Mục Dương Linh tuyển chọn ra 54 người gọi tới bên người, giết người Hồ được mười tám cây đại đao cùng mười mã đao đều được phân chia xuống dưới, những người còn lại đều cầm dao phay, cái cuốc cùng gậy gộc mà mình thuận tay.

Mục Dương Linh trầm giọng nói: “Lát nữa giết địch, các ngươi phải lợi dụng thời gian rảnh để giành lấy binh khí, hiện tại các ngươi sẽ tạm thời dùng những vật này trước, nhớ kỹ, nhiệm vụ của chúng ta không phải là giết người, mà là dẫn người đi hoặc ngăn chặn đối phương, phải cố gắng hết sức giữ được tánh mạng của mình.

”Lưu Hiên thấp giọng nói: “Việc này không phải là chạy trốn sao?”“Là chạy trốn, nhưng phải nghe theo mệnh lệnh của ta, ta không cho phép mọi người chia ra bốn phía để chạy trốn.

” Mục Dương Linh xoay người nhìn Lưu Hòa nói: “Thôn trưởng, các ngươi còn phải chọn ra năm sáu người chạy về phía huyện thành để báo tin, dọc theo đường đi sẽ có không ít thôn trang, muốn cứu cũng không phải chỉ có mỗi người trong thôn của chúng ta mà thôi, trên trấn cũng không biết như thế nào?”Hiện tại con đường mà bọn họ đi cũng không đi qua trấn trên, Lưu Hòa nghĩ đến kỵ binh vừa rồi bị phục kích, tình huống của trấn trên cũng không quá lạc quan.

Mục Dương Linh từ biệt phụ thân, “Cha, đừng nói cho nương cùng Bác Văn, chỉ nói ta đi dò đường ở phía trước.

”Mục Thạch gật đầu, sờ sờ đầu nữ nhi, yết hầu khô khốc, nửa ngày, mới nói: “Ngươi hãy cẩn thận.

”Mục Dương Linh gật đầu, xách theo lương khô liền dẫn người rời đi.

Đám người Lưu Hòa nhìn theo hướng bọn họ rời đi, chiếu theo lời nói của Mục Dương Linh lại chọn ra sáu người đi huyện thành báo tin, những người còn lại cũng lập tức lên đường.


Mục Thạch không dám nói cho Thư Uyển Nương về tình hình thực tế, chỉ nói đã phái người đi huyện thành báo tin, A Linh mang theo người đi ở phía trướcMục Dương Linh dùng tảng đá trên mặt đất vẽ ra mấy đường, nói: “Đi về phía trước một dặm sẽ có ngã rẽ, đường ở hướng đông sẽ đi tới núi Lạc Tùng, đường ở hướng tây là Gia Lăng Thủy, trên núi Lạc Tùng không có vật che chắn, không mang lại ích lợi cho chúng ta, nhưng bên cạnh Gia Lăng Thủy có cây cối rậm rạp, mọi người dẫn người Hồ tới nơi này liền chạy vào trong rừng cây, có thể còn sống được bao nhiêu người liền xem bản lĩnh của từng người.

”Lưu Hiên trầm giọng hỏi: “Chỉ dẫn người qua đó?”“Đương nhiên là không chỉ có như vậy,” Mục Dương Linh liếc mắt một cái nhìn bọn họ, nói: “Chúng ta còn phải cố gắng hết sức tiêu diệt bọn họ, bằng không chỉ bằng 55 người chúng ta sẽ không thể dẫn hết tất cả người Hồ ở phía sau rời đi, chúng ta chỉ có thể chọc giận bọn họ, khiến cho bọn họ không thể từ bỏ chúng ta, ta biết việc này rất nguy hiểm, nhưng đằng trước chính là cha mẹ thê nhi của chúng ta, việc nguy hiểm này nhất định phải làm.

”Người được chọn ra đều trầm tư một lát sau đó gật đầu đồng ý.

“Tốt,” Mục Dương Linh đứng dậy nói: “Chúng ta liền đi về phía trước để làm một chút chuẩn bị.

” Mục Dương Linh nhìn về phía cây cối rậm rạp ở hai bên đường, không khỏi cảm thấy may mắn, may mà hiện tại là cổ đại, cái không thiếu nhất chính là núi rừng, mà nàng lại am hiểu việc chiến đấu trong núi rừng.

“Chúng ta ít người, các ngươi cũng không có kinh nghiệm giết địch, cho nên chúng ta phải làm thật nhiều bẫy rập để sử dụng.

” Mục Dương Linh bố trí nhiệm vụ cho mọi người, lại kêu Lưu Hiên mang theo Lưu Lực đi đến phía trước để trông coi, chỉ cần nhìn thấy người Hồ thì lập tức thông báo.


Mục Dương Linh bọn họ bố trí xong bẫy rập cũng không gặp được người Hồ, không khỏi hai mặt nhìn nhau, trong lòng Lưu Trang bất an, “Không lẽ bọn họ đã thay đổi đường đi?”Mục Dương Linh cẩn thận nhớ lại những con đường ở chung quanh, trầm ngâm nói: “Trừ phi bọn họ lui về phía sau, nếu muốn xâm nhập vào các thôn trang khác nhất định sẽ đi qua nơi này.

” Nếu bọn hắn lui về phía sau, tự nhiên là may mắn của bọn họ, nhưng việc này có khả năng sao?Mục Dương Linh dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết việc này là không có khả năng, người Hồ khó khăn lắm mới nam hạ một lần, sao có thể đơn giản mà rút lui như vậy?“Chờ một chút, nếu còn không có động tĩnh, chúng ta liền đi về phía trước để nhìn xem.

”Lưu Trang không ngừng hà hơi lên trên tay của mình, lúc này đã rạng sáng, là thời điểm lạnh nhất trong ngày, không chỉ Lưu Trang, thân thể của những người khác cũng có chút không chịu nổi.

Mục Dương Linh quay đầu lại nói: “Các ngươi vận động tại chỗ, hoạt động một chút liền không thấy lạnh.

”Lưu Hiên dẫn theo Lưu Lực đột nhiên chạy tới, đầy mặt bi phẫn, “A Linh, người Hồ đến.

”“Có bao nhiêu người?”“Hơn 50 người, nhưng bọn hắn đang áp giải hơn hai mươi đại cô nương cùng tiểu tức phụ, A Linh, bọn họ, bọn họ đều là súc sinh.

” Lưu Hiên dứt lời, không khỏi hung hăng đấm một cái lên mặt đất.

Bảy dặm xung quanh nơi này đều có thôn trang, mỗi một thôn trang đều có quan hệ thân thích cùng thôn Lâm Sơn, nhìn thấy bộ dáng thê thảm của nhóm nữ nhân, lại liên tưởng đến những việc mà người Hồ từng làm, trong lòng bọn họ đều có chút bi phẫn.


Sắc mặt của Mục Dương Linh đầy ủ dột, trầm giọng nói: “Tốt, phía trước đã mai phục xong, ta dẫn người đi.

”“Nếu làm những nữ nhân này bị thương thì sao?” Lưu Hiên hỏi.

“Sẽ không, người Hồ sẽ không để những nữ nhân này xông lên phía trước, bất quá muốn cứu các nàng còn phải bàn bạc kỹ hơn.

” Mục Dương Linh nhớ tới địa hình xung quanh, có một chỗ có thể giấu người, bọn họ muốn đi làm pháo hôi để dẫn dắt người Hồ rời đi, cũng không thể mang theo những nữ nhân này, bằng không không phải cứu các nàng, mà là hại các nàng.

Mục Dương Linh an bài người mai phục xong, chính mình thì xách một tay nải đứng ở lối vào, người Hồ cười nói vui vẻ cầm đao đi tới, phía sau thì dùng dây thừng trói nhóm nữ nhân làm hai hàng, quần áo trên người các nàng đều không chỉnh tề, sắc mặt có chút chết lặng, Mục Dương Linh không khỏi nắm chặt nắm tay, cuối cùng thì nàng đã biết vì sao lúc này người Hồ mới xuất hiện.

Trong mắt Mục Dương Linh hiện lên hàn quang, nhưng rất nhanh đã thu liễm thần sắc, trong một khắc người Hồ phát hiện ra nàng thì nàng đã hoảng loạn, la lớn: “Nương, người Hồ đến, chạy nhanh a.

”Người Hồ kêu lên quái dị, hơn hai mươi người đang đi ở phía trước đã lập tức giơ đao đuổi tới.

Hơn hai mươi người còn lại thì ở một bên cười to, một bên kéo chặt dây thừng trong tay, kéo đám nữ nhân lại đây để canh chừng.

Thân thể của Mục Dương Linh linh hoạt chạy vào trong rừng, một bên kêu la để dẫn đường cho bọn hắn, xoay người nhìn thấy người Hồ đuổi theo thì ẩn thân mình, lặng lẽ đi tới bên người Lưu Vĩnh, từ chỗ hắn tiếp nhận đại đao, thấp giọng nói: “Ngươi ở chỗ này hướng dẫn bọn họ, nhớ kỹ, không cần hiện thân, cứ dựa theo những lời mà ta đã dạy cho các ngươi, ba người đánh một người, giết xong lập tức ẩn thân, chỉ đảo quanh ở gần đây, ta mang theo Lưu Hiên cùng Lưu Lực đi cứu người.


”Lưu Vĩnh gật đầu, bởi vì hắn là người đầu tiên đi theo Mục Thạch giết người, tuy rằng trong lòng của người trong thôn vẫn không phục hắn, nhưng vẫn nghe theo mệnh lệnh của hắn.

Mục Dương Linh cũng rất xem trọng hắn, người này tàn nhẫn độc ác lại có lý trí bình tĩnh, là lựa chọn tốt nhất để làm phụ tá, Lưu Hiên Lưu Trang bọn họ đều kém xa hắn.

Mục Dương Linh đeo lên cung tiễn mang theo Lưu Hiên cùng Lưu Lực lặng lẽ rời đi, bên kia Lưu Vĩnh nhìn thấy năm người Hồ đã dẫm vào bên trong phạm vi của bẫy rập, cũng nhìn thấy những người khác đều tiến vào phạm vi bố trí của bọn họ, liền vung lên mảnh vải trong tay, “Phanh” một loạt gai nhọn từ trên trời nện xuống, năm người kia còn chưa kịp phản ứng đã bị đâm thành con nhím.

Mọi người nhìn thấy bẫy rập đã thành công, trong lòng tràn đầy niềm tin, sự thấp thỏm lúc ban đầu đều chậm rãi biến mất.

Mà người Hồ lại trở nên sợ hãi, bọn họ có thói quen chiến đấu trên thảo nguyên, đánh công thành chiến cũng không tồi, nhưng bọn họ không có kinh nghiệm chiến đấu ở trong núi rừng, đối với chuyện không biết, sẽ luôn có một loại sợ hãi, bởi vậy người dẫn đầu nhóm người Hồ đã nhanh chóng đưa ra quyết định hô: “Lui ra ngoài, mau lui ra ngoài!”Nhưng đã có không ít người Hồ trong lúc khủng hoảng không cẩn thận dẫm trúng bẫy rập, trực tiếp rớt vào trong cái hố toàn là gai nhọn, tuy rằng chưa chết, nhưng cũng bị trọng thương.

Lúc này người Hồ cũng biết bọn họ đã bị lừa.

Lưu Vĩnh giơ lên tươi cười lãnh khốc, thấp giọng nói: “Cái này chỉ là mới bắt đầu.

”.