Edit + Beta: Khang Vy

Tiếng kêu mờ ám khiến cả hai người cùng yên tĩnh.

Tủ quần áo đóng kín, sau khi yên tĩnh cũng chỉ còn tiếng hít thở đan xen.

Từng tiếng thở d.ốc nhè nhẹ cũng khiến không gian nhỏ bé này càng trở nên ái muội.

Khóe miệng và cổ Thẩm Vi Lê, nơi bị Chu Yến Hỗn hôn nóng lên, mặt cậu vẫn chôn ở cổ cô, hơi thở nóng bỏng của cậu khiến cô ngứa ngáy.

Cuối cùng, Thẩm Vi Lê đẩy trán cậu ra khỏi cổ mình, sau đó dùng chân đạp cánh tủ.

Trong nháy mắt tủ quần áo mở ra, không gian rộng lớn, ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu sáng xua tan cảnh tượng kiều diễm mập mờ trong bóng tối.

Nhưng Chu Yến Hỗn vẫn không có ý định ngồi dậy, Thẩm Vi Lê không đẩy cậu nổi, bất đắc dĩ, "Em có thể đứng lên không?"

Giọng Chu Yến Hỗn rất nhỏ, "Không đứng nổi."

"Gì cơ?"

"Không có sức."

"..."

Vừa rồi còn nghịch ngợm vui vẻ, bây giờ lại không đứng nổi, Thẩm Vi Lê không biết thật hay giả, tính dùng bạo lực với cậu.

Chu Yến Hỗn thấp giọng, "Tay em thật sự không có sức nữa rồi."

Giọng nói vô cùng yếu ớt.

Bây giờ Thẩm Vi Lê mới hoàn toàn tin Chu Yến Hỗn không còn chút sức lực nào nữa, cô đẩy cậu sang một bên, sau đó nâng cậu ra khỏi tủ quần áo.

Thẩm Vi Lê kéo cánh tay cậu vòng qua vai mình, dìu cậu trở lại giường, cậu mặc áo ngủ sọc xanh, đôi môi không có chút huyết sắc nào như người bị bệnh nặng, "Vậy sao em lại trốn trong tủ quần áo thế?"

Sau khi Chu Yến Hỗn đứng dậy, cố gắng không dồn quá nhiều trọng lượng vào người Thẩm Vi Lê, "Em tưởng người khác."

Thẩm Vi Lê cúi đầu nhìn đôi chân trần của cậu, "Vậy sao lại kéo chị trốn vào trong đó?"

Chu Yến Hỗn cụp mắt nhìn cô, "Bởi vì tủ quần áo là bí mật."

Bí mật của hai người bọn họ.

Thậm chí không muốn để anh trai cậu biết.

Thẩm Vi Lê tự động lựa chọn quên chuyện vừa xảy ra trong tủ quần áo, đỡ Chu Yến Hỗn tựa vào đầu giường, đút cháo cho cậu.

Thìa vừa đưa tới bên miệng, Chu Yến Hỗn cũng quay mặt đi.

"Ông nội không muốn nhìn thấy em như vậy, miễn cưỡng ăn chút đi." Thẩm Vi Lê nói.

Chu Yến Hỗn không nói gì, lông mày nhíu lại.

Hình như cậu đã nghe câu này quá nhiều lần rồi, không thích nghe nữa.

Thẩm Vi Lê chuyển hướng, "Nếu em không muốn ăn, vậy chị gọi bác sĩ tới nhé, em muốn truyền dịch sao?"

Dứt lời, Thẩm Vi Lê đưa thìa tới bên cạnh cậu.

Chu Yến Hỗn miễn cưỡng há miệng, ăn một thìa.

Thẩm Vi Lê thở dài một hơi, lại đưa thìa thứ hai tới, đột nhiên cậu như buồn nôn vươn ra phía trước, che miệng muốn nôn, Thẩm Vi Lê vội đứng dậy tìm thùng rác trong phòng.

Cô vừa đứng dậy, Chu Yến Hỗn đã nôn hết xuống đất.

Dạ dày cậu không có đồ ăn gì, cũng chỉ nôn ra chút cháo vừa rồi mà thôi.

Chu Yến Hỗn lấy giấy đầu giường lau miệng, ngẩng đầu áy náy nhìn cô rồi nằm xuống.

Xem ra thật sự là ăn không vô, ăn vào chỉ thấy buồn nôn.

Ăn không được thì dù sao cũng phải uống nước.

Thẩm Vi Lê dọn dẹp xong, lại bưng một ly nước ấm tới, cắm ống hút cho cậu, "Tiểu Hỗn, em thử uống chút nước xem sao? Không uống nước không được."

Chu Yến Hỗn không muốn uống, nhưng vẫn gật đầu.

Trước kia cậu chăm sóc ông nội, vẫn luôn dùng ống hút cho ông uống nước.

Lần này cậu uống được hai ngụm nước, cũng may không nôn ra nữa.

"Còn thấy ghê không?" Thẩm Vi Lê hỏi.

Chu Yến Hỗn lắc đầu, giọng nói khàn khàn được nước ấm làm cho nhuận họng hơn chút, "Đỡ hơn rồi."

Thẩm Vi Lê lại đút Chu Yến Hỗn uống thêm chút nước.

Một lúc sau, cô để cậu nằm ngủ, còn bản thân thì ra ngoài tìm Chu Yến Hoài.

Chu Yến Hoài nhìn thấy Thẩm Vi Lê nhíu mày cũng biết là chuyện nghiêm trọng.

Anh hỏi, "Không được sao?"

Thẩm Vi Lê nói, "Uống nước, nhưng không ăn được cháo ạ."

Chu Yến Hoài gật đầu, đứng dậy nói, "Anh đi tìm bác sĩ tâm lý, đã bảo dì Tần nấu cơm cho em rồi, đi ăn chút gì đi."

Thẩm Vi Lê gọi anh lại, "Anh Yến Hoài, em sẽ khuyên nhủ em ấy, anh đừng lo lắng quá, nhớ chú ý sức khỏe."

Chu Yến Hoài gật đầu cảm ơn, "Em cũng vậy."

Chu Yến Hoài đi rồi, Thẩm Vi Lê ăn cơm rồi gửi tin nhắn thuật lại tình hình cho mẹ Phạm nghe, sau đó lại lên trên xem tình hình của Chu Yến Hỗn.

Cậu không ngủ, dựa vào đầu giường nhìn cô không chớp mắt.

Dường như cậu đã yên lặng nhìn cánh cửa này rất lâu, không nghĩ chuyện gì cả, hoặc là đang chờ cô trở lại, ỷ lại vào cô như khi còn bé.

Lúc này cô đi tới, ánh mắt hai người giao nhau.

Trong mắt Chu Yến Hỗn hiện rõ vẻ yên tâm.

Cũng may cô không đi.

Thẩm Vi Lê dựa vào khung cửa nhìn cậu hai giây, cảm giác râu trên cằm cậu đã dài, đi vào phòng tắm tìm bộ cạo râu và khăn nóng, sau đó đi tới mép giường.

Chu Yến Hỗn thấy thế thì nằm xuống, yên lặng nhìn cô.

Thẩm Vi Lê không nói gì, dùng khăn ướt lau qua cằm cậu, sau đó theo hướng dẫn giúp cậu cạo râu.

Toàn bộ quá trình hai người cũng không nói gì, thời gian trở nên tĩnh lặng, ánh mặt trời chiếu vào căn phòng, động tác dịu dàng của Thẩm Vi Lê khiến căn phòng bỗng chốc trở nên ấm áp.

Dù sao đây cũng là lần đầu Thẩm Vi Lê làm chuyện này, không cẩn thận khiến cậu chảy máu, cô vội dùng tăm bông lau đi, "Chị xin lỗi, xin lỗi."

Chu Yến Hỗn lắc đầu, ánh mắt yên lặng biểu đạt ý cười của mình.

Cuối cùng cũng cạo râu xong, dưới cằm Chu Yến Hỗn có hai vết thương nhỏ ở khóe miệng và dưới môi.

Thẩm Vi Lê áy náy, nhưng nhìn khuôn mặt sạch sẽ của Chu Yến Hỗn cũng thoải mái hơn nhiều.

Lúc này, chuông cửa dưới lầu vang lên, Thẩm Vi Lê thầm nghĩ anh Yến Hoài mới đi chưa tới một tiếng, không thể về nhanh vậy được, đang định xuống dưới xem người tới là ai.

Chu Yến Hỗn đột nhiên nắm lấy tay cô.

Không phải kéo cổ tay mà là bàn tay, ngón tay xuyên qua kẽ hở, mười ngón đan chặt vào nhau.

"Chị, cảm ơn chị đã tới đây."

Cậu khẽ nói.

Ba ngày nay tâm trạng cậu lo lắng không yên, sau khi cô tới mới yên tâm hơn.

*

Khi Thẩm Vi Lê xuống lầu, dì Tần đã mở cửa, bất ngờ thấy người tới là Kiều Mạn Mạn.

Thẩm Vi Lê đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, bên trong là áo sơ mi kiểu Pháp, có mấy cúc áo không đóng, cổ áo chữ V mở lớn.

Kiều Mạn Mạn đúng là người tâm cơ.

Cô ta cầm bình giữ nhiệt tới, ngẩng đầu thấy Thẩm Vi Lê đứng ở phòng khách cũng hơi kinh ngạc chớp mắt, sau đó dịu dàng nói, "Chị Lê cũng ở đây à, em còn đang lo ông nội mất, tình trạng Yến Hỗn không ổn nên nấu chút cháo mang tới thăm cậu ấy."

Thẩm Vi Lê lạnh nhạt gật đầu.

Kiều Mạn Mạn là người sai khiến Chu Tuyết và Thành Phi hại cô, cũng là người phụ nữ thích Chu Yến Hỗn nhưng lại lấy lùi làm tiến vô cùng thông minh, cũng là người chứng kiến tình yêu thầm kín của cô bị vạch trần ở bệnh viện ngày đó.

Cô không có tư cách đuổi Kiều Mạn Mạn đi, cũng không thể nói cười với cô ta được, chỉ gật đầu.

Dường như Kiều Mạn Mạn rất quen thuộc với nhà Chu Yến Hỗn, lập tức đi ngang qua người cô, cầm bình giữ nhiệt tới phòng bếp.

Kiều Mạn Mạn múc cháo ra bát, "Lúc Yến Hỗn túc trực bên linh cữu luôn không chợp mắt. Em ở cạnh nhìn cũng đau lòng. Chuyện ông nội mất đúng là khiến cậu ấy thật khó tiếp nhận."

Thẩm Vi Lê nghe Kiều Mạn Mạn nói hai chữ ở cạnh, cũng cảm giác được cô ta không đơn thuần giống lời Chu Yến Hỗn nói.

Thẩm Vi Lê nói, "Cô Kiều, bây giờ thiếu gia không ăn được cháo."

Kiều Mạn Mạn không ngẩng đầu, động tác khựng lại một chút không dễ phát hiện, tiếp tục múc cháo ra bát, cười nhạt, "Yến Hỗn rất thích ăn cháo em nấu, lần trước em đưa cháo tới cậu ấy cũng ăn hết. Có lẽ là cháo không hợp khẩu vị nên cậu ấy mới không thích ăn."

Cháo không hợp khẩu vị, một câu hai nghĩa.

Thẩm Vi Lê cũng lười nghe, xoay người lên tầng, mở cửa phòng Chu Yến Hỗn.

Cậu đang tựa vào đầu giường xem TV.

Thẩm Vi Lê đưa ly nước cho cậu uống rồi nói, "Kiều Mạn Mạn tới."

Chu Yến Hỗn vừa mới uống hai hớp nước đã nghẹn ở cổ họng, suýt chút nữa phun ra, ngẩng đầu nhìn cô.

Thẩm Vi Lê hỏi, "Nhìn chị làm gì?"

Chu Yến Hỗn đẩy ly nước ra, yết hầu như bị nghẹn, "Không phải, chị..."

Ngoài cửa truyền tới giọng nói dịu dàng của Kiều Mạn Mạn, "Yến Hỗn, tôi tới thăm cậu, cũng mang cháo tới, tôi đút cậu ăn nhé?"

Thẩm Vi Lê nghe thế, trong mắt hiện lên ý muốn xem trò vui, hơi nhướng mày.

Đồng thời cũng lấy điều khiển TV trong tay Chu Yến Hỗn tắt đi, căn phòng nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Hai mắt Chu Yến Hỗn nhìn Thẩm Vi Lê chằm chằm, lời lại nói với Kiều Mạn Mạn, "Tôi có chị chăm sóc rồi, không làm phiền cô."

Khuôn mặt Kiều Mạn Mạn vẫn dịu dàng không đổi, giọng nói vẫn như cũ, "Yến Hỗn, ngoài cháo ra tôi còn mang thư của ông nội tới, cậu muốn đọc không?"

Thẩm Vi Lê và Chu Yến Hỗn cùng nhìn về phía cô ta.

Kiều Mạn Mạn buông bát cháo xuống, lấy phong thư từ trong áo khoác ra đưa cho Chu Yến Hỗn, "Yến Hỗn, thời gian trước tôi ở bên ông nội đã nghe ông nói rất nhiều chuyện của cậu. Chờ có thời gian, tôi sẽ kể lại cho cậu nghe. Cậu đọc thư trước đi."

Thẩm Vi Lê có chút bội phục Kiều Mạn Mạn, cô ta có chuẩn bị mà đến, còn lấy ông nội làm cái cớ đặt trước lần gặp mặt sau, đúng là thông minh.

Phong thư là loại cũ, bên trên còn có con dấu khắc hai chữ Chu Nông.

Chu Yến Hỗn ngồi trên giường cũng không mở phong thư ra, chỉ lật qua lật lại, lông mi rủ xuống, ánh mắt vững vàng khó đoán được cậu đang nghĩ gì.

Một lúc sau, Chu Yến Hỗn nói, "Cảm ơn cô đã mang thư đến đây, nhưng bây giờ tôi chưa muốn đọc, một thời gian nữa sẽ đọc sau, cảm ơn."

Kiều Mạn Mạn thoạt nhìn như rất hiểu chuyện, thấy thế cũng không thúc giục, nhẹ giọng nói, "Yến Hỗn, tôi biết ông nội vừa đi khiến cậu chưa thể tiếp nhận được, chờ tới lúc cậu muốn đọc thư hoặc muốn nghe chuyện ông nội từng nói, cậu có thể gọi tôi."

"Cháo tôi đặt ở đây, là trước khi mất ông nói với tôi, cậu thích bỏ đường trắng vào cháo, nhưng dì giúp việc và dì Diễm Nhi không thích cậu ăn nhiều đường, cho nên bình thường ăn cháo ở nhà cậu ít khi thêm đường."

"Phòng bếp dưới tầng còn có bánh ngọt tôi mang tới, cũng là ông nội nói cậu thích ăn."

Kiều Mạn Mạn nói tới đây, Chu Yến Hỗn đã nhắm chặt mắt lại, hai ngày nay cậu tiều tụy hơn nhiều, sau khi nhắm mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Tuy Kiều Mạn Mạn có tâm tư riêng, nhưng khi cô ta nhắc tới ông nội, lông mi Chu Yến Hỗn vẫn khẽ run.

Kiều Mạn Mạn không nhiều lời nữa, "Yến Hỗn, tôi đi trước đây."

Thẩm Vi Lê tiễn Kiều Mạn Mạn ra ngoài, sau khi đóng cửa phòng Chu Yến Hỗn lại, cô ta xoay người nói với Thẩm Vi Lê, "Chị Lê, hai ngày nay làm phiền chị chăm sóc Yến Hỗn rồi. Lúc ông nội nội vẫn còn, em vẫn luôn ở bên ông, ông mất rồi em cũng đau lòng, bây giờ thấy cậu ấy như vậy em còn đau lòng hơn. May mà em từng biết nhiều chuyện ông nội kể, sau này sẽ tới kể chuyện cho Yến Hỗn nhiều hơn, có lẽ cậu sẽ thích nghe, về sau em sẽ chăm sóc cậu ấy."

Ngón tay Thẩm Vi Lê ấn huyệt thái dương, cảm giác mỗi câu mỗi chữ của cô gái trước mặt mình đúng là suy nghĩ cho người khác, nhưng không phải câu nào cũng dễ nghe.

Cuối cùng không nhịn được nữa, Thẩm Vi Lê nói, "Cô Kiều, cô quen Chu Tuyết và Thành Phi chứ?"

Những lời này của Thẩm Vi Lê nằm ngoài dự kiến của Kiều Mạn Mạn, trong lúc nhất thời, cô ta không khống chế nổi vẻ mặt, lộ vẻ kinh ngạc.

Thẩm Vi Lê bước lên phía trước cài cúc áo sơ mi cho cô ta, "Cô Kiều này, tôi biết Chu Tuyết và Thành Phi, vậy nên tôi cũng biết ai sai khiến bọn họ hại tôi. Cho nên bây giờ tôi muốn nói với người đó rằng, đừng có làm ra vẻ trước mặt tôi nữa."

Kiều Mạn Mạn khó chịu hất tay cô ra, "Chị Lê, chị quá lời rồi đó."

Thẩm Vi Lê ôm bả vai lui về sau, nhướng mày nói, "Quá lời gì chứ, thế chẳng phải người nào đó muốn tặng tôi cho Cao tổng cũng quá đáng rồi sao, cô nói xem?"

Kiều Mạn Mạn mỉm cười, "Chị Lê, mọi người đều biết chị yêu thầm Yến Hỗn, cũng biết chị bị cậu ấy từ chối. Vậy nên, tôi cho rằng chị ở lại đây cũng không thích hợp, đúng chứ?"

Thẩm Vi Lê lạnh nhạt nói, "Chỉ có cô cho rằng vậy thôi."

Kiều Mạn Mạn lấy điện thoại ra, cười, "Không phải đâu, trừ tôi ra chắc hẳn còn có người khác cho rằng chị không thích hợp đấy."

Nói xong, cô ta gọi điện thoại cho Cốc Diễm Nhi.

Thẩm Vi Lê thấy Kiều Mạn Mạn gọi cho dì Diễm Nhi, không vội không hoảng, chờ tới khi điện thoại được kết nối, nhàm chán đá chân chờ đợi.

Chu Yến Hỗn nói dì Diễm Nhi đã biết cô gái này trong ngoài không đồng nhất, cô cũng không có gì phải lo.

Điện thoại được kết nối, Kiều Mạn Mạn mở loa ngoài, dịu dàng lên tiếng, "Dì ơi, cháu là Mạn Mạn đây, bây giờ cháu đang ở nhà Yến Hỗn. Chị Lê cũng đang ở đây, chị ấy nói muốn chúc Tết dì nên cháu gọi cho dì ạ."

Thẩm Vi Lê nhướng mày, trà xanh.

Điện thoại đưa tới bên miệng Thẩm Vi Lê, cô đành cười nói, "Dì Diễm Nhi, cháu là Lê Lê đây, năm mới vui vẻ ạ."

Cốc Diễm Nhi bên kia cũng khựng lại trong chốc lát, giọng nói dịu dàng truyền tới, "Năm mới vui vẻ nhé Lê Lê, cháu đang ở cạnh Tiểu Hỗn sao?"

Kiều Mạn Mạn nhướng mày, đồng thời cởi cúc áo sơ mi vừa rồi bị Thẩm Vi Lê đóng lại.

Không đợi Thẩm Vi Lê nói chuyện, Cốc Diễm Nhi đã tiếp tục, "Lê Lê, thật ra sau khi ông nội qua đời, dì vẫn luôn muốn gọi cho cháu, nhưng lại ngại làm phiền cháu, bây giờ có cháu ở bên Tiểu Hỗn, dì cũng bớt lo hơn, thật sự rất cảm ơn cháu. Cô bé, vất vả cho cháu rồi. Hơn nữa trạng thái của Tiểu Hỗn bây giờ cũng không hợp tiếp khách, có cháu chăm sóc thằng bé là được, cháu giúp dì từ chối hết đi. Dì thật sự rất cảm ơn cháu, Lê Lê, dì cảm ơn."

Vẻ mặt Kiều Mạn Mạn nháy mắt biến thành xấu hổ.

Cô ta không ngờ mẹ Chu Yến Hỗn lại có thể nói những lời này, còn từ chối tiếp khách?!

Thẩm Vi Lê liên tục nói không cần khách khí với dì Diễm Nhi, sau đó trả điện thoại cho cô ta, hơi mỉm cười.

"Dì Diễm Nhi nói thiếu gia không thích hợp tiếp khách, vậy vị khách là cô Kiều đây, mời cô đi cho."

Sắc mặt Kiều Mạn Mạn cứng đờ khó coi.

Lúc này, cửa phòng Chu Yến Hỗn cũng mở ra, có lẽ là nghe thấy tiếng điện thoại.

Chu Yến Hỗn nhìn Kiều Mạn Mạn, không mặn không nhạt nói, "Ông nội cũng nói với ba mẹ tôi rất nhiều chuyện về tôi, ba mẹ và bà nội tôi còn hiểu rõ hơn cô, sau này không làm phiền cô tới đây nữa."

Nói xong, Chu Yến Hỗn ôm vai Thẩm Vi Lê về phòng, giọng nói dịu dàng ỷ lại, "Chị, chị ngủ với em một lát đi."