Edit + Beta: Khang Vy

Vương Ý cố tình công khai địa chỉ giả của Thẩm Nguyện Hề, do vậy mà có rất nhiều phóng viên và fan tới địa chỉ giả đó ôm cây đợi thỏ, dường như đang hi vọng có thể chụp được ảnh cô và Phó Tranh cùng ra vào bãi đỗ xe.

Đương nhiên, kết quả là không thể chụp được.

Trừ phóng viên và anti-fan ở ngoài thì tất nhiên cũng có fan thực sự thích Thẩm Nguyện Hề, gửi rất nhiều quà tới địa chỉ này.

Sau vài ngày, Vương Ý bắt đầu cảm thấy an toàn, thỉnh thoảng sẽ mang quà tới cho Thẩm Nguyện Hề xem thử.

Thẩm Nguyện Hề ngồi trên thảm nhìn đống quà tặng, bất ngờ khi thấy một hộp hạt dẻ, cô còn đang do dự xem có nên ăn đồ không rõ lai lịch hay không thì thấy bên trong có một phong thư, bên dưới đề tên giám đốc Cố.

Nhìn thấy là Cố Mộng, Thẩm Nguyện Hề cũng yên tâm hẳn.

Trừ gửi hạt dẻ tới, cô ấy còn gửi rất nhiều món quà nhỏ khác.

Có bình giữ nhiệt sữa bò đáng yêu, ngũ cốc tốt cho sức khỏe, tai nghe không dây, móc khóa hình động vật nhỏ, rồi cả gấu bông, vật trang trí, quạt cố cung, còn có một tấm thiệp viết, hi vọng Thẩm Vi Lê ngày nào cũng vui vẻ.

Thẩm Nguyện Hề thực sự muốn hét chói tai, kiểu quan tâm trong âm thầm này thực sự rất tốt đẹp, rất ấm áp.

Cuối cùng Thẩm Uyển Hề cũng đã viết kịch bản xong, lên máy bay về nhà ngay đêm đó. Sáu rưỡi sáng xuống máy bay là về thẳng nhà, chuyện đầu tiên muốn làm là ôm Nguyện Nguyện của mình.

Vừa vào nhà, Thẩm Uyển Hề đã ném vali rồi chạy lên lầu, gặp ba mẹ cũng không dừng lại mà như gió vút qua hai người, đẩy cửa phòng Thẩm Nguyện Hề rồi nhảy lên giường, cách chăn ôm lấy em gái, "A a a a, Nguyện Nguyện của chị, cuối cùng chị cũng về rồi nè, Nguyện Nguyện ơi mau ôm hôn chị một cái đi nào!"

Thẩm Nguyện Hề đang ngủ bị động tác của chị gái làm tỉnh giấc, dụi mắt mơ màng, "Chị về rồi sao."

Thẩm Uyển Hề hưng phấn, "Đúng vậy! Chị về rồi đây, Nguyện Nguyện hôn chị một cái đi."

Nói xong, Thẩm Uyển Hề đưa mặt tới gần muốn Nguyện Nguyện hôn mình.

Thẩm Nguyện Hề nhìn chị gái đưa mặt qua, cảm giác trước mặt dường như không phải chị mà là em gái mình vậy.

Cô cười khẽ một tiếng nghiêng đầu hôn chụt một cái lên mặt chị.

Thẩm Uyển Hề thỏa mãn, sau khi được em gái thơm một cái có cảm giác như có mùi sữa vậy, xốc chăn chui vào trong, ôm Nguyện Nguyện bắt đầu ngủ bù.

Thẩm Nguyện Hề ngửi thấy mùi hương trên người chị mình, cũng vùi trong ngực chị ngủ tiếp.

Thẩm Lan và Hạ Từ đứng ở cửa nhìn hai chị em, trong mắt lộ ra vẻ vui cười.

Thẩm Lan gõ cửa phòng, cười nói, "Hai bạn nhỏ thân yêu của ba ơi, ngày mai muốn tới Vạn Hằng gặp Kỳ tổng nói chuyện mượn phim trường với ba không nào?"

Hai bạn nhỏ lại có đáp án khác nhau.

Thẩm Nguyện Hề, "Đi."

Thẩm Uyển Hề, "Không đi."

Thẩm Nguyện Hề và Thẩm Uyển Hề liếc nhau, Thẩm Nguyện Hề đang định sửa câu trả lời nhưng Thẩm Uyển Hề lại nhanh miệng hơn, "Đi."

Nói xong hai người bật cười rồi lại chui vào chăn nói chuyện ầm ĩ.

Thẩm Lan và Hạ Từ đóng cửa phòng lại, Hạ Từ ôm tay chồng cười một cái rồi lại thở dài, "Haizz, sau này Nguyện Nguyện và Uyển Uyển lấy chồng thì phải làm sao bây giờ, không khí trong nhà nhất định sẽ rất quạnh quẽ."

Thẩm Lan ôm bả vai vợ, thương lượng, "Vậy tìm cho hai đứa người nào tới ở rể nhé?"

Hạ Từ bật cười lắc đầu, "Haizz, dù thế nào cũng không đành lòng."

Thẩm Lan cũng không buông được hai đứa con, đặc biệt là con gái nhỏ vừa mới trở về, vẻ mặt ông bất đắc dĩ, nếp nhăn nơi khóe mắt càng đậm.

"Gia cảnh đối phương không quan trọng." Hạ Từ thấp giọng, "Chỉ hi vọng chúng nó kết hôn vì tình yêu, đừng cãi nhau vì những chuyện nhỏ, đừng nghi ngờ lẫn nhau mà quan tâm ở bên nhau, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại."

Bản truyền hình của "muốn ôm con" đã tìm được một phim trường thích hợp, nhưng nơi đó lại không muốn cho mượn để quay.

Khi chuẩn bị quay bản điện ảnh, đạo diễn Giả cũng chia sẻ phim trường mình thích cho Thẩm Lan, sau khi ông thấy cũng cảm thấy nơi này phù hợp.

Nhà đầu tư và đoàn làm phim của hai bản truyền hình và điện ảnh của bộ phim "muốn ôm con" đều là công ty điện ảnh Vạn Hằng. Bởi vì lần trước không thể bàn bạc chuyện phim trường một lần mà Vạn Hằng cũng canh cánh trong lòng, lần này chuẩn bị khai máy bản điện ảnh, nhất định phải tranh thủ cơ hội, vì thế Thẩm Lan tới bàn chuyện mượn phim trường với tổng tài của Vạn Hằng.

Thẩm Lan đưa hai đứa con gái theo cũng có tâm tư riêng, muốn đi cùng con gái ra ngoài, vui vẻ ấm áp.

Cùng thời gian này, trong phòng làm việc của Chu Yến Hỗn, đối diện bàn làm việc của cậu là Kỳ Dạng đang ngồi đó.

Kỳ Dạng là ông chủ lớn tập đoàn Vạn Hằng, mà dưới trướng tập đoàn Vạn Hằng chính là công ty điện ảnh Vạn Hằng.

Kỳ Dạng đeo kính mắt mạ vàng, mặc tây trang ưu nhã.

Nhưng ngay sau đó, anh tháo kính xuống, thân sĩ lấy khăn lau trong túi ra lau mắt kính, có cảm giác khiến người ta không thể hiểu thấu.

Chu Yến Hỗn ngẩng đầu nhìn Kỳ Dạng, không nhanh không chậm nói, "Kỳ tổng, vẫn là câu nói kia, tôi không đồng ý."

Kỳ Dạng đeo kính lên, văn nhã mỉm cười, "Tiểu Hỗn, chúng ta nói chuyện giao tình đi."

Kỳ Dạng và Chu Yến Hoài quen nhau, cũng quen Chu Yến Hỗn. Anh lớn hơn Chu Yến Hỗn, sau khi Chu Yến Hoài xuất ngoại, thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại nói chuyện với cậu, thật ra quan hệ giữa hai người rất tốt.

Chu Yến Hỗn vòng qua bàn làm việc, đi tới trước mặt Kỳ Dạng, tháo cặp kính của anh xuống, cụp mắt giúp anh lau kính, "Kỳ tổng, bây giờ Thẩm Vi Lê đang ở giới giải trí."

"Tôi đang đợi, tương lai có một ngày đoàn làm phim của cô ấy tới mượn công ty tôi làm phim trường."

Chu Yến Hỗn ngẩng đầu, trong mắt là sự kiên định, "Vậy nên Kỳ tổng, bất kể là quan hệ cá nhân như thế nào, tôi cũng không thể cho anh mượn được."

"Tôi chỉ chờ cô ấy thôi."

Kỳ Dạng yên lặng một lúc, "Nếu Thẩm Vi Lê muốn tới công ty cậu đóng phim thì anh sẽ nhường cậu ngay lập tức."

Chu Yến Hỗn vẫn từ chối, "Không được."

Ngày thường Kỳ Dạng ít nói, toàn bộ tập đoàn Vạn Hằng đều là của anh, làm gì cũng chỉ cần đưa ra mệnh lệnh là được, bây giờ đụng phải Chu Yến Hỗn cũng như gặp phải bức tường cứng rắn vậy.

*

Ngày hôm sau, Thẩm Nguyện Hề và Thẩm Uyển Hề theo sau Thẩm Lan mua vé, Thẩm Nguyện Hề mới biết là phải về Dao An, phim trường định quay trong dự định ở đó.

Thẩm Nguyện Hề nhìn vé máy bay, thầm nghĩ sẽ không trùng hợp như vậy đâu nhỉ, chẳng lẽ là công ty Chu thị ư?

Còn đang suy nghĩ, Thẩm Lan đã hỏi cô, "Nguyện Nguyện, dạo này mẹ Phạm của con có khỏe không, chúng ta về thì hẹn bà ấy cùng ăn cơm nhé?"

Thẩm Nguyện Hề lắc đầu cười nói, "Hai ngày trước con mới về thăm mẹ rồi, chúng ta cứ đi làm việc trước đã."

Sau khi ba người xuống máy bay thì đi gặp tổng tài Vạn Hằng, Kỳ Dạng.

Thẩm Lan giới thiệu với Kỳ Dạng, "Kỳ tổng, đây là hai đứa con gái của tôi, Thẩm Uyển Hề, Thẩm Nguyện Hề."

Sau khi Kỳ Dạng nhìn thấy Thẩm Nguyện Hề, ánh mắt khựng lại hai giây, đỡ kính hỏi, "Chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi sao?"

Kỳ Dạng không nhớ đã từng gặp Thẩm Nguyện Hề, Thẩm Nguyện Hề lại nhớ kỹ anh, cô đã từng gặp Chu Yến Hỗn và Kỳ Dạng đi ăn cơm với nhau.

Nhưng cô vẫn ra vẻ không nhớ, nếu không, có khả năng sẽ liên quan tới Chu Yến Hỗn, cười nói, "Kỳ tổng, chúng ta chưa gặp bao giờ.

Anh suy tư gật đầu, ban đầu còn định gửi tin nhắn cho Chu Yến Hỗn nói mình gặp được Thẩm Vi Lê, trông rất giống nhưng lại có gì đó khác, hơn nữa cô gái này tên Thẩm Nguyện Hề, vì vậy lại thôi.

Kỳ Dạng gọi Thẩm Lan tới đây để nói chuyện với Chu Yến Hỗn, không phải không có nguyên nhân, bởi vì cốt truyện của bộ phim có liên quan tới dự án tìm trẻ lạc bây giờ Chu Yến Hỗn đang làm, có lẽ sẽ hữu dụng.

Sau khi xe chạy tới công ty Chu thị, Thẩm Nguyện Hề lại thở dài trong lòng, không ngờ mình lại đoán đúng.

Nhưng cô nghĩ, Chu Yến Hỗn đã mở công ty mới, hẳn là sẽ không ở tổng bộ của Chu thị.

Hôm nay chắc là sẽ nói chuyện với anh Yến Hoài, cô có tâm tư, cũng hy vọng có thể mượn được công ty làm phim trường, cũng thầm hi vọng anh Yến Hoài thấy người quen là cô có thể đừng từ chối dứt khoát, cùng mọi người xuống xe đi lên trên.

Trợ lý đưa bốn người họ vào văn phòng tổng giám đốc, nói lát nữa Chu tổng sẽ tới, mời họ ngồi xuống trước.

Mà Thẩm Nguyện Hề vừa bước vào văn phòng đã ngửi thấy mùi trầm hương và chanh thuộc về Chu Yến Hỗn, bước chân hơi khựng lại.

Sau đó liếc mắt thấy bàn làm việc có đặt hai túi hạt dẻ, bên cạnh là đống vỏ đã bị tách rời, còn đặt vài chiếc túi trong suốt.

Phản ứng của Thẩm Nguyện Hề trước nay nhanh nhạy, lập tức nhớ tới hạt dẻ giám đốc Cố đưa tới.

Cô xoay người gọi trợ lý lại, "Cho hỏi văn phòng này là của Chu tổng Chu Yến Hỗn sao? Không phải Chu tổng Chu Yến Hoài ư?"

Trợ lý hơi kinh ngạc, "Không phải mọi người đang tìm tiểu Chu tổng, Chu Yến Hỗn sao? Đây là văn phòng của tiểu Chu tổng."

Trong lòng Thẩm Nguyện Hề nhảy dựng, thuận thế đáp, "Đúng vậy, chúng tôi tìm tiểu Chu tổng... Xin hỏi, cô có thể giúp tôi tra xét hệ thống công ty, có phải khách sạn Mai Tế ở Kinh thị thuộc về Chu thị không?"

Đối phương là trợ lý của Chu Yến Hoài, trước đây từng tra khách sạn này, buột miệng nói, "Đúng vậy, là sản nghiệp của Chu thị."

Thẩm Nguyện Hề ngẩn người, trước đó anh Yến Hoài từng phủ nhận điều này.

Cố ý nói dối như vậy, có lẽ là Chu Yến Hỗn nhờ vả, lúc ấy cậu biết cô đang ở khách sạn đó.

Giám đốc Cố là fan của cô, có lẽ cũng là Chu Yến Hỗn sắp xếp...

Tất cả những dịch vụ miễn phí đó, rồi còn an toàn riêng tư của khách sạn, tùy ý xem phim, hoa hồng, hạt dẻ... Ngay cả lần thứ hai giám đốc Cố tặng hạt dẻ cho cô cũng là do Chu Yến Hỗn chuẩn bị.

Mấy món quà đáng yêu kia nữa...

Thẩm Lan thấy con gái nhỏ ra khỏi văn phòng, bước tới hỏi, "Nguyện Nguyện, con làm sao vậy?"

Thẩm Nguyện Hề còn chưa lấy lại tinh thần, thuận miệng nói, "Không có gì, con muốn đi toilet."

Thẩm Nguyện Hề vừa nhấc chân chuẩn bị đi thì thấy cửa thang máy mở ra, Chu Yến Hỗn và Đường Phái cùng bước ra khỏi đó.

Chu Yến Hỗn mặc tây trang giày da, không phải là những bộ đồ tùy ý và dáng vẻ thiếu niên như trước đây nữa, bước chân vững vàng ổn định, giống như người thừa kế tập đoàn Chu thị vậy.

Mà ngược lại, Đường Phái bên cạnh cậu lại ăn mặc tùy ý, đội ngược mũ lưỡi trang trông có vẻ ăn chơi trác táng.

Trên tay Chu Yến Hỗn còn cầm một túi bánh kếp, Đường Phái sốt ruột muốn đoạt lấy, "Thiếu gia, tôi đói, cậu cho tôi nếm thử trước đi..."

Chu Yến Hỗn giơ bánh lên cao, giọng nói trầm thấp, "Túi này không phải cho cậu."

Gần đây Chu Yến Hỗn bắt đầu xuống bếp, còn học xào đuôi tôm hùm.

Thẩm Vi Lê thích ăn lẩu, mỗi lần chờ nước sôi sẽ gọi thêm một phần đuôi tôm hùm xào cay. Chu Yến Hỗn vốn là thiếu gia tay không chạm nước, đến cơm cũng có người dâng tận miệng, chưa bao giờ phải xuống bếp, nhưng gần đây lại muốn làm gì đó vì Thẩm Vi Lê nên bắt đầu học nấu ăn xào rau.

Trừ học xào rau ra, hôm nay cậu còn học được cách làm bánh kếp.

Đường Phái thèm ăn, khuyên bảo, "Thiếu gia, dù sao thì chị Lê cũng không ăn được, cậu để ba ngày cũng hỏng mất, thiếu gia, cậu..."

Nói xong, Đường Phái bỗng im bặt.

Chu Yến Hỗn cũng đứng lại tại chỗ, ngẩng đầu thấy người đang đứng trước cửa văn phòng.

Đây là lần đầu hai người đối mặt nhìn nhau từ sau chuyện kia.

Lần trước, Chu Yến Hỗn đỡ cô từ phía sau, chờ tới lúc cô quay đầu lại, cậu cũng đã rời khỏi.

Thẩm Nguyện Hề bình tĩnh nhìn Chu Yến Hỗn, trong lúc nhất thời không thể dời tầm mắt.

Chu Yến Hỗn đã gầy đi nhiều, hốc mắt sâu hoắm.

Mà sâu trong đôi mặt đó là vẻ thâm tình.

Chu Yến Hỗn đứng ở cửa thang máy nhìn cô, đã lâu lắm rồi chưa được đối mặt nhìn cô kĩ như vậy.

Lần trước cậu nhìn cô từ phía chính diện cũng chỉ qua camera, nhìn không rõ ràng, bây giờ mới rõ.

Cô trang điểm tới đây, môi hồng mắt sáng, khuôn mặt trắng hồng,, hai mắt lấp lánh. Trên người mặc bộ váy xinh đẹp, đeo vòng cổ thiết kế riêng, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ làm "tài xế" khi ở bên cậu, bây giờ chính là thiên kim tiểu thư xuất thân cao quý.

Chỉ trong chớp mắt, sâu trong đáy lòng Chu Yến Hỗn dường như thừa nhận, đây không phải Thẩm Vi Lê của cậu nữa.

Dường như cậu không thể đuổi kịp cô gái xinh đẹp trước mắt nữa rồi.

Thẩm Nguyện Hề để ý thấy ánh sáng trong mắt Chu Yến Hỗn dần trở nên ảm đạm, khẽ nhíu mày đang định nói chuyện thì Thẩm Lan vỗ nhẹ bả vai cô, "Nguyện Nguyện, không phải con muốn đi toilet sao?"

END QUYỂN 5.