ, hơn nữa thịt cũng không đủ non mềm, cho nên trong nhà trừ bỏ nàng cùng lão cha sẽ ăn, còn lại đều bán đi.

Một con gà rừng cùng một con thỏ đối với nàng mà nói cũng không khó săn, nhưng cũng là hai cân gạo, cũng đủ cho lão nương cùng đệ đệ ăn tầm ba ngày……Mục Dương Linh quơ quơ đầu, đuổi ý tưởng này ra bên ngoài, thầm nghĩ trong lòng: Nàng tốt xấu gì cũng là người từng tham gia quân ngũ, không thể tính toán chi li như thế, đối phương chỉ là hài tử, có thể giúp liền giúp.

Một đường đi qua, trên eo Mục Dương Linh đã treo một chuỗi gà rừng cùng con thỏ, vừa nhìn thấy cái bẫy rập lớn ở cuối cùng, liền nghe được vài tiếng r3n rỉ “Hô hô”.

Mục Dương Linh “Ngao” một tiếng chạy như bay đến, có một con lợn rừng đang nằm ngã ở trong bẫy rập, nó đang muốn dùng chân trước bò lên trên, phỏng chừng là chân sau của nó đã bị thương nên không có sức, hơn nữa bẫy rập lại đủ lớn, căn bản là nó không bò lên được.

Mục Dương Linh ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, “Quả thật là trời không phụ ta, hiện tại đã có tiền nộp thuế.


”Đôi mắt Mục Dương Linh phát sáng nhìn con lợn rừng, nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn luyến tiếc gi3t chết nó, nhưng nó còn sống thì khẳng định nàng không thể mang nó đi được.

Mục Dương Linh liền ngồi xổm ở bên hố, nhìn lợn rừng đang kinh hoảng thất thố muốn nỗ lực chạy ra bên ngoài, chẳng những không thể đột phá bẫy rập, ngược lại làm cho mình thêm vết thương chồng chất.

Nàng nhìn đến chân của nó, nghĩ, nếu bẻ gãy tứ chi của nó, nàng lại trói chặt nó, có khả năng sẽ đem về được.

Mục Dương Linh ném xuống con mồi ở trên người, nhéo nhéo nắm tay, cười hắc hắc, “Heo huynh a heo huynh, đừng trách lòng ta tàn nhẫn, chỉ trách ngươi sinh không gặp thời.

”Nói xong liền đi vòng đến mặt sau của lợn rừng, nhảy xuống, vừa lúc nàng cưỡi ở trên lưng lợn rừng, nàng không chút nghĩ ngợi, dùng một quyền đánh vào đầu heo, vừa đánh vừa chú ý sức mạnh , tận lực không đánh chết con lợn rừng.

Lợn rừng kêu lên “Ngao ngao”, quỳ rạp xuống hố, Mục Dương Linh chỉ đánh nó đến không thể nhúc nhích, thừa dịp nó còn chưa phục hồi tinh thần lại, một tay nhanh chóng bắt lấy chân nó, bẻ một cái, một tiếng “Tạp sát”, một chân trước của nó liền bị gãy.

Lợn rừng kêu lên không ngừng, Mục Dương Linh nhanh chóng ra tay, chỉ chốc lát sau, bốn chân của lợn rừng đều bị nàng bẻ gãy, đầu heo rừng tê liệt ngã xuống trong hố.

.