Mục Dương Linh lấy ra củ cải trắng từ trong hầm, “Đêm nay chúng ta sẽ ăn miến hầm cải trắng.

”Tú Hồng cùng Tú Lan vỗ tay hoan hô, Bác Văn hít hít cái mũi nói: “Thêm một chút miến, bỏ đồ ăn ít một chút.

”Mục Dương Linh liền chọc cái mũi của hắn nói: “Ngươi suy nghĩ cũng thật đẹp, trong nhà cũng không có nhiều miến như vậy.

”Tiểu Bác Văn liền chu miệng nói: “Dù sao tỷ tỷ ngươi cũng không thích ăn miến, không bằng ngươi đem phần của ngươi phân cho ta, ta đem cải trắng cho ngươi ăn.

”“Ta cảm ơn ngươi, trong nhà không thiếu cải trắng.

”Tiểu Bác Văn liền chu miệng, Tú Hồng vội nói: “Biểu đệ, ta đem phần của ta phân cho ngươi ăn.

”“Tú Hồng, ngươi đừng theo hắn, chúng ta ăn uống cần phải cân đối dinh dưỡng, cho nên không thể chỉ cho hắn ăn miến, còn phải cho hắn ăn một ít rau dưa cùng thịt.


”Tiểu Bác Văn không phục chỉ ra, “Ngươi cùng cha cũng không thích ăn rau dưa, chỉ ăn thịt, ngươi cùng cha cũng không nghe lời.

”“……” Mục Dương Linh cứng rắn nói: “Ai nói ta không thích ăn rau dưa, ăn nhiều rau dưa sẽ trở nên xinh đẹp, mỗi ngày ta đều ăn rau dưa.

”Tiểu Bác Văn hừ một tiếng, vô tình chỉ ra, “Ngươi ăn nửa bàn thịt mới ăn một đũa rau dưa, nương kêu ngươi ăn nhiều rau xanh, ngươi còn nói ăn rau xanh không có sức lực, muốn biến thành con thỏ.

”Mục Dương Linh giả ngu, “Ta có nói qua việc này?”Tiểu Bác Văn hung hăng gật đầu, “Có.

”Tú Hồng cùng Tú Lan che miệng mà cười, Mục Dương Linh biết nói thêm nữa chỉ càng bị vạch trần nhiều hơn, cho nên nàng le lưỡi không còn tiếp tục nói về đề tài này, mà nói: “Đi, ta mang các ngươi đi ra ngoài chơi.

”Mục Dương Linh lôi kéo bọn họ đi tìm đám người Lưu Lãng, thời tiết rét lạnh, trong thôn cũng không có hài tử ra cửa, bọn họ đều ở nhà sưởi ấm, Lưu gia cũng như vậy.


Một nhà già trẻ đang ngồi ở nhà chính, Lưu Triệu thị cùng Lưu Trương thị đang cầm kim chỉ ở một bên, mấy hài tử hợp chăn lại chơi dây thừng ở trên giường đất, Lưu mẫu nhìn thấy Mục Dương Linh cùng mấy hài tử, vội vẫy tay, “A Linh tới, mau tiến vào, mau tiến vào, A Lãng, A Dung, biểu muội biểu đệ của các ngươi tới tìm các ngươi chơi.

”Lại đi kéo tay của Tú Hồng cùng Tú Lan, thấy tay của các nàng đã bị đông lạnh, thì lấy rượu thuốc xoa xoa, thương tiếc nói: “Hài tử đáng thương, bị đông lạnh thành như vậy? Cữu mẫu có chút thuốc mỡ, quay đầu lại ta sẽ mang tới cho các ngươi, trở về lau lau.

”Lưu Dung cũng trượt xuống giường đất, chạy tới kéo tay Tú Hồng, “Biểu muội, chúng ta mau lên giường đất, phía dưới lạnh.

”Lưu Vân thấy đường tỷ đối với tỷ muội kia rất nhiệt tình, chỉ khinh thường hừ một tiếng, lấy ra đồ vật của mình từ trong một đống lớn đồ vật để qua một bên, cảnh giác nhìn các nàng, đề phòng các nàng trộm đi.

Không ai phát hiện ra tiểu tâm tư của nàng, tiểu Bác Văn đã ném giày bò lên trên giường, Mục Dương Linh vội vàng chiếu cố hắn.

Lưu Trương thị thấy trên người tỷ muội các nàng đều mặc áo bông nửa cũ nửa mới, thừa dịp tiến lên đỡ lấy bọn họ mà sờ soạng một phen, sợi bông mềm xốp, sờ lên cảm giác còn rất tốt.

Hai đứa nhỏ của Mã gia ăn cơm đều khó khăn, sao lại có tiền mua áo bông?Hơn nữa áo bông này cũng không phải mới, ngày hôm đó lúc người mới đến nàng đã liếc mắt nhìn một cái từ phía xa, quần áo đầy những lỗ vá, nếu có áo bông tốt như vậy, khi đi lên núi tại sao lại không mặc?Nếu nói là mới mua thì càng không thể, có nhà ai mua áo bông mà không phải mua mới, làm gì mua một kiện nửa cũ nửa mới?Hơn phân nửa là quần áo cũ của Mục Dương Linh?Trong lòng của Lưu Trương thị có chút không thoải mái, đều là thân thích của nàng, nhà bọn họ còn cùng thôn, Mục Bác Văn lâu lâu sẽ tới nơi này để chơi đùa, luận thân cận, cũng nên là nhà bọn họ thân cận cùng Mục gia ?Hơn nữa, bên này là nhà mẹ đẻ của tổ mẫu nàng, bên kia chỉ là dì nhà chồng, thân sơ viễn cận đều chẳng phân biệt.


Thư thị cũng thật là, nữ nhi không hiểu chuyện cũng không dạy, chỉ một mặt dung túng.

Sau khi Lưu Trương thị sờ qua quần áo của Tú Hồng thì sắc mặt có chút khó coi, nàng cũng không phải là người có tâm cơ thâm trầm, bởi vậy trên mặt đã biểu hiện ra ngoài, Tú Hồng mẫn cảm, cũng cảm nhận được cảm xúc chán ghét của Lưu Trương thị, trong lòng chuyển động, nàng kéo về tay của mình, vuốt phẳng quần áo, xoay người kéo muội muội qua, hướng Lưu Trương thị lộ ra một cái tươi cười, “Nhị biểu mợ khỏe.

”Lưu Trương thị cười cứng đờ, ánh mắt nhìn áo bông ở trên người hai tỷ muội, nhịn không được hỏi: “Tú Hồng a, áo bông trên người các ngươi là mua ở nơi nào? Trời lạnh như vậy, ta cũng muốn mua một kiện cho nhóm biểu đệ biểu muội của ngươi.

”Tươi cười ở trên mặt của Tú Hồng càng tăng, nàng cười tủm tỉm nói: “Cái này không cần phải mua, là A Linh biểu tỷ cho chúng ta, đều chỉ mặc một quý, bởi vì A Linh biểu tỷ lớn nhanh, cho nên đã mặc không vừa.

”Lưu Trương thị nghe vậy, nhân cơ hội quay đầu nhìn Mục Dương Linh nói: “A Linh a, ngươi còn quần áo cũ hay không? Nếu còn, ngươi cũng cho nhóm biểu đệ biểu muội của ngươi một bộ, bằng không mùa đông này bọn họ cũng không ra được cửa.

”Mục Dương Linh sửng sốt, nếu cho Lưu Vân bọn họ, Lưu Dung cùng Lưu Luân cũng muốn cho, nhị cữu gia bên kia cũng có anh em bà con, nàng làm gì có nhiều quần áo cũ như vậy a?Hơn nữa, mấy ngày nay nàng đem y phục có thể mặc đều tìm ra cho Mã Lưu thị, để bà đem quần áo có thể mặc đưa cho Tú Hồng cùng Tú Lan.

Tú Hồng cũng hoảng sợ, nàng chỉ muốn khoe ra một chút sự thân thiết của nàng cùng A Linh biểu tỷ, những thứ này lại lọt vào trong mắt của biểu mợ, không nghĩ tới da mặt của nàng lại dày như vậy, trực tiếp muốn đồ vật.

Nàng tự giác cảm thấy mình đã gây họa, cũng không thể để biểu tỷ đi đối mặt, cho nên ở trước mặt Mục Dương Linh nói: “Biểu mợ, nhóm biểu đệ biểu muội cũng không có quần áo mặc? Không bằng để ta trở về lấy vài món tới đây, quần áo của A Linh biểu tỷ chỉ mặc một quý, biểu thẩm vốn muốn dùng hai bộ quần áo sửa lớn lại để cho biểu tỷ mặc, biểu thẩm thấy tỷ muội chúng ta không có quần áo mặc, lúc này mới sửa lại cho chúng ta, nếu biểu muội cùng biểu đệ cũng không có, ta đi trở về nói một tiếng cùng biểu thẩm và tổ mẫu, cũng sửa lại hai kiện cho bọn hắn.


”Dứt lời, cúi đầu ngượng ngùng khó xử nói: “Chỉ là không biết có đủ hay không……”Lưu mẫu nghe được Lưu Trương thị thế nhưng muốn quần áo cùng một hài tử, lập tức lạnh mặt đi tới, trừng mắt nhìn nàng ta một cái, kéo qua Tú Hồng, nói: “Hài tử ngoan, đừng nghe biểu mợ ngươi, mau tới đây sưởi ấm cùng cữu mẫu.

”“Quần áo mỏng giống như quần áo mùa hè, trong nhà làm không nổi quần áo mới, còn không cho ta đi xin hai kiện?” Lưu Trương thị nói thầm, thanh âm lại lớn làm cho mọi người trong phòng đều có thể nghe thấy.

Lưu mẫu buồn bực trừng mắt nhìn nàng, Lưu Triệu thị vội tiến lên kéo đệ muội, nhìn Lưu mẫu cười làm lành nói: “Nương, đệ muội ngủ đến mơ hồ, ta mang nàng đi ra ngoài cho tỉnh lại tinh thần.

” Nói xong kéo tay Lưu Trương thị đi ra ngoài.

Mục Dương Linh kéo qua tỷ muội Tú Hồng cùng nhau ngồi ở gần chậu than, đối với việc vừa rồi của Lưu Trương thị giống như không nghe thấy.

Lưu Triệu thị kéo Lưu Trương thị đi ra ngoài, quở trách nói: “Quần áo là của A Linh, nàng muốn cho ai thì cho người đó, ngươi cũng không phải không biết, trong nhà không muốn thiếu ân tình của Mục gia quá nhiều, ngươi còn vội vàng đi muốn? Cũng may công công đang ở trong phòng, nếu nghe được những lời này, có ngươi chịu thiệt.

”Lưu Trương thị không phục nói: “Không muốn thiếu cũng đã thiếu, huống chi, chúng ta là nhà cữu gia của nàng, Mã gia bất quá là nhà chồng của dì nàng , tại sao nhà bọn họ còn thân thiết hơn nhà của chúng ta?”Lưu Trương thị gả lại đây sớm, lại biết duyên cớ, nhưng chuyện của thế hệ trước nàng cũng không tốt nói lời bình luận, chỉ hàm hồ nói: “Đều là cốt nhục thân tình giống nhau, tại sao phải phân thân sơ?”.