Cuối cùng vẫn là Thư Uyển Nương làm cơm, từ lâu nàng đã không còn là vị thiên kim tiểu thư của mười năm trước, trượng phu phủng nàng ở trong lòng bàn tay, nàng cũng không thể để trượng phu khó xử vất vả, còn nàng thì sống ở trong thế giới của mình.

Mục Thạch lấy ra tất cả tiền bạc trong nhà được 7 lượng bạc 5 đồng tiền, cái nào không đủ 1 đồng tiền đều bị hắn phóng ở một bên, hắn ngồi xếp bằng ở trên giường đất, nhìn 7 lượng 5 tiền đến phát ngốc.

Thư Uyển Nương đỡ bụng tiến vào thì nhìn thấy bộ dạng này của trượng phu, liền hỏi: “Không phải tiền thuế chỉ có 6 lượng thôi sao? Nhà chúng ta đã có đủ rồi, ngươi còn sầu lo cái gì?”Mục Thạch chau mày, “Tiệm lương thực ở trên trấn đã tăng giá, ta sợ biên quan lại không xong.

” Mục Thạch nhìn bụng to của Thư Uyển Nương, chỉ cảm thấy trong lòng run sợ, hắn có chút bực bội nói: “Hay là chúng ta trốn xuống phía nam?”“Việc này sao có thể?” Thư Uyển Nương lo lắng, “Tướng công, hiện tại chúng ta rời khỏi quê nhà, lúc muốn trở về sẽ rất khó khăn, huống chi đi ra ngoài mọi thứ đều phải dùng tiền, hiện tại nhà của chúng ta chỉ có 1 lượng bạc thì có thể làm được cái gì?”Mục Thạch làm sao không biết? Thân thể của thê tử nặng nề, thân thể của tiểu nhi tử cũng không tốt, nếu bọn họ trốn xuống phía nam, nhất định phải có một chiếc xe lừa, nhưng hiện tại nhà bọn họ trừ bỏ một chiếc xe đẩy tay thì cái gì cũng không có.

Đi ra bên ngoài, nhà mình có thể ăn lương thực, còn đồ ăn thì sao? Còn chỗ dừng chân, thậm chí là phí vào thành, từng hạng mục đều đòi tiền, bụng của thê tử đã bảy tháng, sợ nhất là xóc nảy……Hiện tại Mục Thạch cảm thấy rất hoảng hốt, nhưng khi đối mặt với nguy hiểm, hắn chưa bao giờ làm ra sai lầm.

Mục Thạch có chút miệng khô lưỡi khô, tự mình rót một chén nước, sờ sờ bụng nhòn nhọn của thê tử, cắn răng nói: “Chúng ta sẽ dự trữ lương thực nhiều hơn nữa, nếu thật sự xảy ra chuyện, chúng ta liền chạy vào trong núi.

”Thư Uyển Nương rũ xuống đôi mắt, “Nhưng trong núi cũng có mãnh thú, huống chi, sau khi nhà chúng ta nộp thuế cũng chỉ dư lại 1 lượng bạc, có thể mua được bao nhiêu lương thực?”Mục Thạch có chút nhụt chí, thê tử sinh nở cũng yêu cầu chuẩn bị một số tiền, lần trước nàng sinh nhi tử rất là hung hiểm, không thể tiêu hết toàn bộ tiền trong nhà.


Thư Uyển Nương lộ ra một cái tươi cười, vỗ vỗ tay hắn, ôn nhu nói: “Trước tiên chúng ta cứ nộp thuế trước, xe đến trước núi ắt có đường, cùng lắm thì đến lúc đó chúng ta đi theo người trong thôn.

”“Nhưng thân thể của ngươi ……”“Thân thể của ta không kém như trong suy nghĩ của ngươi,” Thư Uyển Nương cười nói: “Ta cảm thấy cũng không tệ lắm, đến lúc đó có ngươi che chở cho mẹ con chúng ta, đã tốt hơn người khác rất nhiều.

” Thư Uyển Nương cũng không lo lắng.

Nếu là ở mười năm trước, nàng cũng sẽ không thể tưởng được chính mình sẽ xuống bếp nấu cơm, làm thiêu thùa đem ra ngoài bán, thậm chí sẽ xuống đất trồng rau, đến bên bờ sông giặt quần áo, ngẫm lại khi đó nàng cảm thấy cuộc sống như vậy không bằng đi chết.

Nhưng đến hiện tại, nàng cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không có gì không tốt, tuy thân thể mệt chút, nhưng tinh thần lại cảm thấy thỏa mãn, mọi việc đã trở thành thói quen, thì sẽ không cảm thấy mệt mỏi.

Hiện tại nàng cảm thấy việc chạy nạn là muốn đi chịu tội, nhưng thật sự tới lúc đó, tiếp thu việc này hẳn là không khó, Thư Uyển Nương luôn luôn có suy nghĩ tích cực.

Mục Thạch đối với chuyện có liên quan đến thê tử đều thực khẩn trương, hắn không có lạc quan như vậy, cho nên hắn đã ở trong lòng tính toán, ngày mai muốn đi huyện thành bán hết hàng da còn tồn ở trong nhà, hiện tại nhà đang rất cần bạc.


Mục Bác Văn cầm một quyển 《 Tam Tự Kinh 》rung đùi đắc ý đọc ở dưới gốc cây, Mục Dương Linh thì ngồi ở trước cửa nghe cuộc đối thoại của cha nương đến phát ngốc.

Có con đường kiếm tiền nào mau lẹ không?Mục Dương Linh trầm tư nhớ lại kinh nghiệm cùng tri thức của hai đời, đưa ra kết quả, con đường làm giàu nhanh nhất chính là cướp bóc!Mục Dương Linh trừu trừu khóe miệng, vứt đi ý niệm này, nàng thở dài một tiếng, vấn đề thâm ảo này vẫn nên để cho phụ thân nhọc lòng đi.

Nàng bẻ ngón tay cẩn thận tính một chút những đồ vật mà mình am hiểu, nàng phát hiện trừ việc đánh nhau, tri thức của đại học ngoài các loại máy móc về chiến tranh, thì không có tri thức nào dùng để kiếm tiền, không chỉ không liên quan, những thứ mà nàng học được ở thời đại kia cũng có tác dụng ở thời đại này.

Việc chế tạo máy móc được thành lập trên cơ sở rèn luyện kim loại, mà những việc nàng học được từ trong chiến tranh, đều là chiến tranh cận đại và hiện đại, cho nàng một cái máy radio, nàng có thể cải tạo ra thiết bị nghe lén và liên lạc, nhưng có ích lợi gì cho hiện tại?Súng ống cùng đạn dược, cho nàng thời gian sờ s0ạng nói không chừng nàng có thể làm ra, nhưng ở thời đại vũ khí lạnh muốn làm ra vũ khí nóng, không thể nghi ngờ là cho bá tánh của thế giới này một đả kích hủy diệt, nàng còn chưa có phát rồ.

Cho nên, tổng hợp lại, nàng trừ bỏ đánh nhau cùng săn thú, còn lại không một tác dụng.

Nấu ăn cũng chỉ biết xào rau xanh cùng xào trứng gà, còn là xào theo kiểu chỉ bỏ chút dầu cùng chút muối.


Mục Dương Linh hổ thẹn, nàng có kinh nghiệm sống một đời, nhưng không thể làm được chút việc gì cho người nhà.

Mục Dương Linh đang tự hổ thẹn, Mục Bác Văn ngoan ngoãn kêu một tiếng “Đại cữu gia”.

Mục Dương Linh phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy Lưu Đại Tiền đang đứng ở cửa do dự không vào.

Lưu Đại Tiền cùng Mục Dương Linh hai mắt nhìn nhau, xấu hổ cười, nói: “A Linh a, cha nương của ngươi đâu?”Mục Dương Linh vội nghênh hắn tiến vào, “Đại cữu gia, cha nương ta đều đang ở trong phòng, ngài mau tiến vào.

”Trong phòng Mục Thạch cùng Thư Uyển Nương nghe được thanh âm liền vội thu hồi tiền bạc, Mục Thạch giao đồ vật cho Thư Uyển Nương, nói: “Ta đi ra ngoài nghênh đón.

”Thư Uyển Nương gật đầu.

Lưu Đại Tiền là cữu cữu của Mục Thạch, cho nên Mục Thạch cung kính mời Lưu Đại Tiền vào nhà, còn Thư Uyển Nương thì đổ một chén nước trà cho hắn.

Lưu Đại Tiền không có việc thì không đăng tam bảo điện, hắn nhìn thoáng qua bài trí trong phòng của Mục gia, bộ dáng vẫn giống như lúc muội muội còn sống, ngay cả bàn ghế cũng chỉ thêm vào mấy cái, khe khẽ thở dài, hắn cũng biết cuộc sống của cháu ngoại trai trôi qua chẳng ra gì, tuy rằng kiếm được nhiều tiền, nhưng tiêu dùng cũng nhiều.


Cưới một vị thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé, sinh ra một trưởng nữ cũng không tệ lắm, còn tiểu nhi tử lại là một ấm sắc thuốc, ba ngày thì có hai ngày muốn uống thuốc nhìn đại phu, nhưng cho dù nhà bọn hắn không tốt thì cũng tốt hơn nhà bọn họ nhiều.

Lưu Đại Tiền nắm thật chặt tay, cũng không tiện mở miệng.

Mục Thạch liền nói: “Đại cữu cữu, có chuyện gì ngài liền nói, có thể giúp đỡ ta nhất định sẽ giúp.

” Lưu Đại Tiền cũng không thường xuyên đến nhà bọn họ, có chuyện gì cũng đều là kêu tôn tử lại đây kêu Mục Thạch đi đến Lưu gia, thời điểm tết nhất lễ lạc cũng chỉ là kêu nhóm hài tử chạy tới tặng lễ đáp lễ, lần trước tới đây là bởi vì Bác Văn được sinh ra, hắn có người kế tục.

Lưu Đại Tiền thở một hơi, suy sụp bả vai nói: “Thạch Đầu, nhà của ngươi đã chuẩn bị xong bạc để nộp thuế chưa?”“Nhà của chúng ta đã chuẩn bị đủ bạc, buổi sáng hôm nay có một đầu lợn rừng rơi vào bên trong bẫy rập, lúc này mới đủ bạc để đóng thuế.

”Lưu Đại Tiền liền trừu một ngụm thuốc lá sợi, da mặt ửng đỏ, nhưng vẫn mở miệng nói: “Biểu ca biểu đệ của ngươi vẫn chưa tìm được đủ bạc để nộp thuế, ta cũng biết ngươi rất khó khăn, đại cữu tới đây chính là hỏi một tiếng, nếu ngươi có dư dả liền giúp giúp bọn họ……”Trước giờ Lưu Đại Tiền chưa từng mở miệng cầu xin cháu ngoại trai, cho nên hắn có chút gian nan khi mở miệng xin cháu ngoại trai giúp đỡ.

Mục Thạch có chút kinh ngạc, “Đại cữu, không phải nhà các ngươi muốn nộp thuế bằng lương thực sao? Sao hiện tại lại muốn nộp thuế bằng bạc?”Lưu Đại Tiền liền thở dài một tiếng, sầu khổ nói: “Bạc này cũng không phải để nộp thuế, là phí bốc xếp, dĩ vãng phí bốc xếp cũng có thể nộp bằng lương thực, nhưng năm nay giá lương thực giảm một thành không nói, phí bốc xếp cũng muốn dùng bạc để nộp, sáng sớm hôm nay biểu ca của ngươi đã tới nhà của Viên ngoại lang để hỏi thăm, giá lương thực 1 thạch chỉ có 842 văn, so với năm trước thì thiếu gần 1 lượng, chúng ta luyến tiếc bán rẻ a.

”Mục Thạch cả kinh nhảy dựng lên, “Tại sao lại ít như vậy? Hôm nay ta đến trấn trên mua gạo, gạo trung đẳng liền phải 1 lượng 20 văn……”.