Edit + Beta: Khang Vy

Thẩm Nguyện Hề xem phim hơn hai tiếng, suy nghĩ dồn hết vào nội dung phim.

Vừa về phòng vừa thảo luận về bộ phim với Hứa Thuần, cô nhận được điện thoại của Vương Ý, nói chị ấy đã điều tra xong chuyện, lát sẽ về.

Thẩm Nguyện Hề hỏi, "Chị Vương ăn cơm chưa? Chị bận bịu hai ngày hẳn là cũng không ăn cơm đúng bữa. Nếu bây giờ chị chưa ăn thì em gọi cơm giúp chị nha."

Vương Ý cười nói, "Bây giờ đến chị cũng muốn gọi em là Nguyện Nguyện của chị rồi đấy, sao Nguyện Nguyện lại hiểu lòng người thế chứ. Yên tâm đi, chị ăn rồi, lát gặp sau."

Tắt điện thoại, Thẩm Nguyện Hề và Hứa Thuần cũng đã tới cửa phòng, hai người nhìn thấy một thùng giấy đặt ngay ngắn trên mặt đất.

Hứa Thuần mở cửa, Thẩm Nguyện Hề ngồi xổm xuống nhìn dòng chữ viết trên mặt thùng.

Người nhận: Thẩm Vi Lê.

Người gửi: Fan của Thẩm Vi Lê.

Thẩm Nguyện Hề chống cằm nhìn một lát, thật ra lúc bị ba cô gái kia mắng xong, trong lòng cô còn sợ hãi, không thể bất cẩn, ngẩng đầu hỏi Hứa Thuần, "Mở ra xem trước được không ạ? Bây giờ trừ giám đốc Cố ra cũng không có ai biết em ở phòng này cả?"

Hứa Thuần nghĩ thầm, cũng được, cứ mở thùng đồ ra trước vậy.

Thẩm Nguyện Hề đứng xa xa hỏi, "Là gì vậy?"

Hứa Thuần thấy bên trong đều là những túi trong suốt chứa hạt gì đó, có sáu túi lớn, sau khi nhìn kỹ mới phát hiện là hạt dẻ.

Cô ấy bật cười, "Đều là hạt dẻ cả, cũng đã tách hết vỏ rồi. Nguyện Nguyện, có lẽ đây là do giám đốc Cố chuẩn bị, hi vọng em vui vẻ..."

Thẩm Nguyện Hề đột nhiên mở to mắt, yên lặng nhìn từng túi hạt dẻ trong tay Hứa Thuần.

Trong nháy mắt, đầu cô xuất hiện bóng dáng Chu Yến Hỗn.

Chu Yến Hỗn biết cô thích ăn hạt dẻ.

Trước đây, lúc nào cậu tới quán bar cũng lấy hạt dẻ đút vào túi cô, hoặc là đưa một túi qua cho cô ăn, còn trêu chọc nói, nếu mặn quá thì ném hết cho Đường Phái ăn.

Hay là Phó Tranh? Phó Tranh cũng biết cô thích ăn hạt dẻ.

Mọi người trong đoàn làm phim cũng biết.

Hô hấp của Thẩm Nguyện Hề dần bình tĩnh lại, dựa vào đầu giường, hoài nghi là Chu Yến Hỗn đưa tới, nhưng cũng không thể chắc chắn được.

Trước khi chưa xác định là ai mang tới, cô không thể ăn hạt dẻ này được.

Suy nghĩ trong chốc lát, Thẩm Nguyện Hề quyết định gửi tin nhắn hỏi Chu Yến Hoài, xem khách sạn mình ở có phải là sản nghiệp của Chu thị hay không.

Bây giờ Chu Yến Hoài cũng xem như là người trung gian giữa Chu Yến Hỗn và Thẩm Nguyện Hề, sau khi nhận được tin nhắn của cô thì vội nói cho Chu Yến Hỗn, hỏi xem Thẩm Nguyện Hề có cần giúp đỡ gì không.

Lúc này, Chu Yến Hỗn ở ngay phòng dưới tầng của Thẩm Nguyện Hề.

Chu Yến Hỗn trả lời: [Không sao đâu, em đang ở khách sạn. Anh nói với chị ấy không phải của Chu thị là được.]

Chu Yến Hoài hiểu rõ, gửi chat voice tới, "Đã dỗ dành thì phải dỗ cho cẩn thận, lại còn dỗ dành kiểu giấu diếm thì nói làm gì, phải mất bao lâu mới có thể dỗ người ta được chứ? Không phải anh đã nói với em là phải đối xử thật tốt với em ấy rồi sao? Bây giờ em đang làm gì vậy?"

Chu Yến Hỗn biết anh trai đang quan tâm mình, thong thả nói, "Em sẵn lòng."

Không phải những lời tùy ý, mà là giọng điệu cam tâm tình nguyện.

Chu Yến Hoài cũng không dạy dỗ cậu nữa.

Chu Yến Hỗn nằm trên giường, buông di động chăm chú nhìn lên trần nhà, cứ như có thể xuyên qua trần nhà để nhìn thấy Thẩm Nguyện Hề phía trên vậy.

Thẩm Nguyện Hề rất thông minh, bán hàng từ khi còn ở trường học, sau này tốt nghiệp lại đi tạo phòng livestream bán quần áo.

Mà người bán hàng lâu năm cũng biết nhìn mặt đoán ý, cũng sẽ để ý tới những chi tiết nhỏ, đầu óc nhạy bén hơn người thường rất nhiều.

Bây giờ có bị cô đoán được, cậu cũng không cảm thấy kinh ngạc.

*

Thẩm Nguyện Hề nhận được câu trả lời của Chu Yến Hoài, anh nói: [Không phải của Chu thị, có chuyện gì sao Lê Tử?]

Thẩm Nguyện Hề dựa vào đầu giường, chậm rãi như đang trượt thang trượt vào ổ chăn, nghiêng người nhìn điện thoại.

Cô trả lời: [Không sao đâu ạ, chỉ là dạo này em ở đó, chất lượng dịch vụ tốt nên tùy tiện hỏi thôi, anh Yến Hoài cứ bận rộn tiếp đi ạ.]

Không phải Chu Yến Hỗn, Thẩm Nguyện Hề chậm rãi thở phào một hơi.

Cô nhờ Hứa Thuần hỏi thử giám đốc Cố xem có phải cô ấy đưa tới hay không, đúng thật là vậy.

Cuối cùng cũng có thể yên tâm mà ăn.

*

Lúc Vương Ý trở về, Thẩm Nguyện Hề vừa ngủ một giấc giờ đã tỉnh lại ngồi trên sofa ăn hạt dẻ.

Hương vị hạt dẻ rất ngon, ngọt ngọt mằn mặn khiến cô cảm thấy vui vẻ, vừa ăn vừa ngẩng đầu chờ Vương Ý lên tiếng.

Vương Ý nhìn Thẩm Nguyện Hề vui vẻ ăn hạt dẻ như sóc con không khỏi bật cười, "Sao cứ như đang chăm một chú sóc đi học ấy nhỉ."

Nghe vậy, Thẩm Nguyện Hề vẫy tay gọi Hứa Thuần tới, "Chị Thuần lại đây đi, chúng ta cùng làm chú sóc học sinh."

Hứa Thuần cười đi tới.

Thẩm Nguyện Hề ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay Hứa Thuần, giống như đang hóng chuyện của người khác chứ không phải mình.

Vương Ý bắt đầu công chuyện, "Ba cô gái kia là nhân viên kinh doanh của công ty internet trên tầng 5 tòa văn phòng đó, công việc chủ yếu là xếp hạng từ khóa tìm kiếm, nghề phụ là nuôi dưỡng tài khoản weibo. Không biết ba người kia có bôi đen Nguyện Nguyện hay không, nhưng tình huống ngày hôm qua cũng đã chắc chắn tới tám phần là có. Còn việc có phải âm mưu hay không, chị xem camera thì thấy ba người họ đúng lúc ra ngoài ăn cơm, không giống có dự tính từ trước."

Thẩm Nguyện Hề gật đầu, vậy chỉ là trùng hợp gặp được mà thôi.

"Người ta từng nói rồi, càng nổi tiếng thì càng thị phi." Vương Ý tiếp tục nói, "Tuy rằng bây giờ chưa có đoàn đội của nghệ sĩ nữ nào muốn đối đầu với em, nhưng nhất định sẽ có fan của Phó Tranh nhìn em không vừa mắt, ghen ăn tức ở, giống như ba người ngày hôm qua vậy. Vì thế, chị đã thương lượng chuyện này với đạo diễn Thẩm rồi, cố ý tiết lộ địa chỉ giả của em lên mạng để di dời sự chú ý đi chỗ khác. Hơn nữa em cũng không cần lo quá, thỉnh thoảng gặp chuyện này cứ trốn đi là được."

Tất nhiên Thẩm Nguyện Hề đồng ý.

*

Thẩm Uyển Hề thích chạy vào trong núi sâu viết kịch bản, cuối cùng cũng gửi tin nhắn cho Nguyện Nguyện nói dự tính ngày 1 tháng 5 sẽ hoàn thành, sau khi hoàn thành cũng bắt tay vào khởi quay. Mà trước khi bản điện ảnh chuẩn bị làm lễ khai máy, Thẩm Nguyện Hề nhận được thư mời tham dự hôn lễ của lớp trưởng Tiền Văn Bách ngày 27 tháng 4.

Bạn học trong nhóm chat rất nhiều người nhắc tới Thẩm Vi Lê, lời trong lời ngoài đều nói đã lâu không gặp cô, hi vọng minh tinh Thẩm Vi Lê có thể tham dự, thuận tiện cũng là họp lớp.

Trong đó, Tư Dĩnh là người ồn ào nhất, có cảm giác như đang ép cô tới, nói Thẩm Vi Lê không dành thời gian về là do nổi tiếng rồi kiêu ngạo, khinh thường bọn họ.

Thẩm Vi Lê không để ý tới tin nhắn của cô ta, nhưng Tiền Văn Bách vẫn luôn giúp cô quản lý tài chính, theo lẽ là phải tới gặp mặt cảm ơn, hơn nữa cô cũng nên quay về thăm mẹ Phạm rồi, tiện thể tham gia hôn lễ của Tiền Văn Bách luôn.

*

Cô gái Tiền Văn Bách cưới là đồng nghiệp chung công ty anh, là người rất hào phóng.

Sau đêm hôn lễ, cặp vợ chồng mới cưới tổ chức bữa tiệc nhỏ để cảm ơn, chủ yếu toàn là bạn đại học của Tiền Văn Bách, Thẩm Vi Lê là bạn học, tất nhiên cũng tới tham dự.

Bây giờ Thẩm Vi Lê là người nổi tiếng, quá ba tuần rượu, chủ đề đặt trên người cô dâu chú rể cũng chuyển lên người cô.

Tư Dĩnh từng hỏi Thẩm Vi Lê trong nhóm chat rằng có muốn vay tiền không, hồi còn học đại học, cô ta từng thấy Thẩm Vi Lê và Chu Yến Hỗn cùng nhau đi đi về về, bây giờ thấy Thẩm Vi Lê thành người nổi tiếng, tất nhiên vô cùng ghen tị.

Muốn chuốc say Thẩm Vi Lê, khiến cô xấu mặt rồi quay lại cảnh Thẩm Vi Lê uống rượu nhiều quá rồi làm ra trò xấu đăng lên mạng xã hội.

Tư Dĩnh mời rượu, cười nhiệt tình thân thiết, "Lê Lê à, tôi mừng vì sự nghiệp bây giờ của cậu, tôi mời cậu một ly, hi vọng tương lai cậu ngày càng rộng mở."

Tửu lượng Thẩm Vi Lê vẫn như cũ, uống được một chút đã hoa mắt choáng đầu, khung cảnh trước mắt xoay vòng, dạ dày không thoải mái muốn nôn.

Cô chưa rõ ý của Tư Dĩnh, tửu lượng cô không tốt lắm, lúc sáng ở hôn lễ đã uống không ít, vừa rồi khai tiệc, cô dâu chú rể cũng đi mời rượu mấy lần, bây giờ chỉ uống hai ngụm nhỏ, "Cảm ơn, cũng chúc cậu tương lai rộng mở."

Tư Dĩnh thấy cô không uống hết, bắt đầu ra vẻ quái gở nói, "Sao vậy Lê Lê, cậu xem thường tôi nên chỉ uống hai ngụm thôi à? Người ta đều nói tình cảm tốt thì uống một ngụm cạn sạch, tình cảm của hai chúng ta... không tốt sao?"

Tiền Văn Bách thấy thế thì lên tiếng, "Tư Dĩnh, tửu lượng Thẩm Vi Lê không tốt, lúc tốt nghiệp uống vài chén đã nôn, đừng để cậu ấy uống nữa."

Tư Dĩnh lại nói, "Tiệc chia tay uống được mà hôm nay không được sao? Hơn nữa hôm nay lại là ngày vui của cậu, bạn học tụ tập với nhau, vui vẻ uống nhiều chút cũng không được à?"

Hôm nay Thẩm Vi Lê tham dự hôn lễ cũng không trang điểm đặc biệt, ăn mặc như khi còn học đại học vậy, biết rõ không thể đoạt sự chú ý của cô dâu, chỉ đánh mỗi son, gần như là để mặt mộc tới dự tiệc.

Gen này thật sự không thể so sánh được.

Gen của hai nhà Thẩm Hạ đều rất đẹp, Thẩm Lan và Hạ Từ đẹp, Thẩm Vi Lê được di truyền từ cả hai người nên đến mặt mộc thôi cũng khiến người ta kinh ngạc rồi.

Thật ra ở đây có rất nhiều người từng yêu thầm Thẩm Vi Lê khi còn học đại học, bây giờ thấy cô ngày càng xinh đẹp cũng không thể rời mắt nổi.

Trong đó có ủy viên thể dục - Cao Thuận không nhịn được tới bên Thẩm Vi Lê, cướp ly rượu trong tay cô rồi đổ vào ly của mình, thay cô chắn rượu, "Dĩnh Tử, tôi vẫn luôn muốn mời cậu một ly đấy. Nào, tôi mời cậu, chúc sự nghiệp tương lai của cậu thuận lợi."

Tư Dĩnh lại trực tiếp đẩy Cao Thuận ra, "Cậu cút sang một bên đi, con gái uống rượu với nhau, cậu can thiệp làm gì, muốn mời tôi thì đợi lát nữa."

Thẩm Vi Lê thấy quyết tâm của Tư Dĩnh, thong dong đứng dậy cười nói, "Không sao, tôi vẫn có thể uống thêm một ly mà, nhưng đây là ly cuối cùng đấy, tôi thật sự không chịu nổi rồi. Uống xong ly này, Tư Dĩnh tới toilet với tôi được chứ?"

Tất nhiên cô ta gật đầu, "Đương nhiên có thể."

*

Chỉ cần Thẩm Vi Lê trở về Dao An, bất kể là ở đâu cũng không tránh khỏi tầm mắt của Chu Yến Hỗn, dù sao đây cũng là địa bàn của cậu.

Thẩm Vi Lê đi gặp bạn bè, tiệc cưới và tiệc tối đều tổ chức ở khách sạn của Chu gia.

Sản nghiệp chính của Chu gia là bất động sản, khách sạn dưới trướng cũng vô số, đây là chuyện thường tình.

Chu Yến Hỗn ngồi trong phòng an ninh xem camera, từ lúc hôn lễ bắt đầu cho tới tiệc tối, cậu nhìn Thẩm Vi Lê không hề rời mắt.

Nhìn từng nhất cử nhất động của cô, nhìn từng ánh mắt nụ cười của cô.

Sau khi cậu chắc chắn mình yêu Thẩm Vi Lê, bản thân như bị ma nhập vậy, không thể nào thoát khỏi.

Trong đầu chỉ có suy nghĩ muốn bảo vệ cô, chăm sóc cô, làm cô vui vẻ.

Cùng Chu Yến Hỗn trong phòng an ninh còn có Đường Phái.

Gần đây Đường Phái phát hiện bệnh trạng và vài điểm khác thường của Chu Yến Hỗn, vậy mà không trực tiếp ra ngoài theo đuổi Thẩm Vi Lê mà lại ngồi trước camera nhìn cô từ sáng đến tối.

Ánh mắt chăm chú thâm tình, cứ như một thằng ngốc rơi vào tình yêu vậy.

"Thiếu gia?" Đường Phái buồn bực hỏi, "Sao cậu không đi tìm chị Lê chứ?"

Với tính kiêu ngạo của thiếu gia, hẳn là sẽ bá đạo đi tới, xách ghế ngồi cạnh Thẩm Vi Lê, lạnh lùng uống rượu thay cô.

Chu Yến Hỗn hút thuốc, tay chống huyệt thái dương, chậm rãi nhả một làn khói, không nói gì cả.

Đường Phái không hiểu, haizz.

Bỗng nhiên lúc này, Chu Yến Hỗn đột ngột đứng dậy, gạt tàn thuốc rồi nhanh chóng xoay người ra ngoài.

Đường Phái gọi, "Thiếu gia, cậu đi đâu thế?"

*

Thẩm Vi Lê đi cùng Tư Dĩnh tới toilet, Thẩm Vi Lê đẩy cửa từng gian vệ sinh.

Gian vệ sinh trong cùng khóa cửa, có người, Thẩm Vi Lê không vội, thong thả ung dung rửa tay.

Tư Dĩnh đứng sau bắt đầu châm chọc, "Lê Lê, ở đây không có người khác, cậu nói với tôi xem, sao cậu lại được quay MV với Phó Tranh vậy? Hai người ngủ chung với nhau à?"

Thẩm Vi Lê không nói gì, chỉ yên lặng rửa tay.

Tiếng giày cao gót của Tư Dĩnh đạp trên mặt đất vang lên, "Người ta nói giới giải trí dơ bẩn, người không có gia cảnh lớn sẽ phải ngủ với người khác để kiếm tài nguyên, cậu cũng vậy, đúng không"

Thẩm Vi Lê vẫn không nói gì, chỉ tới bên cạnh hong khô tay.

Người trong gian phòng vệ sinh cuối cùng đi ra, không phải ai cũng quen Thẩm Vi Lê, rửa tay sạch sẽ rồi ra ngoài.

Thấy trong nhà vệ sinh không còn ai nữa, cũng không ai có thể nghe thấy, hai mắt Thẩm Vi Lê híp lại, xoay người tới trước mặt Tư Dĩnh.

Cô ta thấy cô đột nhiên đi tới thì bắt đầu hoảng sợ, theo phản xạ có điều kiện, đưa tay muốn đẩy cô ra, "Cậu lại gần tôi như vậy làm gì!"

Thẩm Vi Lê không khách khí, đẩy hai tay Tư Dĩnh lên tường, đôi mắt lạnh lùng, "Tôi đứng gần cậu như vậy là để nói cho cậu biết, tôi không phải là người dễ chọc đâu. Tư Dĩnh, cậu mở một công ty cho vay tên là Hồng Khai, đặt tên App là Thải Tin, đại diện pháp nhân tên Thương Hồng, giám đốc họ Ngô đã kết hôn, là đàn ông có vợ."

Thẩm Vi Lê càng nói, sắc mặt Tư Dĩnh càng trắng bệch, tới khi Thẩm Vi Lê nhắc tới Ngô Cảnh Giang là đàn ông đã có vợ, môi cô ta cũng không còn huyết sắc.

Tư Dĩnh tỏ vẻ trấn tĩnh, run rẩy tránh khỏi tay Thẩm Vi Lê, "Cậu, cậu có ý gì?!"

Sức Thẩm Vi Lê không nhỏ, Tư Dĩnh nào có thể thoát khỏi tay cô, cô lạnh nhạt nói, "Tôi không có ý gì cả, chỉ muốn nói cho cậu biết, tiền có thể sai khiến được ma quỷ, nhưng trên đời này không có gì là bí mật cả. Tư Dĩnh, tôi khuyên cậu, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nhìn tôi mãi sẽ bị đau mắt đấy. Cậu còn dám khiêu khích tôi nữa thì cứ chuẩn bị tinh thần bị đánh trả đi!"

Tư Dĩnh nghe thế, cả người xụi lơ, hoàn toàn không ngờ Thẩm Vi Lê có chuẩn bị mà tới, tra được nhiều tin tức như vậy, còn tra ra Ngô Cảnh Giang!

Dứt lời, Thẩm Vi Lê buông Tư Dĩnh ra, lại thong thả ung dung rửa tay, chậm rãi nói, "Còn muốn mời rượu tôi, hay là muốn quay video của tôi đăng lên mạng thì tùy cậu... Cần tôi đỡ về không?"

Tất nhiên Tư Dĩnh không dám, run rẩy bám tường rời đi.

Chờ cô ta đi mất, Thẩm Vi Lê tặc lưỡi, cô cũng chẳng cố ý tra xét làm gì.

Biết tới công ty của Tư Dĩnh là do sáng nay tham gia hôn lễ, nghe các bạn nói chuyện, tra tên pháp nhân cũng rất dễ dàng.

Còn chuyện giám đốc họ Ngô là do cô nhìn thấy màn hình trò chuyện của hai người họ, nhắn tin xong là xóa lịch sử, cô đã đoán ra có vấn đề.

Người làm chuyện xấu rất dễ loạn, mới tùy tiện nói hai câu mà Tư Dĩnh đã sợ hãi.

Xem ra, sức chiến đấu của cô ta cũng quá yếu rồi.

Thật ra đầu Thẩm Vi Lê đã hơi choáng váng, nhưng vẫn có thể duy trì được lý trí, vừa rồi uống thêm một ly, bây giờ không thể đứng thẳng nổi.

Hít sâu một hơi, cố gắng khống chế bản thân phải đứng thẳng lưng.

Nhưng tầm mắt cô nhìn về phía trước, gạch men sứ của khách sạn không có gì bẩn cả, vậy nên cô không thấy dưới chân có một vũng nước.

Cô đột nhiên dẫm phải, cả người lảo đảo ngã về phía sau.

Hai mắt Thẩm Vi Lê nhắm chặt, trong lòng thầm nhủ nhất định sẽ đau chết mất.

Nhưng cô không ngã xuống đất mà lại ngã vào trong một lồng ng.ực.

Trong ngực người này có mùi thuốc lá nhàn nhạt và mùi trầm hương quen thuộc.

Theo bản năng, cô định quay đầu nhưng người phía sau lại nói, "Đừng quay đầu lại."

"Em biết chị không muốn nhìn thấy em, Lê Lê, nhắm mặt lại, đừng quay đầu."