Nhà chính sớm đã buông đũa, chỉ là bọn nhỏ vẫn còn đang ăn ở bên ngoài, bọn họ cũng không thể lập tức đi ra ngoài, mọi người đành phải nói chuyện phiếm.

Vừa vặn thu hoạch vụ thu mới vừa kết thúc, chủ đề nói chuyện của mọi người chính là thu hoạch năm nay cùng gieo giống của năm sau.

Mục Dương Linh vừa tiến vào, Lưu Hòa cùng Lưu Đại Tiền ngồi đối diện cửa đã nhìn thấy được.

Lưu Hòa hướng về phía nàng vẫy tay, cười nói: “A Linh tới? Đến chỗ của cữu gia.

”Mục Dương Linh hơi mỉm cười, đi qua, hành lễ với mọi người, “Cữu gia tốt, nhóm biểu cữu tốt.

”Lưu Hòa cười ha ha, “Đứa nhỏ này vẫn khách sáo như vậy, mới trở lại từ trên trấn? Cha ngươi đâu? Trở về từ trong huyện chưa?”“Đã trở lại, hắn đang ở nhà, ta cùng đệ đệ tới đây chơi.

”Lưu Hòa biết Mục Thạch đã hoàn toàn mặc kệ việc này, chỉ để nữ nhi xử lý, hắn cũng biết Mục Thạch đau lòng nữ nhi, nhưng không nghĩ tới lại mặc kệ Mục Dương Linh như vậy.

Lưu Hòa thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhìn Mục Dương Linh nói: “Hài tử ngoan, ta biết ngươi mang nhóm biểu cữu vào núi là có ý tốt, nhưng chúng ta là nông dân, chủ yếu vẫn là trồng trọt, cho nên lần sau bọn họ sẽ không đi theo ngươi vào núi, chỉ ở nhà làm việc.


”“Ta biết cữu gia đang lo lắng cái gì, đơn giản là sợ những người khác trong thôn đều tới tìm nhà ta, chuyện này đích xác muốn đa tạ cữu gia đã suy nghĩ cho Mục gia chúng ta, việc này cũng là do ta đã suy xét không chu toàn, nhưng ta còn muốn mang mọi người vào núi.

”Mục Dương Linh nói: “Gần đây con thỏ ở trong núi đã càng ngày càng nhiều, bây giờ lại đang có xu thế càng nhiều hơn, trước kia ta ở phía tây săn xong con mồi cách mấy ngày sẽ phải đổi qua phía đông, sau đó chậm rãi chuyển động vào sâu bên trong, đại khái hai tháng sau sẽ lại trở về, như vậy cũng không cần lo lắng con mồi ở chỗ đó vì săn bắt quá nhiều mà giảm bớt số lượng, nhưng gần nửa tháng nay, ta cơ hồ không cần đổi qua chỗ khác, đều săn bắt ở phía tây bên này, mỗi ngày ta vào núi đều có thể cõng ra một sọt thỏ hoang.

”Lưu Hòa cùng Lưu Đại Tiền liếc nhau, nghiêm túc nói: “Ngươi nói có rất nhiều thỏ hoang ở trong núi?”Mục Dương Linh gật đầu, “Đều sắp thành hoạ, nếu mùa thu không bắt bọn chúng nhiều hơn, qua mùa đông, chỉ sợ muốn tai họa đến hoa màu ở trong thôn.

”Chuyện con thỏ ở trong núi tai họa đến hoa màu ở ngoài ruộng thì bọn họ chưa từng thấy qua, nhưng Lưu Hòa đã từng nghe nói qua, những con thỏ này một khi đã đói bụng thì vật gì cũng đều có thể đào bới để ăn, sự nguy hại của bọn nó so với chuột đồng chỉ có lớn hơn chứ không nhỏ hơn.

“Cho nên ta mới mang theo bốn người biểu cữu vào núi, nếu những người khác ở trong thôn đã có ý kiến, cữu gia không bằng đem 47 hộ chia làm năm đội, mỗi ngày phái ra một đội đi theo ta vào núi, bắt được con mồi sẽ chia đều cho người ở trong đội, nhưng ta cũng có một yêu cầu.

”Lời này vừa nói ra, nhà chính lập tức không còn tiếng động, Lưu Đại Tiền sốt ruột nhìn Mục Dương Linh, ánh mắt của những người khác đều sáng ngời nhìn nàng.

Lưu Hòa hơi hơi ngồi thẳng thân mình, “Ngươi nói.

”“Ta dẫn bọn hắn vào núi là vì đau lòng mấy hài tử kia, hơn nữa, mọi người cũng đều biết, Mục gia của ta chỉ dựa vào săn thú mà sống, cho nên con mồi mà các ngươi săn được thì không được bắt lên trên trấn cùng huyện Minh Thủy để bán, các ngươi chỉ có thể để lại cho nhà mình ăn, nếu muốn bán, phải đi ra Thất Hương trấn cùng huyện Minh Thủy.


”Lưu Hòa trầm ngâm nửa ngày, nói: “Ngươi vẫn là một hài tử, việc này cần nói một tiếng cùng phụ thân ngươi ……”Mục Dương Linh lắc đầu, “Chuyện này ta có thể làm chủ, cữu gia yên tâm.

”Lưu Đại Tiền liền xen mồm nói: “Chúng ta cũng không thể chiếm không tiện nghi của ngươi, hài tử, chúng ta sẽ phân một nửa con mồi cho ngươi, như thế nào?”Mục Dương Linh nhấp miệng cười nói: “Đại cữu gia, con mồi ở trên trấn cùng trong huyện đều có số lượng, ta muốn nhiều con mồi như vậy cũng bán không ra a, hiện tại nương của ta đang có thai, làm thành thịt khô sẽ huân nàng,” Mục Dương Linh nghĩ nghĩ nói: “Không bằng như vậy đi, mỗi ngày các nhà các hộ sẽ lột da con thỏ phân một nửa cho ta, thế nào?”Thịt thỏ nàng sẽ từ bỏ, nhưng da thỏ lại có thể bán ra ngoài, đến lúc đó nàng sẽ xử lý cho thật tốt rồi kêu lão nương làm áo da, bao tay cùng mũ cho bọn họ ấm áp qua mùa đông.

Yêu cầu nhỏ như vậy, Lưu Hòa bọn họ tự nhiên sẽ đáp ứng.

Mục Dương Linh liền đứng dậy, nói: “Đem nhà Đình biểu cữu cùng Viên biểu cữu đơn độc rút ra, như vậy liền có 45 hộ, mỗi đội có chín người, sau đó lại đem hai người bọn họ tính vào, mỗi lần đi hai người bọn họ đều phải đi theo, người trong thôn sẽ nghe bọn hắn an bài, ta chỉ phụ trách dẫn bọn hắn đi vào cùng dạy cho bọn hắn bố trí bẫy rập cùng săn thú, chuyện quản người sẽ giao cho hai vị biểu cữu của ta.

”Vậy việc này có ý nghĩa Lưu Đình cùng Lưu Viên mỗi lần đều có thể đi cùng đội, mỗi lần đều có thể được phân con mồi, mọi người đều biết nàng đang chiếu cố hai người cữu gia, thân sơ có khác, cũng không có người có ý kiến, mọi người đều gật đầu đồng ý.

Mục Dương Linh lại nói: “Nhà của Lưu quả phụ không có nam nhân trưởng thành, đến phiên nhà nàng, con mồi sẽ lấy từ chỗ của hai vị biểu cữu.

”Toàn thôn chỉ có chủ hộ của nhà Lưu quả phụ mới năm tuổi, không thể để Lưu quả phụ đi theo vào núi, hơn nữa đồ vật sẽ do Lưu Đình Lưu Viên ra, mọi người càng không có ý kiến.


Người Lưu gia không nghĩ tới sẽ có loại kinh hỉ này, dù bị Lưu Đình trêu cợt một phen cũng không ảnh hưởng tới tâm tình của bọn họ, mọi người đều vui mừng nhìn Mục Dương Linh, cảm thấy nàng không hổ là người của Mục gia, tâm chính là thiện lương a.

Mục Dương Linh thấy mọi chuyện đều đã nói xong, lúc này mới đứng dậy nói: “Vậy cữu gia an bài đi, ngày kia chúng ta mới vào núi.

” Dừng một chút làm bộ vô tình nói: “Đúng rồi, chuyện của dì cả bà thế nào? Vào núi có thể trì hoãn đến chuyện của dì cả bà không?”“Sẽ không, sẽ không,” Lưu Hòa hứa hẹn nói: “Qua mấy ngày ta sẽ tự mình mang theo đại cữu gia của ngươi đi đến thôn Tây Sơn nhìn xem dì cả bà của ngươi.

”Ánh mắt của Lưu Đại Tiền sáng lên, Lưu Hòa không chỉ là thôn trưởng của thôn Lâm Sơn, mà còn là tộc trưởng của Lưu gia, nếu có thể mời hắn đi qua bên đó, phân lượng nói chuyện sẽ nặng hơn, huống chi, Lưu Hòa còn có thể mời tộc trưởng của Tây Sơn thôn.

Mục Dương Linh cũng không dự đoán được sẽ có kinh hỉ như vậy, ý cười trên mặt càng chân thành, “Chờ các ngươi phân đội xong, ngày kia liền ở chân núi chờ ta, ta trở về nói một tiếng với cha ta.

”“Được, được, ngươi trở về đi, hôm nay ta sẽ đi thống kê, ngày mai là có thể phân xong, sáng sớm ngày kia sẽ để cho hai người biểu cữu của ngươi dẫn người đi qua.

” Lưu Hòa tự mình đứng dậy đưa Mục Dương Linh ra ngoài.

Phương Lưu thị ở trong phòng bếp đại khái cũng nghe xong, thấy Mục Dương Linh đi ra, vội chạy lại nói: “A Linh a, ngươi mang theo hai người biểu cữu, không bằng cũng mang theo biểu thúc của ngươi, để cho ba người bọn họ cùng nhau giúp ngươi mang đội.

”Mục Dương Linh hừ lạnh nói: “Ta không thích biểu thúc Trụ Tử, cho nên tiểu dì bà không cần nhiều lời.


” Dù sao nàng chỉ là một hài tử chín tuổi, tùy hứng tùy tâm một chút thì như thế nào?Lưu Hòa cũng nói: “Phương Lưu thị, nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện, đi ra ngoài cho ta.

”Phương Lưu thị đỏ bừng mặt, đang muốn mở miệng nói chuyện, Mục Dương Linh liền nói: “Cha ta đã trở lại, đang ở trong nhà chờ ta, nếu tiểu dì bà không cao hứng có thể đến nhà ta để tìm cha ta nói chuyện.

”Phương Lưu thị nào dám? Chỉ có thể áp xuống tính tình nhìn Mục Dương Linh lôi kéo tiểu Bác Văn rời đi.

Tiểu Bác Văn nhảy nhót đi ở phía trước, nói: “Tỷ tỷ, cha nói đầu xuân năm sau sẽ đưa ta đi học đường.

”“Buổi sáng mỗi ngày ta rời giường đi cùng ngươi được không?”“Mới không cần đâu,” tiểu Bác Văn kiêu ngạo nói: “Ta có thể tự đi.

”Mục Dương Linh sờ sờ đầu của hắn, “Sang năm sẽ phải đi học, vậy ngươi cần phải học thêm mấy chữ, đến lúc đó đi học đường sẽ không bị người vượt qua nha.

”Tiểu Bác Văn lập tức cảm thấy hào hùng vạn trượng nói: “Không thành vấn đề, ta nhất định sẽ thi được hạng nhất.

”Mục Dương Linh nắm tay đệ đệ đi về nhà, Mục Thạch đang ngồi ở trong viện chờ nàng, “Đã trở lại? Lại đây nói cho cha ngươi lại gây họa gì?”Mục Dương Linh liền ngồi xổm ở trước mặt phụ thân, tiểu Bác Văn cũng học theo, chống cằm lung lay ngồi xổm cùng tỷ tỷ, Mục Thạch nhìn một lớn một nhỏ ở trước mắt, một chút tức giận ở trong lòng đột nhiên liền tiêu tán.

.