Edit + Beta: Khang Vy

Thẩm Nguyện Hề bị cái ôm ấm áp của Chu Yến Hỗn vây lấy.

Xung quanh là hơi thở của cậu khiến cô cảm thấy an toàn, còn có hô hấp nóng bỏng, tiếng cười trầm thấp.

Tất cả đều là điều khiến cô si mê từ trước tới nay.

"Em không biết thôi." Thẩm Nguyện Hề vùi mình trong lồng ng.ực cậu, thấp giọng nói, "Là chị vẫn luôn, luôn ỷ lại vào em."

Từ những ngày cô bị bạn học bắt nạt cho đến lúc ba nuôi qua đời, tới sau khi tốt nghiệp đi làm, Chu Yến Hỗn luôn ở cạnh cô.

Để cô tin tưởng, để cô ỷ lại, để cô dựa vào.

Cho nên, không chỉ có cậu ỷ lại vào cô, mà cô cũng ỷ lại vào cậu.

Cô dựa vào cậu để trưởng thành, cậu cũng ở bên cô rồi trưởng thành.

Thời gian chầm chậm trôi qua, những sợi dây leo cuốn vào với nhau để sinh trưởng, ngày càng bền chặt thì mới có sức chống chọi mưa gió.

Từ khi mới mọc tới khi trưởng thành đã ở bên nhau, khó để tách rời, nhất định phải quấn quýt cả đời.

*

Trong thời gian Phạm Mỹ Huệ và Thẩm Tâm Oánh nằm viện, Thẩm Nguyện Hề vẫn quay phim như cũ, xong việc sẽ tới bệnh viện.

May là cảnh quay không còn nhiều nữa, lại ở trong cùng một thành phố, nếu không dù Thẩm Nguyện Hề có thuật phân thân thì cũng không được, dù sao sự chăm sóc của y tá cũng không thể so với mình được.

Mỗi lần Thẩm Nguyện Hề xong việc tới bệnh viện, đều là Chu Yến Hỗn đưa đón cô.

Hôm đó Thẩm Nguyện Hề vừa lên xe, Chu Yến Hỗn nghiêng đầu đã thấy đôi mắt đỏ hoe của cô, giơ tay xoa nhẹ mắt cô rồi nói, "Quay cảnh khóc sao?"

"Ừm." Thẩm Nguyện Hề khóc đến mức giọng mũi dày đặc, "Cảnh tìm được con gái."

Chu Yến Hỗn biết Thẩm Nguyện Hề có nhiều cảm xúc thân thiết đối với bộ phim này, có lẽ sau khi đạo diễn Thẩm kêu dừng cô còn không dừng khóc nổi.

Cậu nhìn cô một cái, đưa tay khẽ xoa đầu cô rồi bỗng thâm tình nói, "Sau này sinh."

Thẩm Nguyện Hề, "???"

Ý gì đây chứ???

Thẩm Nguyện Hề đỏ mặt đẩy cậu ra, "Cút."

Hôm nay môi Thẩm Nguyện Hề rất mê người, Chu Yến Hỗn nhìn chằm chằm môi cô mấy giây, muốn hôn cô.

Dù sao cậu cũng mới chỉ hôn cô được có một lần, còn là cưỡng hôn nữa.

Sau đó hai người phát sinh quan hệ, cô cũng không để cậu hôn cô.

Chu Yến Hỗn thu hồi ánh mắt từ môi cô, sau đó lại đưa tay nhéo mặt cô hai cái, chậm rãi nói, "Cưng à, ỷ lớn hiếp nhỏ không phải là đức tính tốt đâu."

Thẩm Nguyện Hề quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nghe thấy một tiếng "cưng" của Chu Yến Hỗn, giọng cậu rất nhỏ khiến tai cô nóng bừng lên.

Đây là lần đầu tiên Chu Yến Hỗn gọi cô là "cưng".

Đột ngột lại giống như rất tự nhiên.

Dường như mấy ngày nay mẹ Phạm nằm viện, quan hệ giữa hai người càng thân mật hơn.

Chu Yến Hỗn nghiêng đầu nhìn dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của Thẩm Nguyện Hề, ánh hoàng hôn ban chiều bao phủ thêm một tầng đỏ thẫm, chiếu sáng khuôn mặt cô, khiến khuôn mặt cô thêm đỏ, sắc môi kiều diễm.

Lúc này, Chu Yến Hỗn cố ý trêu chọc, nghiêng người tới ghế phụ, thấp giọng nói chuyện, cả người như dính lên người cô tới nơi, "Cưng à, chị cũng gọi em một tiếng như thế đi."

Thẩm Nguyện Hề thầm nói không ổn, cảm giác không khí trong xe quá nóng, vội đánh lên mặt cậu, khuôn mặt đỏ lên vì tức giận, "Chú ý lái xe đi."

Vì tức giận mà giọng cô cũng mềm mại hơn, dường như ẩn chứa sự thẹn thùng, thẹn thùng đến mức sắp đá cậu tới nơi.

Chu Yến Hỗn cười khẽ hai tiếng, "Ha ha."

Tiếng cười phát ra từ cổ họng cậu rất vui vẻ, như đang thỏa mãn với dáng vẻ xấu hổ của Thẩm Nguyện Hề.

Cuối cùng Chu Yến Hỗn cũng dẫm ga rời đi, giọng nói thâm ý quanh quẩn trong không gian xe, "Em sẽ chờ, chờ một ngày chị đồng ý gọi em là cưng."

*

Sau khi đến bệnh viện, Thẩm Nguyện Hề đi trước, Chu Yến Hỗn xách trái cây và đồ ăn theo sau.

Cậu vẫn còn cười khẽ, Thẩm Nguyện Hề không muốn để ý tới cậu, ngẩng đầu ưỡn ngực bước nhanh như bay.

Chu Yến Hỗn nhìn bóng dáng Thẩm Nguyện Hề, từ trên xuống dưới lộ vẻ bạn gái giận dỗi, cậu cười rồi bước dài đuổi theo cô, chân còn dẫm lên giày của cô.

Thẩm Nguyện Hề dở khóc dở cười tức giận, "Em có trẻ con quá không thế."

Chu Yến Hỗn ngồi xổm xuống giúp cô đeo giày lại, hứng thú nói, "Không trẻ con thì dỗ chị kiểu gì."

Thẩm Nguyện Hề đẩy trán cậu một cái, ra vẻ không vui, "Chu thiếu rất thích bắt nạt chị đây xong lại dỗ dành sao?"

Từ trước đến nay, Chu Yến Hỗn rất thích ôm cô, bây giờ vẫn không thay đổi, đứng dậy ôm cô, "Thiếu gia chỉ làm thế với người mình thích thôi."

Thẩm Nguyện Hề nhếch môi cười khẽ, miệng thiếu gia gần đây như ăn mật ngọt vậy.

Phạm Mỹ Huệ có ông Khương chăm sóc, trạng thái đã khôi phục. Chẳng qua là có một người bạn nằm cùng phòng ICU vừa ra khỏi phòng phẫu thuật được năm tiếng đã chết, với tình huống này, bà vẫn có chút lo lắng.

Nhưng ông Khương an ủi bà, "Bà Phạm này, mỗi người có số mệnh của riêng mình, không ai có thể tránh khỏi việc ngoài ý muốn được, không ai đoán được mình sẽ sống bao nhiêu năm, bà nói đúng không? Nói không chừng, ngày mai tôi có thể gặp tai nạn đấy, không có chuyện gì nói trước được, haizz, con người mà, cứ nhân lúc còn sống, làm việc mình thích là được."

Lúc Thẩm Nguyện Hề bước vào, trùng hợp nghe thấy những lời này của ông Khương, vừa tiêu cực lại vừa tích cực, cũng rất có lý.

Nhưng Phạm Mỹ Huệ lại không thích nghe câu này, cái gì mà ngày mai xảy ra chuyện chứ, "Cái miệng quạ đen này của ông đấy, đừng nói lung tung."

Thẩm Nguyện Hề bật cười, "Mẹ, con cảm thấy chú Khương nói đúng, mẹ cũng lớn tuổi rồi, không cần lo gì hết, cũng không cần nhọc lòng, bắt đầu tập hưởng thụ đi thôi."

Chu Yến Hỗn đứng bên cạnh Thẩm Nguyện Hề, nhìn đôi môi cô đóng vào mở ra nói chuyện, cậu thất thần một lúc, cũng quên mình định nói gì, chỉ phụ họa, "Dì Phạm, Nguyện Nguyện nói đúng, sau này dì cứ nghe Nguyện Nguyện đi."

Nghe lời nói của Chu Yến Hỗn, cô quay đầu liếc cậu một cái.

Phạm Mỹ Huệ vẫn giữ tâm tư thế hệ trước, nhìn dáng vẻ hai đứa trẻ tình cảm rất tốt, cười hỏi, "Hai đứa chuẩn bị bao giờ kết hôn?"

Thẩm Nguyện Hề sửng sốt.

Chu Yến Hỗn không chút do dự, tự nhiên trả lời, "Cháu thì lúc nào cũng được ạ."

Thẩm Nguyện Hề, "???"

Chu Yến Hỗn đứng sau Thẩm Nguyện Hề, duỗi tay chọc eo cô.

Vải áo sơmi vô cùng mềm mại, ngón tay cậu chọc vào, trượt xuống một chút.

Cả người Thẩm Nguyện Hề tê rần, nháy mắt đứng thẳng người, hất tay cậu ra.

Chu Yến Hỗn thuận thế nắm tay cô, giọng điệu dịu dàng yêu chiều, "Đương nhiên, cháu phải nghe theo Nguyện Nguyện nữa."

*

Hai người ra khỏi phòng bệnh, Chu Yến Hỗn vẫn còn nắm tay Thẩm Nguyện Hề, cô bị lời vừa rồi của cậu làm cho ngây ngốc, nói thầm, "Sao lại nhắc tới chuyện kết hôn rồi? Em đang đi tắt đón đầu sao?"

Giọng Thẩm Nguyện Hề gần đây mềm mại, nghe vô cùng ngọt ngào.

Chu Yến Hỗn không nói gì, bước đến một góc không người, xoay người dồn cô vào tường.

Tay chống hai bên người cô, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chăm chú.

Thẩm Nguyện Hề không chịu nổi cái nhìn này của cậu, mắt cậu rất đẹp, sâu trong đôi mắt như lốc xoáy khiến cô bất giác chìm đắm trong đó.

Thẩm Nguyện Hề ho nhẹ một tiếng, bàn tay đưa ra phía sau lảng tránh sang chuyện khác, "Tường này có hơi lạnh."

Cô vừa dứt lời, Chu Yến Hỗn lập tức bế cô lên, thay đổi vị trí, bắt lấy cổ tay cô đè lại trên tường.

Tư thế biến thành cậu dựa vào tường, còn cô đang dồn cậu vào.

Sức Chu Yến Hỗn không nhỏ, Thẩm Nguyện Hề chỉ thấy trong chớp mắt, chưa gì đã biến thành cô chủ động dồn cậu vào tường.

Chu Yến Hỗn nhướng mày, "Còn lạnh không?"

Thẩm Nguyện Hề, "..."

Không lạnh.

Gần đây Chu Yến Hỗn đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước, cúi đầu lại gần cô, chóp mũi sắp dán lên cô tới nơi, thấp giọng gọi, "Nguyện Nguyện."

Thẩm Nguyện Hề ngửa đầu ra sau, chớp mắt nhìn cậu không đáp lại.

Chu Yến Hỗn thay đổi cách xưng hô, "Lê Lê."

Nói rồi, ánh mắt cậu dời xuống môi cô.

Thẩm Nguyện Hề vô thức nuốt nước miếng, sau đó, giọng nói Chu Yến Hỗn trở nên khàn khàn, "Chị ơi."

Có ý làm nũng thỉnh cầu, như mèo nhỏ quấn lấy chủ nhân vậy.

Thẩm Nguyện Hề đỏ mặt tía tai, hai chữ này rõ ràng có cảm giác khác biệt hơn.

Giống như lúc con gái làm nũng gọi bạn trai là "anh trai" vậy.

Lúc này Chu thiếu gọi cô là "chị ơi" cũng như đang làm nũng với cô vậy.

Mũi hai người sát nhau, hô hấp Chu Yến Hỗn dần nóng bừng.

Ánh mắt Chu Yến Hỗn vẫn dừng trên môi cô, giọng nói ngày càng nhẹ, "Tiểu Hỗn muốn hôn chị."

Trái tim Thẩm Nguyện Hề bị trêu chọc đập nhanh hơn, câu này của cậu thực sự khiến trái tim cô ngứa ngáy.

Hành vi như xin sự cho phép trước khi hành động, bởi vì hai người đã từng có lần không thoải mái.

Nhưng có cô gái nào có thể không biết xấu hổ gật đầu chứ, cô chỉ có thể đáp lại bằng cách nhẹ nhàng nhắm mắt, ngầm đồng ý cậu có thể hôn cô.

Trái tim Chu Yến Hỗn đập cũng rất nhanh, đây là nụ hôn cậu mơ ước hết đêm này qua đêm khác, một lần lại một lần nhớ tới hương vị và sự mềm mại của cô.

Tay phải nhẹ nhàng vuốt v.e má cô, từ từ tới gần.

Hô hấp dây dưa, khoảng cách hai người dần thu lại.

Thậm chí Thẩm Nguyện Hề còn cảm giác được khóe miệng khẽ run, thời gian như bị kéo dài ra, cô vừa mong đợi lại vừa ngượng ngùng.

Chu Yến Hỗn cũng nhắm mắt, đôi môi nhếch lên, dò đầu lưỡi ra thử thăm dò chạm tới môi dưới của cô, sau đó chuẩn bị ngậm lấy môi cô –

Lúc này, bên cạnh bỗng nhiên truyền tới tiếng nam nữ, "Khụ khụ."

Mắt Chu Yến Hỗn nhắm chặt, ngực truyền tới cơn giận.

Thẩm Nguyện Hề thẹn thùng, vội vàng muốn lui ra sau.

Nhưng Chu Yến Hỗn cũng không buông tha cơ hội lần này, đè ót không cho cô động, dùng sức hôn "chụt" một cái lên môi cô, tiếng kêu vang dội.

Lúc này Chu thiếu gia mới hài lòng.

Thẩm Nguyện Hề, "..."

Bên cạnh không còn tiếng ho khẽ nữa, không khí bắt đầu trở nên xấu hổ.

Chu Yến Hỗn buông Thẩm Nguyện Hề ra, thuận thế ôm cô vào trong lòng, biết cô sẽ xấu hổ, không để cô ngẩng đầu lên nữa.

Cậu cảm thấy không có việc gì phải ngẩng đầu.

Nhưng sau khi thấy rõ một nam một nữ đứng sau, cậu dần buông lỏng Thẩm Nguyện Hề.

Ánh mắt cậu rõ ràng có vẻ không vui, tính tình thiếu gia có muốn sửa lại cũng không được, nhưng cũng có thể nhìn ra, Chu Yến Hỗn ẩn nhẫn vì Thẩm Nguyện Hề.

Vì để Thẩm Nguyện Hề chuẩn bị tâm lý, cậu nghiêng đầu nói nhỏ bên tai cô, "Là Phó Tranh và Sơ Hạ."

Thẩm Nguyện Hề vốn tưởng rằng là Đường Phái và Phương Tiểu Hủy, không ngờ lại là Phó Tranh và Sơ Hạ, còn bị họ bắt gặp cảnh này, ngại ngùng phát hoảng.

Vài giây sau, cô ngẩng đầu, khôi phục dáng vẻ như chưa xảy ra chuyện gì, bình tĩnh chào hỏi, "Hi, Phó Tranh, chị Sơ Hạ, sao hai người lại tới đây thế?"

Phó Tranh đội mũ đeo khẩu trang, dù sao cũng đã tới bệnh viện, cậu ta kéo khẩu trang xuống dưới cằm để lộ khuôn mặt. Dù sao cũng là minh tinh, idol nổi tiếng, có ăn mặc bình thường cũng không che nổi khí chất của mình.

Trên tay Phó Tranh còn xách một giỏ hoa quả, đưa về phía trước, ôn hòa cười nói, "Chị, nghe nói dì phải phẫu thuật, bọn em lo nên tới đây thăm."

Cậu ta vốn còn định nói thêm "Em lo cho tình trạng sau khi phẫu thuật của dì, cũng lo cho chị", nhưng thấy cảnh Thẩm Nguyện Hề và người này hôn nhau, lập tức nghẹn họng nuốt lời nói vào trong.

Mà Chu Yến Hỗn nghe thấy Phó Tranh gọi một tiếng "chị", hai mắt cậu từ từ híp lại.

Vở kịch nhỏ số 1:

Nhóm con trai 13 tuổi đã biết so sánh lớp trưởng, ủy viên hay lớp phó văn thể xinh đẹp hơn, lại còn thích ai thì bắt nạt người đó. Đặt biệt hiệu cho con gái, cướp chai nước của con gái, kéo tóc con gái. Hơn nữa, cô gái này cũng chỉ có mình được bắt nạt, người khác không thể đụng vào.

Mà Hỗn thiếu gia, là chàng trai mà mọi người trong lớp cho rằng ánh mắt vừa cao lại vừa trẻ trâu, trong mắt cậu, chỉ có chị cậu là xinh đẹp nhất.

Các bạn nữ trong lớp nói nhiều, mà chị cậu thì vừa dịu dàng lại vừa thú vị, rất tốt.

Lê Lê 16 tuổi tới nhà, Hỗn thiếu 13 tuổi đang học thêm tiếng Anh.

Chỉ thấy Hỗn thiếu lười biếng ngồi nghiêng đầu nhìn cô, "Áp lực lớn*."

Lê Lê, "???"

Hỗn thiếu chậm rãi nói, "Chị, từ nay về sau em gọi chị là áp lực lớn nhé."

Lê Lê đạp ghế cậu, "... Câm miệng."

Dì giúp việc mang nước ép lên, Hỗn thiếu thích uống nước ép xoài, Lê Lê thích uống nước ép bưởi.

Lê Lê vừa định uống nước ép bưởi của mình, Hỗn thiếu đã giơ tay cướp ly nước của cô, cắn ống hút uống một ngụm.

Lê Lê trừng mắt, "Em lấy của chị làm gì?"

Hỗn thiếu, "Của chị ngon hơn."

Lê Lê đành lấy nước trái cây của Hỗn thiếu, nhưng cậu lại tiếp tục cướp ly nước này, cắn ống hút uống một ngụm.

Lê Lê, "??? Vậy chị uống cái gì?"

Hỗn thiếu tỏ ra không sao cả, chẹp miệng đáp, "Vẫn là nước ép xoài ngon hơn, để lại nước bưởi cho chị đó."

Lê Lê, "..."

Cũng đã bị cậu uống rồi, cô còn uống thế nào nữa???

Lê Lê nghiêng đầu không để ý tới cậu, lo chữa bài giúp cậu. Bởi vì từ nhỏ cậu đã có giáo viên ngoại quốc ở bên, thật ra tiếng Anh của cậu rất tốt.

Hỗn thiếu nhàm chán nắm lấy tóc cô, một sợi, hai sợi.

Lê Lê quay đầu lườm cậu, "Em cứ thử túm tóc chị nữa xem."

Hỗn thiếu lười biếng giơ tay đầu hàng, tỏ vẻ không túm tóc cô nữa.

Lê Lê tiếp tục cúi đầu chữa đề, tay Hỗn thiếu không có gì làm lại nắm tóc cô.

Lê Lê quay đầu đá cậu, "Chu Yến Hỗn! Em ngồi ngoan một chút đi!"

Hỗn thiếu không chỉ không ngoan, còn tiếp tục hỏi, "Chị, chị dùng dầu gội gì mà thơm thế?"

Lê Lê, "..."

*

Lê Lê rất xinh đẹp, có rất nhiều bạn nam thích cô.

Đương nhiên Lê Lê hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này.

Hôm nay tan học, lúc cô đang chuẩn bị tới nhà Chu Yến Hỗn để dạy thêm tiếng Anh cho cậu thì ở cổng trường, bỗng có một bạn nam gọi cô bằng biệt danh, "Áp lực lớn đi đâu thế?"

Bạn nam này còn cướp ly nước trong tay cô, thuận thế nắm tóc cô.

Con gái rất ghét bị gọi bằng biệt danh và túm tóc, Lê Lê cũng thấy phiền.

Hôm nay Hỗn thiếu tới trường đợi chị, thấy một thằng trẻ trâu làm ra hành động như vậy với cô, còn thấy cô tức giận, ngay lập tức, mặt cậu trở nên lạnh lùng, không một biểu cảm chạy tới.

Đúng lúc bạn nam kia đang đối mặt với Lê Lê, đưa lưng về phía Hỗn thiếu, cậu đưa tay túm lấy tay cô, đồng thời đạp eo bạn nam kia một cái.

Bạn nam kia bị đá, nhào về phía trước, lảo đảo đứng không vững quỳ trên mặt đất.

Lê Lê bị Chu Yến Hỗn kéo ra sau, cô còn không hiểu chuyện thế nào đã nghe thiếu niên chắn trước mặt mình lạnh lùng nói, "Dám đặt biệt danh cho chị ấy thử xem!"

"Còn nữa, tóc Thẩm Vi Lê không phải để mấy người túm đâu, nước của chị ấy cũng không phải cho mấy người, con mẹ nó, tay chân cẩn thận một chút đi."

"Ai không biết cẩn thận thế nào thì để Chu Yến Hỗn tôi dạy người đó!"

Hôm nay còn có vở kịch nhỏ số 2:

Đường Phái thật sự không thể ở cạnh Chu thiếu nữa, sau khi thiếu gia nhìn thấy đồ trong thùng giấy vẫn luôn rầu rĩ không nói câu nào.

Cậu ta có thể cảm nhận được, cảm xúc của Chu Yến Hỗn như một quả bom sắp nổ mạnh, nhanh chóng nhắn tin cho Chu Yến Hoài, giải thích tình hình hiện tại của thiếu gia, hỏi anh đang ở đâu, trực tiếp đưa Chu Yến Hỗn qua chỗ anh ở.

Chu Yến Hoài ở ngoài sân chờ họ, xe vừa dừng lại, Chu Yến Hoài đã mở cửa xe, đỡ Chu Yến Hỗn nửa tỉnh nửa say xuống.

Chu Yến Hỗn mở mắt nhìn anh trai một cái, không hé răng nói một lời.

Chu Yến Hoài đỡ Chu Yến Hỗn vào trong, lên tầng.

Đường Phái theo sau, dọn thùng đồ lên cùng.

Chu Yến Hoài đỡ Chu Yến Hỗn lên giường, tháo giày tháo tất muốn để cậu ngủ một lát.

Chu Yến Hỗn bỗng nhiên vươn người muốn nôn.

Chu Yến Hoài vội cầm thùng rác cho cậu nôn.

Chu Yến Hỗn khó chịu, cuối cùng chỉ nôn ra toàn là rượu vừa uống vào.

Nôn một lúc lâu, cậu vô lực ôm anh trai.

Chu Yến Hoài còn nhớ, lúc anh mới đi, ba mẹ nói Chu Yến Hỗn không ăn cơm, còn tức giận, bị bệnh.

Khi đó Chu Yến Hỗn còn nhỏ, tất nhiên là không uống rượu, bây giờ Thẩm Vi Lê đi, Chu Yến Hỗn không ăn cơm, tức giận, bị bệnh, uống rượu, giống như lần nữa mất đi sức mạnh chống đỡ tinh thần của mình.

Chu Yến Hoài khẽ vỗ lưng cậu, "Được rồi, sau này anh trai ở cùng em."

Chu Yến Hỗn lắc đầu, tất cả phiền lòng giận dữ mấy ngày nay hóa thành bất an, "Em chỉ muốn chị của em thôi mà, anh ơi, chị của em không cần em nữa rồi."

Cậu chỉ lên vị trí trái tim, say rượu nghẹn ngào, "Nơi này của em rất khó chịu, anh ơi, em rất khó chịu lắm, đau lắm."